Chiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó.   Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem.    Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ.    Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ.    Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi!    Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất.    Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!"    Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.”   “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!"   Còn vợ tôi, tóc tai…

Chương 5: Chương 5

Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ YêuTác giả: Tiểu Nhai Giang Hồ PhiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó.   Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem.    Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ.    Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ.    Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi!    Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất.    Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!"    Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.”   “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!"   Còn vợ tôi, tóc tai… Vài ngày sau, vợ tôi xuất viện.  Tôi bảo cô ấy nên nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, nhưng cô ấy khăng khăng muốn đi làm và mua một bộ tóc giả.  Điều này khiến tôi cảm thấy có chút cứng nhắc và xa lạ.  Dù sao thì bố vợ vẫn cần tiền thuốc men, cô ấy bướng bỉnh như vậy, tôi cũng không ngăn cản nữa. Chúng tôi chọn một ngày, mang theo giấy tờ, cùng đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn.  Thật không may, hệ thống của Cục bị lỗi và đang nâng cấp, phải đợi vài ngày mới có thể xử lý.  Cũng không vội gì, tôi tự an ủi mình như vậy.  Đúng vậy, tôi không dám thừa nhận rằng tôi vẫn yêu Gia Tư sâu đậm. Ngay cả khi biết cô ấy đã phản bội tôi, tôi vẫn không nỡ bỏ rơi cô ấy trong lúc khó khăn nhất. Hôm đó, tôi không khỏe nên xin nghỉ ở nhà.  Trong phòng ngủ vang lên tiếng rung của tin nhắn, tôi vô thức bước tới nhưng cửa đã bị khóa (gần đây tôi và vợ đã ngủ riêng, phòng ngủ là của cô ấy).  Tôi thử gõ cửa nhưng không có phản hồi.  Tôi tìm ra chùm chìa khóa dự phòng và mở cửa, phát hiện đó là iPad của vợ để trên giường, vẫn đang đăng nhập vào WeChat của cô ấy nên mới có tiếng rung từ tin nhắn. Như có một sức mạnh vô hình, tôi cầm lấy chiếc iPad của vợ. Tôi và Gia Tư luôn có chung một quan điểm là tin tưởng lẫn nhau, không ai động đến quyền riêng tư của người kia.  Nhưng trong thời khắc hôn nhân chao đảo này, tôi không thể kiểm soát được sự bồn chồn trong lòng mình.  Tôi quá muốn biết, rốt cuộc cô ấy đã ngoại tình từ khi nào! Mở WeChat trên iPad, tôi nhấp vào khung chat vừa nhắn tin cho vợ.  Trà Sữa Tiên SinhNgười nhắn tôi cũng biết, là bạn thân của cô ấy, Giang Giang.  Đồng thời, tôi thấy vợ đã gửi cho Giang Giang một bức ảnh, nó đang tải và khi tải xong, mặt tôi tái xanh. Bức ảnh cho thấy vợ tôi chụp lại chỗ ngồi của mình, trên bàn không biết ai đã ném một con chuột ch”ết. Đặc biệt là nó ch ết trong tình trạng rất th ê thả m.  Khung ảnh cá nhân của cô ấy trên bàn còn bị dính má u chuột. Giang Giang: “... Trời ơi, ai lại làm chuyện này cơ chứ!” Vợ tôi: “Không biết, hôm qua là rắn, hôm nay là chuột, ha ha. Ngày mai sẽ là gì đây?” Tôi đọc mà ti m thắt lại, có vẻ Gia Tư không mấy dễ chịu ở công ty, có lẽ đây là trò của người phụ nữ mập đó.

Vài ngày sau, vợ tôi xuất viện. 

 

Tôi bảo cô ấy nên nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, nhưng cô ấy khăng khăng muốn đi làm và mua một bộ tóc giả. 

 

Điều này khiến tôi cảm thấy có chút cứng nhắc và xa lạ. 

 

Dù sao thì bố vợ vẫn cần tiền thuốc men, cô ấy bướng bỉnh như vậy, tôi cũng không ngăn cản nữa.

 

Chúng tôi chọn một ngày, mang theo giấy tờ, cùng đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn. 

 

Thật không may, hệ thống của Cục bị lỗi và đang nâng cấp, phải đợi vài ngày mới có thể xử lý. 

 

Cũng không vội gì, tôi tự an ủi mình như vậy. 

 

Đúng vậy, tôi không dám thừa nhận rằng tôi vẫn yêu Gia Tư sâu đậm. Ngay cả khi biết cô ấy đã phản bội tôi, tôi vẫn không nỡ bỏ rơi cô ấy trong lúc khó khăn nhất.

 

Hôm đó, tôi không khỏe nên xin nghỉ ở nhà. 

 

Trong phòng ngủ vang lên tiếng rung của tin nhắn, tôi vô thức bước tới nhưng cửa đã bị khóa (gần đây tôi và vợ đã ngủ riêng, phòng ngủ là của cô ấy). 

 

Tôi thử gõ cửa nhưng không có phản hồi. 

 

Tôi tìm ra chùm chìa khóa dự phòng và mở cửa, phát hiện đó là iPad của vợ để trên giường, vẫn đang đăng nhập vào WeChat của cô ấy nên mới có tiếng rung từ tin nhắn.

 

Như có một sức mạnh vô hình, tôi cầm lấy chiếc iPad của vợ.

 

Tôi và Gia Tư luôn có chung một quan điểm là tin tưởng lẫn nhau, không ai động đến quyền riêng tư của người kia. 

 

Nhưng trong thời khắc hôn nhân chao đảo này, tôi không thể kiểm soát được sự bồn chồn trong lòng mình. 

 

Tôi quá muốn biết, rốt cuộc cô ấy đã ngoại tình từ khi nào!

 

Mở WeChat trên iPad, tôi nhấp vào khung chat vừa nhắn tin cho vợ. 

 

Trà Sữa Tiên Sinh

Người nhắn tôi cũng biết, là bạn thân của cô ấy, Giang Giang. 

 

Đồng thời, tôi thấy vợ đã gửi cho Giang Giang một bức ảnh, nó đang tải và khi tải xong, mặt tôi tái xanh.

 

Bức ảnh cho thấy vợ tôi chụp lại chỗ ngồi của mình, trên bàn không biết ai đã ném một con chuột ch”ết. Đặc biệt là nó ch ết trong tình trạng rất th ê thả m. 

 

Khung ảnh cá nhân của cô ấy trên bàn còn bị dính má u chuột.

 

Giang Giang: “... Trời ơi, ai lại làm chuyện này cơ chứ!”

 

Vợ tôi: “Không biết, hôm qua là rắn, hôm nay là chuột, ha ha. Ngày mai sẽ là gì đây?”

 

Tôi đọc mà ti m thắt lại, có vẻ Gia Tư không mấy dễ chịu ở công ty, có lẽ đây là trò của người phụ nữ mập đó.

Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ YêuTác giả: Tiểu Nhai Giang Hồ PhiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó.   Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem.    Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ.    Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ.    Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi!    Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất.    Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!"    Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.”   “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!"   Còn vợ tôi, tóc tai… Vài ngày sau, vợ tôi xuất viện.  Tôi bảo cô ấy nên nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, nhưng cô ấy khăng khăng muốn đi làm và mua một bộ tóc giả.  Điều này khiến tôi cảm thấy có chút cứng nhắc và xa lạ.  Dù sao thì bố vợ vẫn cần tiền thuốc men, cô ấy bướng bỉnh như vậy, tôi cũng không ngăn cản nữa. Chúng tôi chọn một ngày, mang theo giấy tờ, cùng đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn.  Thật không may, hệ thống của Cục bị lỗi và đang nâng cấp, phải đợi vài ngày mới có thể xử lý.  Cũng không vội gì, tôi tự an ủi mình như vậy.  Đúng vậy, tôi không dám thừa nhận rằng tôi vẫn yêu Gia Tư sâu đậm. Ngay cả khi biết cô ấy đã phản bội tôi, tôi vẫn không nỡ bỏ rơi cô ấy trong lúc khó khăn nhất. Hôm đó, tôi không khỏe nên xin nghỉ ở nhà.  Trong phòng ngủ vang lên tiếng rung của tin nhắn, tôi vô thức bước tới nhưng cửa đã bị khóa (gần đây tôi và vợ đã ngủ riêng, phòng ngủ là của cô ấy).  Tôi thử gõ cửa nhưng không có phản hồi.  Tôi tìm ra chùm chìa khóa dự phòng và mở cửa, phát hiện đó là iPad của vợ để trên giường, vẫn đang đăng nhập vào WeChat của cô ấy nên mới có tiếng rung từ tin nhắn. Như có một sức mạnh vô hình, tôi cầm lấy chiếc iPad của vợ. Tôi và Gia Tư luôn có chung một quan điểm là tin tưởng lẫn nhau, không ai động đến quyền riêng tư của người kia.  Nhưng trong thời khắc hôn nhân chao đảo này, tôi không thể kiểm soát được sự bồn chồn trong lòng mình.  Tôi quá muốn biết, rốt cuộc cô ấy đã ngoại tình từ khi nào! Mở WeChat trên iPad, tôi nhấp vào khung chat vừa nhắn tin cho vợ.  Trà Sữa Tiên SinhNgười nhắn tôi cũng biết, là bạn thân của cô ấy, Giang Giang.  Đồng thời, tôi thấy vợ đã gửi cho Giang Giang một bức ảnh, nó đang tải và khi tải xong, mặt tôi tái xanh. Bức ảnh cho thấy vợ tôi chụp lại chỗ ngồi của mình, trên bàn không biết ai đã ném một con chuột ch”ết. Đặc biệt là nó ch ết trong tình trạng rất th ê thả m.  Khung ảnh cá nhân của cô ấy trên bàn còn bị dính má u chuột. Giang Giang: “... Trời ơi, ai lại làm chuyện này cơ chứ!” Vợ tôi: “Không biết, hôm qua là rắn, hôm nay là chuột, ha ha. Ngày mai sẽ là gì đây?” Tôi đọc mà ti m thắt lại, có vẻ Gia Tư không mấy dễ chịu ở công ty, có lẽ đây là trò của người phụ nữ mập đó.

Chương 5: Chương 5