Tác giả:

Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…

Chương 133: Bỏ Ngỏ Thượng

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Phế mã khóa xe dồn địch thủTrung tàn thắng lợi rõ hùng binhBên Tần Thiên Nhân cũng không hơn gì mấy.Tần Thiên Nhân, nữ thần y, cùng một toán tân binh Thiên Địa hội đang bị Trương Dũng và quân Thanh vây chặt ở phía Tây Nam đồn Bạch Nhật..Truyện Light NovelToán tân binh này do Lâm Tố Đình đào tạo, họ sử côn làm binh khí.Côn của những tân binh có hình dạng phong phú, trung, đoản, trường, một khúc, nhiều khúc.Trong một lần Tần Thiên Nhân xuất một quyền đánh trúng vào vai Trương Dũng làm Trương Dũng văng vào năm sáu tên lính Thanh, cả bọn hợp thành một khối nằm trên đất, vòng vây phía đó liền hở ra một lỗ nhưng Tần Thiên Nhân không thể dẫn nữ thần y bỏ đi từ cái chỗ hở đó.Vì nếu hai người chạy hướng đó, chẳng khác nào chạy vào một rừng lửa tự sát.Tần Thiên Nhân quyết định bắt sống Trương Dũng, nhưng khi vừa dợm bước, mười mấy tên lính Thanh chĩa thương vào nữ thần y.Tần Thiên Nhân đành phải quay về bên nữ thần y, đánh mười mấy tên lính Thanh.Trương Dũng và những tên lính Thanh bị ngã đứng lên, vòng vây khép chặt trở lại như cũ.Hai bên tiếp tục giao chiến, Tần Thiên Nhân lại đánh trúng Trương Dũng thêm ba lần nữa.Nhưng vẫn như lúc nãy, Tần Thiên Nhân phải bảo vệ nữ thần y nên cả ba lần đều không thể bắt sống Trương Dũng làm con tin được.Đánh thêm một hồi bên Tần Thiên Nhân chết mất khá nhiều người.Thế lửa trong đồn Bạch Nhật càng lúc càng mãnh liệt, đã có người bị thiêu sống.Trong bụi khói có mùi thịt nướng nghe mà lợm giọng.Toàn doanh trại đầy những tiếng la hét.Chu Xương Tô ngồi trên ngựa bên ngoài cổng Tây đồn Bạch Nhật nhìn vào thấy Tần Thiên Nhân vẫn còn di chuyển khá nhanh nhẹn.Ba hướng Bắc, Đông, Nam đều có lửa cháy rất mạnh, nên Triệu Phật Tiêu, Khẩu Tâm, Ngụy Tượng Xu không thể dẫn quân đến hỗ trợ cho Trương Dũng.Chu Xương Tô bèn rời cổng Tây, phi ngựa chạy lên một gò cao cũng nằm bên ngoài cổng Tây, nói với Tế Độ:- Xin tướng quân để mạc tướng thống lĩnh bản đội đi tăng viện.Tế Độ ngồi trên một con huyết mã, có hai đội quân đứng thành hai hàng thẳng tắp phía sau.Tế Độ lắc đầu:- Phất lệnh kỳ, lên Huyết Sơn.Nói xong cho ngựa quay đầu rời đi.Một người lính của Tế Độ đang cầm cờ trắng có thêu chữ Chu đỏ nghe chủ soái bảo liền lấy bật lửa ra, đốt rồi giơ cây cờ đang cháy lên phất qua phất lại vài ba lần xong thảy xuống đất chạy theo Tế Độ.Chu Xương Tô vẫn chưa chịu theo chủ soái và hai đoàn quân đi hướng Huyết Sơn.Chu Xương Tô không hiểu sao chủ soái không cho mình vào trong đồn Bạch Nhật hỗ trợ Trương Dũng, nhỡ Tần Thiên Nhân xung phong ra ngoài vòng vây được, chí ít cũng phải bao vây cửa Tây lại chứ?  Chu Xương Tô nhìn xuống lá cờ Thiên Địa hội vẫn còn đang cháy trên đất, quay đầu nhìn vào cổng Tây.Một người lính của Trương Dũng cầm cờ Thiên Địa hội đang bị cháy đứng hướng mặt về Tây huơ qua huơ lại.Chu Xương Tô chợt ngộ ra, giật dây cương cho ngựa chạy theo Tế Độ..

Phế mã khóa xe dồn địch thủ

Trung tàn thắng lợi rõ hùng binh

Bên Tần Thiên Nhân cũng không hơn gì mấy.

Tần Thiên Nhân, nữ thần y, cùng một toán tân binh Thiên Địa hội đang bị Trương Dũng và quân Thanh vây chặt ở phía Tây Nam đồn Bạch Nhật.

.

Truyện Light Novel

Toán tân binh này do Lâm Tố Đình đào tạo, họ sử côn làm binh khí.

Côn của những tân binh có hình dạng phong phú, trung, đoản, trường, một khúc, nhiều khúc.

Trong một lần Tần Thiên Nhân xuất một quyền đánh trúng vào vai Trương Dũng làm Trương Dũng văng vào năm sáu tên lính Thanh, cả bọn hợp thành một khối nằm trên đất, vòng vây phía đó liền hở ra một lỗ nhưng Tần Thiên Nhân không thể dẫn nữ thần y bỏ đi từ cái chỗ hở đó.

Vì nếu hai người chạy hướng đó, chẳng khác nào chạy vào một rừng lửa tự sát.

Tần Thiên Nhân quyết định bắt sống Trương Dũng, nhưng khi vừa dợm bước, mười mấy tên lính Thanh chĩa thương vào nữ thần y.

Tần Thiên Nhân đành phải quay về bên nữ thần y, đánh mười mấy tên lính Thanh.

Trương Dũng và những tên lính Thanh bị ngã đứng lên, vòng vây khép chặt trở lại như cũ.

Hai bên tiếp tục giao chiến, Tần Thiên Nhân lại đánh trúng Trương Dũng thêm ba lần nữa.

Nhưng vẫn như lúc nãy, Tần Thiên Nhân phải bảo vệ nữ thần y nên cả ba lần đều không thể bắt sống Trương Dũng làm con tin được.

Đánh thêm một hồi bên Tần Thiên Nhân chết mất khá nhiều người.

Thế lửa trong đồn Bạch Nhật càng lúc càng mãnh liệt, đã có người bị thiêu sống.

Trong bụi khói có mùi thịt nướng nghe mà lợm giọng.

Toàn doanh trại đầy những tiếng la hét.

Chu Xương Tô ngồi trên ngựa bên ngoài cổng Tây đồn Bạch Nhật nhìn vào thấy Tần Thiên Nhân vẫn còn di chuyển khá nhanh nhẹn.

Ba hướng Bắc, Đông, Nam đều có lửa cháy rất mạnh, nên Triệu Phật Tiêu, Khẩu Tâm, Ngụy Tượng Xu không thể dẫn quân đến hỗ trợ cho Trương Dũng.

Chu Xương Tô bèn rời cổng Tây, phi ngựa chạy lên một gò cao cũng nằm bên ngoài cổng Tây, nói với Tế Độ:

- Xin tướng quân để mạc tướng thống lĩnh bản đội đi tăng viện.

Tế Độ ngồi trên một con huyết mã, có hai đội quân đứng thành hai hàng thẳng tắp phía sau.

Tế Độ lắc đầu:

- Phất lệnh kỳ, lên Huyết Sơn.

Nói xong cho ngựa quay đầu rời đi.

Một người lính của Tế Độ đang cầm cờ trắng có thêu chữ Chu đỏ nghe chủ soái bảo liền lấy bật lửa ra, đốt rồi giơ cây cờ đang cháy lên phất qua phất lại vài ba lần xong thảy xuống đất chạy theo Tế Độ.

Chu Xương Tô vẫn chưa chịu theo chủ soái và hai đoàn quân đi hướng Huyết Sơn.

Chu Xương Tô không hiểu sao chủ soái không cho mình vào trong đồn Bạch Nhật hỗ trợ Trương Dũng, nhỡ Tần Thiên Nhân xung phong ra ngoài vòng vây được, chí ít cũng phải bao vây cửa Tây lại chứ?  Chu Xương Tô nhìn xuống lá cờ Thiên Địa hội vẫn còn đang cháy trên đất, quay đầu nhìn vào cổng Tây.

Một người lính của Trương Dũng cầm cờ Thiên Địa hội đang bị cháy đứng hướng mặt về Tây huơ qua huơ lại.

Chu Xương Tô chợt ngộ ra, giật dây cương cho ngựa chạy theo Tế Độ.

.

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Phế mã khóa xe dồn địch thủTrung tàn thắng lợi rõ hùng binhBên Tần Thiên Nhân cũng không hơn gì mấy.Tần Thiên Nhân, nữ thần y, cùng một toán tân binh Thiên Địa hội đang bị Trương Dũng và quân Thanh vây chặt ở phía Tây Nam đồn Bạch Nhật..Truyện Light NovelToán tân binh này do Lâm Tố Đình đào tạo, họ sử côn làm binh khí.Côn của những tân binh có hình dạng phong phú, trung, đoản, trường, một khúc, nhiều khúc.Trong một lần Tần Thiên Nhân xuất một quyền đánh trúng vào vai Trương Dũng làm Trương Dũng văng vào năm sáu tên lính Thanh, cả bọn hợp thành một khối nằm trên đất, vòng vây phía đó liền hở ra một lỗ nhưng Tần Thiên Nhân không thể dẫn nữ thần y bỏ đi từ cái chỗ hở đó.Vì nếu hai người chạy hướng đó, chẳng khác nào chạy vào một rừng lửa tự sát.Tần Thiên Nhân quyết định bắt sống Trương Dũng, nhưng khi vừa dợm bước, mười mấy tên lính Thanh chĩa thương vào nữ thần y.Tần Thiên Nhân đành phải quay về bên nữ thần y, đánh mười mấy tên lính Thanh.Trương Dũng và những tên lính Thanh bị ngã đứng lên, vòng vây khép chặt trở lại như cũ.Hai bên tiếp tục giao chiến, Tần Thiên Nhân lại đánh trúng Trương Dũng thêm ba lần nữa.Nhưng vẫn như lúc nãy, Tần Thiên Nhân phải bảo vệ nữ thần y nên cả ba lần đều không thể bắt sống Trương Dũng làm con tin được.Đánh thêm một hồi bên Tần Thiên Nhân chết mất khá nhiều người.Thế lửa trong đồn Bạch Nhật càng lúc càng mãnh liệt, đã có người bị thiêu sống.Trong bụi khói có mùi thịt nướng nghe mà lợm giọng.Toàn doanh trại đầy những tiếng la hét.Chu Xương Tô ngồi trên ngựa bên ngoài cổng Tây đồn Bạch Nhật nhìn vào thấy Tần Thiên Nhân vẫn còn di chuyển khá nhanh nhẹn.Ba hướng Bắc, Đông, Nam đều có lửa cháy rất mạnh, nên Triệu Phật Tiêu, Khẩu Tâm, Ngụy Tượng Xu không thể dẫn quân đến hỗ trợ cho Trương Dũng.Chu Xương Tô bèn rời cổng Tây, phi ngựa chạy lên một gò cao cũng nằm bên ngoài cổng Tây, nói với Tế Độ:- Xin tướng quân để mạc tướng thống lĩnh bản đội đi tăng viện.Tế Độ ngồi trên một con huyết mã, có hai đội quân đứng thành hai hàng thẳng tắp phía sau.Tế Độ lắc đầu:- Phất lệnh kỳ, lên Huyết Sơn.Nói xong cho ngựa quay đầu rời đi.Một người lính của Tế Độ đang cầm cờ trắng có thêu chữ Chu đỏ nghe chủ soái bảo liền lấy bật lửa ra, đốt rồi giơ cây cờ đang cháy lên phất qua phất lại vài ba lần xong thảy xuống đất chạy theo Tế Độ.Chu Xương Tô vẫn chưa chịu theo chủ soái và hai đoàn quân đi hướng Huyết Sơn.Chu Xương Tô không hiểu sao chủ soái không cho mình vào trong đồn Bạch Nhật hỗ trợ Trương Dũng, nhỡ Tần Thiên Nhân xung phong ra ngoài vòng vây được, chí ít cũng phải bao vây cửa Tây lại chứ?  Chu Xương Tô nhìn xuống lá cờ Thiên Địa hội vẫn còn đang cháy trên đất, quay đầu nhìn vào cổng Tây.Một người lính của Trương Dũng cầm cờ Thiên Địa hội đang bị cháy đứng hướng mặt về Tây huơ qua huơ lại.Chu Xương Tô chợt ngộ ra, giật dây cương cho ngựa chạy theo Tế Độ..

Chương 133: Bỏ Ngỏ Thượng