*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 376: Chương 376

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Cho nên đây là câu chuyện về tình yêu mất hết tam quan à? Nguyên thân đã thảm như thế rồi, bị hủy hoại cả đời còn chưa tính, cuối cùng còn phải dùng sinh mạng của mình để góp một viên gạch cho tình yêu của bọn họ ư? Ngươi nói cho ta biết đây là loại nam nữ chính gì thế hả? Sách đã lệch lạc đến mức độ này rồi, sao vẫn có người đọc thế?"Hệ thống trốn ở trong không gian mà lạnh đến run rẩy: "Ký chủ, đây là cổ tảo văn. Cổ tảo văn là văn học mạng đời đầu ấy, khi đó độc giả chỉ cần có sách mà đọc là được rồi, vốn không để ý đến vấn đề đạo đức, pháp luật gì đó."Ngu Thanh Nhàn ồ một tiếng, trong khoảng thời gian này hệ thống đã chịu đủ ánh mắt lạnh lẽo của Ngu Thanh Nhàn rồi, thấy thế thì khóc rống lên. Nó chỉ là một bé cưng vừa xuất xưởng không bao lâu thôi mà, sao lại gặp phải một kí chủ đáng sợ đến mức này cơ chứ.Hệ thống càng nghĩ thì càng tủi thân, lại khóc rống lên.Ngu Thanh Nhàn xoa xoa trán: "Được rồi, được rồi. Ta có trách ngươi đâu, được rồi, ngươi cứ về tiếp tục xem ti vi, đọc tiểu thuyết của ngươi đi."Hệ thống thấy Ngu Thanh Nhàn dỗ dành mình thì hệ thống biết điều dừng lại đúng lúc, nó nức nở: "Tôi đi nhé A Nhàn, nếu cô cảm thấy nhàm chán thì cứ tìm tôi tâm sự nha, tôi sẽ nhanh chóng đáp lại cô."Ngu Thanh Nhàn bị dáng vẻ rất sợ bị cô vứt bỏ của hệ thống chọc cười: "Đi đi, ta biết rồi."Ngu Thanh Nhàn vốn cũng không tức giận với hệ thống, chẳng qua cô đang giận chó đánh mèo mà thôi.Trong khoảng thời gian này sống trong cơ thể nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn cẩn thận so sánh Thính Thanh Yến và Tần Kỷ Huy, phát hiện tuy rằng hai người bọn họ hoàn toàn không phải cùng một người, ngay cả dáng dấp và khuôn mặt cũng không giống nhau, nhưng ở những chỗ mà người ta ít khi chú ý tới, hai người họ vẫn có vài hành động nhỏ giống nhau một cách khó hiểu.Dựa vào những hành động kia, trong đầu Ngu Thanh Nhàn rà soát lại một lượt những người mà cô từng tiếp xúc khi còn ở Tu Chân Giới, chọn và so sánh từng người có khả năng truy vết linh hồn của cô, cuối cùng cũng xác định được hai đối tượng hiềm nghi.Còn kết quả cuối cùng có phải hay không, còn phải chờ đến khi cô gặp được người khiến cho mình động lòng thì mới có thể xác định được.Ngu Thanh Nhàn nghi ngờ ở hai thế giới trước, không phải ngẫu nhiên mà cô động lòng với Thính Thanh Yến và Tần Kỉ Huy, mà là vì ở một số phương diện, Tần Kỷ Huy và Văn Thanh Yến thật sự rất hợp gu của cô.Trước kia cô không so sánh hai người họ nên vẫn chưa phát hiện ra điểm này, nhưng so sánh hai người đó, thì những điểm giống nhau đó lập tức hiện rõ.Người có thể hiểu rõ sở thích của cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mọi việc đều đã chuẩn bị, bây giờ chỉ chờ xác nhận nữa thôi.Bà chủ tiệm cơm bưng đồ ăn lên, mọi người dùng cơm, tạm thời ném chuyện của đám người Lưu Ngọc Mai ra sau đầu.Ăn uống no nê, mọi người lại đi đến cửa hàng bên cạnh tiệm cơm mua nước có ga rồi uống một cách thỏa mãn.Mọi người đi dạo trên đường một lát, Ngu Thanh Nhàn thấy đa phần những người đang đi dạo phố đều đang cầm một chai nước lọc hoặc một chai nước ngọt trên tay, mà trên phố cũng có rất nhiều quán nước.Ngu Thanh Nhàn lập tức nghĩ đến trà sữa đường phố thịnh hành ở đời sau.Càng nghĩ cô càng động lòng.

"Cho nên đây là câu chuyện về tình yêu mất hết tam quan à? Nguyên thân đã thảm như thế rồi, bị hủy hoại cả đời còn chưa tính, cuối cùng còn phải dùng sinh mạng của mình để góp một viên gạch cho tình yêu của bọn họ ư? Ngươi nói cho ta biết đây là loại nam nữ chính gì thế hả? Sách đã lệch lạc đến mức độ này rồi, sao vẫn có người đọc thế?"

Hệ thống trốn ở trong không gian mà lạnh đến run rẩy: "Ký chủ, đây là cổ tảo văn. Cổ tảo văn là văn học mạng đời đầu ấy, khi đó độc giả chỉ cần có sách mà đọc là được rồi, vốn không để ý đến vấn đề đạo đức, pháp luật gì đó."

Ngu Thanh Nhàn ồ một tiếng, trong khoảng thời gian này hệ thống đã chịu đủ ánh mắt lạnh lẽo của Ngu Thanh Nhàn rồi, thấy thế thì khóc rống lên. Nó chỉ là một bé cưng vừa xuất xưởng không bao lâu thôi mà, sao lại gặp phải một kí chủ đáng sợ đến mức này cơ chứ.

Hệ thống càng nghĩ thì càng tủi thân, lại khóc rống lên.

Ngu Thanh Nhàn xoa xoa trán: "Được rồi, được rồi. Ta có trách ngươi đâu, được rồi, ngươi cứ về tiếp tục xem ti vi, đọc tiểu thuyết của ngươi đi."

Hệ thống thấy Ngu Thanh Nhàn dỗ dành mình thì hệ thống biết điều dừng lại đúng lúc, nó nức nở: "Tôi đi nhé A Nhàn, nếu cô cảm thấy nhàm chán thì cứ tìm tôi tâm sự nha, tôi sẽ nhanh chóng đáp lại cô."

Ngu Thanh Nhàn bị dáng vẻ rất sợ bị cô vứt bỏ của hệ thống chọc cười: "Đi đi, ta biết rồi."

Ngu Thanh Nhàn vốn cũng không tức giận với hệ thống, chẳng qua cô đang giận chó đánh mèo mà thôi.

Trong khoảng thời gian này sống trong cơ thể nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn cẩn thận so sánh Thính Thanh Yến và Tần Kỷ Huy, phát hiện tuy rằng hai người bọn họ hoàn toàn không phải cùng một người, ngay cả dáng dấp và khuôn mặt cũng không giống nhau, nhưng ở những chỗ mà người ta ít khi chú ý tới, hai người họ vẫn có vài hành động nhỏ giống nhau một cách khó hiểu.

Dựa vào những hành động kia, trong đầu Ngu Thanh Nhàn rà soát lại một lượt những người mà cô từng tiếp xúc khi còn ở Tu Chân Giới, chọn và so sánh từng người có khả năng truy vết linh hồn của cô, cuối cùng cũng xác định được hai đối tượng hiềm nghi.

Còn kết quả cuối cùng có phải hay không, còn phải chờ đến khi cô gặp được người khiến cho mình động lòng thì mới có thể xác định được.

Ngu Thanh Nhàn nghi ngờ ở hai thế giới trước, không phải ngẫu nhiên mà cô động lòng với Thính Thanh Yến và Tần Kỉ Huy, mà là vì ở một số phương diện, Tần Kỷ Huy và Văn Thanh Yến thật sự rất hợp gu của cô.

Trước kia cô không so sánh hai người họ nên vẫn chưa phát hiện ra điểm này, nhưng so sánh hai người đó, thì những điểm giống nhau đó lập tức hiện rõ.

Người có thể hiểu rõ sở thích của cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mọi việc đều đã chuẩn bị, bây giờ chỉ chờ xác nhận nữa thôi.

Bà chủ tiệm cơm bưng đồ ăn lên, mọi người dùng cơm, tạm thời ném chuyện của đám người Lưu Ngọc Mai ra sau đầu.

Ăn uống no nê, mọi người lại đi đến cửa hàng bên cạnh tiệm cơm mua nước có ga rồi uống một cách thỏa mãn.

Mọi người đi dạo trên đường một lát, Ngu Thanh Nhàn thấy đa phần những người đang đi dạo phố đều đang cầm một chai nước lọc hoặc một chai nước ngọt trên tay, mà trên phố cũng có rất nhiều quán nước.

Ngu Thanh Nhàn lập tức nghĩ đến trà sữa đường phố thịnh hành ở đời sau.

Càng nghĩ cô càng động lòng.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… "Cho nên đây là câu chuyện về tình yêu mất hết tam quan à? Nguyên thân đã thảm như thế rồi, bị hủy hoại cả đời còn chưa tính, cuối cùng còn phải dùng sinh mạng của mình để góp một viên gạch cho tình yêu của bọn họ ư? Ngươi nói cho ta biết đây là loại nam nữ chính gì thế hả? Sách đã lệch lạc đến mức độ này rồi, sao vẫn có người đọc thế?"Hệ thống trốn ở trong không gian mà lạnh đến run rẩy: "Ký chủ, đây là cổ tảo văn. Cổ tảo văn là văn học mạng đời đầu ấy, khi đó độc giả chỉ cần có sách mà đọc là được rồi, vốn không để ý đến vấn đề đạo đức, pháp luật gì đó."Ngu Thanh Nhàn ồ một tiếng, trong khoảng thời gian này hệ thống đã chịu đủ ánh mắt lạnh lẽo của Ngu Thanh Nhàn rồi, thấy thế thì khóc rống lên. Nó chỉ là một bé cưng vừa xuất xưởng không bao lâu thôi mà, sao lại gặp phải một kí chủ đáng sợ đến mức này cơ chứ.Hệ thống càng nghĩ thì càng tủi thân, lại khóc rống lên.Ngu Thanh Nhàn xoa xoa trán: "Được rồi, được rồi. Ta có trách ngươi đâu, được rồi, ngươi cứ về tiếp tục xem ti vi, đọc tiểu thuyết của ngươi đi."Hệ thống thấy Ngu Thanh Nhàn dỗ dành mình thì hệ thống biết điều dừng lại đúng lúc, nó nức nở: "Tôi đi nhé A Nhàn, nếu cô cảm thấy nhàm chán thì cứ tìm tôi tâm sự nha, tôi sẽ nhanh chóng đáp lại cô."Ngu Thanh Nhàn bị dáng vẻ rất sợ bị cô vứt bỏ của hệ thống chọc cười: "Đi đi, ta biết rồi."Ngu Thanh Nhàn vốn cũng không tức giận với hệ thống, chẳng qua cô đang giận chó đánh mèo mà thôi.Trong khoảng thời gian này sống trong cơ thể nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn cẩn thận so sánh Thính Thanh Yến và Tần Kỷ Huy, phát hiện tuy rằng hai người bọn họ hoàn toàn không phải cùng một người, ngay cả dáng dấp và khuôn mặt cũng không giống nhau, nhưng ở những chỗ mà người ta ít khi chú ý tới, hai người họ vẫn có vài hành động nhỏ giống nhau một cách khó hiểu.Dựa vào những hành động kia, trong đầu Ngu Thanh Nhàn rà soát lại một lượt những người mà cô từng tiếp xúc khi còn ở Tu Chân Giới, chọn và so sánh từng người có khả năng truy vết linh hồn của cô, cuối cùng cũng xác định được hai đối tượng hiềm nghi.Còn kết quả cuối cùng có phải hay không, còn phải chờ đến khi cô gặp được người khiến cho mình động lòng thì mới có thể xác định được.Ngu Thanh Nhàn nghi ngờ ở hai thế giới trước, không phải ngẫu nhiên mà cô động lòng với Thính Thanh Yến và Tần Kỉ Huy, mà là vì ở một số phương diện, Tần Kỷ Huy và Văn Thanh Yến thật sự rất hợp gu của cô.Trước kia cô không so sánh hai người họ nên vẫn chưa phát hiện ra điểm này, nhưng so sánh hai người đó, thì những điểm giống nhau đó lập tức hiện rõ.Người có thể hiểu rõ sở thích của cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mọi việc đều đã chuẩn bị, bây giờ chỉ chờ xác nhận nữa thôi.Bà chủ tiệm cơm bưng đồ ăn lên, mọi người dùng cơm, tạm thời ném chuyện của đám người Lưu Ngọc Mai ra sau đầu.Ăn uống no nê, mọi người lại đi đến cửa hàng bên cạnh tiệm cơm mua nước có ga rồi uống một cách thỏa mãn.Mọi người đi dạo trên đường một lát, Ngu Thanh Nhàn thấy đa phần những người đang đi dạo phố đều đang cầm một chai nước lọc hoặc một chai nước ngọt trên tay, mà trên phố cũng có rất nhiều quán nước.Ngu Thanh Nhàn lập tức nghĩ đến trà sữa đường phố thịnh hành ở đời sau.Càng nghĩ cô càng động lòng.

Chương 376: Chương 376