Tác giả:

Nắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải…

Chương 34

Nữ Bang ChủTác giả: Hoa Anh ĐàoNắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải… Chúng ta về thôi!!!- Hắn kéo tay Nó định bước ra cửa.- -Từ từ đã nào, anh vào đây có chuyện này em muốn nói với anh.!!!- Nó kéo hắn đến khu phòng cấp cứu, hắn thấy B Trâm " B Trinh đang ngủ ngon lành thấy khó hiểu…- Hai chị em họ cũng ở đây sao em? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?- Hắn quay sang hỏi Nó.- -Anh ngồi xuống đây em kể anh nghe…..:……………blap….blap…………[Bạn nào không hiểu xem lại chap trên ná]. Mọi chuyện là như vậy đó anh, khi chúng em từ quán bar trở về thì gặp bà ta nằm trên đường. Bà ta không có vẻ là tự vẫn mà do bị đánh và có vài vết dao đâm, bác sĩ đang cấp cứu trong đó.- Em nghĩ ai có thể làm chuyện này?-Hắn quàng tay ôm cô vợ bé bỏng. Giọng ân cần.- -Em cũng không biết, khi đó nói chuyện với bà ta xong thì bà ta chạy đi đâu em cũng không rõ!!!- Gục đầu vào vai hắn Nó nhắm hờ đôi mắt mệt mỏi.Kính koong….- bóng đèn trước cửa phòng cấp cứu vụt tắt với âm thanh quen thuộc thường có. Nó mở choàng mắt chạy về phía ông bác sĩ già…- -Bác sĩ, bác sĩ bà ấy sao rồi???_.........-Ông bác sĩ im lặng và kèm theo cái lắc đầu đáng tiếc. Nó lạnh lùng bước ra băng ghế ngồi phịch xuống…Lúc này B Trâm " B Trinh cũng thức dậy, mắt nhắm mắt mở hỏi Nó…_Chị, bà ta sao rồi?- -….-Nó im lặng, lắc đầu.- Bà ta chết vì nguyên nhân gì vậy bác sĩ?- Hắn nãy giờ vẫn đứng cạnh ông bác sĩ hỏi han._Bị 3 vết dao đâm vào bụng " lưng, tổn thương nghiêm trọng đến nội tạng. Trên người bị bầm dập nhiều chỗ!!! Rất tiếc chúng tôi đã cố gắng hết sức.- Ông bác sĩ tỏ ra đáng tiếc.- Không có gì đâu ạ, cám ơn bác sĩ.- Hắn cúi người cám ơn rồi quay bước đi về phía Nó._À có chuyện này tôi thấy rất khó hiểu!!!- Ông bác sĩ như nhớ ra điều gì nói với theo hắn.- (_)Chuyện gì vậy bác sĩ???-Hắn BT " BTrinh đồng thanh, Nó vẫn lặng im như tờ._Là trước khi chết bà ta có nói mê…gì nhỉ…-Ông bác sĩ nhăn nhăn chán cố nhớ ra điều gì đó.- (_)Bác sĩ cố nhớ coi.-Cả 3 đồng thanh._"Nguyễn Kim tao phải giết mày"….,hình như là câu đó.- -Nguyễn Kim, lại là lão ta!!!- Nó đập mạnh tay xuống ghế vẻ mặt hết sức giận dữ._Còn một câu nữa là…"Băng Băng hãy tha thứ cho cha ta"…đó là câu cuối cùng trước khi bà ta chết.- Cám ơn bác sĩ……….

Chúng ta về thôi!!!- Hắn kéo tay Nó định bước ra cửa.

- -Từ từ đã nào, anh vào đây có chuyện này em muốn nói với anh.!!!- Nó kéo hắn đến khu phòng cấp cứu, hắn thấy B Trâm " B Trinh đang ngủ ngon lành thấy khó hiểu…

- Hai chị em họ cũng ở đây sao em? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?- Hắn quay sang hỏi Nó.

- -Anh ngồi xuống đây em kể anh nghe…..:……………blap….blap…………[Bạn nào không hiểu xem lại chap trên ná]. Mọi chuyện là như vậy đó anh, khi chúng em từ quán bar trở về thì gặp bà ta nằm trên đường. Bà ta không có vẻ là tự vẫn mà do bị đánh và có vài vết dao đâm, bác sĩ đang cấp cứu trong đó.

- Em nghĩ ai có thể làm chuyện này?-Hắn quàng tay ôm cô vợ bé bỏng. Giọng ân cần.

- -Em cũng không biết, khi đó nói chuyện với bà ta xong thì bà ta chạy đi đâu em cũng không rõ!!!- Gục đầu vào vai hắn Nó nhắm hờ đôi mắt mệt mỏi.

Kính koong….- bóng đèn trước cửa phòng cấp cứu vụt tắt với âm thanh quen thuộc thường có. Nó mở choàng mắt chạy về phía ông bác sĩ già…

- -Bác sĩ, bác sĩ bà ấy sao rồi???

_.........-Ông bác sĩ im lặng và kèm theo cái lắc đầu đáng tiếc. Nó lạnh lùng bước ra băng ghế ngồi phịch xuống…Lúc này B Trâm " B Trinh cũng thức dậy, mắt nhắm mắt mở hỏi Nó…

_Chị, bà ta sao rồi?

- -….-Nó im lặng, lắc đầu.

- Bà ta chết vì nguyên nhân gì vậy bác sĩ?- Hắn nãy giờ vẫn đứng cạnh ông bác sĩ hỏi han.

_Bị 3 vết dao đâm vào bụng " lưng, tổn thương nghiêm trọng đến nội tạng. Trên người bị bầm dập nhiều chỗ!!! Rất tiếc chúng tôi đã cố gắng hết sức.- Ông bác sĩ tỏ ra đáng tiếc.

- Không có gì đâu ạ, cám ơn bác sĩ.- Hắn cúi người cám ơn rồi quay bước đi về phía Nó.

_À có chuyện này tôi thấy rất khó hiểu!!!- Ông bác sĩ như nhớ ra điều gì nói với theo hắn.

- (_)Chuyện gì vậy bác sĩ???-Hắn BT " BTrinh đồng thanh, Nó vẫn lặng im như tờ.

_Là trước khi chết bà ta có nói mê…gì nhỉ…-Ông bác sĩ nhăn nhăn chán cố nhớ ra điều gì đó.

- (_)Bác sĩ cố nhớ coi.-Cả 3 đồng thanh.

_"Nguyễn Kim tao phải giết mày"….,hình như là câu đó.

- -Nguyễn Kim, lại là lão ta!!!- Nó đập mạnh tay xuống ghế vẻ mặt hết sức giận dữ.

_Còn một câu nữa là…"Băng Băng hãy tha thứ cho cha ta"…đó là câu cuối cùng trước khi bà ta chết.

- Cám ơn bác sĩ……….

Nữ Bang ChủTác giả: Hoa Anh ĐàoNắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải… Chúng ta về thôi!!!- Hắn kéo tay Nó định bước ra cửa.- -Từ từ đã nào, anh vào đây có chuyện này em muốn nói với anh.!!!- Nó kéo hắn đến khu phòng cấp cứu, hắn thấy B Trâm " B Trinh đang ngủ ngon lành thấy khó hiểu…- Hai chị em họ cũng ở đây sao em? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?- Hắn quay sang hỏi Nó.- -Anh ngồi xuống đây em kể anh nghe…..:……………blap….blap…………[Bạn nào không hiểu xem lại chap trên ná]. Mọi chuyện là như vậy đó anh, khi chúng em từ quán bar trở về thì gặp bà ta nằm trên đường. Bà ta không có vẻ là tự vẫn mà do bị đánh và có vài vết dao đâm, bác sĩ đang cấp cứu trong đó.- Em nghĩ ai có thể làm chuyện này?-Hắn quàng tay ôm cô vợ bé bỏng. Giọng ân cần.- -Em cũng không biết, khi đó nói chuyện với bà ta xong thì bà ta chạy đi đâu em cũng không rõ!!!- Gục đầu vào vai hắn Nó nhắm hờ đôi mắt mệt mỏi.Kính koong….- bóng đèn trước cửa phòng cấp cứu vụt tắt với âm thanh quen thuộc thường có. Nó mở choàng mắt chạy về phía ông bác sĩ già…- -Bác sĩ, bác sĩ bà ấy sao rồi???_.........-Ông bác sĩ im lặng và kèm theo cái lắc đầu đáng tiếc. Nó lạnh lùng bước ra băng ghế ngồi phịch xuống…Lúc này B Trâm " B Trinh cũng thức dậy, mắt nhắm mắt mở hỏi Nó…_Chị, bà ta sao rồi?- -….-Nó im lặng, lắc đầu.- Bà ta chết vì nguyên nhân gì vậy bác sĩ?- Hắn nãy giờ vẫn đứng cạnh ông bác sĩ hỏi han._Bị 3 vết dao đâm vào bụng " lưng, tổn thương nghiêm trọng đến nội tạng. Trên người bị bầm dập nhiều chỗ!!! Rất tiếc chúng tôi đã cố gắng hết sức.- Ông bác sĩ tỏ ra đáng tiếc.- Không có gì đâu ạ, cám ơn bác sĩ.- Hắn cúi người cám ơn rồi quay bước đi về phía Nó._À có chuyện này tôi thấy rất khó hiểu!!!- Ông bác sĩ như nhớ ra điều gì nói với theo hắn.- (_)Chuyện gì vậy bác sĩ???-Hắn BT " BTrinh đồng thanh, Nó vẫn lặng im như tờ._Là trước khi chết bà ta có nói mê…gì nhỉ…-Ông bác sĩ nhăn nhăn chán cố nhớ ra điều gì đó.- (_)Bác sĩ cố nhớ coi.-Cả 3 đồng thanh._"Nguyễn Kim tao phải giết mày"….,hình như là câu đó.- -Nguyễn Kim, lại là lão ta!!!- Nó đập mạnh tay xuống ghế vẻ mặt hết sức giận dữ._Còn một câu nữa là…"Băng Băng hãy tha thứ cho cha ta"…đó là câu cuối cùng trước khi bà ta chết.- Cám ơn bác sĩ……….

Chương 34