*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…
Chương 486: Chương 486
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Vợ của Lý Sĩ Kiệt buông tay ra, đẩy hắn ra sau một cái, Lý Sĩ Kiệt lui về phía sau hai bước, thắt lưng va vào chiếc bàn phía sau, sắc mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn.Vợ Lý Sĩ Kiệt đánh giá Khương Hiểu Điềm từ trên xuống dưới: "Tôi biết cô, cô là thanh niên trí thức của đại đội Hồng Hạnh, sau này gả cho Quách Hải Bình, lúc cô kết hôn với Quách Hải Bình tôi cũng đến tham dự.”"Lá gan của cô thật lớn, gả cho quân nhân rồi còn dám làm bậy, quan trọng nhất là, mẹ kiếp, cô lại dám thông đồng với người đàn ông của bà đây?" Vợ của Lý Sĩ Kiệt tát vào khuôn mặt xinh đẹp của Khương Hiểu Điềm."Có phải cô cho rằng chuyện mình thông đồng với Lý Sĩ Kiệt không ai biết đúng không? Em gái, em thật ngây thơ. Chúng ta đều là người sinh ra và lớn lên ở cùng huyện, đi trên đường một gậy đập xuống thì có bảy tám người là họ hàng với nhau?”Sắc mặt Khương Hiểu Điềm tái nhợt, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi nhìn vợ của Lý Sĩ Kiệt. Vợ của Lý Sĩ Kiệt cũng không làm khó cô ta, dù sao cô ta và người đàn ông nhà mình tuy rằng mập mờ, nhưng vẫn chưa có quan hệ thực sự gì.Nhớ tới người đã nhắn tin cho mình, vợ Lý Ký Kiệt biết kết quả của cô ta cũng sẽ không tốt, nên không nói thêm gì nữa, nhưng vẫn còn rất tức giận, lại tát cô ta thêm một cái nữa, sau đó nắm lấy lỗ tai Lý Sĩ Kiệt và rời đi.Lý Sĩ Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng an phận, mỗi năm đều sẽ có vài người như vậy, vợ hắn đều đã quen thuộc với điều này, bây giờ chị ta muốn bắt người đàn ông này về nhà rồi đánh một trận tơi bời.Lúc này chị ta sẽ không buông tha cho hắn, không ai có thể thuyết phục chị ta được. Chị ta cảm thấy ghê tởm vô cùng khi nhìn thấy người đàn ông này.Hệ thống vô cùng vui vẻ khi thấy vợ Lý Sĩ Kiệt đến, chỉ chờ người vợ chính thức khí phách này ra tay với kẻ thứ ba, kết quả lại như thế này? Chỉ cần hai cái tát đã xong rồi sao?Thế nhưng hai người này lại không có đánh nhau, không có lao vào kéo tóc cào mặt nhauNgu Thanh Nhàn uống trà, cười nhạt giải thích với hệ thống: "Ngươi không nghe vợ Lý Sĩ Kiệt nói sao? Trong huyện thành này, trong mười người có tám người đều là họ hàng gần xa với nhau. Từ những lời này có thể biết được, hôm nay chị ta có thể kịp thời đến bắt quả tang như vậy khẳng định là có người thông báo tin tức.”"Ai sẽ đi thông báo tin tức?"Vợ của Lý Sĩ Kiệt nói chị ta đã từng tham gia hôn lễ của Khương Hiểu Điềm và Quách Hải Bình, vậy chúng ta có thể lớn mật suy đoán, người thông báo tin tức cho chị ta nhất định là người bên nhà họ Quách. Người nào có thể giỏi như vậy, có thể nắm giữ mọi hành động của Khương Hiểu Điềm chứ?”Hệ thống đột nhiên ý thức được: "Là quả phụ Quách đi thông báo tin tức.”Ngu Thanh Nhàn lắc đầu: "Không phải bà ta, là người kia của bà ta. Căn cứ vào những lời amh nói với tôi, Khương Hiểu Điềm dựa vào nhược điểm trong tay uy h.i.ế.p quả phụ Quách cùng Quách Chấn Đông trong hơn nửa năm. Quách Chấn Đông cũng không phải là kẻ ngốc, bị Khương Hiểu Điềm uy h.i.ế.p lâu như vậy, ông ta khẳng định phải nhẫn nhịn rất nhiều. Chuyện này đại khái là do ông ta ra tay.”
Vợ của Lý Sĩ Kiệt buông tay ra, đẩy hắn ra sau một cái, Lý Sĩ Kiệt lui về phía sau hai bước, thắt lưng va vào chiếc bàn phía sau, sắc mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn.
Vợ Lý Sĩ Kiệt đánh giá Khương Hiểu Điềm từ trên xuống dưới: "Tôi biết cô, cô là thanh niên trí thức của đại đội Hồng Hạnh, sau này gả cho Quách Hải Bình, lúc cô kết hôn với Quách Hải Bình tôi cũng đến tham dự.”
"Lá gan của cô thật lớn, gả cho quân nhân rồi còn dám làm bậy, quan trọng nhất là, mẹ kiếp, cô lại dám thông đồng với người đàn ông của bà đây?" Vợ của Lý Sĩ Kiệt tát vào khuôn mặt xinh đẹp của Khương Hiểu Điềm.
"Có phải cô cho rằng chuyện mình thông đồng với Lý Sĩ Kiệt không ai biết đúng không? Em gái, em thật ngây thơ. Chúng ta đều là người sinh ra và lớn lên ở cùng huyện, đi trên đường một gậy đập xuống thì có bảy tám người là họ hàng với nhau?”
Sắc mặt Khương Hiểu Điềm tái nhợt, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi nhìn vợ của Lý Sĩ Kiệt. Vợ của Lý Sĩ Kiệt cũng không làm khó cô ta, dù sao cô ta và người đàn ông nhà mình tuy rằng mập mờ, nhưng vẫn chưa có quan hệ thực sự gì.
Nhớ tới người đã nhắn tin cho mình, vợ Lý Ký Kiệt biết kết quả của cô ta cũng sẽ không tốt, nên không nói thêm gì nữa, nhưng vẫn còn rất tức giận, lại tát cô ta thêm một cái nữa, sau đó nắm lấy lỗ tai Lý Sĩ Kiệt và rời đi.
Lý Sĩ Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng an phận, mỗi năm đều sẽ có vài người như vậy, vợ hắn đều đã quen thuộc với điều này, bây giờ chị ta muốn bắt người đàn ông này về nhà rồi đánh một trận tơi bời.
Lúc này chị ta sẽ không buông tha cho hắn, không ai có thể thuyết phục chị ta được. Chị ta cảm thấy ghê tởm vô cùng khi nhìn thấy người đàn ông này.
Hệ thống vô cùng vui vẻ khi thấy vợ Lý Sĩ Kiệt đến, chỉ chờ người vợ chính thức khí phách này ra tay với kẻ thứ ba, kết quả lại như thế này? Chỉ cần hai cái tát đã xong rồi sao?
Thế nhưng hai người này lại không có đánh nhau, không có lao vào kéo tóc cào mặt nhau
Ngu Thanh Nhàn uống trà, cười nhạt giải thích với hệ thống: "Ngươi không nghe vợ Lý Sĩ Kiệt nói sao? Trong huyện thành này, trong mười người có tám người đều là họ hàng gần xa với nhau. Từ những lời này có thể biết được, hôm nay chị ta có thể kịp thời đến bắt quả tang như vậy khẳng định là có người thông báo tin tức.”
"Ai sẽ đi thông báo tin tức?"
Vợ của Lý Sĩ Kiệt nói chị ta đã từng tham gia hôn lễ của Khương Hiểu Điềm và Quách Hải Bình, vậy chúng ta có thể lớn mật suy đoán, người thông báo tin tức cho chị ta nhất định là người bên nhà họ Quách. Người nào có thể giỏi như vậy, có thể nắm giữ mọi hành động của Khương Hiểu Điềm chứ?”
Hệ thống đột nhiên ý thức được: "Là quả phụ Quách đi thông báo tin tức.”
Ngu Thanh Nhàn lắc đầu: "Không phải bà ta, là người kia của bà ta. Căn cứ vào những lời amh nói với tôi, Khương Hiểu Điềm dựa vào nhược điểm trong tay uy h.i.ế.p quả phụ Quách cùng Quách Chấn Đông trong hơn nửa năm. Quách Chấn Đông cũng không phải là kẻ ngốc, bị Khương Hiểu Điềm uy h.i.ế.p lâu như vậy, ông ta khẳng định phải nhẫn nhịn rất nhiều. Chuyện này đại khái là do ông ta ra tay.”
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Vợ của Lý Sĩ Kiệt buông tay ra, đẩy hắn ra sau một cái, Lý Sĩ Kiệt lui về phía sau hai bước, thắt lưng va vào chiếc bàn phía sau, sắc mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn.Vợ Lý Sĩ Kiệt đánh giá Khương Hiểu Điềm từ trên xuống dưới: "Tôi biết cô, cô là thanh niên trí thức của đại đội Hồng Hạnh, sau này gả cho Quách Hải Bình, lúc cô kết hôn với Quách Hải Bình tôi cũng đến tham dự.”"Lá gan của cô thật lớn, gả cho quân nhân rồi còn dám làm bậy, quan trọng nhất là, mẹ kiếp, cô lại dám thông đồng với người đàn ông của bà đây?" Vợ của Lý Sĩ Kiệt tát vào khuôn mặt xinh đẹp của Khương Hiểu Điềm."Có phải cô cho rằng chuyện mình thông đồng với Lý Sĩ Kiệt không ai biết đúng không? Em gái, em thật ngây thơ. Chúng ta đều là người sinh ra và lớn lên ở cùng huyện, đi trên đường một gậy đập xuống thì có bảy tám người là họ hàng với nhau?”Sắc mặt Khương Hiểu Điềm tái nhợt, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi nhìn vợ của Lý Sĩ Kiệt. Vợ của Lý Sĩ Kiệt cũng không làm khó cô ta, dù sao cô ta và người đàn ông nhà mình tuy rằng mập mờ, nhưng vẫn chưa có quan hệ thực sự gì.Nhớ tới người đã nhắn tin cho mình, vợ Lý Ký Kiệt biết kết quả của cô ta cũng sẽ không tốt, nên không nói thêm gì nữa, nhưng vẫn còn rất tức giận, lại tát cô ta thêm một cái nữa, sau đó nắm lấy lỗ tai Lý Sĩ Kiệt và rời đi.Lý Sĩ Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng an phận, mỗi năm đều sẽ có vài người như vậy, vợ hắn đều đã quen thuộc với điều này, bây giờ chị ta muốn bắt người đàn ông này về nhà rồi đánh một trận tơi bời.Lúc này chị ta sẽ không buông tha cho hắn, không ai có thể thuyết phục chị ta được. Chị ta cảm thấy ghê tởm vô cùng khi nhìn thấy người đàn ông này.Hệ thống vô cùng vui vẻ khi thấy vợ Lý Sĩ Kiệt đến, chỉ chờ người vợ chính thức khí phách này ra tay với kẻ thứ ba, kết quả lại như thế này? Chỉ cần hai cái tát đã xong rồi sao?Thế nhưng hai người này lại không có đánh nhau, không có lao vào kéo tóc cào mặt nhauNgu Thanh Nhàn uống trà, cười nhạt giải thích với hệ thống: "Ngươi không nghe vợ Lý Sĩ Kiệt nói sao? Trong huyện thành này, trong mười người có tám người đều là họ hàng gần xa với nhau. Từ những lời này có thể biết được, hôm nay chị ta có thể kịp thời đến bắt quả tang như vậy khẳng định là có người thông báo tin tức.”"Ai sẽ đi thông báo tin tức?"Vợ của Lý Sĩ Kiệt nói chị ta đã từng tham gia hôn lễ của Khương Hiểu Điềm và Quách Hải Bình, vậy chúng ta có thể lớn mật suy đoán, người thông báo tin tức cho chị ta nhất định là người bên nhà họ Quách. Người nào có thể giỏi như vậy, có thể nắm giữ mọi hành động của Khương Hiểu Điềm chứ?”Hệ thống đột nhiên ý thức được: "Là quả phụ Quách đi thông báo tin tức.”Ngu Thanh Nhàn lắc đầu: "Không phải bà ta, là người kia của bà ta. Căn cứ vào những lời amh nói với tôi, Khương Hiểu Điềm dựa vào nhược điểm trong tay uy h.i.ế.p quả phụ Quách cùng Quách Chấn Đông trong hơn nửa năm. Quách Chấn Đông cũng không phải là kẻ ngốc, bị Khương Hiểu Điềm uy h.i.ế.p lâu như vậy, ông ta khẳng định phải nhẫn nhịn rất nhiều. Chuyện này đại khái là do ông ta ra tay.”