*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 450: Chương 450

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ngu Thanh Nhàn nói chuyện với thím Đỗ, nhân lúc thím ấy không để ý thì cho đứa bé uống một giọt linh tuyền loãng, sắc mặt đứa bé tốt lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.Sau khi trò chuyện một lát, Ngu Thanh Nhàn xách bao lương thực phụ mà con cả của thím Đỗ đã chuẩn bị từ trước đi lên trấn trên.Từ lúc xuyên qua đây cô chưa từng bỏ bê việc tu luyện nên cơ thể rất khỏe mạnh, cho dù khiêng bao lương thực năm sáu mươi cân mà vẫn đi nhanh như bay.Đến bưu điện trên thị trấn, lúc Ngu Thanh Nhàn gửi đồ mới phát hiện hóa ra thím Đỗ không chỉ cho mỗi lương thực phụ, mà còn cho thêm mấy cân gạo ngon nhất và một chút gà khô, thỏ khô nữa.Thấy thế, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng ấm áp. Giá trị của hai tấm phiếu sữa bột kia không cần nói cũng biết, lấy nó ra đổi lương thực phụ rõ ràng là cô bị lỗ nặng.Tuy rằng Ngu Thanh Nhàn không thèm để ý, nhưng nếu nhà của đại đội trưởng Đỗ chủ động bỏ thêm mấy thứ này, chỉ cần có phần tâm ý này, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy vô cùng thoải mái.Sau khi điền xong tờ đơn gửi đồ, Ngu Thanh Nhàn viết cho nhà một bức thư, nghĩ ngợi một lát, cô lại gọi điện thoại đến văn phòng khu phố nơi nhà của nguyên thân sống.Không bao lâu sau khi văn phòng khu phố nhận điện thoại, cha mẹ của nguyên thân cùng đến đó, Ngu Thanh Nhàn nói với họ chuyện gửi đồ.Sau khi biết cô dùng phiếu sữa bột đổi lương thực cho nhà, trong lòng mẹ Ngu vừa cảm thấy được an ủi vừa cảm thấy khó chịu:"Con lo cho con ấy, quan tâm trong nhà làm gì? Cha mẹ ở trong thành phố không thiếu gì cả, con còn đang ở nông thôn chịu khổ kia kìa. Uống sữa bột tốt biết bao, có thể bồi bổ cơ thể."Ngu Thanh Nhàn nói: "Mẹ ơi, con ở nông thôn cũng chẳng thiếu gì cả. Chỗ này khá tốt, trên núi cũng không thiếu đồ ăn, không thiếu thịt cũng không thiếu đồ ăn, tháng nào thanh niên trí thức cũng được phát lương thực, vẫn đủ ăn mẹ ạ."Mẹ Ngu vẫn đau lòng. Bà ấy sinh bốn đứa con, đưa lớn đã gả chồng, đứa thứ ba và thứ tư vẫn còn bé, chỉ có đứa thứ hai là đúng tuổi bị đưa xuống nông thôn.Con đi ngàn dặm, mẹ lo lắng, có vài đêm không ngủ được, cứ nhớ đến đứa con gái bị đưa xuống nông thôn, bà lại đau lòng đến ***** mắt."Con đừng lừa mẹ, nông thôn thế nào mẹ còn không biết à?"Mẹ Ngu cũng xuất thân từ nông thôn, việc nhà nông có bao nhiêu vất vả, nếu nông thôn thật sự tốt giống như con gái bà nói, sao bây giờ mọi người lại cứ chen đầu vào thành phố cơ chứ?Mẹ Ngu càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi với đứa con gái thứ hai này, nhìn thấy thời gian gọi điện thoại càng lúc càng dài, bà tiếc phí điện thoại cứ một phút lại tính một đồng kia, vội vàng dặn dò Ngu Thanh Nhàn tất cả những gì mà bà có thể nghĩ đến.Có Lý Hải Anh ở đời trước để so sánh, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy mẹ Ngu vô cùng dịu dàng thân thiết, bà nói gì cô cũng đều đồng ý, cuối cùng bên phía mẹ Ngu cúp điện thoại trước.Lúc này, điện thoại vẫn phổ biến thu phí hai đầu, cha Ngu đưa phí điện thoại cho người của văn phòng khu phố.Trên đường trở về nhà, cha Ngu dỗi mẹ Ngu: "Anh nói em chứ, Nhàn Nhàn gọi về cho cả hai chúng ta, sao em lại không cho anh nói câu nào cả thế?"

Ngu Thanh Nhàn nói chuyện với thím Đỗ, nhân lúc thím ấy không để ý thì cho đứa bé uống một giọt linh tuyền loãng, sắc mặt đứa bé tốt lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Sau khi trò chuyện một lát, Ngu Thanh Nhàn xách bao lương thực phụ mà con cả của thím Đỗ đã chuẩn bị từ trước đi lên trấn trên.

Từ lúc xuyên qua đây cô chưa từng bỏ bê việc tu luyện nên cơ thể rất khỏe mạnh, cho dù khiêng bao lương thực năm sáu mươi cân mà vẫn đi nhanh như bay.

Đến bưu điện trên thị trấn, lúc Ngu Thanh Nhàn gửi đồ mới phát hiện hóa ra thím Đỗ không chỉ cho mỗi lương thực phụ, mà còn cho thêm mấy cân gạo ngon nhất và một chút gà khô, thỏ khô nữa.

Thấy thế, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng ấm áp. Giá trị của hai tấm phiếu sữa bột kia không cần nói cũng biết, lấy nó ra đổi lương thực phụ rõ ràng là cô bị lỗ nặng.

Tuy rằng Ngu Thanh Nhàn không thèm để ý, nhưng nếu nhà của đại đội trưởng Đỗ chủ động bỏ thêm mấy thứ này, chỉ cần có phần tâm ý này, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy vô cùng thoải mái.

Sau khi điền xong tờ đơn gửi đồ, Ngu Thanh Nhàn viết cho nhà một bức thư, nghĩ ngợi một lát, cô lại gọi điện thoại đến văn phòng khu phố nơi nhà của nguyên thân sống.

Không bao lâu sau khi văn phòng khu phố nhận điện thoại, cha mẹ của nguyên thân cùng đến đó, Ngu Thanh Nhàn nói với họ chuyện gửi đồ.

Sau khi biết cô dùng phiếu sữa bột đổi lương thực cho nhà, trong lòng mẹ Ngu vừa cảm thấy được an ủi vừa cảm thấy khó chịu:

"Con lo cho con ấy, quan tâm trong nhà làm gì? Cha mẹ ở trong thành phố không thiếu gì cả, con còn đang ở nông thôn chịu khổ kia kìa. Uống sữa bột tốt biết bao, có thể bồi bổ cơ thể."

Ngu Thanh Nhàn nói: "Mẹ ơi, con ở nông thôn cũng chẳng thiếu gì cả. Chỗ này khá tốt, trên núi cũng không thiếu đồ ăn, không thiếu thịt cũng không thiếu đồ ăn, tháng nào thanh niên trí thức cũng được phát lương thực, vẫn đủ ăn mẹ ạ."

Mẹ Ngu vẫn đau lòng. Bà ấy sinh bốn đứa con, đưa lớn đã gả chồng, đứa thứ ba và thứ tư vẫn còn bé, chỉ có đứa thứ hai là đúng tuổi bị đưa xuống nông thôn.

Con đi ngàn dặm, mẹ lo lắng, có vài đêm không ngủ được, cứ nhớ đến đứa con gái bị đưa xuống nông thôn, bà lại đau lòng đến ***** mắt.

"Con đừng lừa mẹ, nông thôn thế nào mẹ còn không biết à?"

Mẹ Ngu cũng xuất thân từ nông thôn, việc nhà nông có bao nhiêu vất vả, nếu nông thôn thật sự tốt giống như con gái bà nói, sao bây giờ mọi người lại cứ chen đầu vào thành phố cơ chứ?

Mẹ Ngu càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi với đứa con gái thứ hai này, nhìn thấy thời gian gọi điện thoại càng lúc càng dài, bà tiếc phí điện thoại cứ một phút lại tính một đồng kia, vội vàng dặn dò Ngu Thanh Nhàn tất cả những gì mà bà có thể nghĩ đến.

Có Lý Hải Anh ở đời trước để so sánh, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy mẹ Ngu vô cùng dịu dàng thân thiết, bà nói gì cô cũng đều đồng ý, cuối cùng bên phía mẹ Ngu cúp điện thoại trước.

Lúc này, điện thoại vẫn phổ biến thu phí hai đầu, cha Ngu đưa phí điện thoại cho người của văn phòng khu phố.

Trên đường trở về nhà, cha Ngu dỗi mẹ Ngu: "Anh nói em chứ, Nhàn Nhàn gọi về cho cả hai chúng ta, sao em lại không cho anh nói câu nào cả thế?"

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Ngu Thanh Nhàn nói chuyện với thím Đỗ, nhân lúc thím ấy không để ý thì cho đứa bé uống một giọt linh tuyền loãng, sắc mặt đứa bé tốt lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.Sau khi trò chuyện một lát, Ngu Thanh Nhàn xách bao lương thực phụ mà con cả của thím Đỗ đã chuẩn bị từ trước đi lên trấn trên.Từ lúc xuyên qua đây cô chưa từng bỏ bê việc tu luyện nên cơ thể rất khỏe mạnh, cho dù khiêng bao lương thực năm sáu mươi cân mà vẫn đi nhanh như bay.Đến bưu điện trên thị trấn, lúc Ngu Thanh Nhàn gửi đồ mới phát hiện hóa ra thím Đỗ không chỉ cho mỗi lương thực phụ, mà còn cho thêm mấy cân gạo ngon nhất và một chút gà khô, thỏ khô nữa.Thấy thế, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng ấm áp. Giá trị của hai tấm phiếu sữa bột kia không cần nói cũng biết, lấy nó ra đổi lương thực phụ rõ ràng là cô bị lỗ nặng.Tuy rằng Ngu Thanh Nhàn không thèm để ý, nhưng nếu nhà của đại đội trưởng Đỗ chủ động bỏ thêm mấy thứ này, chỉ cần có phần tâm ý này, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy vô cùng thoải mái.Sau khi điền xong tờ đơn gửi đồ, Ngu Thanh Nhàn viết cho nhà một bức thư, nghĩ ngợi một lát, cô lại gọi điện thoại đến văn phòng khu phố nơi nhà của nguyên thân sống.Không bao lâu sau khi văn phòng khu phố nhận điện thoại, cha mẹ của nguyên thân cùng đến đó, Ngu Thanh Nhàn nói với họ chuyện gửi đồ.Sau khi biết cô dùng phiếu sữa bột đổi lương thực cho nhà, trong lòng mẹ Ngu vừa cảm thấy được an ủi vừa cảm thấy khó chịu:"Con lo cho con ấy, quan tâm trong nhà làm gì? Cha mẹ ở trong thành phố không thiếu gì cả, con còn đang ở nông thôn chịu khổ kia kìa. Uống sữa bột tốt biết bao, có thể bồi bổ cơ thể."Ngu Thanh Nhàn nói: "Mẹ ơi, con ở nông thôn cũng chẳng thiếu gì cả. Chỗ này khá tốt, trên núi cũng không thiếu đồ ăn, không thiếu thịt cũng không thiếu đồ ăn, tháng nào thanh niên trí thức cũng được phát lương thực, vẫn đủ ăn mẹ ạ."Mẹ Ngu vẫn đau lòng. Bà ấy sinh bốn đứa con, đưa lớn đã gả chồng, đứa thứ ba và thứ tư vẫn còn bé, chỉ có đứa thứ hai là đúng tuổi bị đưa xuống nông thôn.Con đi ngàn dặm, mẹ lo lắng, có vài đêm không ngủ được, cứ nhớ đến đứa con gái bị đưa xuống nông thôn, bà lại đau lòng đến ***** mắt."Con đừng lừa mẹ, nông thôn thế nào mẹ còn không biết à?"Mẹ Ngu cũng xuất thân từ nông thôn, việc nhà nông có bao nhiêu vất vả, nếu nông thôn thật sự tốt giống như con gái bà nói, sao bây giờ mọi người lại cứ chen đầu vào thành phố cơ chứ?Mẹ Ngu càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi với đứa con gái thứ hai này, nhìn thấy thời gian gọi điện thoại càng lúc càng dài, bà tiếc phí điện thoại cứ một phút lại tính một đồng kia, vội vàng dặn dò Ngu Thanh Nhàn tất cả những gì mà bà có thể nghĩ đến.Có Lý Hải Anh ở đời trước để so sánh, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy mẹ Ngu vô cùng dịu dàng thân thiết, bà nói gì cô cũng đều đồng ý, cuối cùng bên phía mẹ Ngu cúp điện thoại trước.Lúc này, điện thoại vẫn phổ biến thu phí hai đầu, cha Ngu đưa phí điện thoại cho người của văn phòng khu phố.Trên đường trở về nhà, cha Ngu dỗi mẹ Ngu: "Anh nói em chứ, Nhàn Nhàn gọi về cho cả hai chúng ta, sao em lại không cho anh nói câu nào cả thế?"

Chương 450: Chương 450