Tác giả:

Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…

Chương 116: Ngọn Đèn Trước Gió Thượng

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Sương mờ quyện khói cuộn màn đêmUốn quanh trăng khuyết tựa lưỡi liềmCon thuyền vượt sóng trùng dương hiểmMơ hồ cặp bến… bỗng gió lênCàng về khuya tuyết càng xuống dữ dội.Tôn Hứa Khải lê từng bước một, vệt máu trải dài phía sau lưng chàng.Trước đây một canh giờ, chàng là người luôn rạo rực với các biến đổi của thiên nhiên, luôn muốn mang mình ra thử sức chịu đựng với mưa gió và tuyết lạnh, và luôn tin rằng chịu ra sức rèn luyện sẽ giúp mình mạnh mẽ hơn, nội lực sẽ thâm hậu hơn.Đó chính là lòng tin của chàng.Nhưng bây giờ, không biết chàng còn chịu đựng thêm được bao lâu?  Chàng không dám hy vọng mình sống, chỉ hy vọng về được doanh trại, nhìn thấy một người, nói một lời.Gió đông vẫn không ngừng rít lên.Cuối cùng, Tôn Hứa Khải cũng thấy ánh đèn lồng le lói của doanh trại phía trước mặt, cả mừng cố bước đi thật nhanh.(còn tiếp).

Sương mờ quyện khói cuộn màn đêm

Uốn quanh trăng khuyết tựa lưỡi liềm

Con thuyền vượt sóng trùng dương hiểm

Mơ hồ cặp bến… bỗng gió lên

Càng về khuya tuyết càng xuống dữ dội.

Tôn Hứa Khải lê từng bước một, vệt máu trải dài phía sau lưng chàng.

Trước đây một canh giờ, chàng là người luôn rạo rực với các biến đổi của thiên nhiên, luôn muốn mang mình ra thử sức chịu đựng với mưa gió và tuyết lạnh, và luôn tin rằng chịu ra sức rèn luyện sẽ giúp mình mạnh mẽ hơn, nội lực sẽ thâm hậu hơn.

Đó chính là lòng tin của chàng.

Nhưng bây giờ, không biết chàng còn chịu đựng thêm được bao lâu?  Chàng không dám hy vọng mình sống, chỉ hy vọng về được doanh trại, nhìn thấy một người, nói một lời.

Gió đông vẫn không ngừng rít lên.

Cuối cùng, Tôn Hứa Khải cũng thấy ánh đèn lồng le lói của doanh trại phía trước mặt, cả mừng cố bước đi thật nhanh.

(còn tiếp).

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Sương mờ quyện khói cuộn màn đêmUốn quanh trăng khuyết tựa lưỡi liềmCon thuyền vượt sóng trùng dương hiểmMơ hồ cặp bến… bỗng gió lênCàng về khuya tuyết càng xuống dữ dội.Tôn Hứa Khải lê từng bước một, vệt máu trải dài phía sau lưng chàng.Trước đây một canh giờ, chàng là người luôn rạo rực với các biến đổi của thiên nhiên, luôn muốn mang mình ra thử sức chịu đựng với mưa gió và tuyết lạnh, và luôn tin rằng chịu ra sức rèn luyện sẽ giúp mình mạnh mẽ hơn, nội lực sẽ thâm hậu hơn.Đó chính là lòng tin của chàng.Nhưng bây giờ, không biết chàng còn chịu đựng thêm được bao lâu?  Chàng không dám hy vọng mình sống, chỉ hy vọng về được doanh trại, nhìn thấy một người, nói một lời.Gió đông vẫn không ngừng rít lên.Cuối cùng, Tôn Hứa Khải cũng thấy ánh đèn lồng le lói của doanh trại phía trước mặt, cả mừng cố bước đi thật nhanh.(còn tiếp).

Chương 116: Ngọn Đèn Trước Gió Thượng