*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 365: Chương 365
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Vừa mới lên đại học nên Hoàng Chính cũng không muốn tìm bạn gái nhanh thế làm gì.Nhưng mà không ngờ anh ta vừa chỉ mới đứng ở dưới lầu kí túc xá một lát thôi, đã bị cô gái mặc quần áo ka - ki trắng kia thu hút sự chú ý rồi.Cái khuôn mặt kia, dáng người kia, khí chất kia đều tuyệt vời cả. Vừa thanh thuần, trong sáng, lại xen lẫn trong trẻo, lạnh lùng vì không có ý cười.Bây giờ Hoàng Chính nhớ lại thôi mà đã thấy tâm trạng nhộn nhạo cả lên rồi.Anh ta tung hoàng trong bụi hoa nhiều năm như thế, chưa từng gặp một ai ở cái tầm tuổi này mà có khí chất tuyệt vời như thế cả, ngay cả hoa khôi thời trung học của họ cũng không sánh bằng.Từ thời cấp hai đến nay, Lâm Tuấn Phong đã là chân chạy của Hoàng Chính. Anh ta và Hoàng Chính đều đỗ đại học nhờ vào thành tích thể dục.Trong đám tân sinh viên vừa trúng tuyển, thành tích của hai người họ người này còn xếp chót hơn người kia.Đây cũng không phải lần đâu tiên Lâm Tuấn Phong săn gái xinh giúp Hoàng Chính.Anh ta cũng đang vô cùng ngạc nhiên trước phản ứng của Ngu Thanh Nhàn: "Tôi vẫn nói giống những lần trước mà."Dựa theo kinh nghiệm của Lâm Tuấn Phong, trước đây chỉ cần anh ta vừa nhắc đến tên của Hoàng Chính thôi, mấy cô gái kia sẽ lập tức đồng ý làm quen với Hoàng Chính.Cũng không phải không có ai từ chối, nhưng chỉ cần Hoàng Chính tặng chocolate, tặng hoa, mời đi ăn cơm vài bận là họ sẽ gật đầu đồng ý ngay.Nếu gặp người quá cứng đầu, họ dẫn anh em đến hù họa vài lần là sẽ đâu vào đấy cả.Người từ chối rõ ràng lưu loát như Ngu Thanh Nhàn, Lâm Tuấn Phong cũng là lần *****ên nhìn thấy:"Anh Chính, có phải uy danh từ thời trung học của anh vẫn chưa kịp truyền lên đại học không? Có lẽ chờ thêm một thời gian nữa thôi, cô ấy sẽ hiểu được anh Chính tốt đến mức nào. Lúc đó, chỉ sợ cô ta sẽ tự động đến cửa làm quen với anh Chính ấy chứ."Sự tự tin của Hoàng Chính vốn bị người đẹp lạnh lùng không thèm liếc mắt một cái làm cho tụt xuống, lại tăng lên nhờ câu nói của Lâm Tuấn Phong: "Cậu nói đúng, tôi sẽ chờ cô ấy chủ động đến làm quen với tôi."Hoàng Chính nói xong thì dẫn Lâm Tuấn Phong rời đi.Đối với Ngu Thanh Nhàn mà nói, thì Hoàng Chính không phải là một nhân vật khó đối phó. Ở đời trước của nguyên thân, Hoàng Chính là một tên công tử phóng đáng, háo sắc.Cho dù sau khi kết hôn với Lý Ưu Ưu, có hai mặt con rồi, anh ta vẫn không đổi được thói quan tầm hoa vấn liễu của mình như trước, cứ cách ba, năm ngày, báo chí lại đưa tin anh ta với một người phụ nữ khác nhau.Người khó đối phó chính là cha của Hoàng Chính - Hoàng Ái Quốc kia kìa.Trước khi cải cách mở ra, Hoàng Ái Quốc đã lén buôn bán ở chợ đêm rồi, nhờ đó mà tiết kiệm được một số tiền lớn.Năm *****ên cải cách, ông ta mua đặc sản bản địa Yến Kinh với giá thấp, sau đó đi đến Quảng Đông bán ra với giá cao, khi trở về lại nhập những đồ của Quảng Đông mà Yến Kinh không có về bán.Mấy năm đầu thời kỳ cải cách còn được hình dung là khoảng thời gian người nhặt rác cũng có thể kiếm được bộn tiền mà.
Vừa mới lên đại học nên Hoàng Chính cũng không muốn tìm bạn gái nhanh thế làm gì.
Nhưng mà không ngờ anh ta vừa chỉ mới đứng ở dưới lầu kí túc xá một lát thôi, đã bị cô gái mặc quần áo ka - ki trắng kia thu hút sự chú ý rồi.
Cái khuôn mặt kia, dáng người kia, khí chất kia đều tuyệt vời cả. Vừa thanh thuần, trong sáng, lại xen lẫn trong trẻo, lạnh lùng vì không có ý cười.
Bây giờ Hoàng Chính nhớ lại thôi mà đã thấy tâm trạng nhộn nhạo cả lên rồi.
Anh ta tung hoàng trong bụi hoa nhiều năm như thế, chưa từng gặp một ai ở cái tầm tuổi này mà có khí chất tuyệt vời như thế cả, ngay cả hoa khôi thời trung học của họ cũng không sánh bằng.
Từ thời cấp hai đến nay, Lâm Tuấn Phong đã là chân chạy của Hoàng Chính. Anh ta và Hoàng Chính đều đỗ đại học nhờ vào thành tích thể dục.
Trong đám tân sinh viên vừa trúng tuyển, thành tích của hai người họ người này còn xếp chót hơn người kia.
Đây cũng không phải lần đâu tiên Lâm Tuấn Phong săn gái xinh giúp Hoàng Chính.
Anh ta cũng đang vô cùng ngạc nhiên trước phản ứng của Ngu Thanh Nhàn: "Tôi vẫn nói giống những lần trước mà."
Dựa theo kinh nghiệm của Lâm Tuấn Phong, trước đây chỉ cần anh ta vừa nhắc đến tên của Hoàng Chính thôi, mấy cô gái kia sẽ lập tức đồng ý làm quen với Hoàng Chính.
Cũng không phải không có ai từ chối, nhưng chỉ cần Hoàng Chính tặng chocolate, tặng hoa, mời đi ăn cơm vài bận là họ sẽ gật đầu đồng ý ngay.
Nếu gặp người quá cứng đầu, họ dẫn anh em đến hù họa vài lần là sẽ đâu vào đấy cả.
Người từ chối rõ ràng lưu loát như Ngu Thanh Nhàn, Lâm Tuấn Phong cũng là lần *****ên nhìn thấy:
"Anh Chính, có phải uy danh từ thời trung học của anh vẫn chưa kịp truyền lên đại học không? Có lẽ chờ thêm một thời gian nữa thôi, cô ấy sẽ hiểu được anh Chính tốt đến mức nào. Lúc đó, chỉ sợ cô ta sẽ tự động đến cửa làm quen với anh Chính ấy chứ."
Sự tự tin của Hoàng Chính vốn bị người đẹp lạnh lùng không thèm liếc mắt một cái làm cho tụt xuống, lại tăng lên nhờ câu nói của Lâm Tuấn Phong: "Cậu nói đúng, tôi sẽ chờ cô ấy chủ động đến làm quen với tôi."
Hoàng Chính nói xong thì dẫn Lâm Tuấn Phong rời đi.
Đối với Ngu Thanh Nhàn mà nói, thì Hoàng Chính không phải là một nhân vật khó đối phó. Ở đời trước của nguyên thân, Hoàng Chính là một tên công tử phóng đáng, háo sắc.
Cho dù sau khi kết hôn với Lý Ưu Ưu, có hai mặt con rồi, anh ta vẫn không đổi được thói quan tầm hoa vấn liễu của mình như trước, cứ cách ba, năm ngày, báo chí lại đưa tin anh ta với một người phụ nữ khác nhau.
Người khó đối phó chính là cha của Hoàng Chính - Hoàng Ái Quốc kia kìa.
Trước khi cải cách mở ra, Hoàng Ái Quốc đã lén buôn bán ở chợ đêm rồi, nhờ đó mà tiết kiệm được một số tiền lớn.
Năm *****ên cải cách, ông ta mua đặc sản bản địa Yến Kinh với giá thấp, sau đó đi đến Quảng Đông bán ra với giá cao, khi trở về lại nhập những đồ của Quảng Đông mà Yến Kinh không có về bán.
Mấy năm đầu thời kỳ cải cách còn được hình dung là khoảng thời gian người nhặt rác cũng có thể kiếm được bộn tiền mà.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Vừa mới lên đại học nên Hoàng Chính cũng không muốn tìm bạn gái nhanh thế làm gì.Nhưng mà không ngờ anh ta vừa chỉ mới đứng ở dưới lầu kí túc xá một lát thôi, đã bị cô gái mặc quần áo ka - ki trắng kia thu hút sự chú ý rồi.Cái khuôn mặt kia, dáng người kia, khí chất kia đều tuyệt vời cả. Vừa thanh thuần, trong sáng, lại xen lẫn trong trẻo, lạnh lùng vì không có ý cười.Bây giờ Hoàng Chính nhớ lại thôi mà đã thấy tâm trạng nhộn nhạo cả lên rồi.Anh ta tung hoàng trong bụi hoa nhiều năm như thế, chưa từng gặp một ai ở cái tầm tuổi này mà có khí chất tuyệt vời như thế cả, ngay cả hoa khôi thời trung học của họ cũng không sánh bằng.Từ thời cấp hai đến nay, Lâm Tuấn Phong đã là chân chạy của Hoàng Chính. Anh ta và Hoàng Chính đều đỗ đại học nhờ vào thành tích thể dục.Trong đám tân sinh viên vừa trúng tuyển, thành tích của hai người họ người này còn xếp chót hơn người kia.Đây cũng không phải lần đâu tiên Lâm Tuấn Phong săn gái xinh giúp Hoàng Chính.Anh ta cũng đang vô cùng ngạc nhiên trước phản ứng của Ngu Thanh Nhàn: "Tôi vẫn nói giống những lần trước mà."Dựa theo kinh nghiệm của Lâm Tuấn Phong, trước đây chỉ cần anh ta vừa nhắc đến tên của Hoàng Chính thôi, mấy cô gái kia sẽ lập tức đồng ý làm quen với Hoàng Chính.Cũng không phải không có ai từ chối, nhưng chỉ cần Hoàng Chính tặng chocolate, tặng hoa, mời đi ăn cơm vài bận là họ sẽ gật đầu đồng ý ngay.Nếu gặp người quá cứng đầu, họ dẫn anh em đến hù họa vài lần là sẽ đâu vào đấy cả.Người từ chối rõ ràng lưu loát như Ngu Thanh Nhàn, Lâm Tuấn Phong cũng là lần *****ên nhìn thấy:"Anh Chính, có phải uy danh từ thời trung học của anh vẫn chưa kịp truyền lên đại học không? Có lẽ chờ thêm một thời gian nữa thôi, cô ấy sẽ hiểu được anh Chính tốt đến mức nào. Lúc đó, chỉ sợ cô ta sẽ tự động đến cửa làm quen với anh Chính ấy chứ."Sự tự tin của Hoàng Chính vốn bị người đẹp lạnh lùng không thèm liếc mắt một cái làm cho tụt xuống, lại tăng lên nhờ câu nói của Lâm Tuấn Phong: "Cậu nói đúng, tôi sẽ chờ cô ấy chủ động đến làm quen với tôi."Hoàng Chính nói xong thì dẫn Lâm Tuấn Phong rời đi.Đối với Ngu Thanh Nhàn mà nói, thì Hoàng Chính không phải là một nhân vật khó đối phó. Ở đời trước của nguyên thân, Hoàng Chính là một tên công tử phóng đáng, háo sắc.Cho dù sau khi kết hôn với Lý Ưu Ưu, có hai mặt con rồi, anh ta vẫn không đổi được thói quan tầm hoa vấn liễu của mình như trước, cứ cách ba, năm ngày, báo chí lại đưa tin anh ta với một người phụ nữ khác nhau.Người khó đối phó chính là cha của Hoàng Chính - Hoàng Ái Quốc kia kìa.Trước khi cải cách mở ra, Hoàng Ái Quốc đã lén buôn bán ở chợ đêm rồi, nhờ đó mà tiết kiệm được một số tiền lớn.Năm *****ên cải cách, ông ta mua đặc sản bản địa Yến Kinh với giá thấp, sau đó đi đến Quảng Đông bán ra với giá cao, khi trở về lại nhập những đồ của Quảng Đông mà Yến Kinh không có về bán.Mấy năm đầu thời kỳ cải cách còn được hình dung là khoảng thời gian người nhặt rác cũng có thể kiếm được bộn tiền mà.