*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 284: Chương 285
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Cậu ta hoàn toàn không nắm chắc bản thân sẽ thành công nhưng Đổng Thuần An không sợ, vì nếu kế hoạch này thất bại thì cậu ta sẽ lên kế hoạch tiếp theo.Đổng Thuần An tin tưởng mười phần bản thân sẽ bắt được trái tim của Hạ Văn Tĩnh, đơn giản là dùng nhiều thủ đoạn hơn thôi.Cũng may là Hạ Văn Tĩnh vẫn cứu cậu ta lên như mong muốn, giúp cậu ta giảm bớt được rất nhiều phiền toái.Sau đó, lúc ở chung với Hạ Văn Tĩnh, Đổng Thuần An luôn đứng ở vị trí người chỉ đạo.Dưới sự dẫn dắt của cậu ta, mối quan hệ mập mờ giữa cậu ta và Hạ Văn Tĩnh nhanh chóng truyền khắp thôn Hạ Trang, Hạ Thiên Cao bắt đầu chú ý tới cậu ta.Hạ Thiên Cao tự nhận là âm thầm hỏi thăm bối cảnh gia đình Đổng Thuần An, thời gian Hạ Văn Tĩnh tới tìm cậu ta càng ngày càng nhiều. Hai người lại càng không biết che giấu nên Đổng Thuần An biết chuyện của mình và Hạ Văn Tĩnh đã thành công.Cậu ta bắt đầu thay đổi bộ dạng rụt rè của ngày xưa, chủ động nhận những thứ Hạ Văn Tĩnh đưa tới.Sau khi biết Hạ Thiên Cao muốn bán con gái lớn của mình, Đổng Thuần An cảm thấy lạnh lẽo, hơn nữa cậu ta biết được thông tin còn là từ miệng Hạ Văn Tĩnh.Vì muốn xây nhà mới cho cô ta nên Hạ Thiên Cao mới bán con gái lớn của mình đi.Sau khi tổ chức tiệc cưới trong thôn, Đổng Thuần An không còn thấy sợ hãi nữa.Bây giờ, cậu ta cảm thấy việc mình lựa chọn Hạ Văn Tĩnh thật sự là một quyết định vô cùng chính xác.Dù sao, cô ta có một người cha yêu thương mình tới mức ấy, nên chỉ cần cậu ta không phạm sai lầm lớn, không đụng vào nguyên tắc thì bất kỳ lúc nào, Hạ Thiên Cao cũng sẵn sàng giúp đỡ cậu ta.Hạ Thiên Cao có thể bán con gái lớn của mình để vun vén cho con gái nhỏ thì sao cậu ta biết được, ông ta có bán cháu gái mình để duy trì cháu gái nhỏ không?Với tư cách là người được hưởng lợi ích, Đổng Thuần An mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua hành vi buôn bán người trái phép của Hạ Thiên Cao.Cậu ta hoàn toàn coi lời Hạ Văn Tĩnh nói là sự thật, rằng chị gái mình đã gả tới nơi khác. Khi có ai đề cập tới chuyện này, cậu ta sẽ giữ im lặng hoặc tỏ vẻ muốn nói lại thôi.Đổng Thuần An không ngờ Hạ Thiên Cao sẽ bị bắt vì tội bán người, lừa bán người khác là tội nặng đấy.Đổng Thuần An thuận theo số đông xa lánh Hạ Văn Tĩnh. Cho tới khi truyền tới tin tức Hạ Thiên Cao phóng hỏa đốt nhà cha mẹ vợ ông ta, Đổng Thuần An thấy hoảng sợ.Cậu ta phải nhận thức lại người đàn ông này thêm một lần nữa, Hạ Thiên Cao thật sự là một người rất đáng sợ.Cậu ta càng kiên định với suy nghĩ của mình, muốn phân rõ giới hạn với Hạ Văn Tĩnh.Dù sao, Hạ Văn Tĩnh không có cha mẹ cưng chiều thì không còn giá trị cho cậu ta lợi dụng.Suy nghĩ của Đổng Thuần An rất hoàn hảo, nhưng cậu ta thật sự không ngờ Hạ Văn Tĩnh lại rất dính người và phiền toái đến vậy, giống như một miếng kẹo da trâu dính chặt lên người, đi tới đâu thì dính tới đó. Vì có sự tồn tại của Hạ Văn Tĩnh cho nên việc cậu ta muốn tìm một người khác trở nên vô cùng khó khăn.Đổng Thuần An càng thấy phiền khi nghe Hạ Văn Tĩnh lải nhải: “Không có tiền thì nói gì tới chuyện mua quần áo cho tôi. Xui xẻo.”Nói xong cậu ta quay đầu bỏ đi.
Cậu ta hoàn toàn không nắm chắc bản thân sẽ thành công nhưng Đổng Thuần An không sợ, vì nếu kế hoạch này thất bại thì cậu ta sẽ lên kế hoạch tiếp theo.
Đổng Thuần An tin tưởng mười phần bản thân sẽ bắt được trái tim của Hạ Văn Tĩnh, đơn giản là dùng nhiều thủ đoạn hơn thôi.
Cũng may là Hạ Văn Tĩnh vẫn cứu cậu ta lên như mong muốn, giúp cậu ta giảm bớt được rất nhiều phiền toái.
Sau đó, lúc ở chung với Hạ Văn Tĩnh, Đổng Thuần An luôn đứng ở vị trí người chỉ đạo.
Dưới sự dẫn dắt của cậu ta, mối quan hệ mập mờ giữa cậu ta và Hạ Văn Tĩnh nhanh chóng truyền khắp thôn Hạ Trang, Hạ Thiên Cao bắt đầu chú ý tới cậu ta.
Hạ Thiên Cao tự nhận là âm thầm hỏi thăm bối cảnh gia đình Đổng Thuần An, thời gian Hạ Văn Tĩnh tới tìm cậu ta càng ngày càng nhiều. Hai người lại càng không biết che giấu nên Đổng Thuần An biết chuyện của mình và Hạ Văn Tĩnh đã thành công.
Cậu ta bắt đầu thay đổi bộ dạng rụt rè của ngày xưa, chủ động nhận những thứ Hạ Văn Tĩnh đưa tới.
Sau khi biết Hạ Thiên Cao muốn bán con gái lớn của mình, Đổng Thuần An cảm thấy lạnh lẽo, hơn nữa cậu ta biết được thông tin còn là từ miệng Hạ Văn Tĩnh.
Vì muốn xây nhà mới cho cô ta nên Hạ Thiên Cao mới bán con gái lớn của mình đi.
Sau khi tổ chức tiệc cưới trong thôn, Đổng Thuần An không còn thấy sợ hãi nữa.
Bây giờ, cậu ta cảm thấy việc mình lựa chọn Hạ Văn Tĩnh thật sự là một quyết định vô cùng chính xác.
Dù sao, cô ta có một người cha yêu thương mình tới mức ấy, nên chỉ cần cậu ta không phạm sai lầm lớn, không đụng vào nguyên tắc thì bất kỳ lúc nào, Hạ Thiên Cao cũng sẵn sàng giúp đỡ cậu ta.
Hạ Thiên Cao có thể bán con gái lớn của mình để vun vén cho con gái nhỏ thì sao cậu ta biết được, ông ta có bán cháu gái mình để duy trì cháu gái nhỏ không?
Với tư cách là người được hưởng lợi ích, Đổng Thuần An mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua hành vi buôn bán người trái phép của Hạ Thiên Cao.
Cậu ta hoàn toàn coi lời Hạ Văn Tĩnh nói là sự thật, rằng chị gái mình đã gả tới nơi khác. Khi có ai đề cập tới chuyện này, cậu ta sẽ giữ im lặng hoặc tỏ vẻ muốn nói lại thôi.
Đổng Thuần An không ngờ Hạ Thiên Cao sẽ bị bắt vì tội bán người, lừa bán người khác là tội nặng đấy.
Đổng Thuần An thuận theo số đông xa lánh Hạ Văn Tĩnh. Cho tới khi truyền tới tin tức Hạ Thiên Cao phóng hỏa đốt nhà cha mẹ vợ ông ta, Đổng Thuần An thấy hoảng sợ.
Cậu ta phải nhận thức lại người đàn ông này thêm một lần nữa, Hạ Thiên Cao thật sự là một người rất đáng sợ.
Cậu ta càng kiên định với suy nghĩ của mình, muốn phân rõ giới hạn với Hạ Văn Tĩnh.
Dù sao, Hạ Văn Tĩnh không có cha mẹ cưng chiều thì không còn giá trị cho cậu ta lợi dụng.
Suy nghĩ của Đổng Thuần An rất hoàn hảo, nhưng cậu ta thật sự không ngờ Hạ Văn Tĩnh lại rất dính người và phiền toái đến vậy, giống như một miếng kẹo da trâu dính chặt lên người, đi tới đâu thì dính tới đó. Vì có sự tồn tại của Hạ Văn Tĩnh cho nên việc cậu ta muốn tìm một người khác trở nên vô cùng khó khăn.
Đổng Thuần An càng thấy phiền khi nghe Hạ Văn Tĩnh lải nhải: “Không có tiền thì nói gì tới chuyện mua quần áo cho tôi. Xui xẻo.”
Nói xong cậu ta quay đầu bỏ đi.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Cậu ta hoàn toàn không nắm chắc bản thân sẽ thành công nhưng Đổng Thuần An không sợ, vì nếu kế hoạch này thất bại thì cậu ta sẽ lên kế hoạch tiếp theo.Đổng Thuần An tin tưởng mười phần bản thân sẽ bắt được trái tim của Hạ Văn Tĩnh, đơn giản là dùng nhiều thủ đoạn hơn thôi.Cũng may là Hạ Văn Tĩnh vẫn cứu cậu ta lên như mong muốn, giúp cậu ta giảm bớt được rất nhiều phiền toái.Sau đó, lúc ở chung với Hạ Văn Tĩnh, Đổng Thuần An luôn đứng ở vị trí người chỉ đạo.Dưới sự dẫn dắt của cậu ta, mối quan hệ mập mờ giữa cậu ta và Hạ Văn Tĩnh nhanh chóng truyền khắp thôn Hạ Trang, Hạ Thiên Cao bắt đầu chú ý tới cậu ta.Hạ Thiên Cao tự nhận là âm thầm hỏi thăm bối cảnh gia đình Đổng Thuần An, thời gian Hạ Văn Tĩnh tới tìm cậu ta càng ngày càng nhiều. Hai người lại càng không biết che giấu nên Đổng Thuần An biết chuyện của mình và Hạ Văn Tĩnh đã thành công.Cậu ta bắt đầu thay đổi bộ dạng rụt rè của ngày xưa, chủ động nhận những thứ Hạ Văn Tĩnh đưa tới.Sau khi biết Hạ Thiên Cao muốn bán con gái lớn của mình, Đổng Thuần An cảm thấy lạnh lẽo, hơn nữa cậu ta biết được thông tin còn là từ miệng Hạ Văn Tĩnh.Vì muốn xây nhà mới cho cô ta nên Hạ Thiên Cao mới bán con gái lớn của mình đi.Sau khi tổ chức tiệc cưới trong thôn, Đổng Thuần An không còn thấy sợ hãi nữa.Bây giờ, cậu ta cảm thấy việc mình lựa chọn Hạ Văn Tĩnh thật sự là một quyết định vô cùng chính xác.Dù sao, cô ta có một người cha yêu thương mình tới mức ấy, nên chỉ cần cậu ta không phạm sai lầm lớn, không đụng vào nguyên tắc thì bất kỳ lúc nào, Hạ Thiên Cao cũng sẵn sàng giúp đỡ cậu ta.Hạ Thiên Cao có thể bán con gái lớn của mình để vun vén cho con gái nhỏ thì sao cậu ta biết được, ông ta có bán cháu gái mình để duy trì cháu gái nhỏ không?Với tư cách là người được hưởng lợi ích, Đổng Thuần An mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua hành vi buôn bán người trái phép của Hạ Thiên Cao.Cậu ta hoàn toàn coi lời Hạ Văn Tĩnh nói là sự thật, rằng chị gái mình đã gả tới nơi khác. Khi có ai đề cập tới chuyện này, cậu ta sẽ giữ im lặng hoặc tỏ vẻ muốn nói lại thôi.Đổng Thuần An không ngờ Hạ Thiên Cao sẽ bị bắt vì tội bán người, lừa bán người khác là tội nặng đấy.Đổng Thuần An thuận theo số đông xa lánh Hạ Văn Tĩnh. Cho tới khi truyền tới tin tức Hạ Thiên Cao phóng hỏa đốt nhà cha mẹ vợ ông ta, Đổng Thuần An thấy hoảng sợ.Cậu ta phải nhận thức lại người đàn ông này thêm một lần nữa, Hạ Thiên Cao thật sự là một người rất đáng sợ.Cậu ta càng kiên định với suy nghĩ của mình, muốn phân rõ giới hạn với Hạ Văn Tĩnh.Dù sao, Hạ Văn Tĩnh không có cha mẹ cưng chiều thì không còn giá trị cho cậu ta lợi dụng.Suy nghĩ của Đổng Thuần An rất hoàn hảo, nhưng cậu ta thật sự không ngờ Hạ Văn Tĩnh lại rất dính người và phiền toái đến vậy, giống như một miếng kẹo da trâu dính chặt lên người, đi tới đâu thì dính tới đó. Vì có sự tồn tại của Hạ Văn Tĩnh cho nên việc cậu ta muốn tìm một người khác trở nên vô cùng khó khăn.Đổng Thuần An càng thấy phiền khi nghe Hạ Văn Tĩnh lải nhải: “Không có tiền thì nói gì tới chuyện mua quần áo cho tôi. Xui xẻo.”Nói xong cậu ta quay đầu bỏ đi.