"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em…

Chương 223: Chương 223

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… “Không đúng không đúng, lệch rồi, từ từ, anh giơ tay lên nha, lại tiến lên một chút.” Dưới sự chỉ dẫn kiên trì của Tân Án, Nghiêm Húc cuối cùng cũng bắt được chìa khóa.“Ách, nhưng mà em làm sao đưa cho anh được?” Nghiêm Húc hỏi, khóa đang bị khóa ở bên Tân Án, chỉ có Tân Án mới mở được.“Anh đưa cho em qua khe cửa đi.” Cửa sổ bị khóa chết, chỗ trống duy nhất chỉ có khe cửa.Nhưng mà tư thế này....Có chút khó khăn quá.Nghiêm Húc đành phải từ từ mang theo ghế dựa ngã xuống đất, vì ghế dựa bị không gian hẹp cản lại, anh đành phải cầm chìa khóa cố gắng vươn ra phía trước.“Anh lại tiến lên một chút nữa đi.” Tân Án cũng quỳ rạp xuống đất.Đầu ngón tay của hai người chạm vào nhau.“Anh đừng chỉ vươn tay không thôi chứ, anh đẩy chìa khóa ra đi.” Tân Án sốt ruột nói.Nghiêm Húc không hiểu sao mặt lại đỏ lên, đành phải đẩy chìa khóa ra ngoài. Vì khe cửa đặc biệt nhỏ, đẩy một hồi mới đẩy ra được.“Bắt được rồi.” Tân Án bắt được chìa khóa, lập tức đi mở cửa cho Nghiêm Húc.Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Nghiêm Húc bị trói ngã trên mặt đất, cô suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Vừa giúp anh cởi dây thừng, cô vừa nói đùa: “May mà đây không phải là chương trình thực tế, bằng không fan của anh nhìn thấy đại minh tinh Nghiêm Đế chật vật như vậy, chắc chắn sẽ vỡ mộng hết.”Nghiêm Húc: “Em muốn cười thì cứ cười đi.”“Ha ha ha ha ha ha, ngại quá.” Tân Án thật sự không nhịn được.Sau khi cởi dây thừng, Tân Án theo bản năng giúp Nghiêm Húc tháo bịt mắt. Không giống với bất kỳ ánh mắt nào cô từng thấy, đôi mắt Nghiêm Húc vừa khôi phục ánh sáng vẫn còn chút mơ màng và khó hiểu, trông rất....Đơn thuần?Từ này vừa bật ra, Tân Án liền hoảng sợ.Làm ơn đi, Nghiêm Húc nhìn thế nào cũng không giống người đơn thuần chút nào.Sau khi giải cứu được đồng đội, Tân Án mới chú ý đến con ma nữ đã ngồi một bên “hung dữ” nhìn trò hay từ nãy đến giờ. Cô tiến lên hỏi: “Mỹ nữ, cô có manh mối gì không?”Con ma nữ bị Tân Án hỏi bằng giọng điệu lưu manh du côn này thì hơi sững sờ.Không đúng, mình là muốn dọa bọn họ mà!Nhưng nhìn biểu hiện của bọn họ, nếu mình mà dọa, chỉ biết tự rước lấy nhục thôi.Con ma nữ đành phải gào rú vài tiếng rồi bò đi.“Làm NPC mật thất cũng không dễ dàng gì ha.” Nhìn dáng vẻ con ma nữ bò lết rời đi, Tân Án cảm thán nói.“Xem chỗ này.” Nghiêm Húc nhặt một tờ giấy trên ghế nơi con ma nữ vừa ngồi, trên đó toàn là những lời lẽ lăng mạ người khác: “Xem ra chủ đề này là bạo lực học đường.”Nói rồi lại nghĩ đến điều gì đó, anh nhìn Tân Án: “Chẳng lẽ là Lý Mạc hồi hồn báo thù?”Lý Mạc là nhân vật mà Tân Án đóng trong bộ phim truyền hình “Mười Sáu”, cũng là người tự sát vì bạo lực học đường. Nhưng điều khiến Tân Án ngạc nhiên là Nghiêm Húc vậy mà lại xem qua?Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Tân Án, Nghiêm Húc giải thích: “Khụ khụ, xem qua vài đoạn clip trên mạng thôi, diễn cũng không tệ.”Tân Án gật đầu. Nhưng với một người yêu thích diễn xuất như Nghiêm Húc, việc xem các tác phẩm khác để học hỏi kinh nghiệm cũng là chuyện rất bình thường, Tân Án cũng không thấy kỳ lạ.“Các cậu còn sống không đấy!” Giọng của Lâm Du truyền đến, ba người họ dường như cuối cùng cũng ra được.“Ở đây này.” Tân Án đáp.“Nghiêm ca của tôi đâu?” Từ Lâm Tức hỏi.“Đây.”Bên kia lập tức im lặng một chút.“Sao hai người lại đi cùng nhau?” Từ Lâm Tức nghi hoặc nói.“Anh ấy bị nhốt trong phòng chứa đồ phía trong phòng học của tôi rồi.” Tân Án nói: “Cái khóa bên ngoài chắc phải nhờ các cậu mới mở được, mau lại đây đừng nhiều lời.”

“Không đúng không đúng, lệch rồi, từ từ, anh giơ tay lên nha, lại tiến lên một chút.” Dưới sự chỉ dẫn kiên trì của Tân Án, Nghiêm Húc cuối cùng cũng bắt được chìa khóa.

“Ách, nhưng mà em làm sao đưa cho anh được?” Nghiêm Húc hỏi, khóa đang bị khóa ở bên Tân Án, chỉ có Tân Án mới mở được.

“Anh đưa cho em qua khe cửa đi.” Cửa sổ bị khóa chết, chỗ trống duy nhất chỉ có khe cửa.

Nhưng mà tư thế này....

Có chút khó khăn quá.

Nghiêm Húc đành phải từ từ mang theo ghế dựa ngã xuống đất, vì ghế dựa bị không gian hẹp cản lại, anh đành phải cầm chìa khóa cố gắng vươn ra phía trước.

“Anh lại tiến lên một chút nữa đi.” Tân Án cũng quỳ rạp xuống đất.

Đầu ngón tay của hai người chạm vào nhau.

“Anh đừng chỉ vươn tay không thôi chứ, anh đẩy chìa khóa ra đi.” Tân Án sốt ruột nói.

Nghiêm Húc không hiểu sao mặt lại đỏ lên, đành phải đẩy chìa khóa ra ngoài. Vì khe cửa đặc biệt nhỏ, đẩy một hồi mới đẩy ra được.

“Bắt được rồi.” Tân Án bắt được chìa khóa, lập tức đi mở cửa cho Nghiêm Húc.

Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Nghiêm Húc bị trói ngã trên mặt đất, cô suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Vừa giúp anh cởi dây thừng, cô vừa nói đùa: “May mà đây không phải là chương trình thực tế, bằng không fan của anh nhìn thấy đại minh tinh Nghiêm Đế chật vật như vậy, chắc chắn sẽ vỡ mộng hết.”

Nghiêm Húc: “Em muốn cười thì cứ cười đi.”

“Ha ha ha ha ha ha, ngại quá.” Tân Án thật sự không nhịn được.

Sau khi cởi dây thừng, Tân Án theo bản năng giúp Nghiêm Húc tháo bịt mắt. Không giống với bất kỳ ánh mắt nào cô từng thấy, đôi mắt Nghiêm Húc vừa khôi phục ánh sáng vẫn còn chút mơ màng và khó hiểu, trông rất....

Đơn thuần?

Từ này vừa bật ra, Tân Án liền hoảng sợ.

Làm ơn đi, Nghiêm Húc nhìn thế nào cũng không giống người đơn thuần chút nào.

Sau khi giải cứu được đồng đội, Tân Án mới chú ý đến con ma nữ đã ngồi một bên “hung dữ” nhìn trò hay từ nãy đến giờ. Cô tiến lên hỏi: “Mỹ nữ, cô có manh mối gì không?”

Con ma nữ bị Tân Án hỏi bằng giọng điệu lưu manh du côn này thì hơi sững sờ.

Không đúng, mình là muốn dọa bọn họ mà!

Nhưng nhìn biểu hiện của bọn họ, nếu mình mà dọa, chỉ biết tự rước lấy nhục thôi.

Con ma nữ đành phải gào rú vài tiếng rồi bò đi.

“Làm NPC mật thất cũng không dễ dàng gì ha.” Nhìn dáng vẻ con ma nữ bò lết rời đi, Tân Án cảm thán nói.

“Xem chỗ này.” Nghiêm Húc nhặt một tờ giấy trên ghế nơi con ma nữ vừa ngồi, trên đó toàn là những lời lẽ lăng mạ người khác: “Xem ra chủ đề này là bạo lực học đường.”

Nói rồi lại nghĩ đến điều gì đó, anh nhìn Tân Án: “Chẳng lẽ là Lý Mạc hồi hồn báo thù?”

Lý Mạc là nhân vật mà Tân Án đóng trong bộ phim truyền hình “Mười Sáu”, cũng là người tự sát vì bạo lực học đường. Nhưng điều khiến Tân Án ngạc nhiên là Nghiêm Húc vậy mà lại xem qua?

Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Tân Án, Nghiêm Húc giải thích: “Khụ khụ, xem qua vài đoạn clip trên mạng thôi, diễn cũng không tệ.”

Tân Án gật đầu. Nhưng với một người yêu thích diễn xuất như Nghiêm Húc, việc xem các tác phẩm khác để học hỏi kinh nghiệm cũng là chuyện rất bình thường, Tân Án cũng không thấy kỳ lạ.

“Các cậu còn sống không đấy!” Giọng của Lâm Du truyền đến, ba người họ dường như cuối cùng cũng ra được.

“Ở đây này.” Tân Án đáp.

“Nghiêm ca của tôi đâu?” Từ Lâm Tức hỏi.

“Đây.”

Bên kia lập tức im lặng một chút.

“Sao hai người lại đi cùng nhau?” Từ Lâm Tức nghi hoặc nói.

“Anh ấy bị nhốt trong phòng chứa đồ phía trong phòng học của tôi rồi.” Tân Án nói: “Cái khóa bên ngoài chắc phải nhờ các cậu mới mở được, mau lại đây đừng nhiều lời.”

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… “Không đúng không đúng, lệch rồi, từ từ, anh giơ tay lên nha, lại tiến lên một chút.” Dưới sự chỉ dẫn kiên trì của Tân Án, Nghiêm Húc cuối cùng cũng bắt được chìa khóa.“Ách, nhưng mà em làm sao đưa cho anh được?” Nghiêm Húc hỏi, khóa đang bị khóa ở bên Tân Án, chỉ có Tân Án mới mở được.“Anh đưa cho em qua khe cửa đi.” Cửa sổ bị khóa chết, chỗ trống duy nhất chỉ có khe cửa.Nhưng mà tư thế này....Có chút khó khăn quá.Nghiêm Húc đành phải từ từ mang theo ghế dựa ngã xuống đất, vì ghế dựa bị không gian hẹp cản lại, anh đành phải cầm chìa khóa cố gắng vươn ra phía trước.“Anh lại tiến lên một chút nữa đi.” Tân Án cũng quỳ rạp xuống đất.Đầu ngón tay của hai người chạm vào nhau.“Anh đừng chỉ vươn tay không thôi chứ, anh đẩy chìa khóa ra đi.” Tân Án sốt ruột nói.Nghiêm Húc không hiểu sao mặt lại đỏ lên, đành phải đẩy chìa khóa ra ngoài. Vì khe cửa đặc biệt nhỏ, đẩy một hồi mới đẩy ra được.“Bắt được rồi.” Tân Án bắt được chìa khóa, lập tức đi mở cửa cho Nghiêm Húc.Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Nghiêm Húc bị trói ngã trên mặt đất, cô suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Vừa giúp anh cởi dây thừng, cô vừa nói đùa: “May mà đây không phải là chương trình thực tế, bằng không fan của anh nhìn thấy đại minh tinh Nghiêm Đế chật vật như vậy, chắc chắn sẽ vỡ mộng hết.”Nghiêm Húc: “Em muốn cười thì cứ cười đi.”“Ha ha ha ha ha ha, ngại quá.” Tân Án thật sự không nhịn được.Sau khi cởi dây thừng, Tân Án theo bản năng giúp Nghiêm Húc tháo bịt mắt. Không giống với bất kỳ ánh mắt nào cô từng thấy, đôi mắt Nghiêm Húc vừa khôi phục ánh sáng vẫn còn chút mơ màng và khó hiểu, trông rất....Đơn thuần?Từ này vừa bật ra, Tân Án liền hoảng sợ.Làm ơn đi, Nghiêm Húc nhìn thế nào cũng không giống người đơn thuần chút nào.Sau khi giải cứu được đồng đội, Tân Án mới chú ý đến con ma nữ đã ngồi một bên “hung dữ” nhìn trò hay từ nãy đến giờ. Cô tiến lên hỏi: “Mỹ nữ, cô có manh mối gì không?”Con ma nữ bị Tân Án hỏi bằng giọng điệu lưu manh du côn này thì hơi sững sờ.Không đúng, mình là muốn dọa bọn họ mà!Nhưng nhìn biểu hiện của bọn họ, nếu mình mà dọa, chỉ biết tự rước lấy nhục thôi.Con ma nữ đành phải gào rú vài tiếng rồi bò đi.“Làm NPC mật thất cũng không dễ dàng gì ha.” Nhìn dáng vẻ con ma nữ bò lết rời đi, Tân Án cảm thán nói.“Xem chỗ này.” Nghiêm Húc nhặt một tờ giấy trên ghế nơi con ma nữ vừa ngồi, trên đó toàn là những lời lẽ lăng mạ người khác: “Xem ra chủ đề này là bạo lực học đường.”Nói rồi lại nghĩ đến điều gì đó, anh nhìn Tân Án: “Chẳng lẽ là Lý Mạc hồi hồn báo thù?”Lý Mạc là nhân vật mà Tân Án đóng trong bộ phim truyền hình “Mười Sáu”, cũng là người tự sát vì bạo lực học đường. Nhưng điều khiến Tân Án ngạc nhiên là Nghiêm Húc vậy mà lại xem qua?Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Tân Án, Nghiêm Húc giải thích: “Khụ khụ, xem qua vài đoạn clip trên mạng thôi, diễn cũng không tệ.”Tân Án gật đầu. Nhưng với một người yêu thích diễn xuất như Nghiêm Húc, việc xem các tác phẩm khác để học hỏi kinh nghiệm cũng là chuyện rất bình thường, Tân Án cũng không thấy kỳ lạ.“Các cậu còn sống không đấy!” Giọng của Lâm Du truyền đến, ba người họ dường như cuối cùng cũng ra được.“Ở đây này.” Tân Án đáp.“Nghiêm ca của tôi đâu?” Từ Lâm Tức hỏi.“Đây.”Bên kia lập tức im lặng một chút.“Sao hai người lại đi cùng nhau?” Từ Lâm Tức nghi hoặc nói.“Anh ấy bị nhốt trong phòng chứa đồ phía trong phòng học của tôi rồi.” Tân Án nói: “Cái khóa bên ngoài chắc phải nhờ các cậu mới mở được, mau lại đây đừng nhiều lời.”

Chương 223: Chương 223