"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em…

Chương 282: Chương 282

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… “Mã Áo?” Tưởng Bạch Thanh thử tính hỏi. “Đúng vậy, chính là tôi.” Mã Áo lập tức liền tươi cười rạng rỡ: “Tôi đến để giúp đỡ.”Tân Án cũng ra đón, kỳ thật trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. Rốt cuộc sau khi Mã Áo tỏ tình với cô, hai người liền không liên lạc lại, cô không biết Mã Áo có trách cô không.Thấy Tân Án ra, Mã Áo vui vẻ tiến lên, ôm nhẹ Tân Án như một người bạn: “Đã lâu không gặp, Tân. Anh đến giúp em đây.”“Vậy thì thật sự quá cần anh giúp rồi.” Tân Án thấy Mã Áo không có vẻ gì khác thường, thở phào nhẹ nhõm.Dẫn Mã Áo vào cửa hàng, Tân Án lần lượt giới thiệu những người bạn khác cho Mã Áo làm quen. May mắn Mã Áo vốn là một chàng trai tươi sáng, rất nhanh đã tự nhiên hòa nhập với mọi người.“Vậy thì, Mã Áo sẽ nhận công việc của Hà Thư, vào bếp sau giúp đỡ nhé?” Tân Án đề nghị.Nghiêm Húc đột nhiên đứng dậy: “Hay là để Mã Áo đổi chỗ cho anh đi, cậu ấy ra ngoài sảnh đi.”Mã Áo nghe nói có thể làm việc cùng Tân Án thì đương nhiên vui vẻ: “Không cần không cần, tôi ở sau bếp phụ giúp Tân Án là được rồi.”Kết quả Nghiêm Húc rất nghiêm túc phản bác: “Tôi đã kết thúc ghi hình rồi, ở lại là để giúp đỡ, lại chiếm sóng của khách quý thì không hay lắm. Tôi ở sau bếp giúp đỡ chút việc vặt là được, hơn nữa Mã Áo tiếng Anh cũng tốt, tính cách lại cởi mở hơn tôi, chắc chắn có thể thu hút nhiều khách hàng.”Mã Áo nghĩ: Tuy rằng anh ta phân tích rất có lý, nhưng sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ.Nghe Nghiêm Húc phân tích xong, Tân Án cảm thấy anh nói cũng rất có lý. Cô nghĩ lý do lớn nhất của Nghiêm Húc có lẽ là không muốn chiếm sóng của khách mời. Rốt cuộc loại chương trình này ai cũng biết, cảnh quay trong bếp thường rất ít, cảnh quay ở sảnh nói chuyện với khách mới là nhiều nhất.“Được, vậy Mã Áo anh ra ngoài giúp đỡ đi, để Nghiêm lão sư chỉ cho anh một chút.” Tân Án nói.Tuy rằng cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng Tân Án đã nói vậy, Mã Áo cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Nghiêm Húc ra ngoài, trong lòng đối với người tên Nghiêm Húc này có thêm một phần để ý.Ngay từ đầu buổi phát sóng trực tiếp, bình luận đã tràn ngập dấu chấm hỏi.[???? Tôi có bị mù không, sao Nghiêm ca vẫn còn ở đây?][??? Nghiêm Húc không phải đi rồi sao, tối qua họ còn ăn tiệc chia tay cơ mà, tôi xuyên không à?] [Má ơi, tối qua fan couple hóa ra đoán trúng thật? Nghiêm ca thật sự ở lại!] [6666 Nghiêm ca quả nhiên là anh mà][Bất quá cái anh chàng mới đến này thật sự đẹp trai quá, trách không được Nghiêm Húc căng thẳng.]Tân Án cảm thấy có chút hối hận khi đồng ý để Nghiêm Húc vào bếp sau giúp đỡ.Rốt cuộc, để Nghiêm Húc một mình cúi đầu rửa chén bên cạnh mình, thật là một cảm giác rất kỳ lạ!Lâm Thi Quý cũng cảm thấy không thoải mái. Cô ấy đã rất nhiều lần muốn nói với Nghiêm Húc: Hay là để anh ra thái rau, em rửa chén cho.Khổ nỗi Nghiêm Húc lại rất nghiêm túc, rửa chén xong anh còn chủ động tìm việc khác để làm, khiến người khác không thể chê trách được.“Anh Nghiêm vất vả rồi, hay là anh nghỉ ngơi một chút đi?” Tân Án không đành lòng hỏi.“Em đưa chén bên cạnh cho anh một chút.” Nghiêm Húc nói.Thôi được, mình không nên nói gì nữa.Tân Án bất đắc dĩ cầm chén đưa cho Nghiêm Húc.[Cứu mạng, Nghiêm ca hôm nay sao mà có cảm giác đảm đang thế.][Nghiêm Húc thật cần cù a.]Ở sảnh lớn, Mã Áo quả nhiên như cá gặp nước. Mới đầu còn có chút bỡ ngỡ, rất nhanh chỉ bằng vẻ ngoài xuất sắc và tính cách rộng rãi, anh đã chiếm được cảm tình của rất nhiều khách hàng. Anh còn thường xuyên thò đầu vào khoe với Tân Án: “Tân! Em xem anh nhận được một bông hoa này!”“Tân! Anh lại nhận được tiền boa rồi!”“Tân, vị khách này ăn sạch sẽ luôn này!”Lâm Thi Quý cũng thấy Mã Áo đáng yêu vô cùng, nói đùa: “Bông hồng của anh tính là gì, chị Án của chúng ta trước đây còn nhận được cả một bó hoa hồng to từ khách cơ.”

“Mã Áo?” Tưởng Bạch Thanh thử tính hỏi.

 

“Đúng vậy, chính là tôi.” Mã Áo lập tức liền tươi cười rạng rỡ: “Tôi đến để giúp đỡ.”

Tân Án cũng ra đón, kỳ thật trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. Rốt cuộc sau khi Mã Áo tỏ tình với cô, hai người liền không liên lạc lại, cô không biết Mã Áo có trách cô không.

Thấy Tân Án ra, Mã Áo vui vẻ tiến lên, ôm nhẹ Tân Án như một người bạn: “Đã lâu không gặp, Tân. Anh đến giúp em đây.”

“Vậy thì thật sự quá cần anh giúp rồi.” Tân Án thấy Mã Áo không có vẻ gì khác thường, thở phào nhẹ nhõm.

Dẫn Mã Áo vào cửa hàng, Tân Án lần lượt giới thiệu những người bạn khác cho Mã Áo làm quen. May mắn Mã Áo vốn là một chàng trai tươi sáng, rất nhanh đã tự nhiên hòa nhập với mọi người.

“Vậy thì, Mã Áo sẽ nhận công việc của Hà Thư, vào bếp sau giúp đỡ nhé?” Tân Án đề nghị.

Nghiêm Húc đột nhiên đứng dậy: “Hay là để Mã Áo đổi chỗ cho anh đi, cậu ấy ra ngoài sảnh đi.”

Mã Áo nghe nói có thể làm việc cùng Tân Án thì đương nhiên vui vẻ: “Không cần không cần, tôi ở sau bếp phụ giúp Tân Án là được rồi.”

Kết quả Nghiêm Húc rất nghiêm túc phản bác: “Tôi đã kết thúc ghi hình rồi, ở lại là để giúp đỡ, lại chiếm sóng của khách quý thì không hay lắm. Tôi ở sau bếp giúp đỡ chút việc vặt là được, hơn nữa Mã Áo tiếng Anh cũng tốt, tính cách lại cởi mở hơn tôi, chắc chắn có thể thu hút nhiều khách hàng.”

Mã Áo nghĩ: Tuy rằng anh ta phân tích rất có lý, nhưng sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ.

Nghe Nghiêm Húc phân tích xong, Tân Án cảm thấy anh nói cũng rất có lý. Cô nghĩ lý do lớn nhất của Nghiêm Húc có lẽ là không muốn chiếm sóng của khách mời. Rốt cuộc loại chương trình này ai cũng biết, cảnh quay trong bếp thường rất ít, cảnh quay ở sảnh nói chuyện với khách mới là nhiều nhất.

“Được, vậy Mã Áo anh ra ngoài giúp đỡ đi, để Nghiêm lão sư chỉ cho anh một chút.” Tân Án nói.

Tuy rằng cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng Tân Án đã nói vậy, Mã Áo cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Nghiêm Húc ra ngoài, trong lòng đối với người tên Nghiêm Húc này có thêm một phần để ý.

Ngay từ đầu buổi phát sóng trực tiếp, bình luận đã tràn ngập dấu chấm hỏi.

[???? Tôi có bị mù không, sao Nghiêm ca vẫn còn ở đây?]

[??? Nghiêm Húc không phải đi rồi sao, tối qua họ còn ăn tiệc chia tay cơ mà, tôi xuyên không à?]

 

[Má ơi, tối qua fan couple hóa ra đoán trúng thật? Nghiêm ca thật sự ở lại!]

 

[6666 Nghiêm ca quả nhiên là anh mà]

[Bất quá cái anh chàng mới đến này thật sự đẹp trai quá, trách không được Nghiêm Húc căng thẳng.]

Tân Án cảm thấy có chút hối hận khi đồng ý để Nghiêm Húc vào bếp sau giúp đỡ.

Rốt cuộc, để Nghiêm Húc một mình cúi đầu rửa chén bên cạnh mình, thật là một cảm giác rất kỳ lạ!

Lâm Thi Quý cũng cảm thấy không thoải mái. Cô ấy đã rất nhiều lần muốn nói với Nghiêm Húc: Hay là để anh ra thái rau, em rửa chén cho.

Khổ nỗi Nghiêm Húc lại rất nghiêm túc, rửa chén xong anh còn chủ động tìm việc khác để làm, khiến người khác không thể chê trách được.

“Anh Nghiêm vất vả rồi, hay là anh nghỉ ngơi một chút đi?” Tân Án không đành lòng hỏi.

“Em đưa chén bên cạnh cho anh một chút.” Nghiêm Húc nói.

Thôi được, mình không nên nói gì nữa.

Tân Án bất đắc dĩ cầm chén đưa cho Nghiêm Húc.

[Cứu mạng, Nghiêm ca hôm nay sao mà có cảm giác đảm đang thế.]

[Nghiêm Húc thật cần cù a.]

Ở sảnh lớn, Mã Áo quả nhiên như cá gặp nước. Mới đầu còn có chút bỡ ngỡ, rất nhanh chỉ bằng vẻ ngoài xuất sắc và tính cách rộng rãi, anh đã chiếm được cảm tình của rất nhiều khách hàng. Anh còn thường xuyên thò đầu vào khoe với Tân Án: “Tân! Em xem anh nhận được một bông hoa này!”

“Tân! Anh lại nhận được tiền boa rồi!”

“Tân, vị khách này ăn sạch sẽ luôn này!”

Lâm Thi Quý cũng thấy Mã Áo đáng yêu vô cùng, nói đùa: “Bông hồng của anh tính là gì, chị Án của chúng ta trước đây còn nhận được cả một bó hoa hồng to từ khách cơ.”

Chấn Động! Thiên Kim Toàn Năng Thu Nạp Đàn Em Trong Show Truyền HìnhTác giả: Tình Thiên TươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không"Chẳng lẽ mình phải c.h.ế.t ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?"   Tân Tiệp kiệt sức dựa vào tượng Phật, chẳng còn hơi sức đâu mà lo đến chuyện tôn kính hay không. Mạng sống cô còn không giữ được.   Cô không ngờ rằng cả đời mình rong ruổi sa trường vì đất nước, đến lúc đại thắng trở về kinh để nhận thưởng thì lại bị ám sát. Những người đồng đội kề vai chiến đấu bên cô đều đã ngã xuống để bảo vệ cô. Còn cô bị trúng ba nhát kiếm, thoi thóp chạy đến cái miếu hoang này.   Cô biết, bị tìm thấy chỉ là vấn đề thời gian.   Nghĩ lại mọi chuyện, đều có dấu vết cả. Hoàng đế hiện tại là em trai cô. Cái ánh mắt dò xét của hắn khi cô quyết định mang quân đi bình định biên cương, cô đã nhìn thấy từ lâu. Hắn đã sớm nghi kỵ và có ý g.i.ế.c cô, chỉ là muốn lợi dụng cô lần cuối mà thôi.     Tính toán thật hay.   Tân Tiệp nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười chua chát.   Cô đã trả giá quá nhiều cho đất nước này. Những điều mà một người phụ nữ bình thường nên có, cô chưa từng được hưởng. Cuối cùng lại bị chính em… “Mã Áo?” Tưởng Bạch Thanh thử tính hỏi. “Đúng vậy, chính là tôi.” Mã Áo lập tức liền tươi cười rạng rỡ: “Tôi đến để giúp đỡ.”Tân Án cũng ra đón, kỳ thật trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. Rốt cuộc sau khi Mã Áo tỏ tình với cô, hai người liền không liên lạc lại, cô không biết Mã Áo có trách cô không.Thấy Tân Án ra, Mã Áo vui vẻ tiến lên, ôm nhẹ Tân Án như một người bạn: “Đã lâu không gặp, Tân. Anh đến giúp em đây.”“Vậy thì thật sự quá cần anh giúp rồi.” Tân Án thấy Mã Áo không có vẻ gì khác thường, thở phào nhẹ nhõm.Dẫn Mã Áo vào cửa hàng, Tân Án lần lượt giới thiệu những người bạn khác cho Mã Áo làm quen. May mắn Mã Áo vốn là một chàng trai tươi sáng, rất nhanh đã tự nhiên hòa nhập với mọi người.“Vậy thì, Mã Áo sẽ nhận công việc của Hà Thư, vào bếp sau giúp đỡ nhé?” Tân Án đề nghị.Nghiêm Húc đột nhiên đứng dậy: “Hay là để Mã Áo đổi chỗ cho anh đi, cậu ấy ra ngoài sảnh đi.”Mã Áo nghe nói có thể làm việc cùng Tân Án thì đương nhiên vui vẻ: “Không cần không cần, tôi ở sau bếp phụ giúp Tân Án là được rồi.”Kết quả Nghiêm Húc rất nghiêm túc phản bác: “Tôi đã kết thúc ghi hình rồi, ở lại là để giúp đỡ, lại chiếm sóng của khách quý thì không hay lắm. Tôi ở sau bếp giúp đỡ chút việc vặt là được, hơn nữa Mã Áo tiếng Anh cũng tốt, tính cách lại cởi mở hơn tôi, chắc chắn có thể thu hút nhiều khách hàng.”Mã Áo nghĩ: Tuy rằng anh ta phân tích rất có lý, nhưng sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ.Nghe Nghiêm Húc phân tích xong, Tân Án cảm thấy anh nói cũng rất có lý. Cô nghĩ lý do lớn nhất của Nghiêm Húc có lẽ là không muốn chiếm sóng của khách mời. Rốt cuộc loại chương trình này ai cũng biết, cảnh quay trong bếp thường rất ít, cảnh quay ở sảnh nói chuyện với khách mới là nhiều nhất.“Được, vậy Mã Áo anh ra ngoài giúp đỡ đi, để Nghiêm lão sư chỉ cho anh một chút.” Tân Án nói.Tuy rằng cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng Tân Án đã nói vậy, Mã Áo cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Nghiêm Húc ra ngoài, trong lòng đối với người tên Nghiêm Húc này có thêm một phần để ý.Ngay từ đầu buổi phát sóng trực tiếp, bình luận đã tràn ngập dấu chấm hỏi.[???? Tôi có bị mù không, sao Nghiêm ca vẫn còn ở đây?][??? Nghiêm Húc không phải đi rồi sao, tối qua họ còn ăn tiệc chia tay cơ mà, tôi xuyên không à?] [Má ơi, tối qua fan couple hóa ra đoán trúng thật? Nghiêm ca thật sự ở lại!] [6666 Nghiêm ca quả nhiên là anh mà][Bất quá cái anh chàng mới đến này thật sự đẹp trai quá, trách không được Nghiêm Húc căng thẳng.]Tân Án cảm thấy có chút hối hận khi đồng ý để Nghiêm Húc vào bếp sau giúp đỡ.Rốt cuộc, để Nghiêm Húc một mình cúi đầu rửa chén bên cạnh mình, thật là một cảm giác rất kỳ lạ!Lâm Thi Quý cũng cảm thấy không thoải mái. Cô ấy đã rất nhiều lần muốn nói với Nghiêm Húc: Hay là để anh ra thái rau, em rửa chén cho.Khổ nỗi Nghiêm Húc lại rất nghiêm túc, rửa chén xong anh còn chủ động tìm việc khác để làm, khiến người khác không thể chê trách được.“Anh Nghiêm vất vả rồi, hay là anh nghỉ ngơi một chút đi?” Tân Án không đành lòng hỏi.“Em đưa chén bên cạnh cho anh một chút.” Nghiêm Húc nói.Thôi được, mình không nên nói gì nữa.Tân Án bất đắc dĩ cầm chén đưa cho Nghiêm Húc.[Cứu mạng, Nghiêm ca hôm nay sao mà có cảm giác đảm đang thế.][Nghiêm Húc thật cần cù a.]Ở sảnh lớn, Mã Áo quả nhiên như cá gặp nước. Mới đầu còn có chút bỡ ngỡ, rất nhanh chỉ bằng vẻ ngoài xuất sắc và tính cách rộng rãi, anh đã chiếm được cảm tình của rất nhiều khách hàng. Anh còn thường xuyên thò đầu vào khoe với Tân Án: “Tân! Em xem anh nhận được một bông hoa này!”“Tân! Anh lại nhận được tiền boa rồi!”“Tân, vị khách này ăn sạch sẽ luôn này!”Lâm Thi Quý cũng thấy Mã Áo đáng yêu vô cùng, nói đùa: “Bông hồng của anh tính là gì, chị Án của chúng ta trước đây còn nhận được cả một bó hoa hồng to từ khách cơ.”

Chương 282: Chương 282