*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 350: Chương 350
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Trong đó người có khả năng gian lận nhất là nhân viên giám thị và niêm phong, dù sao thì người chấm bài cũng là giáo viên của các trường cấp ba thay nhau chấm, ai cũng không biết ai phụ trách phần nào, tỷ lệ hối lộ thành công người ở khâu này quá thấp.Mà giám thị và người niêm phong đều là giáo viên trong trường, phần lớn họ sống luôn trong trường.Lúc này trường học đã được nghỉ rồi, những giám thị và thầy cô niêm phong sau khi bị triệu tập đến cục công an thì đều mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Trong một đám người có vẻ mặt ngây thơ thì khuôn mặt kinh hoảng thường xuyên lau mồ hôi trên trán của Cao Thành Minh dễ dàng khiến người ta chú ý.Lúc này Cao Thành Minh vẫn chưa gian xảo giống như lúc nguyên thân đi tìm chân tướng ở đời sau, đây là lần *****ên ông ta làm ra chuyện vi phạm đạo đức thế này, lúc này đúng là thời điểm ông ta cảm thấy chột dạ không yên nhất.Thế nên, không cần công an phỏng vấn ông ta đã tự khai nhận quá trình thu nhận hối lộ và gây án của mình ra."Trước khi mọi người đến, chúng tôi đã áp giải Lý Diệu Tông và Lý Ưu Ưu về cục công an rồi..."Đến đồn công an, Ngu Thanh Nhàn gặp được người đánh cắp cuộc đời của nguyên thân - Lý Ưu Ưu.Mặt mũi của cô ta và Lý Hải Anh giống nhau đến ba phần, bởi vì hàng năm đều luyện múa nên cơ thể của cô ta rất đẹp, mái tóc mềm mại được xõa dài.Cô ta luôn thích mặc đồ màu trắng, bộ quần áo hôm nay cô ta mặc cũng có màu trắng được làm bằng lụa mỏng, càng tôn lên dáng vẻ mảnh mai của cô ta.Khi nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt *****ên của cô ta để lộ sự oán giận, một lát sau thì cô ta thở dài một hơi rồi yên lặng dời tầm mắt đi, đồng thời hơi nước cũng tập trung trong hốc mắt.Ngu Thanh Nhàn yên lặng nhìn Lý Ưu Ưu biểu diễn. Cô tự nhận bản thân là người làm nhiệm vụ cũng từng xuyên qua hai thế giới rồi, coi như cũng có chút kiến thức. Nhưng mỗi lần cô vừa dâng lên chút cảm giác ưu tú hơn người, thì cuộc sống lại tát cho cô vài cái để tỉnh ngộ.Trong thế giới trước, lúc cô vừa đến tuy rằng thủ đoạn Hạ Văn Tĩnh vẫn còn non nớt, nhưng cô ta thật sự là trà xanh. Lý Ưu Ưu không giống thế, cô ta thích làm bạch liên hoa.Nhìn cái biểu cảm muốn nói lại thôi, nói khóc là khóc được ngay kia mà xem. Hay thật, đám diễn viên sau này chưa chắc đã sánh được với cô ta đâu. Có được kĩ thuật diễn bực này, sao cô ta không tiến vào giới giải trí nhỉ?Nói không chừng sau này có thể diễn viên, diễn cái vai mà chị họ luôn bắt nạt em họ ấy.Trong trí nhớ của nguyên thân, mỗi lần Lý Ưu Ưu làm sai hoặc là muốn cô giúp cô ta làm cái gì đó, vẻ mặt của cô ta cũng là như thế này.Chỉ cần cô ta thể hiện ra vẻ mặt đó, Lý Hải Anh não tàn kia sẽ dâng tất cả những thứ cô ta muốn lên trước mặt cô ta.Ở trong trường học cũng thế, khi cô ta và nguyên thân có mâu thuẫn, cô ta cũng dựa vào vẻ mặt này để trở mình, sau đó đám bạn học hay thương hương tiếc ngọc sẽ cho rằng nguyên thân mới là người mắc lỗi.
Trong đó người có khả năng gian lận nhất là nhân viên giám thị và niêm phong, dù sao thì người chấm bài cũng là giáo viên của các trường cấp ba thay nhau chấm, ai cũng không biết ai phụ trách phần nào, tỷ lệ hối lộ thành công người ở khâu này quá thấp.
Mà giám thị và người niêm phong đều là giáo viên trong trường, phần lớn họ sống luôn trong trường.
Lúc này trường học đã được nghỉ rồi, những giám thị và thầy cô niêm phong sau khi bị triệu tập đến cục công an thì đều mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong một đám người có vẻ mặt ngây thơ thì khuôn mặt kinh hoảng thường xuyên lau mồ hôi trên trán của Cao Thành Minh dễ dàng khiến người ta chú ý.
Lúc này Cao Thành Minh vẫn chưa gian xảo giống như lúc nguyên thân đi tìm chân tướng ở đời sau, đây là lần *****ên ông ta làm ra chuyện vi phạm đạo đức thế này, lúc này đúng là thời điểm ông ta cảm thấy chột dạ không yên nhất.
Thế nên, không cần công an phỏng vấn ông ta đã tự khai nhận quá trình thu nhận hối lộ và gây án của mình ra.
"Trước khi mọi người đến, chúng tôi đã áp giải Lý Diệu Tông và Lý Ưu Ưu về cục công an rồi..."
Đến đồn công an, Ngu Thanh Nhàn gặp được người đánh cắp cuộc đời của nguyên thân - Lý Ưu Ưu.
Mặt mũi của cô ta và Lý Hải Anh giống nhau đến ba phần, bởi vì hàng năm đều luyện múa nên cơ thể của cô ta rất đẹp, mái tóc mềm mại được xõa dài.
Cô ta luôn thích mặc đồ màu trắng, bộ quần áo hôm nay cô ta mặc cũng có màu trắng được làm bằng lụa mỏng, càng tôn lên dáng vẻ mảnh mai của cô ta.
Khi nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt *****ên của cô ta để lộ sự oán giận, một lát sau thì cô ta thở dài một hơi rồi yên lặng dời tầm mắt đi, đồng thời hơi nước cũng tập trung trong hốc mắt.
Ngu Thanh Nhàn yên lặng nhìn Lý Ưu Ưu biểu diễn. Cô tự nhận bản thân là người làm nhiệm vụ cũng từng xuyên qua hai thế giới rồi, coi như cũng có chút kiến thức. Nhưng mỗi lần cô vừa dâng lên chút cảm giác ưu tú hơn người, thì cuộc sống lại tát cho cô vài cái để tỉnh ngộ.
Trong thế giới trước, lúc cô vừa đến tuy rằng thủ đoạn Hạ Văn Tĩnh vẫn còn non nớt, nhưng cô ta thật sự là trà xanh. Lý Ưu Ưu không giống thế, cô ta thích làm bạch liên hoa.
Nhìn cái biểu cảm muốn nói lại thôi, nói khóc là khóc được ngay kia mà xem. Hay thật, đám diễn viên sau này chưa chắc đã sánh được với cô ta đâu. Có được kĩ thuật diễn bực này, sao cô ta không tiến vào giới giải trí nhỉ?
Nói không chừng sau này có thể diễn viên, diễn cái vai mà chị họ luôn bắt nạt em họ ấy.
Trong trí nhớ của nguyên thân, mỗi lần Lý Ưu Ưu làm sai hoặc là muốn cô giúp cô ta làm cái gì đó, vẻ mặt của cô ta cũng là như thế này.
Chỉ cần cô ta thể hiện ra vẻ mặt đó, Lý Hải Anh não tàn kia sẽ dâng tất cả những thứ cô ta muốn lên trước mặt cô ta.
Ở trong trường học cũng thế, khi cô ta và nguyên thân có mâu thuẫn, cô ta cũng dựa vào vẻ mặt này để trở mình, sau đó đám bạn học hay thương hương tiếc ngọc sẽ cho rằng nguyên thân mới là người mắc lỗi.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Trong đó người có khả năng gian lận nhất là nhân viên giám thị và niêm phong, dù sao thì người chấm bài cũng là giáo viên của các trường cấp ba thay nhau chấm, ai cũng không biết ai phụ trách phần nào, tỷ lệ hối lộ thành công người ở khâu này quá thấp.Mà giám thị và người niêm phong đều là giáo viên trong trường, phần lớn họ sống luôn trong trường.Lúc này trường học đã được nghỉ rồi, những giám thị và thầy cô niêm phong sau khi bị triệu tập đến cục công an thì đều mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Trong một đám người có vẻ mặt ngây thơ thì khuôn mặt kinh hoảng thường xuyên lau mồ hôi trên trán của Cao Thành Minh dễ dàng khiến người ta chú ý.Lúc này Cao Thành Minh vẫn chưa gian xảo giống như lúc nguyên thân đi tìm chân tướng ở đời sau, đây là lần *****ên ông ta làm ra chuyện vi phạm đạo đức thế này, lúc này đúng là thời điểm ông ta cảm thấy chột dạ không yên nhất.Thế nên, không cần công an phỏng vấn ông ta đã tự khai nhận quá trình thu nhận hối lộ và gây án của mình ra."Trước khi mọi người đến, chúng tôi đã áp giải Lý Diệu Tông và Lý Ưu Ưu về cục công an rồi..."Đến đồn công an, Ngu Thanh Nhàn gặp được người đánh cắp cuộc đời của nguyên thân - Lý Ưu Ưu.Mặt mũi của cô ta và Lý Hải Anh giống nhau đến ba phần, bởi vì hàng năm đều luyện múa nên cơ thể của cô ta rất đẹp, mái tóc mềm mại được xõa dài.Cô ta luôn thích mặc đồ màu trắng, bộ quần áo hôm nay cô ta mặc cũng có màu trắng được làm bằng lụa mỏng, càng tôn lên dáng vẻ mảnh mai của cô ta.Khi nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt *****ên của cô ta để lộ sự oán giận, một lát sau thì cô ta thở dài một hơi rồi yên lặng dời tầm mắt đi, đồng thời hơi nước cũng tập trung trong hốc mắt.Ngu Thanh Nhàn yên lặng nhìn Lý Ưu Ưu biểu diễn. Cô tự nhận bản thân là người làm nhiệm vụ cũng từng xuyên qua hai thế giới rồi, coi như cũng có chút kiến thức. Nhưng mỗi lần cô vừa dâng lên chút cảm giác ưu tú hơn người, thì cuộc sống lại tát cho cô vài cái để tỉnh ngộ.Trong thế giới trước, lúc cô vừa đến tuy rằng thủ đoạn Hạ Văn Tĩnh vẫn còn non nớt, nhưng cô ta thật sự là trà xanh. Lý Ưu Ưu không giống thế, cô ta thích làm bạch liên hoa.Nhìn cái biểu cảm muốn nói lại thôi, nói khóc là khóc được ngay kia mà xem. Hay thật, đám diễn viên sau này chưa chắc đã sánh được với cô ta đâu. Có được kĩ thuật diễn bực này, sao cô ta không tiến vào giới giải trí nhỉ?Nói không chừng sau này có thể diễn viên, diễn cái vai mà chị họ luôn bắt nạt em họ ấy.Trong trí nhớ của nguyên thân, mỗi lần Lý Ưu Ưu làm sai hoặc là muốn cô giúp cô ta làm cái gì đó, vẻ mặt của cô ta cũng là như thế này.Chỉ cần cô ta thể hiện ra vẻ mặt đó, Lý Hải Anh não tàn kia sẽ dâng tất cả những thứ cô ta muốn lên trước mặt cô ta.Ở trong trường học cũng thế, khi cô ta và nguyên thân có mâu thuẫn, cô ta cũng dựa vào vẻ mặt này để trở mình, sau đó đám bạn học hay thương hương tiếc ngọc sẽ cho rằng nguyên thân mới là người mắc lỗi.