"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em…

Chương 279: Chương 279

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… [A a a a Nghiêm ca đẹp trai quá.] [Ha ha ha ha Tiểu Lâm làm tôi cười c.h.ế.t mất.][Oa, Nghiêm Húc vậy mà lại đi rửa chén kìa!][Truyền tin xuống, ảnh đế vì tình yêu mà rửa chén.]Có Nghiêm Húc giúp đỡ, bếp sau lại bắt đầu hoạt động trơn tru.“Chị Án, cái này có người gửi cho chị.” Dư Khuynh đột nhiên thò đầu vào, trên tay còn cầm một bó hoa hồng lớn.“Gì vậy?” Tân Án tò mò hỏi.“Cái anh Đế Tư chị nhớ không? Anh ấy mang đến nói là tặng cho chị.” Dư Khuynh có chút ngại ngùng nói.“Sao lại thế này được?” Tân Án lau tay chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng bị Dư Khuynh ngăn lại.“À, anh ấy nói, chỉ là muốn tặng cho chị thôi, không có ý gì khác cả, anh ấy đưa hoa cho em rồi đi.” Dư Khuynh nói.“Thật đúng là người si tình.” Lâm Thi Quý cảm thán một tiếng.“Chị Án, chị cầm lấy đi, em ra ngoài làm việc.” Dư Khuynh cảm nhận được một ánh mắt sắc như dao, đi không được mà ở cũng không xong, dứt khoát nhét bó hoa vào tay Tân Án rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.Tân Án ôm bó hoa có vẻ không liên quan gì đến bếp, hơi xấu hổ quay người lại, liền thấy ánh mắt có chút ai oán khó hiểu của Nghiêm Húc.Đại khái ý là: Anh đang ở đây rửa chén cho em, em lại đi nhận hoa của người khác.[Cười c.h.ế.t mất, ánh mắt của Nghiêm Húc sao mà vừa khó hiểu vừa đáng thương thế kia.][Tuyệt đối là ghen tị!] [Lần *****ên thấy Nghiêm Húc lộ ra ánh mắt như vậy ha ha ha ha.]“Mọi người tiếp tục làm việc đi.” Tân Án ngại ngùng đặt bó hoa sang một bên: “Trang trí như vậy cũng khá đẹp đúng không?”Hà Thư vẫn không sợ c.h.ế.t nói một câu: “Đây đều là nợ tình của chị Án đấy.”“eM thật là không muốn sống nữa đúng không?” Tân Án trừng mắt nhìn Hà Thư, cậu ta lúc này mới ngoan ngoãn quay về thái rau.Buổi chiều có chút thời gian rảnh rỗi, buổi tối lại nghênh đón đợt cao điểm khách. Tân Án đang cố gắng nấu ăn thì đột nhiên bị Nghiêm Húc gọi ra ngoài.“Sao vậy?” Tân Án còn tưởng có khách không hài lòng về món ăn, có chút lo lắng bước nhanh đến một bàn.“Đây là bà chủ của tôi.” Nghiêm Húc giới thiệu.“Chào cô, xin hỏi có vấn đề gì không ạ?” Tân Án căng thẳng nhìn cô gái trước mặt.Cô gái thấy Tân Án thì vẻ mặt lại càng phấn khích: “Tôi thích anh ấy, muốn hỏi anh ấy có bạn gái chưa?”Tân Án không hiểu gì quay đầu lại nhìn Nghiêm Húc.“Em vừa nói gì ấy nhỉ, lần sau anh gặp khó khăn em nhất định phải giúp đỡ.” Nghiêm Húc nhướn mày, muốn xem Tân Án giúp thế nào.Anh đúng là quá thù dai đi! Tân Án thật sự hết lời.Sao còn muốn tìm người khác đến chắn hoa đào giúp anh nữa chứ![Ha ha ha ha Nghiêm Húc thật sự rất thù dai][Lại được mở mang rồi, có người khác tỏ tình với mình, mình đi báo với bạn gái trước a a a a.][Tôi cũng rất tò mò không biết chị Án phải làm sao bây giờ ha ha ha ha.][Hai người này thật là quá hấp dẫn, một ngày phải có bao nhiêu hoa đào vậy.][Cho nên hai người này ở bên nhau là hợp nhất!]

[A a a a Nghiêm ca đẹp trai quá.]

 

[Ha ha ha ha Tiểu Lâm làm tôi cười c.h.ế.t mất.]

[Oa, Nghiêm Húc vậy mà lại đi rửa chén kìa!]

[Truyền tin xuống, ảnh đế vì tình yêu mà rửa chén.]

Có Nghiêm Húc giúp đỡ, bếp sau lại bắt đầu hoạt động trơn tru.

“Chị Án, cái này có người gửi cho chị.” Dư Khuynh đột nhiên thò đầu vào, trên tay còn cầm một bó hoa hồng lớn.

“Gì vậy?” Tân Án tò mò hỏi.

“Cái anh Đế Tư chị nhớ không? Anh ấy mang đến nói là tặng cho chị.” Dư Khuynh có chút ngại ngùng nói.

“Sao lại thế này được?” Tân Án lau tay chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng bị Dư Khuynh ngăn lại.

“À, anh ấy nói, chỉ là muốn tặng cho chị thôi, không có ý gì khác cả, anh ấy đưa hoa cho em rồi đi.” Dư Khuynh nói.

“Thật đúng là người si tình.” Lâm Thi Quý cảm thán một tiếng.

“Chị Án, chị cầm lấy đi, em ra ngoài làm việc.” Dư Khuynh cảm nhận được một ánh mắt sắc như dao, đi không được mà ở cũng không xong, dứt khoát nhét bó hoa vào tay Tân Án rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Tân Án ôm bó hoa có vẻ không liên quan gì đến bếp, hơi xấu hổ quay người lại, liền thấy ánh mắt có chút ai oán khó hiểu của Nghiêm Húc.

Đại khái ý là: Anh đang ở đây rửa chén cho em, em lại đi nhận hoa của người khác.

[Cười c.h.ế.t mất, ánh mắt của Nghiêm Húc sao mà vừa khó hiểu vừa đáng thương thế kia.]

[Tuyệt đối là ghen tị!]

 

[Lần *****ên thấy Nghiêm Húc lộ ra ánh mắt như vậy ha ha ha ha.]

“Mọi người tiếp tục làm việc đi.” Tân Án ngại ngùng đặt bó hoa sang một bên: “Trang trí như vậy cũng khá đẹp đúng không?”

Hà Thư vẫn không sợ c.h.ế.t nói một câu: “Đây đều là nợ tình của chị Án đấy.”

“eM thật là không muốn sống nữa đúng không?” Tân Án trừng mắt nhìn Hà Thư, cậu ta lúc này mới ngoan ngoãn quay về thái rau.

Buổi chiều có chút thời gian rảnh rỗi, buổi tối lại nghênh đón đợt cao điểm khách. Tân Án đang cố gắng nấu ăn thì đột nhiên bị Nghiêm Húc gọi ra ngoài.

“Sao vậy?” Tân Án còn tưởng có khách không hài lòng về món ăn, có chút lo lắng bước nhanh đến một bàn.

“Đây là bà chủ của tôi.” Nghiêm Húc giới thiệu.

“Chào cô, xin hỏi có vấn đề gì không ạ?” Tân Án căng thẳng nhìn cô gái trước mặt.

Cô gái thấy Tân Án thì vẻ mặt lại càng phấn khích: “Tôi thích anh ấy, muốn hỏi anh ấy có bạn gái chưa?”

Tân Án không hiểu gì quay đầu lại nhìn Nghiêm Húc.

“Em vừa nói gì ấy nhỉ, lần sau anh gặp khó khăn em nhất định phải giúp đỡ.” Nghiêm Húc nhướn mày, muốn xem Tân Án giúp thế nào.

Anh đúng là quá thù dai đi! Tân Án thật sự hết lời.

Sao còn muốn tìm người khác đến chắn hoa đào giúp anh nữa chứ!

[Ha ha ha ha Nghiêm Húc thật sự rất thù dai]

[Lại được mở mang rồi, có người khác tỏ tình với mình, mình đi báo với bạn gái trước a a a a.]

[Tôi cũng rất tò mò không biết chị Án phải làm sao bây giờ ha ha ha ha.]

[Hai người này thật là quá hấp dẫn, một ngày phải có bao nhiêu hoa đào vậy.]

[Cho nên hai người này ở bên nhau là hợp nhất!]

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… [A a a a Nghiêm ca đẹp trai quá.] [Ha ha ha ha Tiểu Lâm làm tôi cười c.h.ế.t mất.][Oa, Nghiêm Húc vậy mà lại đi rửa chén kìa!][Truyền tin xuống, ảnh đế vì tình yêu mà rửa chén.]Có Nghiêm Húc giúp đỡ, bếp sau lại bắt đầu hoạt động trơn tru.“Chị Án, cái này có người gửi cho chị.” Dư Khuynh đột nhiên thò đầu vào, trên tay còn cầm một bó hoa hồng lớn.“Gì vậy?” Tân Án tò mò hỏi.“Cái anh Đế Tư chị nhớ không? Anh ấy mang đến nói là tặng cho chị.” Dư Khuynh có chút ngại ngùng nói.“Sao lại thế này được?” Tân Án lau tay chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng bị Dư Khuynh ngăn lại.“À, anh ấy nói, chỉ là muốn tặng cho chị thôi, không có ý gì khác cả, anh ấy đưa hoa cho em rồi đi.” Dư Khuynh nói.“Thật đúng là người si tình.” Lâm Thi Quý cảm thán một tiếng.“Chị Án, chị cầm lấy đi, em ra ngoài làm việc.” Dư Khuynh cảm nhận được một ánh mắt sắc như dao, đi không được mà ở cũng không xong, dứt khoát nhét bó hoa vào tay Tân Án rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.Tân Án ôm bó hoa có vẻ không liên quan gì đến bếp, hơi xấu hổ quay người lại, liền thấy ánh mắt có chút ai oán khó hiểu của Nghiêm Húc.Đại khái ý là: Anh đang ở đây rửa chén cho em, em lại đi nhận hoa của người khác.[Cười c.h.ế.t mất, ánh mắt của Nghiêm Húc sao mà vừa khó hiểu vừa đáng thương thế kia.][Tuyệt đối là ghen tị!] [Lần *****ên thấy Nghiêm Húc lộ ra ánh mắt như vậy ha ha ha ha.]“Mọi người tiếp tục làm việc đi.” Tân Án ngại ngùng đặt bó hoa sang một bên: “Trang trí như vậy cũng khá đẹp đúng không?”Hà Thư vẫn không sợ c.h.ế.t nói một câu: “Đây đều là nợ tình của chị Án đấy.”“eM thật là không muốn sống nữa đúng không?” Tân Án trừng mắt nhìn Hà Thư, cậu ta lúc này mới ngoan ngoãn quay về thái rau.Buổi chiều có chút thời gian rảnh rỗi, buổi tối lại nghênh đón đợt cao điểm khách. Tân Án đang cố gắng nấu ăn thì đột nhiên bị Nghiêm Húc gọi ra ngoài.“Sao vậy?” Tân Án còn tưởng có khách không hài lòng về món ăn, có chút lo lắng bước nhanh đến một bàn.“Đây là bà chủ của tôi.” Nghiêm Húc giới thiệu.“Chào cô, xin hỏi có vấn đề gì không ạ?” Tân Án căng thẳng nhìn cô gái trước mặt.Cô gái thấy Tân Án thì vẻ mặt lại càng phấn khích: “Tôi thích anh ấy, muốn hỏi anh ấy có bạn gái chưa?”Tân Án không hiểu gì quay đầu lại nhìn Nghiêm Húc.“Em vừa nói gì ấy nhỉ, lần sau anh gặp khó khăn em nhất định phải giúp đỡ.” Nghiêm Húc nhướn mày, muốn xem Tân Án giúp thế nào.Anh đúng là quá thù dai đi! Tân Án thật sự hết lời.Sao còn muốn tìm người khác đến chắn hoa đào giúp anh nữa chứ![Ha ha ha ha Nghiêm Húc thật sự rất thù dai][Lại được mở mang rồi, có người khác tỏ tình với mình, mình đi báo với bạn gái trước a a a a.][Tôi cũng rất tò mò không biết chị Án phải làm sao bây giờ ha ha ha ha.][Hai người này thật là quá hấp dẫn, một ngày phải có bao nhiêu hoa đào vậy.][Cho nên hai người này ở bên nhau là hợp nhất!]

Chương 279: Chương 279