Tác giả:

1.   Trong phòng bao, Kỳ Văn âm trầm nhìn chằm chằm vào bài đăng bàn luận về học sinh nghèo Ninh Chu Ngôn trên điện thoại.    "Học sinh mới chuyển đến này đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả Kỳ Văn."   "Nghe nói thành tích cũng siêu giỏi, còn tham gia rất nhiều cuộc thi và đều giành giải nhất."   "Hôm nay tôi thấy Lâm Ngải trường bên cạnh cũng đến tìm cậu ta xin thông tin liên lạc."   Lâm Ngải, chính là bạn gái cũ của Kỳ Văn.   Hôm nay là sinh nhật của Kỳ Văn, những người trong phòng đều đến để chúc mừng hắn.   Thế nhưng bầu không khí lúc này lại nặng nề đến đáng sợ.   Không ai dám lên tiếng.   Kỳ Văn cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người tôi.   Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm không lành.   Quả nhiên, Kỳ Văn đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là bức ảnh của Ninh Chu Ngôn.   "Úc Lâm, đẹp không? Thích không?"   Hắn cười, nhưng trong mắt lại toàn là băng giá.   Tôi lắc đầu, thấp giọng đáp: "Không đẹp, không thích."   Kỳ Văn áp…

Chương 4: Chương 4

Chìm Đắm - Nhĩ Đông TrầnTác giả: Nhĩ Đông TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình1.   Trong phòng bao, Kỳ Văn âm trầm nhìn chằm chằm vào bài đăng bàn luận về học sinh nghèo Ninh Chu Ngôn trên điện thoại.    "Học sinh mới chuyển đến này đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả Kỳ Văn."   "Nghe nói thành tích cũng siêu giỏi, còn tham gia rất nhiều cuộc thi và đều giành giải nhất."   "Hôm nay tôi thấy Lâm Ngải trường bên cạnh cũng đến tìm cậu ta xin thông tin liên lạc."   Lâm Ngải, chính là bạn gái cũ của Kỳ Văn.   Hôm nay là sinh nhật của Kỳ Văn, những người trong phòng đều đến để chúc mừng hắn.   Thế nhưng bầu không khí lúc này lại nặng nề đến đáng sợ.   Không ai dám lên tiếng.   Kỳ Văn cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người tôi.   Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm không lành.   Quả nhiên, Kỳ Văn đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là bức ảnh của Ninh Chu Ngôn.   "Úc Lâm, đẹp không? Thích không?"   Hắn cười, nhưng trong mắt lại toàn là băng giá.   Tôi lắc đầu, thấp giọng đáp: "Không đẹp, không thích."   Kỳ Văn áp… Vừa bước xuống xe, còn chưa kịp vẫy tay chào Kỳ Văn qua lớp kính xe hạ xuống thì một bóng người lao đến, nắm chặt tóc tôi, đập mạnh đầu tôi vào khung cửa sổ. Máu từ trán tôi chảy xuống, nhỏ tí tách trên thân xe màu đen. Bố tôi, kẻ đã mất tích mấy ngày nay xuất hiện với gương mặt đầy vết thương, có lẽ bị chủ nợ đánh. Ông ta bóp chặt gáy tôi, miệng không ngừng chửi rủa: "Con tiện nhân này, mày tìm được thằng bao nuôi mình rồi mà còn dám bảo là không có tiền?" "Mày là người yêu của đồ tiện nhân này à? Vậy tao chính là bố vợ của mày, đưa tiền đây, tao giao nó cho mày..." Lời còn chưa dứt, một bảo vệ từ đâu xông tới giáng một cú mạnh vào sau đầu ông ta. Cơn đau khiến ông ta lập tức buông tay, ôm đầu van xin trong vòng vây của mấy tên vệ sĩ. Kỳ Văn bước xuống xe, bế tôi – lúc này đã choáng váng – lên xe. "Đến bệnh viện, lái nhanh lên!" Giọng hắn thật dữ dội. Trong cơn mơ hồ, tôi chợt nghĩ như vậy. "Úc Lâm, không được ngủ, nghe thấy không." Giọng hắn càng dữ hơn.Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊. Sau khi vết thương được xử lý ở bệnh viện và nghỉ ngơi suốt buổi chiều, tôi tỉnh táo lại. Từ đó về sau, tôi không còn thấy bố mình nữa. Vết thương rất đau, nhưng tôi lại thấy vui. Kế hoạch của tôi lại thành công thêm một bước. 7. Tôi cố gắng diễn trọn vai một kẻ yêu Kỳ Văn say đắm. Hắn chỉ cần nói một câu muốn ăn bánh, dù là hai giờ sáng tôi vẫn lập tức từ bệnh viện chạy đến làm cho hắn nhiều loại bánh khác nhau. Hắn bị bệnh chê thuốc đắng không chịu uống. Tôi kiên nhẫn dỗ dành, chờ hắn uống xong liền nhanh chóng nhét viên kẹo trái cây vào miệng hắn. Hắn say rượu gọi điện cho tôi, tôi lập tức mang theo canh giải rượu đã nấu sẵn chạy đến bên hắn. Nhẹ nhàng dỗ dành, kiên trì đút từng muỗng một. Khoảng thời gian đó, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh ba nơi: Trường học, nhà, Kỳ Văn. Hắn vẫn không công khai mối quan hệ giữa tôi và hắn. Chỉ có vài người anh em thân thiết của hắn biết chuyện. Họ từng trêu đùa ngay trước mặt Kỳ Văn, hỏi có phải hắn thật sự có tình cảm với tôi rồi không. Nếu không sao lâu vậy vẫn chỉ có tôi ở bên cạnh? Kỳ Văn chỉ cười mà không đáp. Theo thời gian, họ ngày càng tin rằng hắn nghiêm túc với tôi. Cho đến hôm nay— Kỳ Văn chuyển khoản cho tôi một số tiền, bảo tôi đi quyến rũ một nam sinh khác. Lúc này họ mới ngỡ ngàng nhận ra sự thật. Kỳ Văn chưa từng yêu tôi. Hắn chỉ thích sự ngoan ngoãn nghe lời của tôi, thích cảm giác được tôi quan tâm chăm sóc. Khác với sự bàng hoàng của họ, tôi lại cực kỳ bình tĩnh. Bởi vì tôi chưa từng cần tình yêu của Kỳ Văn. Điều tôi cần chỉ là tiền của hắn mà thôi. Trước tiên dùng số tiền này giúp mẹ kế trốn thoát. Sau đó đến lượt tôi rời đi. Vĩnh viễn không quay đầu lại nữa. 8. — Đinh! Tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Tôi nhét tấm thẻ vào tay mẹ kế: "Xem như là báo đáp cho việc mấy năm qua dì đã bảo vệ con, còn lo cho con ăn học." "Cầm số tiền này và đi thật xa, làm điều dì muốn làm, sống cuộc đời dì muốn sống, đừng để bản thân bị vũng bùn này nuốt chửng." Bố tôi bây giờ tuy đã biến mất, nhưng ai biết được ông ta sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc nào? Ông ta không thể động vào tôi, nhưng vẫn có thể ức h.i.ế.p bà ấy.

Vừa bước xuống xe, còn chưa kịp vẫy tay chào Kỳ Văn qua lớp kính xe hạ xuống thì một bóng người lao đến, nắm chặt tóc tôi, đập mạnh đầu tôi vào khung cửa sổ.

 

Máu từ trán tôi chảy xuống, nhỏ tí tách trên thân xe màu đen.

 

Bố tôi, kẻ đã mất tích mấy ngày nay xuất hiện với gương mặt đầy vết thương, có lẽ bị chủ nợ đánh.

 

Ông ta bóp chặt gáy tôi, miệng không ngừng chửi rủa:

 

"Con tiện nhân này, mày tìm được thằng bao nuôi mình rồi mà còn dám bảo là không có tiền?"

 

"Mày là người yêu của đồ tiện nhân này à? Vậy tao chính là bố vợ của mày, đưa tiền đây, tao giao nó cho mày..."

 

Lời còn chưa dứt, một bảo vệ từ đâu xông tới giáng một cú mạnh vào sau đầu ông ta.

 

Cơn đau khiến ông ta lập tức buông tay, ôm đầu van xin trong vòng vây của mấy tên vệ sĩ.

 

Kỳ Văn bước xuống xe, bế tôi – lúc này đã choáng váng – lên xe.

 

"Đến bệnh viện, lái nhanh lên!"

 

Giọng hắn thật dữ dội.

 

Trong cơn mơ hồ, tôi chợt nghĩ như vậy.

 

"Úc Lâm, không được ngủ, nghe thấy không."

 

Giọng hắn càng dữ hơn.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

 

Sau khi vết thương được xử lý ở bệnh viện và nghỉ ngơi suốt buổi chiều, tôi tỉnh táo lại.

 

Từ đó về sau, tôi không còn thấy bố mình nữa.

 

Vết thương rất đau, nhưng tôi lại thấy vui.

 

Kế hoạch của tôi lại thành công thêm một bước.

 

7.

 

Tôi cố gắng diễn trọn vai một kẻ yêu Kỳ Văn say đắm.

 

Hắn chỉ cần nói một câu muốn ăn bánh, dù là hai giờ sáng tôi vẫn lập tức từ bệnh viện chạy đến làm cho hắn nhiều loại bánh khác nhau.

 

Hắn bị bệnh chê thuốc đắng không chịu uống.

 

Tôi kiên nhẫn dỗ dành, chờ hắn uống xong liền nhanh chóng nhét viên kẹo trái cây vào miệng hắn.

 

Hắn say rượu gọi điện cho tôi, tôi lập tức mang theo canh giải rượu đã nấu sẵn chạy đến bên hắn.

 

Nhẹ nhàng dỗ dành, kiên trì đút từng muỗng một.

 

Khoảng thời gian đó, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh ba nơi:

 

Trường học, nhà, Kỳ Văn.

 

Hắn vẫn không công khai mối quan hệ giữa tôi và hắn.

 

Chỉ có vài người anh em thân thiết của hắn biết chuyện.

 

Họ từng trêu đùa ngay trước mặt Kỳ Văn, hỏi có phải hắn thật sự có tình cảm với tôi rồi không.

 

Nếu không sao lâu vậy vẫn chỉ có tôi ở bên cạnh?

 

Kỳ Văn chỉ cười mà không đáp.

 

Theo thời gian, họ ngày càng tin rằng hắn nghiêm túc với tôi.

 

Cho đến hôm nay—

 

Kỳ Văn chuyển khoản cho tôi một số tiền, bảo tôi đi quyến rũ một nam sinh khác.

 

Lúc này họ mới ngỡ ngàng nhận ra sự thật.

 

Kỳ Văn chưa từng yêu tôi.

 

Hắn chỉ thích sự ngoan ngoãn nghe lời của tôi, thích cảm giác được tôi quan tâm chăm sóc.

 

Khác với sự bàng hoàng của họ, tôi lại cực kỳ bình tĩnh.

 

Bởi vì tôi chưa từng cần tình yêu của Kỳ Văn.

 

Điều tôi cần chỉ là tiền của hắn mà thôi.

 

Trước tiên dùng số tiền này giúp mẹ kế trốn thoát.

 

Sau đó đến lượt tôi rời đi.

 

Vĩnh viễn không quay đầu lại nữa.

 

8.

 

— Đinh!

 

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

 

Tôi nhét tấm thẻ vào tay mẹ kế:

 

"Xem như là báo đáp cho việc mấy năm qua dì đã bảo vệ con, còn lo cho con ăn học."

 

"Cầm số tiền này và đi thật xa, làm điều dì muốn làm, sống cuộc đời dì muốn sống, đừng để bản thân bị vũng bùn này nuốt chửng."

 

Bố tôi bây giờ tuy đã biến mất, nhưng ai biết được ông ta sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc nào?

 

Ông ta không thể động vào tôi, nhưng vẫn có thể ức h.i.ế.p bà ấy.

Chìm Đắm - Nhĩ Đông TrầnTác giả: Nhĩ Đông TrầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình1.   Trong phòng bao, Kỳ Văn âm trầm nhìn chằm chằm vào bài đăng bàn luận về học sinh nghèo Ninh Chu Ngôn trên điện thoại.    "Học sinh mới chuyển đến này đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả Kỳ Văn."   "Nghe nói thành tích cũng siêu giỏi, còn tham gia rất nhiều cuộc thi và đều giành giải nhất."   "Hôm nay tôi thấy Lâm Ngải trường bên cạnh cũng đến tìm cậu ta xin thông tin liên lạc."   Lâm Ngải, chính là bạn gái cũ của Kỳ Văn.   Hôm nay là sinh nhật của Kỳ Văn, những người trong phòng đều đến để chúc mừng hắn.   Thế nhưng bầu không khí lúc này lại nặng nề đến đáng sợ.   Không ai dám lên tiếng.   Kỳ Văn cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người tôi.   Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm không lành.   Quả nhiên, Kỳ Văn đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là bức ảnh của Ninh Chu Ngôn.   "Úc Lâm, đẹp không? Thích không?"   Hắn cười, nhưng trong mắt lại toàn là băng giá.   Tôi lắc đầu, thấp giọng đáp: "Không đẹp, không thích."   Kỳ Văn áp… Vừa bước xuống xe, còn chưa kịp vẫy tay chào Kỳ Văn qua lớp kính xe hạ xuống thì một bóng người lao đến, nắm chặt tóc tôi, đập mạnh đầu tôi vào khung cửa sổ. Máu từ trán tôi chảy xuống, nhỏ tí tách trên thân xe màu đen. Bố tôi, kẻ đã mất tích mấy ngày nay xuất hiện với gương mặt đầy vết thương, có lẽ bị chủ nợ đánh. Ông ta bóp chặt gáy tôi, miệng không ngừng chửi rủa: "Con tiện nhân này, mày tìm được thằng bao nuôi mình rồi mà còn dám bảo là không có tiền?" "Mày là người yêu của đồ tiện nhân này à? Vậy tao chính là bố vợ của mày, đưa tiền đây, tao giao nó cho mày..." Lời còn chưa dứt, một bảo vệ từ đâu xông tới giáng một cú mạnh vào sau đầu ông ta. Cơn đau khiến ông ta lập tức buông tay, ôm đầu van xin trong vòng vây của mấy tên vệ sĩ. Kỳ Văn bước xuống xe, bế tôi – lúc này đã choáng váng – lên xe. "Đến bệnh viện, lái nhanh lên!" Giọng hắn thật dữ dội. Trong cơn mơ hồ, tôi chợt nghĩ như vậy. "Úc Lâm, không được ngủ, nghe thấy không." Giọng hắn càng dữ hơn.Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊. Sau khi vết thương được xử lý ở bệnh viện và nghỉ ngơi suốt buổi chiều, tôi tỉnh táo lại. Từ đó về sau, tôi không còn thấy bố mình nữa. Vết thương rất đau, nhưng tôi lại thấy vui. Kế hoạch của tôi lại thành công thêm một bước. 7. Tôi cố gắng diễn trọn vai một kẻ yêu Kỳ Văn say đắm. Hắn chỉ cần nói một câu muốn ăn bánh, dù là hai giờ sáng tôi vẫn lập tức từ bệnh viện chạy đến làm cho hắn nhiều loại bánh khác nhau. Hắn bị bệnh chê thuốc đắng không chịu uống. Tôi kiên nhẫn dỗ dành, chờ hắn uống xong liền nhanh chóng nhét viên kẹo trái cây vào miệng hắn. Hắn say rượu gọi điện cho tôi, tôi lập tức mang theo canh giải rượu đã nấu sẵn chạy đến bên hắn. Nhẹ nhàng dỗ dành, kiên trì đút từng muỗng một. Khoảng thời gian đó, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh ba nơi: Trường học, nhà, Kỳ Văn. Hắn vẫn không công khai mối quan hệ giữa tôi và hắn. Chỉ có vài người anh em thân thiết của hắn biết chuyện. Họ từng trêu đùa ngay trước mặt Kỳ Văn, hỏi có phải hắn thật sự có tình cảm với tôi rồi không. Nếu không sao lâu vậy vẫn chỉ có tôi ở bên cạnh? Kỳ Văn chỉ cười mà không đáp. Theo thời gian, họ ngày càng tin rằng hắn nghiêm túc với tôi. Cho đến hôm nay— Kỳ Văn chuyển khoản cho tôi một số tiền, bảo tôi đi quyến rũ một nam sinh khác. Lúc này họ mới ngỡ ngàng nhận ra sự thật. Kỳ Văn chưa từng yêu tôi. Hắn chỉ thích sự ngoan ngoãn nghe lời của tôi, thích cảm giác được tôi quan tâm chăm sóc. Khác với sự bàng hoàng của họ, tôi lại cực kỳ bình tĩnh. Bởi vì tôi chưa từng cần tình yêu của Kỳ Văn. Điều tôi cần chỉ là tiền của hắn mà thôi. Trước tiên dùng số tiền này giúp mẹ kế trốn thoát. Sau đó đến lượt tôi rời đi. Vĩnh viễn không quay đầu lại nữa. 8. — Đinh! Tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Tôi nhét tấm thẻ vào tay mẹ kế: "Xem như là báo đáp cho việc mấy năm qua dì đã bảo vệ con, còn lo cho con ăn học." "Cầm số tiền này và đi thật xa, làm điều dì muốn làm, sống cuộc đời dì muốn sống, đừng để bản thân bị vũng bùn này nuốt chửng." Bố tôi bây giờ tuy đã biến mất, nhưng ai biết được ông ta sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc nào? Ông ta không thể động vào tôi, nhưng vẫn có thể ức h.i.ế.p bà ấy.

Chương 4: Chương 4