*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 446: Chương 446
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Cô ta đi ra ngoài quan sát một lát, chỉ thấy đám người thanh niên trí thức đi tới đi lui, chứ không thấy Ngu Thanh Nhàn đâu cả, nghĩ thầm có lẽ do mưa lớn quá, nên cô bị mặc kẹt ở ngoài không về được.Trái tim của Khương Hiểu Điềm đập thình thịch, lại quan sát thêm vài phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Ngu Thanh Nhàn nên Khương Hiểu Điềm mới hạ quyết tâm mở tủ.Khương Hiểu Điềm tạm cất trái tim lại vào bụng, cô ta lấy chìa khóa của mình ra, mở tủ của Ngu Thanh Nhàn. Cái chìa khóa vừa mới được nhét vào lỗ khóa, thì Ngu Thanh Nhàn đột nhiên xuất hiện.Suýt chút nữa Khương Hiểu Điềm bị dọa c.h.ế.t rồi: "Thanh... Thanh Nhàn, sao cậu đã về rồi?"Người kia là quỷ à? Sao đi đường không có chút tiếng động nào thế?Ngu Thanh Nhàn không trả lời cô ta mà hỏi tiếp: "Tôi đang hỏi cậu, cậu mở tủ của tôi làm gì?"Âm thanh của Ngu Thanh Nhàn rất lớn, La Tân Lan và những thanh niên trí thức khác đều hoạt động dưới mái hiên, lời mà Ngu Thanh Nhàn nói họ đều nghe được hết. Lúc này, ai nấy đều cầm khăn mặt đi về phía này.Một số người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy mọi người tụ tập về phía ấy, họ cũng đến góp vui. Dưới sự tuyên truyền của La Tân Lan, mọi người đều biết Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, bị cô bắt tận tay.Ánh mắt mọi người nhìn Khương Hiểu Điềm lập tức thay đổi, trở nên đầy phòng bị.Mọi người đều xa nhà, gia sản cũng chỉ có một chút vậy thôi. Nếu như bị trộm, với bọn họ mà nói thì chẳng khác nào tai ương ngập đầu. Nói khó nghe một chút thì đến cái quần cộc cũng là tài sản độc nhất vô nhị rồi, nếu mà bị trộm thật thì họ đau lòng muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ."Tôi không mở tủ của cậu, tôi chỉ muốn nhìn một chút thôi. Chúng ta ở chung một phòng, ngăn tủ của chúng ta lại đặt cùng một chỗ, không có lý nào mà tôi nhìn một chút cũng không được chứ?"Âm thanh phản biện của Khương Hiểu Điềm càng về sau càng trở nên yếu ớt vô lực.Mọi người tuy không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, nhưng họ cũng đâu phải đồ ngốc, cái chìa khóa kia rõ ràng vẫn đang cắm trên lỗ khóa của tủ của Ngu Thanh Nhàn kia kìa. Hơn nữa, so với Khương Hiểu Điềm kia, thì họ càng tin tưởng Ngu Thanh Nhàn hơn.Khương Vĩnh Minh là anh lớn của đám thanh niên trí thức, lúc này anh ta phải đứng ra: "Được rồi, tập hợp ở phòng bếp đi, tôi có chuyện muốn nói."Phòng bếp là nơi duy nhất mà toàn bộ đám thanh niên trí thức ai cũng có chỗ ngồi.Khương Hiểu Điềm không muốn đi, nhưng đến mức này rồi, Khương Hiểu Điềm có muốn hay không thì cũng không quan trọng nữa. Cô ta bị Lương Khiết và La Tân Lan mỗi người kèm một bên, kéo đến phòng bếp.Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, nhưng phòng bếp lại vô cùng yên tĩnh. Khương Vĩnh Minh nhìn một vòng, sau đó mới trầm giọng nói: "Cho dù thế nào, cũng không thể đồn đãi chuyện này ra ngoài."Dân quê đều bài xích người ngoài. Đám thanh niên trí thức đều lớn lên ở thành phố, công việc họ làm nhiều nhất trong đời cũng chỉ là thủ công nghiệp, chưa từng tiếp xúc với việc đồng áng bao giờ cả.
Cô ta đi ra ngoài quan sát một lát, chỉ thấy đám người thanh niên trí thức đi tới đi lui, chứ không thấy Ngu Thanh Nhàn đâu cả, nghĩ thầm có lẽ do mưa lớn quá, nên cô bị mặc kẹt ở ngoài không về được.
Trái tim của Khương Hiểu Điềm đập thình thịch, lại quan sát thêm vài phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Ngu Thanh Nhàn nên Khương Hiểu Điềm mới hạ quyết tâm mở tủ.
Khương Hiểu Điềm tạm cất trái tim lại vào bụng, cô ta lấy chìa khóa của mình ra, mở tủ của Ngu Thanh Nhàn. Cái chìa khóa vừa mới được nhét vào lỗ khóa, thì Ngu Thanh Nhàn đột nhiên xuất hiện.
Suýt chút nữa Khương Hiểu Điềm bị dọa c.h.ế.t rồi: "Thanh... Thanh Nhàn, sao cậu đã về rồi?"
Người kia là quỷ à? Sao đi đường không có chút tiếng động nào thế?
Ngu Thanh Nhàn không trả lời cô ta mà hỏi tiếp: "Tôi đang hỏi cậu, cậu mở tủ của tôi làm gì?"
Âm thanh của Ngu Thanh Nhàn rất lớn, La Tân Lan và những thanh niên trí thức khác đều hoạt động dưới mái hiên, lời mà Ngu Thanh Nhàn nói họ đều nghe được hết. Lúc này, ai nấy đều cầm khăn mặt đi về phía này.
Một số người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy mọi người tụ tập về phía ấy, họ cũng đến góp vui. Dưới sự tuyên truyền của La Tân Lan, mọi người đều biết Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, bị cô bắt tận tay.
Ánh mắt mọi người nhìn Khương Hiểu Điềm lập tức thay đổi, trở nên đầy phòng bị.
Mọi người đều xa nhà, gia sản cũng chỉ có một chút vậy thôi. Nếu như bị trộm, với bọn họ mà nói thì chẳng khác nào tai ương ngập đầu. Nói khó nghe một chút thì đến cái quần cộc cũng là tài sản độc nhất vô nhị rồi, nếu mà bị trộm thật thì họ đau lòng muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ.
"Tôi không mở tủ của cậu, tôi chỉ muốn nhìn một chút thôi. Chúng ta ở chung một phòng, ngăn tủ của chúng ta lại đặt cùng một chỗ, không có lý nào mà tôi nhìn một chút cũng không được chứ?"
Âm thanh phản biện của Khương Hiểu Điềm càng về sau càng trở nên yếu ớt vô lực.
Mọi người tuy không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, nhưng họ cũng đâu phải đồ ngốc, cái chìa khóa kia rõ ràng vẫn đang cắm trên lỗ khóa của tủ của Ngu Thanh Nhàn kia kìa. Hơn nữa, so với Khương Hiểu Điềm kia, thì họ càng tin tưởng Ngu Thanh Nhàn hơn.
Khương Vĩnh Minh là anh lớn của đám thanh niên trí thức, lúc này anh ta phải đứng ra: "Được rồi, tập hợp ở phòng bếp đi, tôi có chuyện muốn nói."
Phòng bếp là nơi duy nhất mà toàn bộ đám thanh niên trí thức ai cũng có chỗ ngồi.
Khương Hiểu Điềm không muốn đi, nhưng đến mức này rồi, Khương Hiểu Điềm có muốn hay không thì cũng không quan trọng nữa. Cô ta bị Lương Khiết và La Tân Lan mỗi người kèm một bên, kéo đến phòng bếp.
Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, nhưng phòng bếp lại vô cùng yên tĩnh. Khương Vĩnh Minh nhìn một vòng, sau đó mới trầm giọng nói: "Cho dù thế nào, cũng không thể đồn đãi chuyện này ra ngoài."
Dân quê đều bài xích người ngoài. Đám thanh niên trí thức đều lớn lên ở thành phố, công việc họ làm nhiều nhất trong đời cũng chỉ là thủ công nghiệp, chưa từng tiếp xúc với việc đồng áng bao giờ cả.
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Cô ta đi ra ngoài quan sát một lát, chỉ thấy đám người thanh niên trí thức đi tới đi lui, chứ không thấy Ngu Thanh Nhàn đâu cả, nghĩ thầm có lẽ do mưa lớn quá, nên cô bị mặc kẹt ở ngoài không về được.Trái tim của Khương Hiểu Điềm đập thình thịch, lại quan sát thêm vài phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Ngu Thanh Nhàn nên Khương Hiểu Điềm mới hạ quyết tâm mở tủ.Khương Hiểu Điềm tạm cất trái tim lại vào bụng, cô ta lấy chìa khóa của mình ra, mở tủ của Ngu Thanh Nhàn. Cái chìa khóa vừa mới được nhét vào lỗ khóa, thì Ngu Thanh Nhàn đột nhiên xuất hiện.Suýt chút nữa Khương Hiểu Điềm bị dọa c.h.ế.t rồi: "Thanh... Thanh Nhàn, sao cậu đã về rồi?"Người kia là quỷ à? Sao đi đường không có chút tiếng động nào thế?Ngu Thanh Nhàn không trả lời cô ta mà hỏi tiếp: "Tôi đang hỏi cậu, cậu mở tủ của tôi làm gì?"Âm thanh của Ngu Thanh Nhàn rất lớn, La Tân Lan và những thanh niên trí thức khác đều hoạt động dưới mái hiên, lời mà Ngu Thanh Nhàn nói họ đều nghe được hết. Lúc này, ai nấy đều cầm khăn mặt đi về phía này.Một số người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy mọi người tụ tập về phía ấy, họ cũng đến góp vui. Dưới sự tuyên truyền của La Tân Lan, mọi người đều biết Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, bị cô bắt tận tay.Ánh mắt mọi người nhìn Khương Hiểu Điềm lập tức thay đổi, trở nên đầy phòng bị.Mọi người đều xa nhà, gia sản cũng chỉ có một chút vậy thôi. Nếu như bị trộm, với bọn họ mà nói thì chẳng khác nào tai ương ngập đầu. Nói khó nghe một chút thì đến cái quần cộc cũng là tài sản độc nhất vô nhị rồi, nếu mà bị trộm thật thì họ đau lòng muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ."Tôi không mở tủ của cậu, tôi chỉ muốn nhìn một chút thôi. Chúng ta ở chung một phòng, ngăn tủ của chúng ta lại đặt cùng một chỗ, không có lý nào mà tôi nhìn một chút cũng không được chứ?"Âm thanh phản biện của Khương Hiểu Điềm càng về sau càng trở nên yếu ớt vô lực.Mọi người tuy không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, nhưng họ cũng đâu phải đồ ngốc, cái chìa khóa kia rõ ràng vẫn đang cắm trên lỗ khóa của tủ của Ngu Thanh Nhàn kia kìa. Hơn nữa, so với Khương Hiểu Điềm kia, thì họ càng tin tưởng Ngu Thanh Nhàn hơn.Khương Vĩnh Minh là anh lớn của đám thanh niên trí thức, lúc này anh ta phải đứng ra: "Được rồi, tập hợp ở phòng bếp đi, tôi có chuyện muốn nói."Phòng bếp là nơi duy nhất mà toàn bộ đám thanh niên trí thức ai cũng có chỗ ngồi.Khương Hiểu Điềm không muốn đi, nhưng đến mức này rồi, Khương Hiểu Điềm có muốn hay không thì cũng không quan trọng nữa. Cô ta bị Lương Khiết và La Tân Lan mỗi người kèm một bên, kéo đến phòng bếp.Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, nhưng phòng bếp lại vô cùng yên tĩnh. Khương Vĩnh Minh nhìn một vòng, sau đó mới trầm giọng nói: "Cho dù thế nào, cũng không thể đồn đãi chuyện này ra ngoài."Dân quê đều bài xích người ngoài. Đám thanh niên trí thức đều lớn lên ở thành phố, công việc họ làm nhiều nhất trong đời cũng chỉ là thủ công nghiệp, chưa từng tiếp xúc với việc đồng áng bao giờ cả.