Tác giả:

Vọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành…

Chương 146: Báo Hung Tin Hạ

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Lúc này là hoàng hôn, chiếc bóng Nhạc Tam Nguyên ngả dài phía sau lưng chàng, phía trước từng luồng gió lạnh phả vào mặt.Tứ bề tuyết phủ một màu trắng xóa.Nhạc Tam Nguyên vừa đi vừa nhủ bụng ước gì Cửu Dương vẫn còn thói quen thổi tiêu vào mỗi buổi chiều, tiếng tiêu vang vọng bốn phương tám hướng vừa hùng tráng vừa tỏa ra bá khí.Chàng sẽ lần theo tiếng tiêu mà đi, không phải lẩn quẩn trên ngọn núi to lớn với sương mù phủ kín quanh năm.Nhạc Tam Nguyên thở dài, hy vọng đi hướng này sẽ tìm ra nơi ở của các cống sinh.Đồng Sơn còn có tên gọi khác là Hoành Đoạn Sơn, ranh giới phân chia hai tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, đi về hướng Tây là một vực thẳm sâu nghìn trượng, người ta xây một cây cầu dây bắt ngang để sang bên kia dãy núi, ở bên đó là khu tự trị Tây Tạng.Nhạc Tam Nguyên đang sầu não nuột, lại thêm lúc này đang là mùa đông nên ngoài thiết sam tất cả những cành cây xung quanh chàng đều trơ xương, một khung cảnh tiêu điều càng khiến cho chàng cảm thấy buồn thê thảm.Nhạc Tam Nguyên đi thêm hai dặm nữa, một dãy lều trắng hiện ra, chàng cả mừng cất bước chạy tới trước.- Viện trưởng! - Nhạc Tam Nguyên gọi.Cửu Dương đang cùng Nghị Chánh và Hiểu Lạc ở trong một căn lều, nghe tiếng gọi, Cửu Dương mở cửa sổ nhìn ra ngoài.- Tam Nguyên! – Cửu Dương gọi.Nhạc Tam Nguyên chạy đến trước rèm, Cửu Dương vén rèm cho Nhạc Tam Nguyên vào.Hiểu Lạc nhào tới quàng cả hai tay ôm lấy thắt lưng Nhạc Tam Nguyên.- Ngài mau đưa mọi người đi khỏi đây ngay lập tức!Nhạc Tam Nguyên nói.(còn tiếp).

Lúc này là hoàng hôn, chiếc bóng Nhạc Tam Nguyên ngả dài phía sau lưng chàng, phía trước từng luồng gió lạnh phả vào mặt.

Tứ bề tuyết phủ một màu trắng xóa.

Nhạc Tam Nguyên vừa đi vừa nhủ bụng ước gì Cửu Dương vẫn còn thói quen thổi tiêu vào mỗi buổi chiều, tiếng tiêu vang vọng bốn phương tám hướng vừa hùng tráng vừa tỏa ra bá khí.

Chàng sẽ lần theo tiếng tiêu mà đi, không phải lẩn quẩn trên ngọn núi to lớn với sương mù phủ kín quanh năm.

Nhạc Tam Nguyên thở dài, hy vọng đi hướng này sẽ tìm ra nơi ở của các cống sinh.

Đồng Sơn còn có tên gọi khác là Hoành Đoạn Sơn, ranh giới phân chia hai tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, đi về hướng Tây là một vực thẳm sâu nghìn trượng, người ta xây một cây cầu dây bắt ngang để sang bên kia dãy núi, ở bên đó là khu tự trị Tây Tạng.

Nhạc Tam Nguyên đang sầu não nuột, lại thêm lúc này đang là mùa đông nên ngoài thiết sam tất cả những cành cây xung quanh chàng đều trơ xương, một khung cảnh tiêu điều càng khiến cho chàng cảm thấy buồn thê thảm.

Nhạc Tam Nguyên đi thêm hai dặm nữa, một dãy lều trắng hiện ra, chàng cả mừng cất bước chạy tới trước.

- Viện trưởng! - Nhạc Tam Nguyên gọi.

Cửu Dương đang cùng Nghị Chánh và Hiểu Lạc ở trong một căn lều, nghe tiếng gọi, Cửu Dương mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

- Tam Nguyên! – Cửu Dương gọi.

Nhạc Tam Nguyên chạy đến trước rèm, Cửu Dương vén rèm cho Nhạc Tam Nguyên vào.

Hiểu Lạc nhào tới quàng cả hai tay ôm lấy thắt lưng Nhạc Tam Nguyên.

- Ngài mau đưa mọi người đi khỏi đây ngay lập tức!

Nhạc Tam Nguyên nói.

(còn tiếp).

Định Viễn Đại Tướng Quân TruyệnTác giả: VuongminhthyTruyện Ngôn TìnhVọng gác đêm trăng nhớ giang san Nhớ nhà đau đáu nỗi niềm mang Nước non bờ cõi vào tay giặc Hận lũ sói lang kiếm sẵn sàng Cửa nhà yên ấm bỗng tan hoang Chuồng trại cà dưa chốc điêu tàn Thương dân sống cảnh lầm than lắm Quặn lòng đau nhói thấu tâm can Nằm phía Tây cách kinh thành hơn hai trăm dặm, Quan Âm tự tỉnh Sơn Tây đứng trên triền núi Lã Lương cao sừng sững, trơ gan cùng tuế nguyệt. Mé tả là một ngọn thác hiểm trở, dòng nước hung dữ từ độ cao hơn chục trượng ầm ầm đổ xuống, bọt tung trắng xóa. Mé hữu trái ngược, lại là cánh rừng thông xanh ngắt, lác đác sắc xám của đá núi bốn phía xung quanh. Trong không khí đẫm hơi nước mát mẻ, khu rừng như khoác lên một màn sương mờ ảo, có phần yên tĩnh hiền hòa. Một động một tĩnh không hề đối chọi, lạ thay lại kết hợp hài hòa tạo nên kỳ cảnh nhân gian hiếm có. Không còn ai biết chính xác Quan Âm tự được dựng từ bao giờ, màu thời gian huyền ảo ấy càng phủ lên ngôi chùa này một sắc thái cổ kính và linh thiêng huyền bí, góp phần đưa nó trở thành… Lúc này là hoàng hôn, chiếc bóng Nhạc Tam Nguyên ngả dài phía sau lưng chàng, phía trước từng luồng gió lạnh phả vào mặt.Tứ bề tuyết phủ một màu trắng xóa.Nhạc Tam Nguyên vừa đi vừa nhủ bụng ước gì Cửu Dương vẫn còn thói quen thổi tiêu vào mỗi buổi chiều, tiếng tiêu vang vọng bốn phương tám hướng vừa hùng tráng vừa tỏa ra bá khí.Chàng sẽ lần theo tiếng tiêu mà đi, không phải lẩn quẩn trên ngọn núi to lớn với sương mù phủ kín quanh năm.Nhạc Tam Nguyên thở dài, hy vọng đi hướng này sẽ tìm ra nơi ở của các cống sinh.Đồng Sơn còn có tên gọi khác là Hoành Đoạn Sơn, ranh giới phân chia hai tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, đi về hướng Tây là một vực thẳm sâu nghìn trượng, người ta xây một cây cầu dây bắt ngang để sang bên kia dãy núi, ở bên đó là khu tự trị Tây Tạng.Nhạc Tam Nguyên đang sầu não nuột, lại thêm lúc này đang là mùa đông nên ngoài thiết sam tất cả những cành cây xung quanh chàng đều trơ xương, một khung cảnh tiêu điều càng khiến cho chàng cảm thấy buồn thê thảm.Nhạc Tam Nguyên đi thêm hai dặm nữa, một dãy lều trắng hiện ra, chàng cả mừng cất bước chạy tới trước.- Viện trưởng! - Nhạc Tam Nguyên gọi.Cửu Dương đang cùng Nghị Chánh và Hiểu Lạc ở trong một căn lều, nghe tiếng gọi, Cửu Dương mở cửa sổ nhìn ra ngoài.- Tam Nguyên! – Cửu Dương gọi.Nhạc Tam Nguyên chạy đến trước rèm, Cửu Dương vén rèm cho Nhạc Tam Nguyên vào.Hiểu Lạc nhào tới quàng cả hai tay ôm lấy thắt lưng Nhạc Tam Nguyên.- Ngài mau đưa mọi người đi khỏi đây ngay lập tức!Nhạc Tam Nguyên nói.(còn tiếp).

Chương 146: Báo Hung Tin Hạ