Hôm nay là ngày đầu tiên mà Nguyễn Thùy Lâm Chi nhận việc. Cô thức dậy từ sớm, chuẩn bị ngoại hình thật chỉnh chu để đến cửa hàng. Lâm Chi mặc bộ đồng phục được cấp bởi công ty, chiếc váy đen ngắn trêи đầu gối và chiếc áo sơ mi trắng, trêи áo lại có một chiếc nơ nhưng cũng là màu trắng. Trang phục tuy đẹp nhưng điều đặc biệt khiến Lâm Chi mỉm cười đó lại là chiếc bảng tên được cài lên ngực của cô. Lâm Chi ngắm mình trong gương, màu son cô tô hơi đậm những Lâm Chi thích như thế. Với dung mạo này thì trang điểm đậm một chút cô lại càng thêm cuốn hút và xinh đẹp. Lâm Chi lái chiếc xe máy đến nơi làm việc, vì váy khá ngắn nên Lâm Chi có quấn thêm một chiếc váy chống nắng để lịch sự hơn khi ra đường. Đến nơi, Lâm Chi cất xe, tháo mũ bảo hiểm, chỉnh lại tóc rồi bắt đầu bước vào bên trong. Cô dùng tay đẩy cửa kính thì đã có một nhân viên bước đến mở ra giúp cô, Lâm Chi mỉm cười cám ơn đồng nghiệp rồi bước vào. Ngày đầu tiên làm việc Lâm Chi cứ nghĩ là sẽ cố gắng hòa đồng và làm việc thật vui…
Chương 33: Chị gái Khiết Như.
Tiểu Tam Anh Yêu EmTác giả: Story Huan Dan YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhHôm nay là ngày đầu tiên mà Nguyễn Thùy Lâm Chi nhận việc. Cô thức dậy từ sớm, chuẩn bị ngoại hình thật chỉnh chu để đến cửa hàng. Lâm Chi mặc bộ đồng phục được cấp bởi công ty, chiếc váy đen ngắn trêи đầu gối và chiếc áo sơ mi trắng, trêи áo lại có một chiếc nơ nhưng cũng là màu trắng. Trang phục tuy đẹp nhưng điều đặc biệt khiến Lâm Chi mỉm cười đó lại là chiếc bảng tên được cài lên ngực của cô. Lâm Chi ngắm mình trong gương, màu son cô tô hơi đậm những Lâm Chi thích như thế. Với dung mạo này thì trang điểm đậm một chút cô lại càng thêm cuốn hút và xinh đẹp. Lâm Chi lái chiếc xe máy đến nơi làm việc, vì váy khá ngắn nên Lâm Chi có quấn thêm một chiếc váy chống nắng để lịch sự hơn khi ra đường. Đến nơi, Lâm Chi cất xe, tháo mũ bảo hiểm, chỉnh lại tóc rồi bắt đầu bước vào bên trong. Cô dùng tay đẩy cửa kính thì đã có một nhân viên bước đến mở ra giúp cô, Lâm Chi mỉm cười cám ơn đồng nghiệp rồi bước vào. Ngày đầu tiên làm việc Lâm Chi cứ nghĩ là sẽ cố gắng hòa đồng và làm việc thật vui… Ở bệnh viện, chị gái Dương Chấn Phong là Dương Khiết Như vào thăm bà nội. Cô mặc chiếc áo khoác lông màu xám, mang đôi giày thể thao màu đen đi từng bước nhanh đến phòng bệnh của bà.Bà Trúc Anh thấy con gái đến thì nở nụ cười: Đến rồi hả con!Dương Khiết Như đáp: Dạ, bà sao rồi mẹ?Bà Trúc Anh nhìn sang bà nội: Bác sĩ nói tình hình bà ổn rồi, sẽ sớm tỉnh thôi!Dương Khiết Như cởi áo khoác ra vắc trêи ghế, cô đi tới nắm tay của bà nội: Nội ơi! Bé Như đến thăm nội nè! Nội mau tỉnh lại để nói chuyện với bé Như nha!Dương Khiết Như xoa xoa tay nội rồi đúc tay bà vô chăn. Cô quay lại nói với mẹ: Tình hình em Phong với em dâu gắt lắm hả mẹ? Đến mức đòi ly hôn mới chịu sao?Bà Trúc Anh thở dài: Cũng đã một năm trôi qua rồi! Mà Phong nó vẫn nguội lạnh với Mỹ Duyên. Nó muốn ly hôn nhưng là do bà cứ không cho, ép nó quá nên nó mới làm ầm lên như lúc sáng đấy!Dương Khiết Như suy nghĩ một chút thì nói với mẹ: Con nghĩ vấn đề không nằm hẳn ở Phong mà còn là ở em dâu. Tuy không tiếp xúc nhiều với em dâu, nhưng con người của em dâu con thấy không có đơn giản. Nếu em dâu không giở cái thủ đoạn nào đó thì việc ly hôn sẽ không đến tai nội dễ dàng. Phong tuy nó nóng tính nhưng không đến mức mặc kệ sức khỏe của nội như vậy.Bà Trúc Anh nghe con gái nói mà lòng phiền muộn: Cũng tại mẹ mà ra cả! Là mẹ nghe lời ngon tiếng ngọt của bà Phan mới đẩy thằng Phong đến cái tình cảnh ngày hôm nay.Dương Khiết Như sờ lên cánh tay bà Trúc Anh: Mẹ đừng buồn! Nếu có trách thì trách nhà bên thông gia quá mưu mô quỷ kế mà thôi!Bà Trúc Anh nghe con nói thì cũng bớt tự trách: Mỹ Duyên nhìn bề ngoài nó hiền lành nhưng mẹ không ngờ tâm can nó lại rất tối tăm. Ở nhà, mẹ có nói nặng nó thế nào thì cái mặt nó cũng trơ ra đó! Đôi khi mẹ phải thấy sợ nó luôn ấy!Dương Khiết Như nghe hết lời mẹ xong thì cô đáp lời: Con thấy em dâu khá thông minh, việc im lặng đấy không phải là ai cũng chịu đựng được đâu mẹ!Bà Trúc Anh nói: Thì mẹ có nói là nó dốt đâu. Nó rất lanh lợi, nói chuyện khôn khéo. Nịnh bà nội thì thôi nó nịnh rất là giỏi luôn ấy! Nhưng có cái chồng nó thì nó nịnh không được, hai đứa cứ như chó với mèo. Hỏi sao thằng Phong nó không đòi bỏ chứ?Em dâu cũng đâu có nịnh bợ được mẹ. Cho dù có thông minh lanh lợi thì mẹ cũng không có ưng.Bà Trúc Anh nhẹ thở ra, bà nói: Mẹ không hẳn là ghét Mỹ Duyên, mẹ thấy nó cũng tội. Nhưng mẹ không thích cái cách nó lấy bà nội ra để đạt được điều nó muốn. Như vậy gian xảo quá! Mẹ không ưa được.Dương Khiết Như đặt tay lên mu bàn tay mẹ: Mẹ của con là hiền hậu nhất! May cho em dâu là gặp phải mẹ chứ mà gặp cỡ như mẹ chồng con mà cái kiểu đó là bả lấy chổi bả quét ra khỏi nhà lâu rồi!Bà Trúc Anh cười: Con đang khen mẹ hay là đang mượn cớ nói xấu mẹ chồng đấy?Dương Khiết Như cười tươi những vẫn khẽ tiếng, cô nói: Cả hai đó mẹ. Hai mẹ con sau đó nhìn nhau cùng cười.Một lát sau thì Dương Chấn Phong cũng vô tới. Anh gặp chị gái thì nét mặt liền niềm nở: Chị vô lâu chưa?Dương Khiết Như đứng lên, cô nói: Chị cũng mới vô thôi!Dương Chấn Phong cười rồi anh quay sang nói với mẹ: Mẹ về nghỉ trước đi ạ!Bà Trúc Anh nói: Mẹ đợi con về luôn. Hai chị em có muốn nói chuyện gì thì ra ngoài nói đi! Xong rồi thì Khiết Như vô cho mẹ về với em nhá!Dương Khiết Nhi gật đầu: Dạ.Dương Chấn Phong và Dương Khiết Như sau đó đi ra ngoài khuôn viên của bệnh viện. Cả hai ngồi xuống một chiếc ghế để trò chuyện.Dương Khiết Nhi vuốt mái tóc, cô nói: Tình hình công ty dạo này ổn chứ?Dương Chấn Phong gác chân lên đùi, anh nói: Em làm thì dĩ nhiên phải ổn.Dương Khiết Như nhìn qua Dương Chấn Phong cười: Cao ngạo quá vậy em trai?Dương Chấn Phong vui vẻ đáp lời: Em làm cao thì em phải cao ngạo chứ! Còn chị thì sao? Chị có tính đi biểu diễn lại không?Dương Khiết Như đưa tầm nhìn về phía xa, cô nói: Chị cũng muốn đi diễn lại sớm, nhưng kẹt con cái còn nhỏ, chồng chị lại muốn chị ở nhà chăm lo cho con. Vậy nên, mọi thứ cứ tạm gác lại đã.Dương Chấn Phong ngoảy ngoảy bàn chân phải: Không biết khi nào em mới có con để mà bắt vợ chăm con giống chị đây?Dương Khiết Như nhìn sang em trai, cô nhẹ nhàng cất giọng hỏi: Cũng đã một năm rồi! Em thật sự không có chút tình cảm nào đối với Mỹ Duyên ư?Dương Chấn Phong hạ xuống đôi mắt, nét mặt có chút trầm lắng: Không chị ạ! Đến động vào người cô ta em còn không muốn động.Dương Khiết Như kinh ngạc, cô hỏi ngay em trai một điều: Vậy là trong suốt một năm chung sống em chưa từng làm chuyện đó với vợ mình sao?
Ở bệnh viện, chị gái Dương Chấn Phong là Dương Khiết Như vào thăm bà nội. Cô mặc chiếc áo khoác lông màu xám, mang đôi giày thể thao màu đen đi từng bước nhanh đến phòng bệnh của bà.
Bà Trúc Anh thấy con gái đến thì nở nụ cười: Đến rồi hả con!
Dương Khiết Như đáp: Dạ, bà sao rồi mẹ?
Bà Trúc Anh nhìn sang bà nội: Bác sĩ nói tình hình bà ổn rồi, sẽ sớm tỉnh thôi!
Dương Khiết Như cởi áo khoác ra vắc trêи ghế, cô đi tới nắm tay của bà nội: Nội ơi! Bé Như đến thăm nội nè! Nội mau tỉnh lại để nói chuyện với bé Như nha!
Dương Khiết Như xoa xoa tay nội rồi đúc tay bà vô chăn. Cô quay lại nói với mẹ: Tình hình em Phong với em dâu gắt lắm hả mẹ? Đến mức đòi ly hôn mới chịu sao?
Bà Trúc Anh thở dài: Cũng đã một năm trôi qua rồi! Mà Phong nó vẫn nguội lạnh với Mỹ Duyên. Nó muốn ly hôn nhưng là do bà cứ không cho, ép nó quá nên nó mới làm ầm lên như lúc sáng đấy!
Dương Khiết Như suy nghĩ một chút thì nói với mẹ: Con nghĩ vấn đề không nằm hẳn ở Phong mà còn là ở em dâu. Tuy không tiếp xúc nhiều với em dâu, nhưng con người của em dâu con thấy không có đơn giản. Nếu em dâu không giở cái thủ đoạn nào đó thì việc ly hôn sẽ không đến tai nội dễ dàng. Phong tuy nó nóng tính nhưng không đến mức mặc kệ sức khỏe của nội như vậy.
Bà Trúc Anh nghe con gái nói mà lòng phiền muộn: Cũng tại mẹ mà ra cả! Là mẹ nghe lời ngon tiếng ngọt của bà Phan mới đẩy thằng Phong đến cái tình cảnh ngày hôm nay.
Dương Khiết Như sờ lên cánh tay bà Trúc Anh: Mẹ đừng buồn! Nếu có trách thì trách nhà bên thông gia quá mưu mô quỷ kế mà thôi!
Bà Trúc Anh nghe con nói thì cũng bớt tự trách: Mỹ Duyên nhìn bề ngoài nó hiền lành nhưng mẹ không ngờ tâm can nó lại rất tối tăm. Ở nhà, mẹ có nói nặng nó thế nào thì cái mặt nó cũng trơ ra đó! Đôi khi mẹ phải thấy sợ nó luôn ấy!
Dương Khiết Như nghe hết lời mẹ xong thì cô đáp lời: Con thấy em dâu khá thông minh, việc im lặng đấy không phải là ai cũng chịu đựng được đâu mẹ!
Bà Trúc Anh nói: Thì mẹ có nói là nó dốt đâu. Nó rất lanh lợi, nói chuyện khôn khéo. Nịnh bà nội thì thôi nó nịnh rất là giỏi luôn ấy! Nhưng có cái chồng nó thì nó nịnh không được, hai đứa cứ như chó với mèo. Hỏi sao thằng Phong nó không đòi bỏ chứ?
Em dâu cũng đâu có nịnh bợ được mẹ. Cho dù có thông minh lanh lợi thì mẹ cũng không có ưng.
Bà Trúc Anh nhẹ thở ra, bà nói: Mẹ không hẳn là ghét Mỹ Duyên, mẹ thấy nó cũng tội. Nhưng mẹ không thích cái cách nó lấy bà nội ra để đạt được điều nó muốn. Như vậy gian xảo quá! Mẹ không ưa được.
Dương Khiết Như đặt tay lên mu bàn tay mẹ: Mẹ của con là hiền hậu nhất! May cho em dâu là gặp phải mẹ chứ mà gặp cỡ như mẹ chồng con mà cái kiểu đó là bả lấy chổi bả quét ra khỏi nhà lâu rồi!
Bà Trúc Anh cười: Con đang khen mẹ hay là đang mượn cớ nói xấu mẹ chồng đấy?
Dương Khiết Như cười tươi những vẫn khẽ tiếng, cô nói: Cả hai đó mẹ. Hai mẹ con sau đó nhìn nhau cùng cười.
Một lát sau thì Dương Chấn Phong cũng vô tới. Anh gặp chị gái thì nét mặt liền niềm nở: Chị vô lâu chưa?
Dương Khiết Như đứng lên, cô nói: Chị cũng mới vô thôi!
Dương Chấn Phong cười rồi anh quay sang nói với mẹ: Mẹ về nghỉ trước đi ạ!
Bà Trúc Anh nói: Mẹ đợi con về luôn. Hai chị em có muốn nói chuyện gì thì ra ngoài nói đi! Xong rồi thì Khiết Như vô cho mẹ về với em nhá!
Dương Khiết Nhi gật đầu: Dạ.
Dương Chấn Phong và Dương Khiết Như sau đó đi ra ngoài khuôn viên của bệnh viện. Cả hai ngồi xuống một chiếc ghế để trò chuyện.
Dương Khiết Nhi vuốt mái tóc, cô nói: Tình hình công ty dạo này ổn chứ?
Dương Chấn Phong gác chân lên đùi, anh nói: Em làm thì dĩ nhiên phải ổn.
Dương Khiết Như nhìn qua Dương Chấn Phong cười: Cao ngạo quá vậy em trai?
Dương Chấn Phong vui vẻ đáp lời: Em làm cao thì em phải cao ngạo chứ! Còn chị thì sao? Chị có tính đi biểu diễn lại không?
Dương Khiết Như đưa tầm nhìn về phía xa, cô nói: Chị cũng muốn đi diễn lại sớm, nhưng kẹt con cái còn nhỏ, chồng chị lại muốn chị ở nhà chăm lo cho con. Vậy nên, mọi thứ cứ tạm gác lại đã.
Dương Chấn Phong ngoảy ngoảy bàn chân phải: Không biết khi nào em mới có con để mà bắt vợ chăm con giống chị đây?
Dương Khiết Như nhìn sang em trai, cô nhẹ nhàng cất giọng hỏi: Cũng đã một năm rồi! Em thật sự không có chút tình cảm nào đối với Mỹ Duyên ư?
Dương Chấn Phong hạ xuống đôi mắt, nét mặt có chút trầm lắng: Không chị ạ! Đến động vào người cô ta em còn không muốn động.
Dương Khiết Như kinh ngạc, cô hỏi ngay em trai một điều: Vậy là trong suốt một năm chung sống em chưa từng làm chuyện đó với vợ mình sao?
Tiểu Tam Anh Yêu EmTác giả: Story Huan Dan YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhHôm nay là ngày đầu tiên mà Nguyễn Thùy Lâm Chi nhận việc. Cô thức dậy từ sớm, chuẩn bị ngoại hình thật chỉnh chu để đến cửa hàng. Lâm Chi mặc bộ đồng phục được cấp bởi công ty, chiếc váy đen ngắn trêи đầu gối và chiếc áo sơ mi trắng, trêи áo lại có một chiếc nơ nhưng cũng là màu trắng. Trang phục tuy đẹp nhưng điều đặc biệt khiến Lâm Chi mỉm cười đó lại là chiếc bảng tên được cài lên ngực của cô. Lâm Chi ngắm mình trong gương, màu son cô tô hơi đậm những Lâm Chi thích như thế. Với dung mạo này thì trang điểm đậm một chút cô lại càng thêm cuốn hút và xinh đẹp. Lâm Chi lái chiếc xe máy đến nơi làm việc, vì váy khá ngắn nên Lâm Chi có quấn thêm một chiếc váy chống nắng để lịch sự hơn khi ra đường. Đến nơi, Lâm Chi cất xe, tháo mũ bảo hiểm, chỉnh lại tóc rồi bắt đầu bước vào bên trong. Cô dùng tay đẩy cửa kính thì đã có một nhân viên bước đến mở ra giúp cô, Lâm Chi mỉm cười cám ơn đồng nghiệp rồi bước vào. Ngày đầu tiên làm việc Lâm Chi cứ nghĩ là sẽ cố gắng hòa đồng và làm việc thật vui… Ở bệnh viện, chị gái Dương Chấn Phong là Dương Khiết Như vào thăm bà nội. Cô mặc chiếc áo khoác lông màu xám, mang đôi giày thể thao màu đen đi từng bước nhanh đến phòng bệnh của bà.Bà Trúc Anh thấy con gái đến thì nở nụ cười: Đến rồi hả con!Dương Khiết Như đáp: Dạ, bà sao rồi mẹ?Bà Trúc Anh nhìn sang bà nội: Bác sĩ nói tình hình bà ổn rồi, sẽ sớm tỉnh thôi!Dương Khiết Như cởi áo khoác ra vắc trêи ghế, cô đi tới nắm tay của bà nội: Nội ơi! Bé Như đến thăm nội nè! Nội mau tỉnh lại để nói chuyện với bé Như nha!Dương Khiết Như xoa xoa tay nội rồi đúc tay bà vô chăn. Cô quay lại nói với mẹ: Tình hình em Phong với em dâu gắt lắm hả mẹ? Đến mức đòi ly hôn mới chịu sao?Bà Trúc Anh thở dài: Cũng đã một năm trôi qua rồi! Mà Phong nó vẫn nguội lạnh với Mỹ Duyên. Nó muốn ly hôn nhưng là do bà cứ không cho, ép nó quá nên nó mới làm ầm lên như lúc sáng đấy!Dương Khiết Như suy nghĩ một chút thì nói với mẹ: Con nghĩ vấn đề không nằm hẳn ở Phong mà còn là ở em dâu. Tuy không tiếp xúc nhiều với em dâu, nhưng con người của em dâu con thấy không có đơn giản. Nếu em dâu không giở cái thủ đoạn nào đó thì việc ly hôn sẽ không đến tai nội dễ dàng. Phong tuy nó nóng tính nhưng không đến mức mặc kệ sức khỏe của nội như vậy.Bà Trúc Anh nghe con gái nói mà lòng phiền muộn: Cũng tại mẹ mà ra cả! Là mẹ nghe lời ngon tiếng ngọt của bà Phan mới đẩy thằng Phong đến cái tình cảnh ngày hôm nay.Dương Khiết Như sờ lên cánh tay bà Trúc Anh: Mẹ đừng buồn! Nếu có trách thì trách nhà bên thông gia quá mưu mô quỷ kế mà thôi!Bà Trúc Anh nghe con nói thì cũng bớt tự trách: Mỹ Duyên nhìn bề ngoài nó hiền lành nhưng mẹ không ngờ tâm can nó lại rất tối tăm. Ở nhà, mẹ có nói nặng nó thế nào thì cái mặt nó cũng trơ ra đó! Đôi khi mẹ phải thấy sợ nó luôn ấy!Dương Khiết Như nghe hết lời mẹ xong thì cô đáp lời: Con thấy em dâu khá thông minh, việc im lặng đấy không phải là ai cũng chịu đựng được đâu mẹ!Bà Trúc Anh nói: Thì mẹ có nói là nó dốt đâu. Nó rất lanh lợi, nói chuyện khôn khéo. Nịnh bà nội thì thôi nó nịnh rất là giỏi luôn ấy! Nhưng có cái chồng nó thì nó nịnh không được, hai đứa cứ như chó với mèo. Hỏi sao thằng Phong nó không đòi bỏ chứ?Em dâu cũng đâu có nịnh bợ được mẹ. Cho dù có thông minh lanh lợi thì mẹ cũng không có ưng.Bà Trúc Anh nhẹ thở ra, bà nói: Mẹ không hẳn là ghét Mỹ Duyên, mẹ thấy nó cũng tội. Nhưng mẹ không thích cái cách nó lấy bà nội ra để đạt được điều nó muốn. Như vậy gian xảo quá! Mẹ không ưa được.Dương Khiết Như đặt tay lên mu bàn tay mẹ: Mẹ của con là hiền hậu nhất! May cho em dâu là gặp phải mẹ chứ mà gặp cỡ như mẹ chồng con mà cái kiểu đó là bả lấy chổi bả quét ra khỏi nhà lâu rồi!Bà Trúc Anh cười: Con đang khen mẹ hay là đang mượn cớ nói xấu mẹ chồng đấy?Dương Khiết Như cười tươi những vẫn khẽ tiếng, cô nói: Cả hai đó mẹ. Hai mẹ con sau đó nhìn nhau cùng cười.Một lát sau thì Dương Chấn Phong cũng vô tới. Anh gặp chị gái thì nét mặt liền niềm nở: Chị vô lâu chưa?Dương Khiết Như đứng lên, cô nói: Chị cũng mới vô thôi!Dương Chấn Phong cười rồi anh quay sang nói với mẹ: Mẹ về nghỉ trước đi ạ!Bà Trúc Anh nói: Mẹ đợi con về luôn. Hai chị em có muốn nói chuyện gì thì ra ngoài nói đi! Xong rồi thì Khiết Như vô cho mẹ về với em nhá!Dương Khiết Nhi gật đầu: Dạ.Dương Chấn Phong và Dương Khiết Như sau đó đi ra ngoài khuôn viên của bệnh viện. Cả hai ngồi xuống một chiếc ghế để trò chuyện.Dương Khiết Nhi vuốt mái tóc, cô nói: Tình hình công ty dạo này ổn chứ?Dương Chấn Phong gác chân lên đùi, anh nói: Em làm thì dĩ nhiên phải ổn.Dương Khiết Như nhìn qua Dương Chấn Phong cười: Cao ngạo quá vậy em trai?Dương Chấn Phong vui vẻ đáp lời: Em làm cao thì em phải cao ngạo chứ! Còn chị thì sao? Chị có tính đi biểu diễn lại không?Dương Khiết Như đưa tầm nhìn về phía xa, cô nói: Chị cũng muốn đi diễn lại sớm, nhưng kẹt con cái còn nhỏ, chồng chị lại muốn chị ở nhà chăm lo cho con. Vậy nên, mọi thứ cứ tạm gác lại đã.Dương Chấn Phong ngoảy ngoảy bàn chân phải: Không biết khi nào em mới có con để mà bắt vợ chăm con giống chị đây?Dương Khiết Như nhìn sang em trai, cô nhẹ nhàng cất giọng hỏi: Cũng đã một năm rồi! Em thật sự không có chút tình cảm nào đối với Mỹ Duyên ư?Dương Chấn Phong hạ xuống đôi mắt, nét mặt có chút trầm lắng: Không chị ạ! Đến động vào người cô ta em còn không muốn động.Dương Khiết Như kinh ngạc, cô hỏi ngay em trai một điều: Vậy là trong suốt một năm chung sống em chưa từng làm chuyện đó với vợ mình sao?