Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…
Chương 119: Kế Hoạch Thượng
Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Đường đường tường tận nẻo nhân sinhÁi dục cam tâm huyễn hoặc mìnhLầm chấp tham sân mờ khuất lốiVô thường nhân thế, bội vong tìnhTần Thiên Nhân và nữ thần y vào kho thuốc.Nữ thần y vẫn còn mặc hỉ phục trên mình, từ đầu tới chân đều chỉnh tề.Hai người thấy Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn và các đội trưởng đang vây quanh một tấm thảm trải ở góc trái căn lều.Hai người nghe tiếng thống thiết của Nhất Đình Phong:- Tôn lão huynh! Hai ta đã từng thề là không cần cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh nhưng phải cùng ngày cùng tháng cùng năm tử.Khi nào ta còn sống trên đời thì huynh chưa thể chết được, huynh không thể chết được!Người đội trưởng đội hai nói gì đó với Tần Thiên Nhân trong khi nữ thần y chen vào đám đông.Nữ thần y thấy Tôn Hứa Khải nằm trên thảm, người đầy máu.Lâm Tố Đình, Tàu Chánh Khê và Nhất Đình Phong quỳ bên thảm.Nữ thần y ứa lệ.Lâm Tố Đình thấy nữ thần y đến, kéo tay nữ thần y quỳ xuống bên nàng khóc nói với thi thể Tôn Hứa Khải:- Tam ca, nữ thần y đến rồi, sao huynh lại nhắm mắt trước khi muội ấy đến? Huynh còn chưa cưới vợ sanh con, tại sao không chịu kiên trì?Tần Thiên Nhân hối hả vạch đám đông ra, nhìn thi thể Tôn Hứa Khải bê bết máu, một cánh tay không còn nữa, trong lòng vô cùng đau đớn và tự trách, chàng buông mình quỳ xuống bên nữ thần y, không nói nên lời.Nữ thần y gục đầu lên ngực Tôn Hứa Khải, nghĩ tới lần nàng từ chối tình cảm của chàng trong hang động Thông Lĩnh Nam nhưng sau đó chàng vẫn một lòng theo bảo vệ nàng mà khóc nức nở, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn cũng không kìm được nước mắt liên tục chảy như thác.Những người đội trưởng cũng đưa tay gạt lệ.- Tam ca ơi, Tam ca!Lâm Tố Đình vừa kêu vừa khóc lóc thảm thiết.Nàng quay sang Tàu Chánh Khê, vùi đầu vào ngực Tàu Chánh Khê.Khóe mắt Tàu Chánh Khê đỏ hoe, chàng ôm Lâm Tố Đình, để cằm chàng trên đầu nàng, nhẹ vỗ lưng nàng.(còn tiếp).
Đường đường tường tận nẻo nhân sinh
Ái dục cam tâm huyễn hoặc mình
Lầm chấp tham sân mờ khuất lối
Vô thường nhân thế, bội vong tình
Tần Thiên Nhân và nữ thần y vào kho thuốc.
Nữ thần y vẫn còn mặc hỉ phục trên mình, từ đầu tới chân đều chỉnh tề.
Hai người thấy Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn và các đội trưởng đang vây quanh một tấm thảm trải ở góc trái căn lều.
Hai người nghe tiếng thống thiết của Nhất Đình Phong:
- Tôn lão huynh! Hai ta đã từng thề là không cần cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh nhưng phải cùng ngày cùng tháng cùng năm tử.
Khi nào ta còn sống trên đời thì huynh chưa thể chết được, huynh không thể chết được!
Người đội trưởng đội hai nói gì đó với Tần Thiên Nhân trong khi nữ thần y chen vào đám đông.
Nữ thần y thấy Tôn Hứa Khải nằm trên thảm, người đầy máu.
Lâm Tố Đình, Tàu Chánh Khê và Nhất Đình Phong quỳ bên thảm.
Nữ thần y ứa lệ.
Lâm Tố Đình thấy nữ thần y đến, kéo tay nữ thần y quỳ xuống bên nàng khóc nói với thi thể Tôn Hứa Khải:
- Tam ca, nữ thần y đến rồi, sao huynh lại nhắm mắt trước khi muội ấy đến? Huynh còn chưa cưới vợ sanh con, tại sao không chịu kiên trì?
Tần Thiên Nhân hối hả vạch đám đông ra, nhìn thi thể Tôn Hứa Khải bê bết máu, một cánh tay không còn nữa, trong lòng vô cùng đau đớn và tự trách, chàng buông mình quỳ xuống bên nữ thần y, không nói nên lời.
Nữ thần y gục đầu lên ngực Tôn Hứa Khải, nghĩ tới lần nàng từ chối tình cảm của chàng trong hang động Thông Lĩnh Nam nhưng sau đó chàng vẫn một lòng theo bảo vệ nàng mà khóc nức nở, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.
Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn cũng không kìm được nước mắt liên tục chảy như thác.
Những người đội trưởng cũng đưa tay gạt lệ.
- Tam ca ơi, Tam ca!
Lâm Tố Đình vừa kêu vừa khóc lóc thảm thiết.
Nàng quay sang Tàu Chánh Khê, vùi đầu vào ngực Tàu Chánh Khê.
Khóe mắt Tàu Chánh Khê đỏ hoe, chàng ôm Lâm Tố Đình, để cằm chàng trên đầu nàng, nhẹ vỗ lưng nàng.
(còn tiếp).
Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Đường đường tường tận nẻo nhân sinhÁi dục cam tâm huyễn hoặc mìnhLầm chấp tham sân mờ khuất lốiVô thường nhân thế, bội vong tìnhTần Thiên Nhân và nữ thần y vào kho thuốc.Nữ thần y vẫn còn mặc hỉ phục trên mình, từ đầu tới chân đều chỉnh tề.Hai người thấy Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn và các đội trưởng đang vây quanh một tấm thảm trải ở góc trái căn lều.Hai người nghe tiếng thống thiết của Nhất Đình Phong:- Tôn lão huynh! Hai ta đã từng thề là không cần cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh nhưng phải cùng ngày cùng tháng cùng năm tử.Khi nào ta còn sống trên đời thì huynh chưa thể chết được, huynh không thể chết được!Người đội trưởng đội hai nói gì đó với Tần Thiên Nhân trong khi nữ thần y chen vào đám đông.Nữ thần y thấy Tôn Hứa Khải nằm trên thảm, người đầy máu.Lâm Tố Đình, Tàu Chánh Khê và Nhất Đình Phong quỳ bên thảm.Nữ thần y ứa lệ.Lâm Tố Đình thấy nữ thần y đến, kéo tay nữ thần y quỳ xuống bên nàng khóc nói với thi thể Tôn Hứa Khải:- Tam ca, nữ thần y đến rồi, sao huynh lại nhắm mắt trước khi muội ấy đến? Huynh còn chưa cưới vợ sanh con, tại sao không chịu kiên trì?Tần Thiên Nhân hối hả vạch đám đông ra, nhìn thi thể Tôn Hứa Khải bê bết máu, một cánh tay không còn nữa, trong lòng vô cùng đau đớn và tự trách, chàng buông mình quỳ xuống bên nữ thần y, không nói nên lời.Nữ thần y gục đầu lên ngực Tôn Hứa Khải, nghĩ tới lần nàng từ chối tình cảm của chàng trong hang động Thông Lĩnh Nam nhưng sau đó chàng vẫn một lòng theo bảo vệ nàng mà khóc nức nở, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn cũng không kìm được nước mắt liên tục chảy như thác.Những người đội trưởng cũng đưa tay gạt lệ.- Tam ca ơi, Tam ca!Lâm Tố Đình vừa kêu vừa khóc lóc thảm thiết.Nàng quay sang Tàu Chánh Khê, vùi đầu vào ngực Tàu Chánh Khê.Khóe mắt Tàu Chánh Khê đỏ hoe, chàng ôm Lâm Tố Đình, để cằm chàng trên đầu nàng, nhẹ vỗ lưng nàng.(còn tiếp).