*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 311: Chương 311
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Bên cạnh cá chép chua ngọt là gà luộc, thịt gà được chặt thành từng miếng xếp vào đĩa, được tưới nước sốt pha từ các gia vị hành, tỏi, rau thơm, ớt..., màu sắc đẹp đẽ, sắc hương vị đều có.Ngoài ra còn có thịt bò xào ăn với cơm, cà nướng, canh sườn nấm.Ốc xào hôm nay chính là món chính để nhắm rượu, Vương Tiểu Hà bỏ tía tô, rau thơm, ớt xanh cùng với gia vị vỏ quế, hương diệp, đậu xanh, thời gian xào rất vừa vặn, mùi của gia vị ngấm vào trong ốc. Bỏ ốc vào miệng mút nước sốt, lại dùng sức một chút là ruột ốc chui hết vào miệng.Ngu Thanh Nhàn và Vương Tiểu Hà uống bia, bia có độ cồn không cao, hơi đắng, Vương Tiểu Hà uống một cốc rồi thôi.Ngu Hưng Gia thì không uống bia, ông và Tần Kỷ Huy uống rượu đế cho phường rượu trong phố tự cất, rượu rất tinh khiết, mang mùi thơm man mát.Tửu lượng của Ngu Hưng Gia không cao, hai chén vào bụng là hơi choáng rồi. Ông khoác lác với Tần Kỷ Huy một chút rồi bị Vương Tiểu Hà nghe không nổi nữa đỡ về phòng.Trước khi đi, Vương Tiểu Hà dặn Ngu Thanh Nhàn đưa Tần Kỷ Huy về phòng.Tửu lượng của Tần Kỷ Huy rất tốt, hai chén chẳng ăn nhằm gì với anh ấy.Ngu Thanh Nhàn thay ga giường chăn chiếu mới cho anh ấy xong, vừa định đi ra thì bị anh ấy kéo lại đẩy lên tường.Tần Kỷ Huy nhìn cô gái mảnh mai động lòng người trong lòng, hơi thở dần gấp gáp.Vừa uống rượu nên hơi thở của anh ấy còn lẫn mùi rượu. Ngu Thanh Nhàn ngửi mùi rượu cũng cảm thấy mình hơi say.Tần Kỷ Huy cúi xuống, thấp giọng hỏi bên tai Ngu Thanh Nhàn:"Ngu Thanh Nhàn, anh có thể hôn em không?"Sáng sớm hôm sau, Tần Kỷ Huy đã trở về. Bà nội Tần càng lớn tuổi, giấc ngủ càng ít, anh ấy vừa trở về bà nội Tần đã tỉnh lại.Bà Tần mặc một chiếc áo đơn đi ra khỏi phòng: "Mọi chuyện thế nào rồi?”Chuyện cầu hôn của Tần Kỷ Huy gần đây tạo ra náo động rất lớn, bà Tần đương nhiên cũng biết chuyện này, từ khi Tần Kỷ Huy ra ngoài ngày hôm qua, trong lòng bà Trần lúc nào cũng lo lắng."Thành công rồi ạ." Tần Kỷ Huy nghĩ đến nụ hôn tối qua với Ngu Thanh Nhàn, khóe miệng lộ ra nụ cười: "Mẹ, mẹ tìm người, chúng ta chọn ngày tốt đến nhà Thanh Nhàn cầu hôn đi.”Bà Tần vui mừng: "Ngày mốt là ngày tốt, ngày mai mẹ sẽ đi mời bác Vương, cha mẹ bà ấy đến bây giờ vẫn còn, sức khỏe cũng tốt, sau khi sinh con cái, cuộc sống của mỗi người đều rất hạnh phúc, là một người hiếm có được viên mãn mọi điều, mẹ đi mời bà ấy nhé.”Tần Kỷ Huy và con trai bà Vương làm bạn bè chơi với nhau từ nhỏ chơi đến lớn, không giống Tần Kỷ Huy, con trai bà Vương đã kết hôn từ sớm. Ngày anh ta kết hôn, Tần Kỷ Huy còn theo anh ta đi đón dâu."Mẹ xem rồi làm, con đi thay quần áo, một lát nữa sẽ đi làm.""Đi đi." bà nội Tần phất phất tay, sau đó xoay người trở về phòng cân nhắc muốn mang đến lễ hỏi gì đến cầu hôn nhà Ngu Thanh Nhàn.Bà nội Tần dành một ngày để chuẩn bị, ngày hôm sau bà dẫn bà Vương và ông nội Tần lên xe Tần Kỷ Huy đi về phía nhà họ Ngu ở tỉnh thành. Ngu Hưng Gia cùng Vương Tiểu Hà đã sớm từ trong miệng Ngu Thanh Nhàn biết được chuyện nhà họ Tần hôm nay sẽ tới cầu hôn, hai người đều hơi căng thẳng, đã sớm chờ ở nhà.
Bên cạnh cá chép chua ngọt là gà luộc, thịt gà được chặt thành từng miếng xếp vào đĩa, được tưới nước sốt pha từ các gia vị hành, tỏi, rau thơm, ớt..., màu sắc đẹp đẽ, sắc hương vị đều có.
Ngoài ra còn có thịt bò xào ăn với cơm, cà nướng, canh sườn nấm.
Ốc xào hôm nay chính là món chính để nhắm rượu, Vương Tiểu Hà bỏ tía tô, rau thơm, ớt xanh cùng với gia vị vỏ quế, hương diệp, đậu xanh, thời gian xào rất vừa vặn, mùi của gia vị ngấm vào trong ốc. Bỏ ốc vào miệng mút nước sốt, lại dùng sức một chút là ruột ốc chui hết vào miệng.
Ngu Thanh Nhàn và Vương Tiểu Hà uống bia, bia có độ cồn không cao, hơi đắng, Vương Tiểu Hà uống một cốc rồi thôi.
Ngu Hưng Gia thì không uống bia, ông và Tần Kỷ Huy uống rượu đế cho phường rượu trong phố tự cất, rượu rất tinh khiết, mang mùi thơm man mát.
Tửu lượng của Ngu Hưng Gia không cao, hai chén vào bụng là hơi choáng rồi. Ông khoác lác với Tần Kỷ Huy một chút rồi bị Vương Tiểu Hà nghe không nổi nữa đỡ về phòng.
Trước khi đi, Vương Tiểu Hà dặn Ngu Thanh Nhàn đưa Tần Kỷ Huy về phòng.
Tửu lượng của Tần Kỷ Huy rất tốt, hai chén chẳng ăn nhằm gì với anh ấy.
Ngu Thanh Nhàn thay ga giường chăn chiếu mới cho anh ấy xong, vừa định đi ra thì bị anh ấy kéo lại đẩy lên tường.
Tần Kỷ Huy nhìn cô gái mảnh mai động lòng người trong lòng, hơi thở dần gấp gáp.
Vừa uống rượu nên hơi thở của anh ấy còn lẫn mùi rượu. Ngu Thanh Nhàn ngửi mùi rượu cũng cảm thấy mình hơi say.
Tần Kỷ Huy cúi xuống, thấp giọng hỏi bên tai Ngu Thanh Nhàn:
"Ngu Thanh Nhàn, anh có thể hôn em không?"
Sáng sớm hôm sau, Tần Kỷ Huy đã trở về. Bà nội Tần càng lớn tuổi, giấc ngủ càng ít, anh ấy vừa trở về bà nội Tần đã tỉnh lại.
Bà Tần mặc một chiếc áo đơn đi ra khỏi phòng: "Mọi chuyện thế nào rồi?”
Chuyện cầu hôn của Tần Kỷ Huy gần đây tạo ra náo động rất lớn, bà Tần đương nhiên cũng biết chuyện này, từ khi Tần Kỷ Huy ra ngoài ngày hôm qua, trong lòng bà Trần lúc nào cũng lo lắng.
"Thành công rồi ạ." Tần Kỷ Huy nghĩ đến nụ hôn tối qua với Ngu Thanh Nhàn, khóe miệng lộ ra nụ cười: "Mẹ, mẹ tìm người, chúng ta chọn ngày tốt đến nhà Thanh Nhàn cầu hôn đi.”
Bà Tần vui mừng: "Ngày mốt là ngày tốt, ngày mai mẹ sẽ đi mời bác Vương, cha mẹ bà ấy đến bây giờ vẫn còn, sức khỏe cũng tốt, sau khi sinh con cái, cuộc sống của mỗi người đều rất hạnh phúc, là một người hiếm có được viên mãn mọi điều, mẹ đi mời bà ấy nhé.”
Tần Kỷ Huy và con trai bà Vương làm bạn bè chơi với nhau từ nhỏ chơi đến lớn, không giống Tần Kỷ Huy, con trai bà Vương đã kết hôn từ sớm. Ngày anh ta kết hôn, Tần Kỷ Huy còn theo anh ta đi đón dâu.
"Mẹ xem rồi làm, con đi thay quần áo, một lát nữa sẽ đi làm."
"Đi đi." bà nội Tần phất phất tay, sau đó xoay người trở về phòng cân nhắc muốn mang đến lễ hỏi gì đến cầu hôn nhà Ngu Thanh Nhàn.
Bà nội Tần dành một ngày để chuẩn bị, ngày hôm sau bà dẫn bà Vương và ông nội Tần lên xe Tần Kỷ Huy đi về phía nhà họ Ngu ở tỉnh thành. Ngu Hưng Gia cùng Vương Tiểu Hà đã sớm từ trong miệng Ngu Thanh Nhàn biết được chuyện nhà họ Tần hôm nay sẽ tới cầu hôn, hai người đều hơi căng thẳng, đã sớm chờ ở nhà.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Bên cạnh cá chép chua ngọt là gà luộc, thịt gà được chặt thành từng miếng xếp vào đĩa, được tưới nước sốt pha từ các gia vị hành, tỏi, rau thơm, ớt..., màu sắc đẹp đẽ, sắc hương vị đều có.Ngoài ra còn có thịt bò xào ăn với cơm, cà nướng, canh sườn nấm.Ốc xào hôm nay chính là món chính để nhắm rượu, Vương Tiểu Hà bỏ tía tô, rau thơm, ớt xanh cùng với gia vị vỏ quế, hương diệp, đậu xanh, thời gian xào rất vừa vặn, mùi của gia vị ngấm vào trong ốc. Bỏ ốc vào miệng mút nước sốt, lại dùng sức một chút là ruột ốc chui hết vào miệng.Ngu Thanh Nhàn và Vương Tiểu Hà uống bia, bia có độ cồn không cao, hơi đắng, Vương Tiểu Hà uống một cốc rồi thôi.Ngu Hưng Gia thì không uống bia, ông và Tần Kỷ Huy uống rượu đế cho phường rượu trong phố tự cất, rượu rất tinh khiết, mang mùi thơm man mát.Tửu lượng của Ngu Hưng Gia không cao, hai chén vào bụng là hơi choáng rồi. Ông khoác lác với Tần Kỷ Huy một chút rồi bị Vương Tiểu Hà nghe không nổi nữa đỡ về phòng.Trước khi đi, Vương Tiểu Hà dặn Ngu Thanh Nhàn đưa Tần Kỷ Huy về phòng.Tửu lượng của Tần Kỷ Huy rất tốt, hai chén chẳng ăn nhằm gì với anh ấy.Ngu Thanh Nhàn thay ga giường chăn chiếu mới cho anh ấy xong, vừa định đi ra thì bị anh ấy kéo lại đẩy lên tường.Tần Kỷ Huy nhìn cô gái mảnh mai động lòng người trong lòng, hơi thở dần gấp gáp.Vừa uống rượu nên hơi thở của anh ấy còn lẫn mùi rượu. Ngu Thanh Nhàn ngửi mùi rượu cũng cảm thấy mình hơi say.Tần Kỷ Huy cúi xuống, thấp giọng hỏi bên tai Ngu Thanh Nhàn:"Ngu Thanh Nhàn, anh có thể hôn em không?"Sáng sớm hôm sau, Tần Kỷ Huy đã trở về. Bà nội Tần càng lớn tuổi, giấc ngủ càng ít, anh ấy vừa trở về bà nội Tần đã tỉnh lại.Bà Tần mặc một chiếc áo đơn đi ra khỏi phòng: "Mọi chuyện thế nào rồi?”Chuyện cầu hôn của Tần Kỷ Huy gần đây tạo ra náo động rất lớn, bà Tần đương nhiên cũng biết chuyện này, từ khi Tần Kỷ Huy ra ngoài ngày hôm qua, trong lòng bà Trần lúc nào cũng lo lắng."Thành công rồi ạ." Tần Kỷ Huy nghĩ đến nụ hôn tối qua với Ngu Thanh Nhàn, khóe miệng lộ ra nụ cười: "Mẹ, mẹ tìm người, chúng ta chọn ngày tốt đến nhà Thanh Nhàn cầu hôn đi.”Bà Tần vui mừng: "Ngày mốt là ngày tốt, ngày mai mẹ sẽ đi mời bác Vương, cha mẹ bà ấy đến bây giờ vẫn còn, sức khỏe cũng tốt, sau khi sinh con cái, cuộc sống của mỗi người đều rất hạnh phúc, là một người hiếm có được viên mãn mọi điều, mẹ đi mời bà ấy nhé.”Tần Kỷ Huy và con trai bà Vương làm bạn bè chơi với nhau từ nhỏ chơi đến lớn, không giống Tần Kỷ Huy, con trai bà Vương đã kết hôn từ sớm. Ngày anh ta kết hôn, Tần Kỷ Huy còn theo anh ta đi đón dâu."Mẹ xem rồi làm, con đi thay quần áo, một lát nữa sẽ đi làm.""Đi đi." bà nội Tần phất phất tay, sau đó xoay người trở về phòng cân nhắc muốn mang đến lễ hỏi gì đến cầu hôn nhà Ngu Thanh Nhàn.Bà nội Tần dành một ngày để chuẩn bị, ngày hôm sau bà dẫn bà Vương và ông nội Tần lên xe Tần Kỷ Huy đi về phía nhà họ Ngu ở tỉnh thành. Ngu Hưng Gia cùng Vương Tiểu Hà đã sớm từ trong miệng Ngu Thanh Nhàn biết được chuyện nhà họ Tần hôm nay sẽ tới cầu hôn, hai người đều hơi căng thẳng, đã sớm chờ ở nhà.