*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 357: Chương 357

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Một lần vay nợ trả suốt hai năm, nửa năm trước khi ông c.h.ế.t mới trả đủ toàn bộ nợ nần.Mà trong thời gian trả nợ kia, số tiền Đường Kiến Thành chu cấp cho gia đình rất ít ỏi, mà bà ta còn phải đưa một nửa tiền lương cho nhà mẹ đẻ nên chi phí tiêu dùng giảm đi nhiều, đây lại trở thành một điểm khiến Lý Hải Anh oán giận Đường Kiến Thành.Căn phòng này Lý Hải Anh bán được một ngàn tám trăm đồng.Bà ta đã chuẩn bị tiền nong xong rồi, tổng cộng hai ngàn đồng, còn thừa ba trăm đồng bà ta giữ lại cho chính mình.Sắc mặt Ngu Thanh Nhàn vốn bình tĩnh đột nhiên thay đổi: "Mẹ bán nhà rồi?""Bán rồi." Lý Hải Anh còn không thèm liếc mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn.Căn nhà đó vốn là của công xưởng, sau khi mua Đường Kiến Thành viết tên bà ta, nên nó là tài sản của một mình bà ta.Bà ta đã hỏi thăm rồi, căn phòng kia là tài sản của một mình bà ta nên bà ta muốn xử lý thế nào thì xử lý như thế.Ngu Thanh Nhàn bỗng nhiên thở dài.Cô bỗng nhiên nhớ đến đời trước của nguyên thân. Cái năm nguyên thân sinh con kia, cuộc sống trong nhà vô cùng khó khăn.Khi đó cô ấy đã bị xưởng nhựa xa thải, mà công việc của Dương Tông Đình cũng càng ngày càng ít đi, mắt thấy sắp sinh con rồi mà vẫn chưa có tiền đi đẻ, nguyên thân tìm đến Lý Hải Anh vay tiền, Lý Hải Anh lạnh lùng từ chối.Không bao lâu sau, nguyên thân nghe nói Lý Hải Anh bán căn phòng kia để dọn đến nơi khác sống rồi. Những người trong xưởng nhựa nói Lý Hải Anh đi theo một người đàn ông, bà ta sẽ ở nhà của người đàn ông kia.Căn nhà kia là nơi lưu giữ tất cả những ký ức tốt đẹp của nguyên thân, cô ấy đau lòng khóc lóc một lúc lâu.Sau khi khóc xong, cô ấy giả vờ như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra, vẫn vác bụng bầu gánh hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm như thường lệ.Lúc đó nguyên thân cứ tưởng rằng Lý Hải Anh kết hôn với người kia rồi mới đi theo ông ta.Mãi cho đến hơn mười năm sau khi gặp lại Lý Hải Anh, bà ta vẫn một mình như trước. Nguyên thân hỏi bà ta thì bà ta im lặng, không nói gì cả.Mãi cho đến khi bà ta qua đời rồi, nguyên thân mới lục tung đống di vật của Lý Hải Anh lên, lúc ấy mới biết rằng khi bán nhà Lý Hải Anh vẫn chưa kết hôn với ai cả.Cái lời đồn bà ta bán nhà để theo trai là vô căn cứ, thực ra bà ta bán nhà là vì đến sống ở nhà của Lý Ưu Ưu trong thành phố, toàn bộ số tiền bán nhà bà ta cũng cho Lý Ưu Ưu.Lý do là vì Lý Ưu Ưu sắp phải gả vào nhà giàu có mà của hồi môn thì chưa đủ, nên Lý Hải Anh mới bán nhà đi để đến thành phố nơi mà Lý Ưu Ưu sống, mua cho cô ta một căn nhà hai mươi mét vuông.Trong mấy năm Lý Hải Anh biến mất này, bà ta không có tiền, không có nhà cũng chẳng có xe, chỉ có thể đi làm thuê kiếm sống.Bà ta lại tiêu toàn bộ tiền tài để cung cấp cho Lý Ưu Ưu chỉ biết nói lời hay ý đẹp mà không cho được con gái ruột một đồng nào. Kết quả thì sao, anh trai chị dâu của bà ta lại phòng bị bà ta như phòng ôn dịch vậy.Bà ta sống cùng với gia đình ba người của Lý Ưu Ưu, nhận hết lòng người chua xót ấm lạnh, đối lập hoàn toàn với nguyên thân luôn kiên nhẫn chăm sóc bà ta.

Một lần vay nợ trả suốt hai năm, nửa năm trước khi ông c.h.ế.t mới trả đủ toàn bộ nợ nần.

Mà trong thời gian trả nợ kia, số tiền Đường Kiến Thành chu cấp cho gia đình rất ít ỏi, mà bà ta còn phải đưa một nửa tiền lương cho nhà mẹ đẻ nên chi phí tiêu dùng giảm đi nhiều, đây lại trở thành một điểm khiến Lý Hải Anh oán giận Đường Kiến Thành.

Căn phòng này Lý Hải Anh bán được một ngàn tám trăm đồng.

Bà ta đã chuẩn bị tiền nong xong rồi, tổng cộng hai ngàn đồng, còn thừa ba trăm đồng bà ta giữ lại cho chính mình.

Sắc mặt Ngu Thanh Nhàn vốn bình tĩnh đột nhiên thay đổi: "Mẹ bán nhà rồi?"

"Bán rồi." Lý Hải Anh còn không thèm liếc mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn.

Căn nhà đó vốn là của công xưởng, sau khi mua Đường Kiến Thành viết tên bà ta, nên nó là tài sản của một mình bà ta.

Bà ta đã hỏi thăm rồi, căn phòng kia là tài sản của một mình bà ta nên bà ta muốn xử lý thế nào thì xử lý như thế.

Ngu Thanh Nhàn bỗng nhiên thở dài.

Cô bỗng nhiên nhớ đến đời trước của nguyên thân. Cái năm nguyên thân sinh con kia, cuộc sống trong nhà vô cùng khó khăn.

Khi đó cô ấy đã bị xưởng nhựa xa thải, mà công việc của Dương Tông Đình cũng càng ngày càng ít đi, mắt thấy sắp sinh con rồi mà vẫn chưa có tiền đi đẻ, nguyên thân tìm đến Lý Hải Anh vay tiền, Lý Hải Anh lạnh lùng từ chối.

Không bao lâu sau, nguyên thân nghe nói Lý Hải Anh bán căn phòng kia để dọn đến nơi khác sống rồi. Những người trong xưởng nhựa nói Lý Hải Anh đi theo một người đàn ông, bà ta sẽ ở nhà của người đàn ông kia.

Căn nhà kia là nơi lưu giữ tất cả những ký ức tốt đẹp của nguyên thân, cô ấy đau lòng khóc lóc một lúc lâu.

Sau khi khóc xong, cô ấy giả vờ như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra, vẫn vác bụng bầu gánh hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm như thường lệ.

Lúc đó nguyên thân cứ tưởng rằng Lý Hải Anh kết hôn với người kia rồi mới đi theo ông ta.

Mãi cho đến hơn mười năm sau khi gặp lại Lý Hải Anh, bà ta vẫn một mình như trước. Nguyên thân hỏi bà ta thì bà ta im lặng, không nói gì cả.

Mãi cho đến khi bà ta qua đời rồi, nguyên thân mới lục tung đống di vật của Lý Hải Anh lên, lúc ấy mới biết rằng khi bán nhà Lý Hải Anh vẫn chưa kết hôn với ai cả.

Cái lời đồn bà ta bán nhà để theo trai là vô căn cứ, thực ra bà ta bán nhà là vì đến sống ở nhà của Lý Ưu Ưu trong thành phố, toàn bộ số tiền bán nhà bà ta cũng cho Lý Ưu Ưu.

Lý do là vì Lý Ưu Ưu sắp phải gả vào nhà giàu có mà của hồi môn thì chưa đủ, nên Lý Hải Anh mới bán nhà đi để đến thành phố nơi mà Lý Ưu Ưu sống, mua cho cô ta một căn nhà hai mươi mét vuông.

Trong mấy năm Lý Hải Anh biến mất này, bà ta không có tiền, không có nhà cũng chẳng có xe, chỉ có thể đi làm thuê kiếm sống.

Bà ta lại tiêu toàn bộ tiền tài để cung cấp cho Lý Ưu Ưu chỉ biết nói lời hay ý đẹp mà không cho được con gái ruột một đồng nào. Kết quả thì sao, anh trai chị dâu của bà ta lại phòng bị bà ta như phòng ôn dịch vậy.

Bà ta sống cùng với gia đình ba người của Lý Ưu Ưu, nhận hết lòng người chua xót ấm lạnh, đối lập hoàn toàn với nguyên thân luôn kiên nhẫn chăm sóc bà ta.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Một lần vay nợ trả suốt hai năm, nửa năm trước khi ông c.h.ế.t mới trả đủ toàn bộ nợ nần.Mà trong thời gian trả nợ kia, số tiền Đường Kiến Thành chu cấp cho gia đình rất ít ỏi, mà bà ta còn phải đưa một nửa tiền lương cho nhà mẹ đẻ nên chi phí tiêu dùng giảm đi nhiều, đây lại trở thành một điểm khiến Lý Hải Anh oán giận Đường Kiến Thành.Căn phòng này Lý Hải Anh bán được một ngàn tám trăm đồng.Bà ta đã chuẩn bị tiền nong xong rồi, tổng cộng hai ngàn đồng, còn thừa ba trăm đồng bà ta giữ lại cho chính mình.Sắc mặt Ngu Thanh Nhàn vốn bình tĩnh đột nhiên thay đổi: "Mẹ bán nhà rồi?""Bán rồi." Lý Hải Anh còn không thèm liếc mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn.Căn nhà đó vốn là của công xưởng, sau khi mua Đường Kiến Thành viết tên bà ta, nên nó là tài sản của một mình bà ta.Bà ta đã hỏi thăm rồi, căn phòng kia là tài sản của một mình bà ta nên bà ta muốn xử lý thế nào thì xử lý như thế.Ngu Thanh Nhàn bỗng nhiên thở dài.Cô bỗng nhiên nhớ đến đời trước của nguyên thân. Cái năm nguyên thân sinh con kia, cuộc sống trong nhà vô cùng khó khăn.Khi đó cô ấy đã bị xưởng nhựa xa thải, mà công việc của Dương Tông Đình cũng càng ngày càng ít đi, mắt thấy sắp sinh con rồi mà vẫn chưa có tiền đi đẻ, nguyên thân tìm đến Lý Hải Anh vay tiền, Lý Hải Anh lạnh lùng từ chối.Không bao lâu sau, nguyên thân nghe nói Lý Hải Anh bán căn phòng kia để dọn đến nơi khác sống rồi. Những người trong xưởng nhựa nói Lý Hải Anh đi theo một người đàn ông, bà ta sẽ ở nhà của người đàn ông kia.Căn nhà kia là nơi lưu giữ tất cả những ký ức tốt đẹp của nguyên thân, cô ấy đau lòng khóc lóc một lúc lâu.Sau khi khóc xong, cô ấy giả vờ như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra, vẫn vác bụng bầu gánh hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm như thường lệ.Lúc đó nguyên thân cứ tưởng rằng Lý Hải Anh kết hôn với người kia rồi mới đi theo ông ta.Mãi cho đến hơn mười năm sau khi gặp lại Lý Hải Anh, bà ta vẫn một mình như trước. Nguyên thân hỏi bà ta thì bà ta im lặng, không nói gì cả.Mãi cho đến khi bà ta qua đời rồi, nguyên thân mới lục tung đống di vật của Lý Hải Anh lên, lúc ấy mới biết rằng khi bán nhà Lý Hải Anh vẫn chưa kết hôn với ai cả.Cái lời đồn bà ta bán nhà để theo trai là vô căn cứ, thực ra bà ta bán nhà là vì đến sống ở nhà của Lý Ưu Ưu trong thành phố, toàn bộ số tiền bán nhà bà ta cũng cho Lý Ưu Ưu.Lý do là vì Lý Ưu Ưu sắp phải gả vào nhà giàu có mà của hồi môn thì chưa đủ, nên Lý Hải Anh mới bán nhà đi để đến thành phố nơi mà Lý Ưu Ưu sống, mua cho cô ta một căn nhà hai mươi mét vuông.Trong mấy năm Lý Hải Anh biến mất này, bà ta không có tiền, không có nhà cũng chẳng có xe, chỉ có thể đi làm thuê kiếm sống.Bà ta lại tiêu toàn bộ tiền tài để cung cấp cho Lý Ưu Ưu chỉ biết nói lời hay ý đẹp mà không cho được con gái ruột một đồng nào. Kết quả thì sao, anh trai chị dâu của bà ta lại phòng bị bà ta như phòng ôn dịch vậy.Bà ta sống cùng với gia đình ba người của Lý Ưu Ưu, nhận hết lòng người chua xót ấm lạnh, đối lập hoàn toàn với nguyên thân luôn kiên nhẫn chăm sóc bà ta.

Chương 357: Chương 357