Nắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải…
Chương 56
Nữ Bang ChủTác giả: Hoa Anh ĐàoNắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải… 9 tháng sau…- - Nhất Bảo đáng ghét, về nhà em không tha cho anh đâu…- Băng Băng đang nhăn nhó vì đau.- Cố lên em, sinh xong em muốn xử anh thế nào anh cũng chịu.- - Á…đồ đáng ghét.Nhất Bảo nhìn Băng Băng đau mà luống cuống chẳng biết làm gì…cho đến khi bác sĩ ra ngoài thông báo.._ Chúc mừng anh, vợ anh đã hạ sinh một hoàng tử.- Nhất Bảo nghe xong ôm chầm lấy Vú Năm mừng rỡ…cảm giác lúc này thật khó tả.- Vú ơi, con có con rồi…là con trai đấy Vú._ Tốt rồi…tốt rồi.!!!- Vú Năm cười móm mém.Trở về nhà Nhất Bảo lúc nào cũng chăm chăm giành bế con, thức đêm được một tuần thì không thể chịu nổi được nữa. Chỉ biết nhẹ giọng nịnh nọt Băng Băng…- Em ơi con đói rồi, dậy cho con ăn đi em.- - Em mệt lắm, để cho em ngủ.- Anh cũng buồn ngủ lắm rồi.- Mệt nhưng lại thương vợ nên chẳng biết làm sao, đành phải dong con xuống phòng khách, ngồi xem tivi mà ngủ gà ngủ gật - Vú Năm nhìn bộ dạng Nhất Bảo khổ sở cũng muốn phì cười._ Đâu nào, đưa Vú Năm ẵm cho nào…tiểu thiếu gia ngoan, Vú Năm thương nha…- Hi…Cám ơn Vú nhiều, con đi ngủ nhé.- Chẳng nói nhiều Nhất Bảo nhanh chân nhảy ngay lên phòng ôm vợ ngủ ngon lành.- - Đồ đáng ghét, còn muốn sinh con nữa không.- Muốn chứ, giờ đi ngủ với vợ…mai lại có sức chăm con …hi hi.….
9 tháng sau…
- - Nhất Bảo đáng ghét, về nhà em không tha cho anh đâu…- Băng Băng đang nhăn nhó vì đau.
- Cố lên em, sinh xong em muốn xử anh thế nào anh cũng chịu.
- - Á…đồ đáng ghét.
Nhất Bảo nhìn Băng Băng đau mà luống cuống chẳng biết làm gì…cho đến khi bác sĩ ra ngoài thông báo..
_ Chúc mừng anh, vợ anh đã hạ sinh một hoàng tử.- Nhất Bảo nghe xong ôm chầm lấy Vú Năm mừng rỡ…cảm giác lúc này thật khó tả.
- Vú ơi, con có con rồi…là con trai đấy Vú.
_ Tốt rồi…tốt rồi.!!!- Vú Năm cười móm mém.
Trở về nhà Nhất Bảo lúc nào cũng chăm chăm giành bế con, thức đêm được một tuần thì không thể chịu nổi được nữa. Chỉ biết nhẹ giọng nịnh nọt Băng Băng…
- Em ơi con đói rồi, dậy cho con ăn đi em.
- - Em mệt lắm, để cho em ngủ.
- Anh cũng buồn ngủ lắm rồi.- Mệt nhưng lại thương vợ nên chẳng biết làm sao, đành phải dong con xuống phòng khách, ngồi xem tivi mà ngủ gà ngủ gật - Vú Năm nhìn bộ dạng Nhất Bảo khổ sở cũng muốn phì cười.
_ Đâu nào, đưa Vú Năm ẵm cho nào…tiểu thiếu gia ngoan, Vú Năm thương nha…
- Hi…Cám ơn Vú nhiều, con đi ngủ nhé.- Chẳng nói nhiều Nhất Bảo nhanh chân nhảy ngay lên phòng ôm vợ ngủ ngon lành.
- - Đồ đáng ghét, còn muốn sinh con nữa không.
- Muốn chứ, giờ đi ngủ với vợ…mai lại có sức chăm con …hi hi.
….
Nữ Bang ChủTác giả: Hoa Anh ĐàoNắng quá, nắng muốn cháy da cháy thịt, ai cũng nhanh nhanh tìm chỗ trú cái nắng oi ả giữa buổi trưa hè. Nếu không phải công việc bắt buộc thì chẳng ai muốn ra ngoài đường vào cái buổi trưa nắng gắt như thế này………….. _Nó đứng đợi ba nó trước cổng trường mãi mà chẳng thấy ba Nó đến, "chắc hôm nay ba bận chở khách, thôi mình tự về cũng được"- Nó nghĩ thầm rồi bước chân men theo vỉa hè mà về nhà… - -Ba Nó làm nghề đạp xích lô, nhà Nó cũng khá xa trường học nên ba Nó thường ngày vẫn chở Nó đi, đón Nó về trên chiếc xích lô cà tàng đó… - -Nhà Nó nghèo lắm, trước đây gia đình nhà ba Nó giàu hơn nhà mẹ Nó nên ông nội Nó không đồng ý cho ba Nó cưới mẹ Nó nhưng vì yêu mẹ Nó ba Nó đã từ bỏ cái gia đình cao sang đó để đến với mẹ Nó rồi sinh ra Nó, khi ba Nó đi ông nội Nó chẳng cho ba Nó cái gì cả. Ba mẹ Nó đã từ hai bàn tay trắng làm nên như bây giờ… - -Hồi trước gia đình Nó cũng khá khá do ba mẹ Nó chịu khó làm ăn, nhưng mẹ Nó không hiểu sao một năm nay đổ bệnh đau ốm triền miên, suốt ngày phải… 9 tháng sau…- - Nhất Bảo đáng ghét, về nhà em không tha cho anh đâu…- Băng Băng đang nhăn nhó vì đau.- Cố lên em, sinh xong em muốn xử anh thế nào anh cũng chịu.- - Á…đồ đáng ghét.Nhất Bảo nhìn Băng Băng đau mà luống cuống chẳng biết làm gì…cho đến khi bác sĩ ra ngoài thông báo.._ Chúc mừng anh, vợ anh đã hạ sinh một hoàng tử.- Nhất Bảo nghe xong ôm chầm lấy Vú Năm mừng rỡ…cảm giác lúc này thật khó tả.- Vú ơi, con có con rồi…là con trai đấy Vú._ Tốt rồi…tốt rồi.!!!- Vú Năm cười móm mém.Trở về nhà Nhất Bảo lúc nào cũng chăm chăm giành bế con, thức đêm được một tuần thì không thể chịu nổi được nữa. Chỉ biết nhẹ giọng nịnh nọt Băng Băng…- Em ơi con đói rồi, dậy cho con ăn đi em.- - Em mệt lắm, để cho em ngủ.- Anh cũng buồn ngủ lắm rồi.- Mệt nhưng lại thương vợ nên chẳng biết làm sao, đành phải dong con xuống phòng khách, ngồi xem tivi mà ngủ gà ngủ gật - Vú Năm nhìn bộ dạng Nhất Bảo khổ sở cũng muốn phì cười._ Đâu nào, đưa Vú Năm ẵm cho nào…tiểu thiếu gia ngoan, Vú Năm thương nha…- Hi…Cám ơn Vú nhiều, con đi ngủ nhé.- Chẳng nói nhiều Nhất Bảo nhanh chân nhảy ngay lên phòng ôm vợ ngủ ngon lành.- - Đồ đáng ghét, còn muốn sinh con nữa không.- Muốn chứ, giờ đi ngủ với vợ…mai lại có sức chăm con …hi hi.….