*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 371: Chương 371

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Đi thôi." Hai người đẩy nhanh tốc độ, đến kí túc xá xong, Kim Lệ Quyên đi rửa mặt còn Ngu Thanh Nhàn thì tháo giày lên giường nằm.Sau khi nhắm mắt lại cô lại không thể ngủ nổi, bỗng nhiên, cô ngồi bật dậy, trong trí nhớ của nguyên thân, đúng là có người tên Lưu Ngọc Mai này tồn tại.Đó là trong khi nguyên thân điều tra Lý Ưu Ưu thì thuận tay tra được.Căn cứ theo tư liệu điều tra Lý Ưu Ưu, Lưu Ngọc Mai là bạn gái *****ên mà Hoàng Chính hẹn hò trong thời gian học đại học, cũng chỉ quen Hoàng Chính được hai tháng.Đối với Hoàng Chính mà nói, hai tháng là thời gian lâu nhất cho một người đảm nhiệm vị trí bạn gái của anh ta, sau hai tháng lại trở thành một cái tên không đáng nhắc tới trong danh sách săn lùng nhan sắc của anh ta.Nhưng đối với Lưu Ngọc Mai mà nói, hai tháng này lại là bước ngoặt thay đổi cả đời của cô ta.Trong hai tháng này, cô ta đi theo Hoàng Chính tận hưởng xa hoa trụy lạc mà thiếu nữ bình thường tầm tuổi cô ta chưa từng thấy, cùng hắn trải qua rất nhiều sơn hào hải vị mà nhiều người có khi cả đời cũng chả được nếm thử.Cô ta bị phồn vinh mê hoặc con mắt, bị hư tình giả ý của Hoàng Chính mê hoặc lòng, cô ta tưởng rằng cô ta có thể tu thành chính quả với Hoàng Chính.Trong những lời nói hoa ngôn xảo ngữ của Hoàng Chính, cô ta giao bản thân cho anh ta.Ngay khi lòng cô ta tràn đầy mong đợi với tương lai, Hoàng Chính lại chán ghét cô ta, chia tay với cô ta.Cô ta không muốn, Hoàng Chính lại không còn kiên nhẫn với cô ta nữa, cô ta tiếp tục dây dưa thì Hoàng Chính lại càng chán ghét cô ta.Anh ta thảo luận chuyện giường chiếu của họ với đám nam sinh khác.Đây vẫn là thập niên tám mươi, việc một người phụ nữ bị đồn đãi chuyện hương diễm cỡ nãy không thể nghi ngờ là tai ương ngập đầu. Mỗi người trong trường đều cho rằng Lưu Ngọc Mai là người phụ nữ dâm đãng.Đám nam sinh đáng khinh trong trường học mỗi lần nhìn thấy Lưu Ngọc Mai đều tiến lên hỏi cô ta lấy bao nhiêu tiền một lần?Mà thái độ của phần lớn nữ sinh đối với Lưu Ngọc Mai là khinh thường. Trong thời điểm đó, ngay cả người bạn thân nhất của cô ta cũng trở nên xa cách.Nhà dột gặp mưa, thuyền muộn còn đi ngược gió. Không bao lâu sau, Lưu Ngọc Mai phát hiện mình có thai. Cô ta tìm gặp Hoàng Chính, Hoàng Chính lại nở nụ cười nhạt, anh ta cảm thấy Lưu Ngọc Mai lăng loàn như thế, còn không biết đứa con này là của ai đâu.Dưới cơn tuyệt vọng, Lưu Ngọc Mai nhảy hồ trong trường tự sát, chờ đến khi cô ta được vớt lên thì đứa bé cũng mất rồi.Rơi xuống nước cộng thêm sảy thai khiến cơ thể Lưu Ngọc Mai bị tổn thương, mãi cho đến cái năm nguyên thân đi điều tra kia, Lưu Ngọc Mai vẫn chưa thể có thai thêm lần nữa.Nguyên thân đã từng gặp Lưu Ngọc Mai một lần, người phụ nữ trung niên già nua trong trí nhớ kia khác hoàn toàn với người mà Ngu Thanh Nhàn gặp bây giờ, khác biệt một trời một vực.Khi đó cuộc sống của Lưu Ngọc Mai còn không bằng cả nguyên thân nữa kìa. Sau khi cô ta sảy thai thì được cha mẹ đón về nhà, cũng không thèm đi học nữa.

"Đi thôi." Hai người đẩy nhanh tốc độ, đến kí túc xá xong, Kim Lệ Quyên đi rửa mặt còn Ngu Thanh Nhàn thì tháo giày lên giường nằm.

Sau khi nhắm mắt lại cô lại không thể ngủ nổi, bỗng nhiên, cô ngồi bật dậy, trong trí nhớ của nguyên thân, đúng là có người tên Lưu Ngọc Mai này tồn tại.

Đó là trong khi nguyên thân điều tra Lý Ưu Ưu thì thuận tay tra được.

Căn cứ theo tư liệu điều tra Lý Ưu Ưu, Lưu Ngọc Mai là bạn gái *****ên mà Hoàng Chính hẹn hò trong thời gian học đại học, cũng chỉ quen Hoàng Chính được hai tháng.

Đối với Hoàng Chính mà nói, hai tháng là thời gian lâu nhất cho một người đảm nhiệm vị trí bạn gái của anh ta, sau hai tháng lại trở thành một cái tên không đáng nhắc tới trong danh sách săn lùng nhan sắc của anh ta.

Nhưng đối với Lưu Ngọc Mai mà nói, hai tháng này lại là bước ngoặt thay đổi cả đời của cô ta.

Trong hai tháng này, cô ta đi theo Hoàng Chính tận hưởng xa hoa trụy lạc mà thiếu nữ bình thường tầm tuổi cô ta chưa từng thấy, cùng hắn trải qua rất nhiều sơn hào hải vị mà nhiều người có khi cả đời cũng chả được nếm thử.

Cô ta bị phồn vinh mê hoặc con mắt, bị hư tình giả ý của Hoàng Chính mê hoặc lòng, cô ta tưởng rằng cô ta có thể tu thành chính quả với Hoàng Chính.

Trong những lời nói hoa ngôn xảo ngữ của Hoàng Chính, cô ta giao bản thân cho anh ta.

Ngay khi lòng cô ta tràn đầy mong đợi với tương lai, Hoàng Chính lại chán ghét cô ta, chia tay với cô ta.

Cô ta không muốn, Hoàng Chính lại không còn kiên nhẫn với cô ta nữa, cô ta tiếp tục dây dưa thì Hoàng Chính lại càng chán ghét cô ta.

Anh ta thảo luận chuyện giường chiếu của họ với đám nam sinh khác.

Đây vẫn là thập niên tám mươi, việc một người phụ nữ bị đồn đãi chuyện hương diễm cỡ nãy không thể nghi ngờ là tai ương ngập đầu. Mỗi người trong trường đều cho rằng Lưu Ngọc Mai là người phụ nữ dâm đãng.

Đám nam sinh đáng khinh trong trường học mỗi lần nhìn thấy Lưu Ngọc Mai đều tiến lên hỏi cô ta lấy bao nhiêu tiền một lần?

Mà thái độ của phần lớn nữ sinh đối với Lưu Ngọc Mai là khinh thường. Trong thời điểm đó, ngay cả người bạn thân nhất của cô ta cũng trở nên xa cách.

Nhà dột gặp mưa, thuyền muộn còn đi ngược gió. Không bao lâu sau, Lưu Ngọc Mai phát hiện mình có thai. Cô ta tìm gặp Hoàng Chính, Hoàng Chính lại nở nụ cười nhạt, anh ta cảm thấy Lưu Ngọc Mai lăng loàn như thế, còn không biết đứa con này là của ai đâu.

Dưới cơn tuyệt vọng, Lưu Ngọc Mai nhảy hồ trong trường tự sát, chờ đến khi cô ta được vớt lên thì đứa bé cũng mất rồi.

Rơi xuống nước cộng thêm sảy thai khiến cơ thể Lưu Ngọc Mai bị tổn thương, mãi cho đến cái năm nguyên thân đi điều tra kia, Lưu Ngọc Mai vẫn chưa thể có thai thêm lần nữa.

Nguyên thân đã từng gặp Lưu Ngọc Mai một lần, người phụ nữ trung niên già nua trong trí nhớ kia khác hoàn toàn với người mà Ngu Thanh Nhàn gặp bây giờ, khác biệt một trời một vực.

Khi đó cuộc sống của Lưu Ngọc Mai còn không bằng cả nguyên thân nữa kìa. Sau khi cô ta sảy thai thì được cha mẹ đón về nhà, cũng không thèm đi học nữa.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Đi thôi." Hai người đẩy nhanh tốc độ, đến kí túc xá xong, Kim Lệ Quyên đi rửa mặt còn Ngu Thanh Nhàn thì tháo giày lên giường nằm.Sau khi nhắm mắt lại cô lại không thể ngủ nổi, bỗng nhiên, cô ngồi bật dậy, trong trí nhớ của nguyên thân, đúng là có người tên Lưu Ngọc Mai này tồn tại.Đó là trong khi nguyên thân điều tra Lý Ưu Ưu thì thuận tay tra được.Căn cứ theo tư liệu điều tra Lý Ưu Ưu, Lưu Ngọc Mai là bạn gái *****ên mà Hoàng Chính hẹn hò trong thời gian học đại học, cũng chỉ quen Hoàng Chính được hai tháng.Đối với Hoàng Chính mà nói, hai tháng là thời gian lâu nhất cho một người đảm nhiệm vị trí bạn gái của anh ta, sau hai tháng lại trở thành một cái tên không đáng nhắc tới trong danh sách săn lùng nhan sắc của anh ta.Nhưng đối với Lưu Ngọc Mai mà nói, hai tháng này lại là bước ngoặt thay đổi cả đời của cô ta.Trong hai tháng này, cô ta đi theo Hoàng Chính tận hưởng xa hoa trụy lạc mà thiếu nữ bình thường tầm tuổi cô ta chưa từng thấy, cùng hắn trải qua rất nhiều sơn hào hải vị mà nhiều người có khi cả đời cũng chả được nếm thử.Cô ta bị phồn vinh mê hoặc con mắt, bị hư tình giả ý của Hoàng Chính mê hoặc lòng, cô ta tưởng rằng cô ta có thể tu thành chính quả với Hoàng Chính.Trong những lời nói hoa ngôn xảo ngữ của Hoàng Chính, cô ta giao bản thân cho anh ta.Ngay khi lòng cô ta tràn đầy mong đợi với tương lai, Hoàng Chính lại chán ghét cô ta, chia tay với cô ta.Cô ta không muốn, Hoàng Chính lại không còn kiên nhẫn với cô ta nữa, cô ta tiếp tục dây dưa thì Hoàng Chính lại càng chán ghét cô ta.Anh ta thảo luận chuyện giường chiếu của họ với đám nam sinh khác.Đây vẫn là thập niên tám mươi, việc một người phụ nữ bị đồn đãi chuyện hương diễm cỡ nãy không thể nghi ngờ là tai ương ngập đầu. Mỗi người trong trường đều cho rằng Lưu Ngọc Mai là người phụ nữ dâm đãng.Đám nam sinh đáng khinh trong trường học mỗi lần nhìn thấy Lưu Ngọc Mai đều tiến lên hỏi cô ta lấy bao nhiêu tiền một lần?Mà thái độ của phần lớn nữ sinh đối với Lưu Ngọc Mai là khinh thường. Trong thời điểm đó, ngay cả người bạn thân nhất của cô ta cũng trở nên xa cách.Nhà dột gặp mưa, thuyền muộn còn đi ngược gió. Không bao lâu sau, Lưu Ngọc Mai phát hiện mình có thai. Cô ta tìm gặp Hoàng Chính, Hoàng Chính lại nở nụ cười nhạt, anh ta cảm thấy Lưu Ngọc Mai lăng loàn như thế, còn không biết đứa con này là của ai đâu.Dưới cơn tuyệt vọng, Lưu Ngọc Mai nhảy hồ trong trường tự sát, chờ đến khi cô ta được vớt lên thì đứa bé cũng mất rồi.Rơi xuống nước cộng thêm sảy thai khiến cơ thể Lưu Ngọc Mai bị tổn thương, mãi cho đến cái năm nguyên thân đi điều tra kia, Lưu Ngọc Mai vẫn chưa thể có thai thêm lần nữa.Nguyên thân đã từng gặp Lưu Ngọc Mai một lần, người phụ nữ trung niên già nua trong trí nhớ kia khác hoàn toàn với người mà Ngu Thanh Nhàn gặp bây giờ, khác biệt một trời một vực.Khi đó cuộc sống của Lưu Ngọc Mai còn không bằng cả nguyên thân nữa kìa. Sau khi cô ta sảy thai thì được cha mẹ đón về nhà, cũng không thèm đi học nữa.

Chương 371: Chương 371