Nhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ…

Chương 4

Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Cửa phòng thay quần áo đóng lại, phát ra tiếng vang nặng nề.Lông mi Khương Đường vì sợ mà run rẩy, trong ngực còn ôm áo sơ mi trắngcủa Lâm Uyên, tâm tình căng thẳng khẩn trương, lại mang theo một loại cảmgiác ***** nào đó.Khiến cho lỗ tai cô không khống chế được đỏ lên."Còn không đi ra?"Mi mắt Lâm Uyên rủ xuống, khuôn mặt có mấy phần chán trường. Thanh âmnói chuyện lại trầm thấp như âm thanh diễn tấu của đàn cello, lưu lại trong lòngcô như một trận nổ vang.Viền mắt Khương Đường đỏ hơn một chút.Thỏ trắng nhỏ trong lồng rốt cuộc hiện thân, Lâm Uyên đến gần một bước, đưatay mở ra quần áo che chắn trên vai cô.Ánh mắt xem xét từ trên xuống dưới.***** thật lớn, rất thích hợp để lúc ân ái tùy ý ***** thành đủ loại hìnhdạng. Eo nhỏ đến độ khiến anh cảm thấy chỉ cần một tay cũng có thể khống chế,đôi chân mảnh mai thon dài, ánh mắt của anh ảm đạm hơn một chút, chỉ là nghĩđến nếu để cho đôi chân đó quấn lên eo của mình thôi ***** của anh đãkhông khống chế muốn cứng rắn lên."Không cởi à?”Anh khẽ nhướng lông mày, biểu thị mình bất mãn với sự trì độn của cô."..." Khương Đường không nghĩ tới anh lại dứt khoát như vậy, ngón tay khôngkhống chế được cứng ngắc lại một chút.Đôi mắt không biết nên nhìn về nơi nào, yết hầu khô khốc, lý trí nói cho cô biết,đây cũng là một con sói, cô cần phải nhanh chóng xoay người chạy trốn, thếnhưng bất kể tự nói với mình như thế nào cô cũng không nhấc nổi một bước.Cơ thể...Còn đáng xấu hổ bởi vì âm thanh của anh mà có chút ngứa ngáy, huyệt nhỏchảy ra nước, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt ***** bên dưới.Lâm Uyên đã mất đi nhẫn nại, giơ tay lên trực tiếp kéo cô tới bên cạnh, ngóntay thon dài vén mái tóc dài hơi rối loạn của cô qua một bên.Hương bạc hà mát mẻ phả vào mặt, Khương Đường chưa bao giờ dựa vàongười khác phái nào gần như thế, chân run đến mức suýt chút nữa đã ngã quỵxuống đất, eo lại bị Lâm Uyên vững vàng cố định ôm chặt, cả nửa thân trên đềudựa vào trên người anh.Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào sườn mặt hoàn mỹ của cô, ánh mắt hung ácđiên cuồng như một con sói.Khương Đường trốn tránh anh, nhắm mắt lại.Một giây sau, anh thè lưỡi, đầu cúi xuống ***** láp vành tai cô, tiếng hít thở ồ ồ,nhiệt khí tùy ý phả vào nơi cầncổ của cô.A~.Thể nghiệm xa lạ lại ***** kéo tới, tim Khương Đường đập loạn như naicon nhảy nhót, điên cuồng chạy loạn, huyệt nhỏ trào ra càng nhiều nước, cô khónhịn phát ra một tiếng ‘ưm’, đôi chân vô thức kẹp chặt.Tay Lâm Uyên từ hông dời xuống dưới, luồn vào làn váy của cô, một đườngnhào nặn bắp chân cô, lòng bàn tay mang theo chút chai sần nhẹ nhàng vuốt quada thịt trên bắp đùi, khiến cô gái nhỏ cả kinh hoảng hốt.Ngay sau đó, tay của anh cách một bức tường phòng tuyến cuối cùng, *****trêu chọc hột nhỏ hơi nhô ra, chẳng mất bao lâu, một dòng chất lỏng trong suốtươn ướt dinh dính chảy vào trong lòng bàn tay anh.“Mới chỉ hơi ***** lỗ tai em mà đã ẩm ướt đến như thế này rồi.” Anh cười khẽ:“Nếu như là đổi thành ***** nơi đó của em thì sẽ như thế nào nhỉ? Cô béngoan?”Khương Đường hoảng loạn lắc đầu lia lịa: “Không được…”"Không muốn?" Lâm Uyên chế giễu mỉa mai tách mở chân cô ra, biến tư thếanh đã sớm ảo tưởng qua biến thành hiện thực, nắm một chân của cô lên để nóquấn quanh eo mình, đẩy mạnh một phát khiến nơi hơi nhô ra của anh chạm vào***** của cô: “Vậy dùng ***** làm em, có được không?”Chuyện này phát triển đã vượt ra khỏi dự liệu của cô, nơi bị anh chạm vào đãsớm tê dại, một loại cảm giác thoải mái khó có thể dùng lời diễn tả khiến eo côhơi vặn vẹo, dường như muốn tìm được một vị trí nào đó càng thêm thích hợp.Nhưng trên miệng lại cứ cắn chết không nhả: “Không được..."Âm thanh cất lên lại càng giống như tiếng ***** thoải mái.Mẹ nó.Bản chất chính là một cô nhóc lẳng lơ, còn giả vờ làm nữ sinh thanh thuần cáigì.Lâm Uyên bị cô ***** đến độ nơi đó sưng to lên một vòng, anh ra sức nắmlấy cằm của cô, để cho cô mở mắt ra thật to, chỉ vào cái đệm trên sàn nhà, thanhâm khàn khàn nói:"***** áo ra, nằm xuống."

Cửa phòng thay quần áo đóng lại, phát ra tiếng vang nặng nề.

Lông mi Khương Đường vì sợ mà run rẩy, trong ngực còn ôm áo sơ mi trắng

của Lâm Uyên, tâm tình căng thẳng khẩn trương, lại mang theo một loại cảm

giác ***** nào đó.

Khiến cho lỗ tai cô không khống chế được đỏ lên.

"Còn không đi ra?"

Mi mắt Lâm Uyên rủ xuống, khuôn mặt có mấy phần chán trường. Thanh âm

nói chuyện lại trầm thấp như âm thanh diễn tấu của đàn cello, lưu lại trong lòng

cô như một trận nổ vang.

Viền mắt Khương Đường đỏ hơn một chút.

Thỏ trắng nhỏ trong lồng rốt cuộc hiện thân, Lâm Uyên đến gần một bước, đưa

tay mở ra quần áo che chắn trên vai cô.

Ánh mắt xem xét từ trên xuống dưới.

***** thật lớn, rất thích hợp để lúc ân ái tùy ý ***** thành đủ loại hình

dạng. Eo nhỏ đến độ khiến anh cảm thấy chỉ cần một tay cũng có thể khống chế,

đôi chân mảnh mai thon dài, ánh mắt của anh ảm đạm hơn một chút, chỉ là nghĩ

đến nếu để cho đôi chân đó quấn lên eo của mình thôi ***** của anh đã

không khống chế muốn cứng rắn lên.

"Không cởi à?”

Anh khẽ nhướng lông mày, biểu thị mình bất mãn với sự trì độn của cô.

"..." Khương Đường không nghĩ tới anh lại dứt khoát như vậy, ngón tay không

khống chế được cứng ngắc lại một chút.

Đôi mắt không biết nên nhìn về nơi nào, yết hầu khô khốc, lý trí nói cho cô biết,

đây cũng là một con sói, cô cần phải nhanh chóng xoay người chạy trốn, thế

nhưng bất kể tự nói với mình như thế nào cô cũng không nhấc nổi một bước.

Cơ thể...

Còn đáng xấu hổ bởi vì âm thanh của anh mà có chút ngứa ngáy, huyệt nhỏ

chảy ra nước, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt ***** bên dưới.

Lâm Uyên đã mất đi nhẫn nại, giơ tay lên trực tiếp kéo cô tới bên cạnh, ngón

tay thon dài vén mái tóc dài hơi rối loạn của cô qua một bên.

Hương bạc hà mát mẻ phả vào mặt, Khương Đường chưa bao giờ dựa vào

người khác phái nào gần như thế, chân run đến mức suýt chút nữa đã ngã quỵ

xuống đất, eo lại bị Lâm Uyên vững vàng cố định ôm chặt, cả nửa thân trên đều

dựa vào trên người anh.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào sườn mặt hoàn mỹ của cô, ánh mắt hung ác

điên cuồng như một con sói.

Khương Đường trốn tránh anh, nhắm mắt lại.

Một giây sau, anh thè lưỡi, đầu cúi xuống ***** láp vành tai cô, tiếng hít thở ồ ồ,

nhiệt khí tùy ý phả vào nơi cầncổ của cô.

A~.

Thể nghiệm xa lạ lại ***** kéo tới, tim Khương Đường đập loạn như nai

con nhảy nhót, điên cuồng chạy loạn, huyệt nhỏ trào ra càng nhiều nước, cô khó

nhịn phát ra một tiếng ‘ưm’, đôi chân vô thức kẹp chặt.

Tay Lâm Uyên từ hông dời xuống dưới, luồn vào làn váy của cô, một đường

nhào nặn bắp chân cô, lòng bàn tay mang theo chút chai sần nhẹ nhàng vuốt qua

da thịt trên bắp đùi, khiến cô gái nhỏ cả kinh hoảng hốt.

Ngay sau đó, tay của anh cách một bức tường phòng tuyến cuối cùng, *****

trêu chọc hột nhỏ hơi nhô ra, chẳng mất bao lâu, một dòng chất lỏng trong suốt

ươn ướt dinh dính chảy vào trong lòng bàn tay anh.

“Mới chỉ hơi ***** lỗ tai em mà đã ẩm ướt đến như thế này rồi.” Anh cười khẽ:

“Nếu như là đổi thành ***** nơi đó của em thì sẽ như thế nào nhỉ? Cô bé

ngoan?”

Khương Đường hoảng loạn lắc đầu lia lịa: “Không được…”

"Không muốn?" Lâm Uyên chế giễu mỉa mai tách mở chân cô ra, biến tư thế

anh đã sớm ảo tưởng qua biến thành hiện thực, nắm một chân của cô lên để nó

quấn quanh eo mình, đẩy mạnh một phát khiến nơi hơi nhô ra của anh chạm vào

***** của cô: “Vậy dùng ***** làm em, có được không?”

Chuyện này phát triển đã vượt ra khỏi dự liệu của cô, nơi bị anh chạm vào đã

sớm tê dại, một loại cảm giác thoải mái khó có thể dùng lời diễn tả khiến eo cô

hơi vặn vẹo, dường như muốn tìm được một vị trí nào đó càng thêm thích hợp.

Nhưng trên miệng lại cứ cắn chết không nhả: “Không được..."

Âm thanh cất lên lại càng giống như tiếng ***** thoải mái.

Mẹ nó.

Bản chất chính là một cô nhóc lẳng lơ, còn giả vờ làm nữ sinh thanh thuần cái

gì.

Lâm Uyên bị cô ***** đến độ nơi đó sưng to lên một vòng, anh ra sức nắm

lấy cằm của cô, để cho cô mở mắt ra thật to, chỉ vào cái đệm trên sàn nhà, thanh

âm khàn khàn nói:

"***** áo ra, nằm xuống."

Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Cửa phòng thay quần áo đóng lại, phát ra tiếng vang nặng nề.Lông mi Khương Đường vì sợ mà run rẩy, trong ngực còn ôm áo sơ mi trắngcủa Lâm Uyên, tâm tình căng thẳng khẩn trương, lại mang theo một loại cảmgiác ***** nào đó.Khiến cho lỗ tai cô không khống chế được đỏ lên."Còn không đi ra?"Mi mắt Lâm Uyên rủ xuống, khuôn mặt có mấy phần chán trường. Thanh âmnói chuyện lại trầm thấp như âm thanh diễn tấu của đàn cello, lưu lại trong lòngcô như một trận nổ vang.Viền mắt Khương Đường đỏ hơn một chút.Thỏ trắng nhỏ trong lồng rốt cuộc hiện thân, Lâm Uyên đến gần một bước, đưatay mở ra quần áo che chắn trên vai cô.Ánh mắt xem xét từ trên xuống dưới.***** thật lớn, rất thích hợp để lúc ân ái tùy ý ***** thành đủ loại hìnhdạng. Eo nhỏ đến độ khiến anh cảm thấy chỉ cần một tay cũng có thể khống chế,đôi chân mảnh mai thon dài, ánh mắt của anh ảm đạm hơn một chút, chỉ là nghĩđến nếu để cho đôi chân đó quấn lên eo của mình thôi ***** của anh đãkhông khống chế muốn cứng rắn lên."Không cởi à?”Anh khẽ nhướng lông mày, biểu thị mình bất mãn với sự trì độn của cô."..." Khương Đường không nghĩ tới anh lại dứt khoát như vậy, ngón tay khôngkhống chế được cứng ngắc lại một chút.Đôi mắt không biết nên nhìn về nơi nào, yết hầu khô khốc, lý trí nói cho cô biết,đây cũng là một con sói, cô cần phải nhanh chóng xoay người chạy trốn, thếnhưng bất kể tự nói với mình như thế nào cô cũng không nhấc nổi một bước.Cơ thể...Còn đáng xấu hổ bởi vì âm thanh của anh mà có chút ngứa ngáy, huyệt nhỏchảy ra nước, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt ***** bên dưới.Lâm Uyên đã mất đi nhẫn nại, giơ tay lên trực tiếp kéo cô tới bên cạnh, ngóntay thon dài vén mái tóc dài hơi rối loạn của cô qua một bên.Hương bạc hà mát mẻ phả vào mặt, Khương Đường chưa bao giờ dựa vàongười khác phái nào gần như thế, chân run đến mức suýt chút nữa đã ngã quỵxuống đất, eo lại bị Lâm Uyên vững vàng cố định ôm chặt, cả nửa thân trên đềudựa vào trên người anh.Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào sườn mặt hoàn mỹ của cô, ánh mắt hung ácđiên cuồng như một con sói.Khương Đường trốn tránh anh, nhắm mắt lại.Một giây sau, anh thè lưỡi, đầu cúi xuống ***** láp vành tai cô, tiếng hít thở ồ ồ,nhiệt khí tùy ý phả vào nơi cầncổ của cô.A~.Thể nghiệm xa lạ lại ***** kéo tới, tim Khương Đường đập loạn như naicon nhảy nhót, điên cuồng chạy loạn, huyệt nhỏ trào ra càng nhiều nước, cô khónhịn phát ra một tiếng ‘ưm’, đôi chân vô thức kẹp chặt.Tay Lâm Uyên từ hông dời xuống dưới, luồn vào làn váy của cô, một đườngnhào nặn bắp chân cô, lòng bàn tay mang theo chút chai sần nhẹ nhàng vuốt quada thịt trên bắp đùi, khiến cô gái nhỏ cả kinh hoảng hốt.Ngay sau đó, tay của anh cách một bức tường phòng tuyến cuối cùng, *****trêu chọc hột nhỏ hơi nhô ra, chẳng mất bao lâu, một dòng chất lỏng trong suốtươn ướt dinh dính chảy vào trong lòng bàn tay anh.“Mới chỉ hơi ***** lỗ tai em mà đã ẩm ướt đến như thế này rồi.” Anh cười khẽ:“Nếu như là đổi thành ***** nơi đó của em thì sẽ như thế nào nhỉ? Cô béngoan?”Khương Đường hoảng loạn lắc đầu lia lịa: “Không được…”"Không muốn?" Lâm Uyên chế giễu mỉa mai tách mở chân cô ra, biến tư thếanh đã sớm ảo tưởng qua biến thành hiện thực, nắm một chân của cô lên để nóquấn quanh eo mình, đẩy mạnh một phát khiến nơi hơi nhô ra của anh chạm vào***** của cô: “Vậy dùng ***** làm em, có được không?”Chuyện này phát triển đã vượt ra khỏi dự liệu của cô, nơi bị anh chạm vào đãsớm tê dại, một loại cảm giác thoải mái khó có thể dùng lời diễn tả khiến eo côhơi vặn vẹo, dường như muốn tìm được một vị trí nào đó càng thêm thích hợp.Nhưng trên miệng lại cứ cắn chết không nhả: “Không được..."Âm thanh cất lên lại càng giống như tiếng ***** thoải mái.Mẹ nó.Bản chất chính là một cô nhóc lẳng lơ, còn giả vờ làm nữ sinh thanh thuần cáigì.Lâm Uyên bị cô ***** đến độ nơi đó sưng to lên một vòng, anh ra sức nắmlấy cằm của cô, để cho cô mở mắt ra thật to, chỉ vào cái đệm trên sàn nhà, thanhâm khàn khàn nói:"***** áo ra, nằm xuống."

Chương 4