*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 354: Chương 354
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ông cụ mạnh mẽ hiên ngang đi trước, lúc này đến tòa án kiện Lý Hải Anh, ông cụ không chỉ muốn Lý Hải Anh trả lại số tiền thuộc về phần của ông cụ và bà lão, mà còn muốn đòi cả số tiền thuộc về phần của cháu gái nữa kìa.Hai ngày nay ông cụ đã nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi, đứa cháu gái này cũng đâu phải con của một mình con trai ông đâu, chẳng lẽ Lý Hải Anh lại không phải mẹ con bé ư? Chẳng lẽ bà ta không nên bỏ tiền ra để nuôi con gái à?Tòa án thụ lý đơn kiện của ông cụ Đường, thời gian mở phiên tòa còn phải chờ đến hơn mười ngày sau.Về đến nhà, tối đó ông cụ Đường mở ti vi lên xem tin tức địa phương, trong tin tức nói, cục giáo dục chủ động công khai chuyện một trường hợp tráo đổi kết quả thi đại học, đồng thời cục Giáo dục cũng đã xử phạt hiệu trưởng của trường Nhất Trung và một số lãnh đạo khác.Ông cụ Đường khen cục Giáo dục làm việc rộng rãi, lại kéo bác trai Đường uống nhiều hơn mấy chén.Còn mười ngày nữa là đến ngày mở phiên tòa của vụ kiện ông cụ Đường kiện Lý Hải Anh nuốt toàn bộ tiền trợ cấp, trong mười ngày này, Ngu Thanh Nhàn đã gặp hai đứa con song sinh của bác trai Đường và bác gái Đường.Bác trai Đường và bác trai Đường sinh được tổng cộng ba người con, anh cả Đường Giang, anh hai Đường Hà, anh ba Đường Hải.Năm nay cặp song sinh được mười năm tuổi. Thiếu niên ở tuổi này rất chú ý chuyện giới hạn nam nữ, nên Đường Hà và Đường Hải không nói nhiều với Ngu Thanh Nhàn, nếu như không phải chuyện quan trọng họ sẽ không nói với cô một câu nào cả, nhưng chỗ nào cũng thể hiện ra sự thân thiết.Giống như bây giờ vậy, Đường Hà và Đường Hải lên núi đốn củi, không những mang về cho cô nửa thùng quả tầm bóp mà họ hái riêng cho cô, còn có một bó hoa tầm bóp nữa.Hoa tầm bóp rất đẹp, một chùm lớn màu trắng phấn kết hợp với màu lá cây xanh biếc, khiến người ta vừa nhìn đã cảnh đẹp ý vui.Đường Hải hơi xấu hổ: "Em nghe mẹ nói chị thích hoa, hoa tầm bóp đẹp lắm."Đường Hà xách xô vào trong nhà múc nước, sau khi bỏ tầm bóp chín đen vào nửa thùng nước rửa sạch thì bày lên đĩa cho cô: "Đây, em rửa cho chị rồi."Ngu Thanh Nhàn cảm nhận được ý tốt của họ, một tay cầm hoa tầm bóp, một tay cầm đĩa đựng quả tầm bóp chín đen: "Cảm ơn Tiểu Hà, Tiểu Hải nhé."Hai cậu nhóc choai choai chưa từng được người ta cảm ơn một cách trịnh trọng như thế nên xấu hổ đến độ hai má đỏ bừng.Ngu Thanh Nhàn không tiếp tục trêu hai cậu nữa, lỡ trêu xong thẹn quá hóa tức thì xong.Đường Hà và Đường Hải thở phào nhẹ nhõm, quay về phòng mình làm bài tập. Thành tích của họ đều không tệ lắm, Ngu Thanh Nhàn xem qua vài lần rồi cũng thôi không nhìn nữa.Ăn trái cây ngọt ngào, Ngu Thanh Nhàn đi dạo trong sân, đúng lúc này bên ngoài truyền có tiếng chuông xe đạp truyền đến, Ngu Thanh Nhàn đi ra cửa xem, người đến là cô giáo Lưu."Thanh Nhàn ơi, thông báo trúng tuyển của em được gửi về rồi, đúng lúc cô ở trường học, nên tự động mang tới cho em đây.”Trước khi Ngu Thanh Nhàn kịp phản ứng lại, Đường Hà và Đường Hải đã vọt đến đây, hai người họ đứng ở hai bên Ngu Thanh Nhàn, nhìn cô giáo Lưu bằng ánh mắt sáng ngời.
Ông cụ mạnh mẽ hiên ngang đi trước, lúc này đến tòa án kiện Lý Hải Anh, ông cụ không chỉ muốn Lý Hải Anh trả lại số tiền thuộc về phần của ông cụ và bà lão, mà còn muốn đòi cả số tiền thuộc về phần của cháu gái nữa kìa.
Hai ngày nay ông cụ đã nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi, đứa cháu gái này cũng đâu phải con của một mình con trai ông đâu, chẳng lẽ Lý Hải Anh lại không phải mẹ con bé ư? Chẳng lẽ bà ta không nên bỏ tiền ra để nuôi con gái à?
Tòa án thụ lý đơn kiện của ông cụ Đường, thời gian mở phiên tòa còn phải chờ đến hơn mười ngày sau.
Về đến nhà, tối đó ông cụ Đường mở ti vi lên xem tin tức địa phương, trong tin tức nói, cục giáo dục chủ động công khai chuyện một trường hợp tráo đổi kết quả thi đại học, đồng thời cục Giáo dục cũng đã xử phạt hiệu trưởng của trường Nhất Trung và một số lãnh đạo khác.
Ông cụ Đường khen cục Giáo dục làm việc rộng rãi, lại kéo bác trai Đường uống nhiều hơn mấy chén.
Còn mười ngày nữa là đến ngày mở phiên tòa của vụ kiện ông cụ Đường kiện Lý Hải Anh nuốt toàn bộ tiền trợ cấp, trong mười ngày này, Ngu Thanh Nhàn đã gặp hai đứa con song sinh của bác trai Đường và bác gái Đường.
Bác trai Đường và bác trai Đường sinh được tổng cộng ba người con, anh cả Đường Giang, anh hai Đường Hà, anh ba Đường Hải.
Năm nay cặp song sinh được mười năm tuổi. Thiếu niên ở tuổi này rất chú ý chuyện giới hạn nam nữ, nên Đường Hà và Đường Hải không nói nhiều với Ngu Thanh Nhàn, nếu như không phải chuyện quan trọng họ sẽ không nói với cô một câu nào cả, nhưng chỗ nào cũng thể hiện ra sự thân thiết.
Giống như bây giờ vậy, Đường Hà và Đường Hải lên núi đốn củi, không những mang về cho cô nửa thùng quả tầm bóp mà họ hái riêng cho cô, còn có một bó hoa tầm bóp nữa.
Hoa tầm bóp rất đẹp, một chùm lớn màu trắng phấn kết hợp với màu lá cây xanh biếc, khiến người ta vừa nhìn đã cảnh đẹp ý vui.
Đường Hải hơi xấu hổ: "Em nghe mẹ nói chị thích hoa, hoa tầm bóp đẹp lắm."
Đường Hà xách xô vào trong nhà múc nước, sau khi bỏ tầm bóp chín đen vào nửa thùng nước rửa sạch thì bày lên đĩa cho cô: "Đây, em rửa cho chị rồi."
Ngu Thanh Nhàn cảm nhận được ý tốt của họ, một tay cầm hoa tầm bóp, một tay cầm đĩa đựng quả tầm bóp chín đen: "Cảm ơn Tiểu Hà, Tiểu Hải nhé."
Hai cậu nhóc choai choai chưa từng được người ta cảm ơn một cách trịnh trọng như thế nên xấu hổ đến độ hai má đỏ bừng.
Ngu Thanh Nhàn không tiếp tục trêu hai cậu nữa, lỡ trêu xong thẹn quá hóa tức thì xong.
Đường Hà và Đường Hải thở phào nhẹ nhõm, quay về phòng mình làm bài tập. Thành tích của họ đều không tệ lắm, Ngu Thanh Nhàn xem qua vài lần rồi cũng thôi không nhìn nữa.
Ăn trái cây ngọt ngào, Ngu Thanh Nhàn đi dạo trong sân, đúng lúc này bên ngoài truyền có tiếng chuông xe đạp truyền đến, Ngu Thanh Nhàn đi ra cửa xem, người đến là cô giáo Lưu.
"Thanh Nhàn ơi, thông báo trúng tuyển của em được gửi về rồi, đúng lúc cô ở trường học, nên tự động mang tới cho em đây.”
Trước khi Ngu Thanh Nhàn kịp phản ứng lại, Đường Hà và Đường Hải đã vọt đến đây, hai người họ đứng ở hai bên Ngu Thanh Nhàn, nhìn cô giáo Lưu bằng ánh mắt sáng ngời.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ông cụ mạnh mẽ hiên ngang đi trước, lúc này đến tòa án kiện Lý Hải Anh, ông cụ không chỉ muốn Lý Hải Anh trả lại số tiền thuộc về phần của ông cụ và bà lão, mà còn muốn đòi cả số tiền thuộc về phần của cháu gái nữa kìa.Hai ngày nay ông cụ đã nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi, đứa cháu gái này cũng đâu phải con của một mình con trai ông đâu, chẳng lẽ Lý Hải Anh lại không phải mẹ con bé ư? Chẳng lẽ bà ta không nên bỏ tiền ra để nuôi con gái à?Tòa án thụ lý đơn kiện của ông cụ Đường, thời gian mở phiên tòa còn phải chờ đến hơn mười ngày sau.Về đến nhà, tối đó ông cụ Đường mở ti vi lên xem tin tức địa phương, trong tin tức nói, cục giáo dục chủ động công khai chuyện một trường hợp tráo đổi kết quả thi đại học, đồng thời cục Giáo dục cũng đã xử phạt hiệu trưởng của trường Nhất Trung và một số lãnh đạo khác.Ông cụ Đường khen cục Giáo dục làm việc rộng rãi, lại kéo bác trai Đường uống nhiều hơn mấy chén.Còn mười ngày nữa là đến ngày mở phiên tòa của vụ kiện ông cụ Đường kiện Lý Hải Anh nuốt toàn bộ tiền trợ cấp, trong mười ngày này, Ngu Thanh Nhàn đã gặp hai đứa con song sinh của bác trai Đường và bác gái Đường.Bác trai Đường và bác trai Đường sinh được tổng cộng ba người con, anh cả Đường Giang, anh hai Đường Hà, anh ba Đường Hải.Năm nay cặp song sinh được mười năm tuổi. Thiếu niên ở tuổi này rất chú ý chuyện giới hạn nam nữ, nên Đường Hà và Đường Hải không nói nhiều với Ngu Thanh Nhàn, nếu như không phải chuyện quan trọng họ sẽ không nói với cô một câu nào cả, nhưng chỗ nào cũng thể hiện ra sự thân thiết.Giống như bây giờ vậy, Đường Hà và Đường Hải lên núi đốn củi, không những mang về cho cô nửa thùng quả tầm bóp mà họ hái riêng cho cô, còn có một bó hoa tầm bóp nữa.Hoa tầm bóp rất đẹp, một chùm lớn màu trắng phấn kết hợp với màu lá cây xanh biếc, khiến người ta vừa nhìn đã cảnh đẹp ý vui.Đường Hải hơi xấu hổ: "Em nghe mẹ nói chị thích hoa, hoa tầm bóp đẹp lắm."Đường Hà xách xô vào trong nhà múc nước, sau khi bỏ tầm bóp chín đen vào nửa thùng nước rửa sạch thì bày lên đĩa cho cô: "Đây, em rửa cho chị rồi."Ngu Thanh Nhàn cảm nhận được ý tốt của họ, một tay cầm hoa tầm bóp, một tay cầm đĩa đựng quả tầm bóp chín đen: "Cảm ơn Tiểu Hà, Tiểu Hải nhé."Hai cậu nhóc choai choai chưa từng được người ta cảm ơn một cách trịnh trọng như thế nên xấu hổ đến độ hai má đỏ bừng.Ngu Thanh Nhàn không tiếp tục trêu hai cậu nữa, lỡ trêu xong thẹn quá hóa tức thì xong.Đường Hà và Đường Hải thở phào nhẹ nhõm, quay về phòng mình làm bài tập. Thành tích của họ đều không tệ lắm, Ngu Thanh Nhàn xem qua vài lần rồi cũng thôi không nhìn nữa.Ăn trái cây ngọt ngào, Ngu Thanh Nhàn đi dạo trong sân, đúng lúc này bên ngoài truyền có tiếng chuông xe đạp truyền đến, Ngu Thanh Nhàn đi ra cửa xem, người đến là cô giáo Lưu."Thanh Nhàn ơi, thông báo trúng tuyển của em được gửi về rồi, đúng lúc cô ở trường học, nên tự động mang tới cho em đây.”Trước khi Ngu Thanh Nhàn kịp phản ứng lại, Đường Hà và Đường Hải đã vọt đến đây, hai người họ đứng ở hai bên Ngu Thanh Nhàn, nhìn cô giáo Lưu bằng ánh mắt sáng ngời.