"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em…

Chương 107: Chương 107

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… Nghiêm Húc bật cười, cạn lời: “Vậy thì đúng là vinh hạnh của tôi rồi.”“Không không không, được cùng đội với Nghiêm lão sư mới là vinh hạnh của chúng tôi mới đúng. Thầy Nghiêm gia nhập đúng là rồng đến nhà tôm, nhà tôm thêm vinh hạnh mà, Tân Án khoa trương đáp lời.[Ha ha ha ha, Tân Án làm tui cười c.h.ế.t mất][Hai người họ đấu võ mồm thú vị ghê.] [Vậy mà có người dám cà khịa Nghiêm Đế! Bái phục!]“Xì.” Nghiêm Húc cười khẩy một tiếng: “Thôi được rồi, chúng ta chọn đại một đường đi thôi.”“Chọn điểm giữa.” Tân Án không cần suy nghĩ, đáp ngay.“Điểm giữa… liệu chúng ta có kịp không?” Tưởng Bạch Thanh có chút lo lắng, nhỡ đâu họ đến nơi thì điểm giữa đã bị đối phương chiếm mất, chẳng phải là công cốc sao.“Điểm giữa là khu vực giao tranh, dù có bị chiếm rồi, chúng ta đi đến điểm khác cũng không xa.” Nghiêm Húc bất ngờ lên tiếng giải thích: “Hơn nữa, nhìn vẻ mặt tự tin của cô ấy kìa, chắc chắn là có chủ ý gì rồi.”Tân Án không ngờ Nghiêm Húc lại chịu ra mặt giải thích giúp mình, vội vàng gật đầu: “Đúng là như vậy.”“Vậy thì chuẩn bị xuất phát thôi, đội kia đã đi trước gần 10 phút rồi.” Hà Thư vốn dĩ luôn nghe theo Tân Án, không chút do dự gật đầu đồng ý.Tân Án chợt nhớ ra điều gì, chạy đến chỗ Lương Việt hỏi: “Này PD, chỉ cần đội nào đến điểm giữa *****ên và cắm cờ đội lên là chiếm điểm thành công đúng không? Sau đó có đội khác đến cũng vô dụng phải không?”“Đúng vậy.” Lương Việt gật đầu, nhưng vẫn có chút bất an: “Em định tự mình xông thẳng đến điểm giữa trước à?”“He he, lát nữa PD sẽ biết thôi.” Tân Án nháy mắt tinh nghịch với Lương Việt, sợ PD đổi ý, lập tức xoay người chạy biến.…Đạo diễn chính ở trung tâm điều khiển nhìn cảnh tượng này, không hiểu sao cứ thấy bất an.Màn hình bên kia, đội Tân Án đang túm tụm lại, không biết nhỏ to bàn tính chuyện gì. Nghiêm Húc vẫn giữ phong thái tay đút túi quần, đứng tách biệt nhưng vẫn lắng nghe. “Tôi từ chối.” Nghiêm Húc lên tiếng.“Nghiêm lão sư, chuyện này liên quan đến danh dự của cả đội đó.” Tân Án ra sức thuyết phục: “Anh cứ dẫn mấy mấy người này theo sau đi, để tôi một mình xông đến điểm giữa trước. Không thì cả đám người cùng nhau hành động, khó mà vượt qua được đội kia lắm.”Nghiêm Húc: … Sao tự dưng anh có cảm giác như mình đang đóng vai phụ huynh giữ trẻ thế này?“Tôi đi điểm giữa, em đi cùng họ.” Nghiêm Húc nói.“Anh mới đến đây lần đầu, có quen thuộc địa hình rừng núi ở đây không?” Tân Án nghi ngờ hỏi: “Chúng tôi đã ở trong rừng suốt tuần trước rồi, quen thuộc địa hình ở đây hơn.”Nghiêm Húc im lặng.Thấy anh không nói gì, Tân Án càng được đà lấn tới: “Mấy bạn ấy đều rất nghe lời, lại không hề yếu đuối, với lại cũng quen thuộc rừng núi ở đây rồi. Anh cứ ở phía sau dẫn dắt họ là được. Nghiêm lão sư lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ nhanh chóng làm quen với rừng núi thôi mà. Đợi đến điểm tiếp theo, tôi sẽ để anh đi trước, được không?”“Phụt.” Tưởng Bạch Thanh nhịn hết nổi, bật cười thành tiếng, nhỏ giọng thì thầm vào tai Lâm Thi Quý: “Án tỷ dỗ người khác y như dỗ con nít vậy.”Câu nói này lọt vào tai Nghiêm Húc. Mặt anh tối sầm lại, quay mặt đi: “Tùy em.”[Ha ha ha ha, cười c.h.ế.t tui, Tân Án đúng là đang dỗ con nít hả?][Hai người họ y như ba mẹ đang bàn nhau ai ở nhà trông con vậy ha ha ha ha][Lọt hố rồi!]Thấy Nghiêm Húc gật đầu đồng ý, Tân Án lập tức khoác ba lô lên vai, nhanh tay phác họa lại bản đồ, thắt chặt dây giày, trông như chỉ chờ Lương Việt hô một tiếng là cô sẽ lao ra ngay lập tức.“Cô ấy lúc nào cũng như vậy à?” Nhìn bóng dáng hăng hái của Tân Án, Nghiêm Húc khẽ tò mò.“Đúng vậy đó lão sư, đừng nhìn Án tỷ vậy thôi, chứ thật ra chị ấy đáng yêu lắm, ngoài lạnh trong nóng đó.” Lâm Thi Quý đáp lời.Nghiêm Húc im lặng, không nói gì thêm. Không ngờ, so với cô bé năm xưa, Tân Án đã thay đổi nhiều đến vậy.Nhưng nhìn bóng dáng sốt sắng, nóng lòng muốn thử của Tân Án, trông cô chẳng khác nào một chú cún con chỉ chờ mệnh lệnh là sẽ lập tức lao ra, đúng là có chút… đáng yêu thật.

Nghiêm Húc bật cười, cạn lời: “Vậy thì đúng là vinh hạnh của tôi rồi.”

“Không không không, được cùng đội với Nghiêm lão sư mới là vinh hạnh của chúng tôi mới đúng. Thầy Nghiêm gia nhập đúng là rồng đến nhà tôm, nhà tôm thêm vinh hạnh mà, Tân Án khoa trương đáp lời.

[Ha ha ha ha, Tân Án làm tui cười c.h.ế.t mất]

[Hai người họ đấu võ mồm thú vị ghê.]

 

[Vậy mà có người dám cà khịa Nghiêm Đế! Bái phục!]

“Xì.” Nghiêm Húc cười khẩy một tiếng: “Thôi được rồi, chúng ta chọn đại một đường đi thôi.”

“Chọn điểm giữa.” Tân Án không cần suy nghĩ, đáp ngay.

“Điểm giữa… liệu chúng ta có kịp không?” Tưởng Bạch Thanh có chút lo lắng, nhỡ đâu họ đến nơi thì điểm giữa đã bị đối phương chiếm mất, chẳng phải là công cốc sao.

“Điểm giữa là khu vực giao tranh, dù có bị chiếm rồi, chúng ta đi đến điểm khác cũng không xa.” Nghiêm Húc bất ngờ lên tiếng giải thích: “Hơn nữa, nhìn vẻ mặt tự tin của cô ấy kìa, chắc chắn là có chủ ý gì rồi.”

Tân Án không ngờ Nghiêm Húc lại chịu ra mặt giải thích giúp mình, vội vàng gật đầu: “Đúng là như vậy.”

“Vậy thì chuẩn bị xuất phát thôi, đội kia đã đi trước gần 10 phút rồi.” Hà Thư vốn dĩ luôn nghe theo Tân Án, không chút do dự gật đầu đồng ý.

Tân Án chợt nhớ ra điều gì, chạy đến chỗ Lương Việt hỏi: “Này PD, chỉ cần đội nào đến điểm giữa *****ên và cắm cờ đội lên là chiếm điểm thành công đúng không? Sau đó có đội khác đến cũng vô dụng phải không?”

“Đúng vậy.” Lương Việt gật đầu, nhưng vẫn có chút bất an: “Em định tự mình xông thẳng đến điểm giữa trước à?”

“He he, lát nữa PD sẽ biết thôi.” Tân Án nháy mắt tinh nghịch với Lương Việt, sợ PD đổi ý, lập tức xoay người chạy biến.

Đạo diễn chính ở trung tâm điều khiển nhìn cảnh tượng này, không hiểu sao cứ thấy bất an.

Màn hình bên kia, đội Tân Án đang túm tụm lại, không biết nhỏ to bàn tính chuyện gì. Nghiêm Húc vẫn giữ phong thái tay đút túi quần, đứng tách biệt nhưng vẫn lắng nghe.

 

“Tôi từ chối.” Nghiêm Húc lên tiếng.

“Nghiêm lão sư, chuyện này liên quan đến danh dự của cả đội đó.” Tân Án ra sức thuyết phục: “Anh cứ dẫn mấy mấy người này theo sau đi, để tôi một mình xông đến điểm giữa trước. Không thì cả đám người cùng nhau hành động, khó mà vượt qua được đội kia lắm.”

Nghiêm Húc: … Sao tự dưng anh có cảm giác như mình đang đóng vai phụ huynh giữ trẻ thế này?

“Tôi đi điểm giữa, em đi cùng họ.” Nghiêm Húc nói.

“Anh mới đến đây lần đầu, có quen thuộc địa hình rừng núi ở đây không?” Tân Án nghi ngờ hỏi: “Chúng tôi đã ở trong rừng suốt tuần trước rồi, quen thuộc địa hình ở đây hơn.”

Nghiêm Húc im lặng.

Thấy anh không nói gì, Tân Án càng được đà lấn tới: “Mấy bạn ấy đều rất nghe lời, lại không hề yếu đuối, với lại cũng quen thuộc rừng núi ở đây rồi. Anh cứ ở phía sau dẫn dắt họ là được. Nghiêm lão sư lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ nhanh chóng làm quen với rừng núi thôi mà. Đợi đến điểm tiếp theo, tôi sẽ để anh đi trước, được không?”

“Phụt.” Tưởng Bạch Thanh nhịn hết nổi, bật cười thành tiếng, nhỏ giọng thì thầm vào tai Lâm Thi Quý: “Án tỷ dỗ người khác y như dỗ con nít vậy.”

Câu nói này lọt vào tai Nghiêm Húc. Mặt anh tối sầm lại, quay mặt đi: “Tùy em.”

[Ha ha ha ha, cười c.h.ế.t tui, Tân Án đúng là đang dỗ con nít hả?]

[Hai người họ y như ba mẹ đang bàn nhau ai ở nhà trông con vậy ha ha ha ha]

[Lọt hố rồi!]

Thấy Nghiêm Húc gật đầu đồng ý, Tân Án lập tức khoác ba lô lên vai, nhanh tay phác họa lại bản đồ, thắt chặt dây giày, trông như chỉ chờ Lương Việt hô một tiếng là cô sẽ lao ra ngay lập tức.

“Cô ấy lúc nào cũng như vậy à?” Nhìn bóng dáng hăng hái của Tân Án, Nghiêm Húc khẽ tò mò.

“Đúng vậy đó lão sư, đừng nhìn Án tỷ vậy thôi, chứ thật ra chị ấy đáng yêu lắm, ngoài lạnh trong nóng đó.” Lâm Thi Quý đáp lời.

Nghiêm Húc im lặng, không nói gì thêm. Không ngờ, so với cô bé năm xưa, Tân Án đã thay đổi nhiều đến vậy.

Nhưng nhìn bóng dáng sốt sắng, nóng lòng muốn thử của Tân Án, trông cô chẳng khác nào một chú cún con chỉ chờ mệnh lệnh là sẽ lập tức lao ra, đúng là có chút… đáng yêu thật.

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… Nghiêm Húc bật cười, cạn lời: “Vậy thì đúng là vinh hạnh của tôi rồi.”“Không không không, được cùng đội với Nghiêm lão sư mới là vinh hạnh của chúng tôi mới đúng. Thầy Nghiêm gia nhập đúng là rồng đến nhà tôm, nhà tôm thêm vinh hạnh mà, Tân Án khoa trương đáp lời.[Ha ha ha ha, Tân Án làm tui cười c.h.ế.t mất][Hai người họ đấu võ mồm thú vị ghê.] [Vậy mà có người dám cà khịa Nghiêm Đế! Bái phục!]“Xì.” Nghiêm Húc cười khẩy một tiếng: “Thôi được rồi, chúng ta chọn đại một đường đi thôi.”“Chọn điểm giữa.” Tân Án không cần suy nghĩ, đáp ngay.“Điểm giữa… liệu chúng ta có kịp không?” Tưởng Bạch Thanh có chút lo lắng, nhỡ đâu họ đến nơi thì điểm giữa đã bị đối phương chiếm mất, chẳng phải là công cốc sao.“Điểm giữa là khu vực giao tranh, dù có bị chiếm rồi, chúng ta đi đến điểm khác cũng không xa.” Nghiêm Húc bất ngờ lên tiếng giải thích: “Hơn nữa, nhìn vẻ mặt tự tin của cô ấy kìa, chắc chắn là có chủ ý gì rồi.”Tân Án không ngờ Nghiêm Húc lại chịu ra mặt giải thích giúp mình, vội vàng gật đầu: “Đúng là như vậy.”“Vậy thì chuẩn bị xuất phát thôi, đội kia đã đi trước gần 10 phút rồi.” Hà Thư vốn dĩ luôn nghe theo Tân Án, không chút do dự gật đầu đồng ý.Tân Án chợt nhớ ra điều gì, chạy đến chỗ Lương Việt hỏi: “Này PD, chỉ cần đội nào đến điểm giữa *****ên và cắm cờ đội lên là chiếm điểm thành công đúng không? Sau đó có đội khác đến cũng vô dụng phải không?”“Đúng vậy.” Lương Việt gật đầu, nhưng vẫn có chút bất an: “Em định tự mình xông thẳng đến điểm giữa trước à?”“He he, lát nữa PD sẽ biết thôi.” Tân Án nháy mắt tinh nghịch với Lương Việt, sợ PD đổi ý, lập tức xoay người chạy biến.…Đạo diễn chính ở trung tâm điều khiển nhìn cảnh tượng này, không hiểu sao cứ thấy bất an.Màn hình bên kia, đội Tân Án đang túm tụm lại, không biết nhỏ to bàn tính chuyện gì. Nghiêm Húc vẫn giữ phong thái tay đút túi quần, đứng tách biệt nhưng vẫn lắng nghe. “Tôi từ chối.” Nghiêm Húc lên tiếng.“Nghiêm lão sư, chuyện này liên quan đến danh dự của cả đội đó.” Tân Án ra sức thuyết phục: “Anh cứ dẫn mấy mấy người này theo sau đi, để tôi một mình xông đến điểm giữa trước. Không thì cả đám người cùng nhau hành động, khó mà vượt qua được đội kia lắm.”Nghiêm Húc: … Sao tự dưng anh có cảm giác như mình đang đóng vai phụ huynh giữ trẻ thế này?“Tôi đi điểm giữa, em đi cùng họ.” Nghiêm Húc nói.“Anh mới đến đây lần đầu, có quen thuộc địa hình rừng núi ở đây không?” Tân Án nghi ngờ hỏi: “Chúng tôi đã ở trong rừng suốt tuần trước rồi, quen thuộc địa hình ở đây hơn.”Nghiêm Húc im lặng.Thấy anh không nói gì, Tân Án càng được đà lấn tới: “Mấy bạn ấy đều rất nghe lời, lại không hề yếu đuối, với lại cũng quen thuộc rừng núi ở đây rồi. Anh cứ ở phía sau dẫn dắt họ là được. Nghiêm lão sư lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ nhanh chóng làm quen với rừng núi thôi mà. Đợi đến điểm tiếp theo, tôi sẽ để anh đi trước, được không?”“Phụt.” Tưởng Bạch Thanh nhịn hết nổi, bật cười thành tiếng, nhỏ giọng thì thầm vào tai Lâm Thi Quý: “Án tỷ dỗ người khác y như dỗ con nít vậy.”Câu nói này lọt vào tai Nghiêm Húc. Mặt anh tối sầm lại, quay mặt đi: “Tùy em.”[Ha ha ha ha, cười c.h.ế.t tui, Tân Án đúng là đang dỗ con nít hả?][Hai người họ y như ba mẹ đang bàn nhau ai ở nhà trông con vậy ha ha ha ha][Lọt hố rồi!]Thấy Nghiêm Húc gật đầu đồng ý, Tân Án lập tức khoác ba lô lên vai, nhanh tay phác họa lại bản đồ, thắt chặt dây giày, trông như chỉ chờ Lương Việt hô một tiếng là cô sẽ lao ra ngay lập tức.“Cô ấy lúc nào cũng như vậy à?” Nhìn bóng dáng hăng hái của Tân Án, Nghiêm Húc khẽ tò mò.“Đúng vậy đó lão sư, đừng nhìn Án tỷ vậy thôi, chứ thật ra chị ấy đáng yêu lắm, ngoài lạnh trong nóng đó.” Lâm Thi Quý đáp lời.Nghiêm Húc im lặng, không nói gì thêm. Không ngờ, so với cô bé năm xưa, Tân Án đã thay đổi nhiều đến vậy.Nhưng nhìn bóng dáng sốt sắng, nóng lòng muốn thử của Tân Án, trông cô chẳng khác nào một chú cún con chỉ chờ mệnh lệnh là sẽ lập tức lao ra, đúng là có chút… đáng yêu thật.

Chương 107: Chương 107