*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 544: Chương 544

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Hệ thống vừa phát hiện tin động trời liền chạy về gọi Ngu Thanh Nhàn, lúc này Trương Hội Trân đã cãi nhau với Phong Liên Thành một trận và bỏ về, nhưng để tạo tình thế cô ta ra ngoài đi vệ sinh nên lúc này cô ta phải vòng ra vườn sau rồi mới về phòng.Vườn sau nhà họ Phong trồng rất nhiều rau xanh, sát tường có một khu nuôi heo và gà, được rào chắn cẩn thận, nửa tưởng còn lại là nhà vệ sinh.Trương Hội Trân không phải thực sự muốn đi vệ sinh, cô ta vốn đang rất phẫn nộ, tới vườn sau càng nghĩ càng tức, thấy trên tường có một quả bí đỏ chưa tới lúc hái, Trương Hội Trân lượm một cành củi khô, điên cuồng quật mạnh vào quả bí.Chỉ chốc lát sau, quả bí đỏ đã bị quật đến nát bét, Trương Hội Trân nhìn đống bầy nhầy, cơn giận trong lòng mới tiêu tan đôi chút.Thấy lúc này đã không còn sớm, cô ta ngắt quả bí đỏ, ném qua tường, lại lấy chân lau mặt đất một chút, vùi chỗ bí đỏ nát xuống bùn đất, sau đó sửa sang lại quần áo rồi về phòng.Ngu Thanh Nhàn đợi đúng thời cơ, vung cán d.a.o đập trúng cổ Trương Hội Trân, xách áo cô ta như xách con gà, phóng lên ngọn núi gần đó.Ngu Thanh Nhàn đè cô ta lên thân cây, vung tay thành trảo định chộp lên đỉnh đầu cô ta, sử dụng thuật sưu hồn, nhưng đúng lúc này, bầu trời vang lên một tiếng sấm.Sau đó, một tia sét đánh thẳng về phía cô, Ngu Thanh Nhàn vội nắm tay thành nắm đấm, tia sét biến mất, đám mây đen vừa tụ về lại chưa tan đi, vẫn cuồn cuộn trên đỉnh đầu cô.Ngu Thanh Nhàn biết, đây là lời cảnh cáo của Thiên đạo quản lý thế giới này dành cho cô.Thuật sưu hồn, ngay cả ở Thanh Vân giới cũng bị coi là cấm thuật, không đến bước đường cùng, không ai dám sử dụng nó, bởi nó có tác dụng phụ là hồn phách từng bị sưu hồn một lần, nặng thì tử vong, nhẹ thì ngu dại.Ngu Thanh Nhàn cũng vì quá tức giận nên mới muốn dùng pháp thuật này, nhưng thứ này rốt cuộc cũng là hành vi vi phạm thiên đạo, nơi này là thế giới không có huyền học, nếu Ngu Thanh Nhàn dùng pháp thuật sẽ dẫn đến những cải biến trí mạng với thế giới.Lúc này, hệ thống mới ló mặt, nó run rẩy giải thích cho Ngu Thanh Nhàn: “Nhàn Nhàn à, trong tiểu thế giới này, tu tiên hay dị năng gì đó đều là những thứ chỉ có trong truyền thuyết thôi, đạo sĩ xuất sắc nhất của thế giới này cũng chỉ có thể nhìn ra nhân quả của con người là cùng, cho nên chúng ta không dùng pháp thuật được đâu.”Sợ Ngu Thanh Nhàn trách cứ, nó không dám ngừng lời, vội vàng nói thêm: “Trước từng có một ký chủ không chịu nghe khuyên bảo, dùng pháp thuật tại một thế giới không tu tiên, khiến cho thế giới đó bị đẩy vào một quỹ tích hoàn toàn trái ngược với quỹ tích ban đầu, cuối cùng, thế giới đó không thể vận hành bình thường, thế là đi đến tự nổ tung và tan vỡ, hơn chục tỷ sinh linh tan thành tro bụi chỉ trong giây lát.”Theo lý mà nói, một ít pháp thuật nho nhỏ đối với tiểu thế giới hẳn chẳng có ảnh hưởng gì nhiều mới đúng, bởi nơi này có xuyên không, có sống lại, những pháp thuật nho nhỏ hẳn chỉ mang tới những ảnh hưởng không đáng kể gì.

Hệ thống vừa phát hiện tin động trời liền chạy về gọi Ngu Thanh Nhàn, lúc này Trương Hội Trân đã cãi nhau với Phong Liên Thành một trận và bỏ về, nhưng để tạo tình thế cô ta ra ngoài đi vệ sinh nên lúc này cô ta phải vòng ra vườn sau rồi mới về phòng.

Vườn sau nhà họ Phong trồng rất nhiều rau xanh, sát tường có một khu nuôi heo và gà, được rào chắn cẩn thận, nửa tưởng còn lại là nhà vệ sinh.

Trương Hội Trân không phải thực sự muốn đi vệ sinh, cô ta vốn đang rất phẫn nộ, tới vườn sau càng nghĩ càng tức, thấy trên tường có một quả bí đỏ chưa tới lúc hái, Trương Hội Trân lượm một cành củi khô, điên cuồng quật mạnh vào quả bí.

Chỉ chốc lát sau, quả bí đỏ đã bị quật đến nát bét, Trương Hội Trân nhìn đống bầy nhầy, cơn giận trong lòng mới tiêu tan đôi chút.

Thấy lúc này đã không còn sớm, cô ta ngắt quả bí đỏ, ném qua tường, lại lấy chân lau mặt đất một chút, vùi chỗ bí đỏ nát xuống bùn đất, sau đó sửa sang lại quần áo rồi về phòng.

Ngu Thanh Nhàn đợi đúng thời cơ, vung cán d.a.o đập trúng cổ Trương Hội Trân, xách áo cô ta như xách con gà, phóng lên ngọn núi gần đó.

Ngu Thanh Nhàn đè cô ta lên thân cây, vung tay thành trảo định chộp lên đỉnh đầu cô ta, sử dụng thuật sưu hồn, nhưng đúng lúc này, bầu trời vang lên một tiếng sấm.

Sau đó, một tia sét đánh thẳng về phía cô, Ngu Thanh Nhàn vội nắm tay thành nắm đấm, tia sét biến mất, đám mây đen vừa tụ về lại chưa tan đi, vẫn cuồn cuộn trên đỉnh đầu cô.

Ngu Thanh Nhàn biết, đây là lời cảnh cáo của Thiên đạo quản lý thế giới này dành cho cô.

Thuật sưu hồn, ngay cả ở Thanh Vân giới cũng bị coi là cấm thuật, không đến bước đường cùng, không ai dám sử dụng nó, bởi nó có tác dụng phụ là hồn phách từng bị sưu hồn một lần, nặng thì tử vong, nhẹ thì ngu dại.

Ngu Thanh Nhàn cũng vì quá tức giận nên mới muốn dùng pháp thuật này, nhưng thứ này rốt cuộc cũng là hành vi vi phạm thiên đạo, nơi này là thế giới không có huyền học, nếu Ngu Thanh Nhàn dùng pháp thuật sẽ dẫn đến những cải biến trí mạng với thế giới.

Lúc này, hệ thống mới ló mặt, nó run rẩy giải thích cho Ngu Thanh Nhàn: “Nhàn Nhàn à, trong tiểu thế giới này, tu tiên hay dị năng gì đó đều là những thứ chỉ có trong truyền thuyết thôi, đạo sĩ xuất sắc nhất của thế giới này cũng chỉ có thể nhìn ra nhân quả của con người là cùng, cho nên chúng ta không dùng pháp thuật được đâu.”

Sợ Ngu Thanh Nhàn trách cứ, nó không dám ngừng lời, vội vàng nói thêm: “Trước từng có một ký chủ không chịu nghe khuyên bảo, dùng pháp thuật tại một thế giới không tu tiên, khiến cho thế giới đó bị đẩy vào một quỹ tích hoàn toàn trái ngược với quỹ tích ban đầu, cuối cùng, thế giới đó không thể vận hành bình thường, thế là đi đến tự nổ tung và tan vỡ, hơn chục tỷ sinh linh tan thành tro bụi chỉ trong giây lát.”

Theo lý mà nói, một ít pháp thuật nho nhỏ đối với tiểu thế giới hẳn chẳng có ảnh hưởng gì nhiều mới đúng, bởi nơi này có xuyên không, có sống lại, những pháp thuật nho nhỏ hẳn chỉ mang tới những ảnh hưởng không đáng kể gì.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Hệ thống vừa phát hiện tin động trời liền chạy về gọi Ngu Thanh Nhàn, lúc này Trương Hội Trân đã cãi nhau với Phong Liên Thành một trận và bỏ về, nhưng để tạo tình thế cô ta ra ngoài đi vệ sinh nên lúc này cô ta phải vòng ra vườn sau rồi mới về phòng.Vườn sau nhà họ Phong trồng rất nhiều rau xanh, sát tường có một khu nuôi heo và gà, được rào chắn cẩn thận, nửa tưởng còn lại là nhà vệ sinh.Trương Hội Trân không phải thực sự muốn đi vệ sinh, cô ta vốn đang rất phẫn nộ, tới vườn sau càng nghĩ càng tức, thấy trên tường có một quả bí đỏ chưa tới lúc hái, Trương Hội Trân lượm một cành củi khô, điên cuồng quật mạnh vào quả bí.Chỉ chốc lát sau, quả bí đỏ đã bị quật đến nát bét, Trương Hội Trân nhìn đống bầy nhầy, cơn giận trong lòng mới tiêu tan đôi chút.Thấy lúc này đã không còn sớm, cô ta ngắt quả bí đỏ, ném qua tường, lại lấy chân lau mặt đất một chút, vùi chỗ bí đỏ nát xuống bùn đất, sau đó sửa sang lại quần áo rồi về phòng.Ngu Thanh Nhàn đợi đúng thời cơ, vung cán d.a.o đập trúng cổ Trương Hội Trân, xách áo cô ta như xách con gà, phóng lên ngọn núi gần đó.Ngu Thanh Nhàn đè cô ta lên thân cây, vung tay thành trảo định chộp lên đỉnh đầu cô ta, sử dụng thuật sưu hồn, nhưng đúng lúc này, bầu trời vang lên một tiếng sấm.Sau đó, một tia sét đánh thẳng về phía cô, Ngu Thanh Nhàn vội nắm tay thành nắm đấm, tia sét biến mất, đám mây đen vừa tụ về lại chưa tan đi, vẫn cuồn cuộn trên đỉnh đầu cô.Ngu Thanh Nhàn biết, đây là lời cảnh cáo của Thiên đạo quản lý thế giới này dành cho cô.Thuật sưu hồn, ngay cả ở Thanh Vân giới cũng bị coi là cấm thuật, không đến bước đường cùng, không ai dám sử dụng nó, bởi nó có tác dụng phụ là hồn phách từng bị sưu hồn một lần, nặng thì tử vong, nhẹ thì ngu dại.Ngu Thanh Nhàn cũng vì quá tức giận nên mới muốn dùng pháp thuật này, nhưng thứ này rốt cuộc cũng là hành vi vi phạm thiên đạo, nơi này là thế giới không có huyền học, nếu Ngu Thanh Nhàn dùng pháp thuật sẽ dẫn đến những cải biến trí mạng với thế giới.Lúc này, hệ thống mới ló mặt, nó run rẩy giải thích cho Ngu Thanh Nhàn: “Nhàn Nhàn à, trong tiểu thế giới này, tu tiên hay dị năng gì đó đều là những thứ chỉ có trong truyền thuyết thôi, đạo sĩ xuất sắc nhất của thế giới này cũng chỉ có thể nhìn ra nhân quả của con người là cùng, cho nên chúng ta không dùng pháp thuật được đâu.”Sợ Ngu Thanh Nhàn trách cứ, nó không dám ngừng lời, vội vàng nói thêm: “Trước từng có một ký chủ không chịu nghe khuyên bảo, dùng pháp thuật tại một thế giới không tu tiên, khiến cho thế giới đó bị đẩy vào một quỹ tích hoàn toàn trái ngược với quỹ tích ban đầu, cuối cùng, thế giới đó không thể vận hành bình thường, thế là đi đến tự nổ tung và tan vỡ, hơn chục tỷ sinh linh tan thành tro bụi chỉ trong giây lát.”Theo lý mà nói, một ít pháp thuật nho nhỏ đối với tiểu thế giới hẳn chẳng có ảnh hưởng gì nhiều mới đúng, bởi nơi này có xuyên không, có sống lại, những pháp thuật nho nhỏ hẳn chỉ mang tới những ảnh hưởng không đáng kể gì.

Chương 544: Chương 544