*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 298: Chương 299

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Chuyện này ầm ĩ trong thôn, anh cả anh hai em tức giận đến mức không chịu nổi, không muốn quan tâm cô ta đến cô nữa, ngay cả hôn lễ cũng không làm. Cô ta vội cuốn gói hành lý đến khu thanh niên trí thức sống chung với Đổng Thuần An. Còn nói sẽ khiến anh cả anh hai em hối hận vì không coi cô ta là em gái."“Đổng Thuần An có thể bằng lòng sao?”"Chắc chắn không muốn, có thể trở về thành phố, ở trong thành phố Đổng Thuần An muốn tìm người yêu nào mà không được, còn nhất định phải ở cùng cô ta? Nhưng Hạ Văn Tĩnh rất biết gây náo loạn, cô ta trực tiếp nói, nếu Đổng Thuần An không nhận đứa con trong bụng cô ta, không mang cô ta cùng nhau về thành phố, cô ta sẽ đi lên huyện và khu chợ tố cáo Đổng Thuần An ***** phụ nữ. Đổng Thuần An sợ ảnh hưởng việc trở về thành phố, chỉ có thể chấp nhận điều đó.”Chị dâu hai Hạ cười lạnh một tiếng: "Trước khi đi cô ta còn mắng mọi người trong nhà một trận, nói cái gì hiện giờ chúng ta đều khinh thường cô ta, về sau ngay cả xách giày cho cô ta cũng không xứng. Còn nói cháu trai và cháu gái của em mỗi người đều là kẻ thất bại, cả đời chỉ xứng đáng lăn lộn trong bùn đất, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ có tương lai tốt đẹp. Lại nói cháu gái em, nói bọn nó lớn cũng sẽ đi theo con đường cũ của em, bị bán đổi lấy tiền cho anh trai cưới vợ.""Anh cả em cầm gậy đuổi đánh cô ta ra ngoài, tuyên bố sau này sẽ không có cô em gái này."Con cái đều là thịt trong lòng cha mẹ, mà mỗi bậc cha mẹ đều có nguyện vọng mong con cái thành rồng thành phượng, Hạ Văn Tĩnh nguyền rủa không thể nói là không độc ác, nếu không có chị dâu hai Hạ lôi kéo, anh hai Hạ nhất định phải đánh c.h.ế.t Hạ Văn Tĩnh ngày hôm đó."Anh hai em tính tình nóng nảy, xuống tay không nhẹ không nặng, Hạ Văn Tĩnh đang mang thai, nhỡ cô ta tống tiền thì sao?" Chị dâu hai Hạ chỉ nghĩ đến đã cảm thấy chịu không nổi.Chị dâu hai Hạ chửi bới xong, vội vàng nói mấy câu cùng Ngu Thanh Nhàn rồi rời đi, vài phút sau chị ấy lại quay trở về: "Em à, chị vừa mới đi ra ngoài, nghe được có người ở bên ngoài nói cái gì thành phố cải cách mở cửa toàn diện, cho phép tư nhân làm ăn, đây có phải là thật hay không?”Ngu Thanh Nhàn còn chưa đọc báo hôm nay, nghe vậy vội vàng đi giở báo ra xem, sau khi xem xong cô khẳng định nói với chị dâu hai Hạ: "Là sự thật."Chị dâu hai Hạ vội vàng hỏi: "Vậy bên kia cho phép tư nhân làm ăn, có phải những người như chúng ta cũng được không?”"Sẽ sớm thôi."Chị dâu hai Hạ mừng rỡ: "Vậy chị phải trở về nói với anh cả anh hai em một tiếng."Chị dâu hai Hạ vội vàng rời đi.Mà Ngu Thanh Nhàn nhìn tờ báo kia, tính toán số tiền mình tích góp được trong khoảng thời gian này, quyết định đưa việc xây dựng nhà máy lên lịch trình.Nói làm là làm, sau khi đám Hoàng Tiểu Phân bắt đầu làm trang phục mùa xuân, Ngu Thanh Nhàn bắt đầu đi khảo sát thực địa trên bãi đất trống kia, lại tìm một đội kiến trúc vô cùng đáng tin cậy gần đó để xây nhà, bản vẽ đều do chính tay cô thiết kế.

"Chuyện này ầm ĩ trong thôn, anh cả anh hai em tức giận đến mức không chịu nổi, không muốn quan tâm cô ta đến cô nữa, ngay cả hôn lễ cũng không làm. Cô ta vội cuốn gói hành lý đến khu thanh niên trí thức sống chung với Đổng Thuần An. Còn nói sẽ khiến anh cả anh hai em hối hận vì không coi cô ta là em gái."

“Đổng Thuần An có thể bằng lòng sao?”

"Chắc chắn không muốn, có thể trở về thành phố, ở trong thành phố Đổng Thuần An muốn tìm người yêu nào mà không được, còn nhất định phải ở cùng cô ta? Nhưng Hạ Văn Tĩnh rất biết gây náo loạn, cô ta trực tiếp nói, nếu Đổng Thuần An không nhận đứa con trong bụng cô ta, không mang cô ta cùng nhau về thành phố, cô ta sẽ đi lên huyện và khu chợ tố cáo Đổng Thuần An ***** phụ nữ. Đổng Thuần An sợ ảnh hưởng việc trở về thành phố, chỉ có thể chấp nhận điều đó.”

Chị dâu hai Hạ cười lạnh một tiếng: "Trước khi đi cô ta còn mắng mọi người trong nhà một trận, nói cái gì hiện giờ chúng ta đều khinh thường cô ta, về sau ngay cả xách giày cho cô ta cũng không xứng. Còn nói cháu trai và cháu gái của em mỗi người đều là kẻ thất bại, cả đời chỉ xứng đáng lăn lộn trong bùn đất, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ có tương lai tốt đẹp. Lại nói cháu gái em, nói bọn nó lớn cũng sẽ đi theo con đường cũ của em, bị bán đổi lấy tiền cho anh trai cưới vợ."

"Anh cả em cầm gậy đuổi đánh cô ta ra ngoài, tuyên bố sau này sẽ không có cô em gái này."

Con cái đều là thịt trong lòng cha mẹ, mà mỗi bậc cha mẹ đều có nguyện vọng mong con cái thành rồng thành phượng, Hạ Văn Tĩnh nguyền rủa không thể nói là không độc ác, nếu không có chị dâu hai Hạ lôi kéo, anh hai Hạ nhất định phải đánh c.h.ế.t Hạ Văn Tĩnh ngày hôm đó.

"Anh hai em tính tình nóng nảy, xuống tay không nhẹ không nặng, Hạ Văn Tĩnh đang mang thai, nhỡ cô ta tống tiền thì sao?" Chị dâu hai Hạ chỉ nghĩ đến đã cảm thấy chịu không nổi.

Chị dâu hai Hạ chửi bới xong, vội vàng nói mấy câu cùng Ngu Thanh Nhàn rồi rời đi, vài phút sau chị ấy lại quay trở về: "Em à, chị vừa mới đi ra ngoài, nghe được có người ở bên ngoài nói cái gì thành phố cải cách mở cửa toàn diện, cho phép tư nhân làm ăn, đây có phải là thật hay không?”

Ngu Thanh Nhàn còn chưa đọc báo hôm nay, nghe vậy vội vàng đi giở báo ra xem, sau khi xem xong cô khẳng định nói với chị dâu hai Hạ: "Là sự thật."

Chị dâu hai Hạ vội vàng hỏi: "Vậy bên kia cho phép tư nhân làm ăn, có phải những người như chúng ta cũng được không?”

"Sẽ sớm thôi."

Chị dâu hai Hạ mừng rỡ: "Vậy chị phải trở về nói với anh cả anh hai em một tiếng."

Chị dâu hai Hạ vội vàng rời đi.

Mà Ngu Thanh Nhàn nhìn tờ báo kia, tính toán số tiền mình tích góp được trong khoảng thời gian này, quyết định đưa việc xây dựng nhà máy lên lịch trình.

Nói làm là làm, sau khi đám Hoàng Tiểu Phân bắt đầu làm trang phục mùa xuân, Ngu Thanh Nhàn bắt đầu đi khảo sát thực địa trên bãi đất trống kia, lại tìm một đội kiến trúc vô cùng đáng tin cậy gần đó để xây nhà, bản vẽ đều do chính tay cô thiết kế.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Chuyện này ầm ĩ trong thôn, anh cả anh hai em tức giận đến mức không chịu nổi, không muốn quan tâm cô ta đến cô nữa, ngay cả hôn lễ cũng không làm. Cô ta vội cuốn gói hành lý đến khu thanh niên trí thức sống chung với Đổng Thuần An. Còn nói sẽ khiến anh cả anh hai em hối hận vì không coi cô ta là em gái."“Đổng Thuần An có thể bằng lòng sao?”"Chắc chắn không muốn, có thể trở về thành phố, ở trong thành phố Đổng Thuần An muốn tìm người yêu nào mà không được, còn nhất định phải ở cùng cô ta? Nhưng Hạ Văn Tĩnh rất biết gây náo loạn, cô ta trực tiếp nói, nếu Đổng Thuần An không nhận đứa con trong bụng cô ta, không mang cô ta cùng nhau về thành phố, cô ta sẽ đi lên huyện và khu chợ tố cáo Đổng Thuần An ***** phụ nữ. Đổng Thuần An sợ ảnh hưởng việc trở về thành phố, chỉ có thể chấp nhận điều đó.”Chị dâu hai Hạ cười lạnh một tiếng: "Trước khi đi cô ta còn mắng mọi người trong nhà một trận, nói cái gì hiện giờ chúng ta đều khinh thường cô ta, về sau ngay cả xách giày cho cô ta cũng không xứng. Còn nói cháu trai và cháu gái của em mỗi người đều là kẻ thất bại, cả đời chỉ xứng đáng lăn lộn trong bùn đất, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ có tương lai tốt đẹp. Lại nói cháu gái em, nói bọn nó lớn cũng sẽ đi theo con đường cũ của em, bị bán đổi lấy tiền cho anh trai cưới vợ.""Anh cả em cầm gậy đuổi đánh cô ta ra ngoài, tuyên bố sau này sẽ không có cô em gái này."Con cái đều là thịt trong lòng cha mẹ, mà mỗi bậc cha mẹ đều có nguyện vọng mong con cái thành rồng thành phượng, Hạ Văn Tĩnh nguyền rủa không thể nói là không độc ác, nếu không có chị dâu hai Hạ lôi kéo, anh hai Hạ nhất định phải đánh c.h.ế.t Hạ Văn Tĩnh ngày hôm đó."Anh hai em tính tình nóng nảy, xuống tay không nhẹ không nặng, Hạ Văn Tĩnh đang mang thai, nhỡ cô ta tống tiền thì sao?" Chị dâu hai Hạ chỉ nghĩ đến đã cảm thấy chịu không nổi.Chị dâu hai Hạ chửi bới xong, vội vàng nói mấy câu cùng Ngu Thanh Nhàn rồi rời đi, vài phút sau chị ấy lại quay trở về: "Em à, chị vừa mới đi ra ngoài, nghe được có người ở bên ngoài nói cái gì thành phố cải cách mở cửa toàn diện, cho phép tư nhân làm ăn, đây có phải là thật hay không?”Ngu Thanh Nhàn còn chưa đọc báo hôm nay, nghe vậy vội vàng đi giở báo ra xem, sau khi xem xong cô khẳng định nói với chị dâu hai Hạ: "Là sự thật."Chị dâu hai Hạ vội vàng hỏi: "Vậy bên kia cho phép tư nhân làm ăn, có phải những người như chúng ta cũng được không?”"Sẽ sớm thôi."Chị dâu hai Hạ mừng rỡ: "Vậy chị phải trở về nói với anh cả anh hai em một tiếng."Chị dâu hai Hạ vội vàng rời đi.Mà Ngu Thanh Nhàn nhìn tờ báo kia, tính toán số tiền mình tích góp được trong khoảng thời gian này, quyết định đưa việc xây dựng nhà máy lên lịch trình.Nói làm là làm, sau khi đám Hoàng Tiểu Phân bắt đầu làm trang phục mùa xuân, Ngu Thanh Nhàn bắt đầu đi khảo sát thực địa trên bãi đất trống kia, lại tìm một đội kiến trúc vô cùng đáng tin cậy gần đó để xây nhà, bản vẽ đều do chính tay cô thiết kế.

Chương 298: Chương 299