*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 348: Chương 348
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Lúc đó đội trưởng đội an ninh giới thiệu đối tượng cho bà ta, bà ta còn chưa kịp tìm hiểu Đường Kiến Thành đã đồng ý ở cùng một chỗ với ông.Càng ở cùng với Đường Kiến Thành, Lý Hải Anh lại càng đau khổ. Đường Kiến Thành là người đàn ông điển hình của niên đại này, ông không biết cách dỗ dành phụ nữ vui vẻ, sẽ không nói với bà ta những lời êm tai, cũng sẽ không hát tình ca cho bà ta nghe.Nhưng mà bà ta không thể bỏ ông được, vì tất cả mọi người đều viết hai người họ là đối tượng của nhau.Anh trai chị dâu bà ta sau khi biết bà ta sắp gả cho quân nhân thì vui mừng không thôi. Đứa con gái được sinh ra dưới tình huống như thế sao bà ta có thể yêu thích cho được?Cuối cùng thì Đường Kiến Thành cũng chết, bà ta nghĩ bà ta đã có thể thoát khỏi biển khổ được rồi, bà ta có thể rời khỏi nhà họ Đường luôn khiến bà ta hít thở không thông để đi tìm tự do của mình.Nhưng mà khi anh trai bà ta biết tâm tư của bà ta, ông ta nói nếu bà ta rời khỏi nhà họ Đường thì số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành, con của bà ta đừng hòng cầm được một đồng nào cả.Căn nhà đã lâu năm không được tu sửa, nếu trời mưa to thì trong nhà không khác gì một cái động, cháu gái của bà ta bị đông lạnh, mà chân của ông ta cũng thường xuyên bị đau.Lý Hải Anh đau lòng anh trai và cháu gái của mình, quyết định không tái giá nữa, trước hết lấy được số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành rồi lại nói sau.Đường Kiến Thành c.h.ế.t được ba năm, bà ta ở bên kỹ thuật viên Chu trong xưởng. Kỹ thuật viên Chu kia giống mối tình đầu của bà ta đến tám phần, bà ta cứ ngỡ là họ sẽ đến với nhau.Khi đó anh trai bà ta vì tránh tị hiềm, vẫn chưa dùng đến số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành.Lý Hải Anh đã nghĩ kĩ rồi, chờ bà ta gả cho kỹ thuật viên họ Chu kia rồi, bà ta sẽ đưa số tiền trợ cấp của ông bà cụ Đường lại cho hai người họ, còn phần của bà ta và con gái thì một cũng đủ để bà ta đứng vững gót chân ở nhà họ Chu rồi.Nhưng ngay lúc Lý Hải Anh đang thỏa sức tưởng tượng tương lai, kỹ thuật viên họ Chu chia tay với bà ta.Lý do cũng giống hệt lý do mấy ngày trước bà ta và con gái bất hòa, kỹ thuật viên họ Chu đó không chấp nhận được việc bà ta trợ cấp nửa tháng lương cho nhà mẹ đẻ.Lý Hải Anh không thể hiểu nổi, chuyện chỉ có từng ấy chứ có gì đâu, cho dù bà ta mất một nửa tiền lương, nhưng bà ta cũng đâu có nghèo khó, số tiền bà ta có trong tay còn nhiều gấp nhiều lần tiền lương của hắn ấy chứ.Khi Lý Hải Anh vẫn chưa kịp phản ứng lại thì kỹ thuật viên họ Chu kia đã hẹn hò và kết hôn với người phụ nữ khác một cách thần tốc rồi.Nỗi khổ trong nội tâm của Lý Hải Anh không có chỗ để trút ra, vì thế bà ta đem toàn bộ trách nhiệm đẩy lên người Đường Thanh Nhàn.Lý Hải Anh nghĩ, nếu lúc trước không phải tại Đường Kiến Thành, bà ta sẽ có hy vọng được hợp lại với mối tình đầu.Nếu Đường Kiến Thành còn sống, bà ta cũng sẽ không bị người khác chọn lựa rồi ghét bỏ thế này.Càng nghĩ bà ta càng tức giận, càng đối xử với Đường Thanh Nhàn lạnh lùng hơn, yêu cầu ngày càng nghiêm khắc hơn. Mà đối với đứa cháu gái có cái miệng ngọt ngào, bà ta
Lúc đó đội trưởng đội an ninh giới thiệu đối tượng cho bà ta, bà ta còn chưa kịp tìm hiểu Đường Kiến Thành đã đồng ý ở cùng một chỗ với ông.
Càng ở cùng với Đường Kiến Thành, Lý Hải Anh lại càng đau khổ. Đường Kiến Thành là người đàn ông điển hình của niên đại này, ông không biết cách dỗ dành phụ nữ vui vẻ, sẽ không nói với bà ta những lời êm tai, cũng sẽ không hát tình ca cho bà ta nghe.
Nhưng mà bà ta không thể bỏ ông được, vì tất cả mọi người đều viết hai người họ là đối tượng của nhau.
Anh trai chị dâu bà ta sau khi biết bà ta sắp gả cho quân nhân thì vui mừng không thôi. Đứa con gái được sinh ra dưới tình huống như thế sao bà ta có thể yêu thích cho được?
Cuối cùng thì Đường Kiến Thành cũng chết, bà ta nghĩ bà ta đã có thể thoát khỏi biển khổ được rồi, bà ta có thể rời khỏi nhà họ Đường luôn khiến bà ta hít thở không thông để đi tìm tự do của mình.
Nhưng mà khi anh trai bà ta biết tâm tư của bà ta, ông ta nói nếu bà ta rời khỏi nhà họ Đường thì số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành, con của bà ta đừng hòng cầm được một đồng nào cả.
Căn nhà đã lâu năm không được tu sửa, nếu trời mưa to thì trong nhà không khác gì một cái động, cháu gái của bà ta bị đông lạnh, mà chân của ông ta cũng thường xuyên bị đau.
Lý Hải Anh đau lòng anh trai và cháu gái của mình, quyết định không tái giá nữa, trước hết lấy được số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành rồi lại nói sau.
Đường Kiến Thành c.h.ế.t được ba năm, bà ta ở bên kỹ thuật viên Chu trong xưởng. Kỹ thuật viên Chu kia giống mối tình đầu của bà ta đến tám phần, bà ta cứ ngỡ là họ sẽ đến với nhau.
Khi đó anh trai bà ta vì tránh tị hiềm, vẫn chưa dùng đến số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành.
Lý Hải Anh đã nghĩ kĩ rồi, chờ bà ta gả cho kỹ thuật viên họ Chu kia rồi, bà ta sẽ đưa số tiền trợ cấp của ông bà cụ Đường lại cho hai người họ, còn phần của bà ta và con gái thì một cũng đủ để bà ta đứng vững gót chân ở nhà họ Chu rồi.
Nhưng ngay lúc Lý Hải Anh đang thỏa sức tưởng tượng tương lai, kỹ thuật viên họ Chu chia tay với bà ta.
Lý do cũng giống hệt lý do mấy ngày trước bà ta và con gái bất hòa, kỹ thuật viên họ Chu đó không chấp nhận được việc bà ta trợ cấp nửa tháng lương cho nhà mẹ đẻ.
Lý Hải Anh không thể hiểu nổi, chuyện chỉ có từng ấy chứ có gì đâu, cho dù bà ta mất một nửa tiền lương, nhưng bà ta cũng đâu có nghèo khó, số tiền bà ta có trong tay còn nhiều gấp nhiều lần tiền lương của hắn ấy chứ.
Khi Lý Hải Anh vẫn chưa kịp phản ứng lại thì kỹ thuật viên họ Chu kia đã hẹn hò và kết hôn với người phụ nữ khác một cách thần tốc rồi.
Nỗi khổ trong nội tâm của Lý Hải Anh không có chỗ để trút ra, vì thế bà ta đem toàn bộ trách nhiệm đẩy lên người Đường Thanh Nhàn.
Lý Hải Anh nghĩ, nếu lúc trước không phải tại Đường Kiến Thành, bà ta sẽ có hy vọng được hợp lại với mối tình đầu.
Nếu Đường Kiến Thành còn sống, bà ta cũng sẽ không bị người khác chọn lựa rồi ghét bỏ thế này.
Càng nghĩ bà ta càng tức giận, càng đối xử với Đường Thanh Nhàn lạnh lùng hơn, yêu cầu ngày càng nghiêm khắc hơn. Mà đối với đứa cháu gái có cái miệng ngọt ngào, bà ta
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Lúc đó đội trưởng đội an ninh giới thiệu đối tượng cho bà ta, bà ta còn chưa kịp tìm hiểu Đường Kiến Thành đã đồng ý ở cùng một chỗ với ông.Càng ở cùng với Đường Kiến Thành, Lý Hải Anh lại càng đau khổ. Đường Kiến Thành là người đàn ông điển hình của niên đại này, ông không biết cách dỗ dành phụ nữ vui vẻ, sẽ không nói với bà ta những lời êm tai, cũng sẽ không hát tình ca cho bà ta nghe.Nhưng mà bà ta không thể bỏ ông được, vì tất cả mọi người đều viết hai người họ là đối tượng của nhau.Anh trai chị dâu bà ta sau khi biết bà ta sắp gả cho quân nhân thì vui mừng không thôi. Đứa con gái được sinh ra dưới tình huống như thế sao bà ta có thể yêu thích cho được?Cuối cùng thì Đường Kiến Thành cũng chết, bà ta nghĩ bà ta đã có thể thoát khỏi biển khổ được rồi, bà ta có thể rời khỏi nhà họ Đường luôn khiến bà ta hít thở không thông để đi tìm tự do của mình.Nhưng mà khi anh trai bà ta biết tâm tư của bà ta, ông ta nói nếu bà ta rời khỏi nhà họ Đường thì số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành, con của bà ta đừng hòng cầm được một đồng nào cả.Căn nhà đã lâu năm không được tu sửa, nếu trời mưa to thì trong nhà không khác gì một cái động, cháu gái của bà ta bị đông lạnh, mà chân của ông ta cũng thường xuyên bị đau.Lý Hải Anh đau lòng anh trai và cháu gái của mình, quyết định không tái giá nữa, trước hết lấy được số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành rồi lại nói sau.Đường Kiến Thành c.h.ế.t được ba năm, bà ta ở bên kỹ thuật viên Chu trong xưởng. Kỹ thuật viên Chu kia giống mối tình đầu của bà ta đến tám phần, bà ta cứ ngỡ là họ sẽ đến với nhau.Khi đó anh trai bà ta vì tránh tị hiềm, vẫn chưa dùng đến số tiền trợ cấp của Đường Kiến Thành.Lý Hải Anh đã nghĩ kĩ rồi, chờ bà ta gả cho kỹ thuật viên họ Chu kia rồi, bà ta sẽ đưa số tiền trợ cấp của ông bà cụ Đường lại cho hai người họ, còn phần của bà ta và con gái thì một cũng đủ để bà ta đứng vững gót chân ở nhà họ Chu rồi.Nhưng ngay lúc Lý Hải Anh đang thỏa sức tưởng tượng tương lai, kỹ thuật viên họ Chu chia tay với bà ta.Lý do cũng giống hệt lý do mấy ngày trước bà ta và con gái bất hòa, kỹ thuật viên họ Chu đó không chấp nhận được việc bà ta trợ cấp nửa tháng lương cho nhà mẹ đẻ.Lý Hải Anh không thể hiểu nổi, chuyện chỉ có từng ấy chứ có gì đâu, cho dù bà ta mất một nửa tiền lương, nhưng bà ta cũng đâu có nghèo khó, số tiền bà ta có trong tay còn nhiều gấp nhiều lần tiền lương của hắn ấy chứ.Khi Lý Hải Anh vẫn chưa kịp phản ứng lại thì kỹ thuật viên họ Chu kia đã hẹn hò và kết hôn với người phụ nữ khác một cách thần tốc rồi.Nỗi khổ trong nội tâm của Lý Hải Anh không có chỗ để trút ra, vì thế bà ta đem toàn bộ trách nhiệm đẩy lên người Đường Thanh Nhàn.Lý Hải Anh nghĩ, nếu lúc trước không phải tại Đường Kiến Thành, bà ta sẽ có hy vọng được hợp lại với mối tình đầu.Nếu Đường Kiến Thành còn sống, bà ta cũng sẽ không bị người khác chọn lựa rồi ghét bỏ thế này.Càng nghĩ bà ta càng tức giận, càng đối xử với Đường Thanh Nhàn lạnh lùng hơn, yêu cầu ngày càng nghiêm khắc hơn. Mà đối với đứa cháu gái có cái miệng ngọt ngào, bà ta