Chiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó. Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem. Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ. Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi! Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất. Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!" Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.” “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!" Còn vợ tôi, tóc tai…
Chương 9: Chương 9
Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ YêuTác giả: Tiểu Nhai Giang Hồ PhiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó. Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem. Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ. Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi! Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất. Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!" Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.” “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!" Còn vợ tôi, tóc tai… Ông trợn to mắt, đầy vẻ không cam lòng, "Gia Tư, Gia... Gia Tư con bé... sao lại..." Tôi biết ông đang muốn hỏi gì. "Gia Tư bị người ta vu oan. Bố à, bố yên tâm, con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Gia Tư, trả lại sự trong sạch cho cô ấy." Tôi vừa nói, ánh mắt của bố vợ liền sáng lên một chút. Bác sĩ nhỏ giọng nhắc nhở bên tai tôi: "Nhanh lên đi, ông cụ không còn nhiều thời gian nữa." "Không còn nhiều thời gian..." Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi, tôi nói như một cái máy: "Bố, bố cố lên, con đi đón Gia Tư ngay bây giờ, chắc chắn cô ấy đang kẹt xe trên đường thôi. Bố chờ thêm chút nữa, con sẽ đưa cô ấy về ngay..." Tai tôi ù đi, tôi lao ra khỏi phòng cấp cứu, leo lên xe và phóng đi như điên. Ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương, trên đường mọi đèn đều là đèn xanh. Tôi lao vút đi, chỉ trong vài phút đã đến công ty của vợ. Không kịp chờ thang máy, tôi như quên cả mệt mỏi mà lao lên tầng tám, nơi công ty của vợ có văn phòng ở đó. Vừa ra khỏi cầu thang, thở hổn hển, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào kinh khủng, tiếng hét giận dữ của đàn ông vang lên từ phía công ty của vợ, xen lẫn tiếng khóc nức nở đầy đa!!u đ ớn của một người phụ nữ. Đó chính là tiếng khóc của vợ tôi! Tôi không màng đến sự cản trở của lễ tân, trực tiếp lao vào công ty. Trà Sữa Tiên SinhBên trong, nhiều nhân viên đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm với nhau, trên mặt họ thỉnh thoảng hiện lên vẻ kh inh mi ệt. 9 Giữa đám đông, tên sếp kh&ốn n ạn đã vu khống và quấ y rố i vợ tôi – chính là gã Trương Quang Viễn, đang chặn trước mặt cô ấy, chỉ thẳng vào mũi vợ tôi, chửi bới thô bạo: "Tề Gia Tư, tôi xem cô dám bước ra khỏi đây! Cô dám bỏ đi khi dự án đang đến lúc quan trọng nhất sao?!" "Nếu cô dám rời khỏi công ty nửa bước thì cút thẳng cho tôi! Hôm nay dù bố cô có ch—ết, cô cũng phải làm xong dự án này cho ông đây!" Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong đầu tôi. Không kìm nén được, tôi lao thẳng tới, túm chặt lấy tóc tên khốn khi hắn không đề phòng, rồi đ ấm mạnh một cú: "Mày còn có nhân tính nữa không hả!" Sự xuất hiện đột ngột của tôi đã thay đổi toàn bộ cục diện. Tên Trương Quang Viễn khốn nạn bị cú đấ m của tôi hất văng, đ((ập vào bàn làm việc, kêu la thảm thiết, nhưng không một ai đứng ra giúp hắn. "Đợi đấy, tao sẽ tính sổ với mày sau!" Tôi buông một câu, rồi vội vã đỡ vợ đứng dậy lao nhanh ra thang máy.
Ông trợn to mắt, đầy vẻ không cam lòng, "Gia Tư, Gia... Gia Tư con bé... sao lại..."
Tôi biết ông đang muốn hỏi gì.
"Gia Tư bị người ta vu oan. Bố à, bố yên tâm, con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Gia Tư, trả lại sự trong sạch cho cô ấy."
Tôi vừa nói, ánh mắt của bố vợ liền sáng lên một chút.
Bác sĩ nhỏ giọng nhắc nhở bên tai tôi: "Nhanh lên đi, ông cụ không còn nhiều thời gian nữa."
"Không còn nhiều thời gian..."
Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi, tôi nói như một cái máy: "Bố, bố cố lên, con đi đón Gia Tư ngay bây giờ, chắc chắn cô ấy đang kẹt xe trên đường thôi. Bố chờ thêm chút nữa, con sẽ đưa cô ấy về ngay..."
Tai tôi ù đi, tôi lao ra khỏi phòng cấp cứu, leo lên xe và phóng đi như điên.
Ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương, trên đường mọi đèn đều là đèn xanh. Tôi lao vút đi, chỉ trong vài phút đã đến công ty của vợ.
Không kịp chờ thang máy, tôi như quên cả mệt mỏi mà lao lên tầng tám, nơi công ty của vợ có văn phòng ở đó.
Vừa ra khỏi cầu thang, thở hổn hển, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào kinh khủng, tiếng hét giận dữ của đàn ông vang lên từ phía công ty của vợ, xen lẫn tiếng khóc nức nở đầy đa!!u đ ớn của một người phụ nữ.
Đó chính là tiếng khóc của vợ tôi!
Tôi không màng đến sự cản trở của lễ tân, trực tiếp lao vào công ty.
Trà Sữa Tiên Sinh
Bên trong, nhiều nhân viên đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm với nhau, trên mặt họ thỉnh thoảng hiện lên vẻ kh inh mi ệt.
9
Giữa đám đông, tên sếp kh&ốn n ạn đã vu khống và quấ y rố i vợ tôi – chính là gã Trương Quang Viễn, đang chặn trước mặt cô ấy, chỉ thẳng vào mũi vợ tôi, chửi bới thô bạo: "Tề Gia Tư, tôi xem cô dám bước ra khỏi đây! Cô dám bỏ đi khi dự án đang đến lúc quan trọng nhất sao?!"
"Nếu cô dám rời khỏi công ty nửa bước thì cút thẳng cho tôi! Hôm nay dù bố cô có ch—ết, cô cũng phải làm xong dự án này cho ông đây!"
Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong đầu tôi.
Không kìm nén được, tôi lao thẳng tới, túm chặt lấy tóc tên khốn khi hắn không đề phòng, rồi đ ấm mạnh một cú: "Mày còn có nhân tính nữa không hả!"
Sự xuất hiện đột ngột của tôi đã thay đổi toàn bộ cục diện.
Tên Trương Quang Viễn khốn nạn bị cú đấ m của tôi hất văng, đ((ập vào bàn làm việc, kêu la thảm thiết, nhưng không một ai đứng ra giúp hắn.
"Đợi đấy, tao sẽ tính sổ với mày sau!"
Tôi buông một câu, rồi vội vã đỡ vợ đứng dậy lao nhanh ra thang máy.
Kế Hoạch Lấy Lại Công Lý Cho Vợ YêuTác giả: Tiểu Nhai Giang Hồ PhiêuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều nay, khi tôi đến đón vợ tan làm, liền thấy dưới tòa nhà công ty cô ấy có một đám đông. Người đứng chen chúc thành ba, bốn lớp, bên trong còn ồn ào, dường như có ai đó đang la hét “đánh kẻ thứ ba” gì đó. Lập tức, tôi bị thu hút và tò mò ghé vào xem. Xem náo nhiệt là bản tính của con người, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng khi tôi chen vào đám đông, thấy kẻ thứ ba bị đè xuống đất đá nh, tôi như bị sét đánh ngang t ai, sững sờ tại chỗ. Kẻ thứ ba bị đánh đó chính là vợ tôi! Lúc này, vợ tôi bị người ta đẩy ngã xuống đất. Người phụ nữ mập một tay đang giơ điện thoại quay lại cảnh này, tay kia nắm lấy tóc vợ tôi, mắng chửi không ngừng: "Đồ không biết xấu hổ! Mọi người đến mà xem này, con đàn bà này quy ến r ũ chồng tôi!" Phía sau bà ta là một gã đàn ông mặc vest, lén lút rụt rè nấp sau lưng, cũng mắng theo: "Chính con đàn bà hèn hạ này quyến rũ tôi.” “Vợ à, may mà em đến kịp, nếu không anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi!" Còn vợ tôi, tóc tai… Ông trợn to mắt, đầy vẻ không cam lòng, "Gia Tư, Gia... Gia Tư con bé... sao lại..." Tôi biết ông đang muốn hỏi gì. "Gia Tư bị người ta vu oan. Bố à, bố yên tâm, con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Gia Tư, trả lại sự trong sạch cho cô ấy." Tôi vừa nói, ánh mắt của bố vợ liền sáng lên một chút. Bác sĩ nhỏ giọng nhắc nhở bên tai tôi: "Nhanh lên đi, ông cụ không còn nhiều thời gian nữa." "Không còn nhiều thời gian..." Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi, tôi nói như một cái máy: "Bố, bố cố lên, con đi đón Gia Tư ngay bây giờ, chắc chắn cô ấy đang kẹt xe trên đường thôi. Bố chờ thêm chút nữa, con sẽ đưa cô ấy về ngay..." Tai tôi ù đi, tôi lao ra khỏi phòng cấp cứu, leo lên xe và phóng đi như điên. Ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương, trên đường mọi đèn đều là đèn xanh. Tôi lao vút đi, chỉ trong vài phút đã đến công ty của vợ. Không kịp chờ thang máy, tôi như quên cả mệt mỏi mà lao lên tầng tám, nơi công ty của vợ có văn phòng ở đó. Vừa ra khỏi cầu thang, thở hổn hển, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào kinh khủng, tiếng hét giận dữ của đàn ông vang lên từ phía công ty của vợ, xen lẫn tiếng khóc nức nở đầy đa!!u đ ớn của một người phụ nữ. Đó chính là tiếng khóc của vợ tôi! Tôi không màng đến sự cản trở của lễ tân, trực tiếp lao vào công ty. Trà Sữa Tiên SinhBên trong, nhiều nhân viên đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm với nhau, trên mặt họ thỉnh thoảng hiện lên vẻ kh inh mi ệt. 9 Giữa đám đông, tên sếp kh&ốn n ạn đã vu khống và quấ y rố i vợ tôi – chính là gã Trương Quang Viễn, đang chặn trước mặt cô ấy, chỉ thẳng vào mũi vợ tôi, chửi bới thô bạo: "Tề Gia Tư, tôi xem cô dám bước ra khỏi đây! Cô dám bỏ đi khi dự án đang đến lúc quan trọng nhất sao?!" "Nếu cô dám rời khỏi công ty nửa bước thì cút thẳng cho tôi! Hôm nay dù bố cô có ch—ết, cô cũng phải làm xong dự án này cho ông đây!" Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong đầu tôi. Không kìm nén được, tôi lao thẳng tới, túm chặt lấy tóc tên khốn khi hắn không đề phòng, rồi đ ấm mạnh một cú: "Mày còn có nhân tính nữa không hả!" Sự xuất hiện đột ngột của tôi đã thay đổi toàn bộ cục diện. Tên Trương Quang Viễn khốn nạn bị cú đấ m của tôi hất văng, đ((ập vào bàn làm việc, kêu la thảm thiết, nhưng không một ai đứng ra giúp hắn. "Đợi đấy, tao sẽ tính sổ với mày sau!" Tôi buông một câu, rồi vội vã đỡ vợ đứng dậy lao nhanh ra thang máy.