Nhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ…
Chương 12
Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Nhóm dịch: Chiêu Anh CácKhương Đường đang viết nốt từ đơn tiếng Anh cuối cùng lên trên bài thi củamình, lúc này cách thời gian kết thúc giờ thi còn tận hai mươi phút, cô đặt bútxuống, nhoài người lên trên bàn phía trước.Từ sau hôm cô gặp anh trong ngõ hẻm đến bây giờ đã qua nửa tháng, dưới sự"Giám thị" của Trần Duẫn, cô đến cả khu dạy học của lớp 11 cũng không cócách nào tiến vào, căn bản không thể nào nhìn thấy Lâm Uyên.Mà anh là người đi đến đâu cũng như toàn thân phát sáng, lại không hiểu saobốc hơi khỏi thế gian, tựa như chưa từng có người tên Lâm Uyên xuất hiện ởsân trường.Khương Đường suy nghĩ mãi cũng không thể hiểu được thái độ của anh vào lầncuối bọn họ gặp nhau là sao.Hung ác điên cuồng như vậy.Thiếu niên trước đây cô lén lút yêu thầm được mỹ hóa quá độ sau khi thật sự tớigần lại ác liệt đến không chịu nổi.Cô quy quy củ củ lớn tới tuổi này rồi, đây vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với loạinam sinh xấu xa trắng trợn như anh, kỳ thật cô rất sợ, nhưng càng như thế thìmỗi một giây hai người tiếp xúc lại càng tràn ngập cảm giác không đoán trướcđược, cô cũng không nhịn được bị anh hấp dẫn.Thích, không những không giảm bớt mà trái lại còn tăng thêm.Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, giáo viên trông thi gọi mọi người lên nộpbài, tiếng giấy trắng ào ào truyền khắp toàn bộ phòng học, thứ sáu kết thúc.Khương Đường vẫn như thường lệ đi cùng Trần Duẫn về nhà, trong nhà khôngcó ai.Trần Duẫn quen cửa quen nẻo kéo Khương Đường đi vào phòng, để cặp sáchxuống ngồi ở trên ghế sô pha, lẩm bẩm muốn cô nhanh thay váy sáng ngày maitới lễ trao giải.Khương Đường nghe lời đi vào phòng cất quần áo, tháo chiếc váy màu đen đãbị cô treo lên trên nhiều ngày xuống.Ánh mắt Trần Duẫn lóe lên vẻ kinh diễm, lấy điện thoại di động ra chụp lại mộttấm: "Mắt nhìn của dì được quá đi mất! Tớ còn nghĩ cậu mặc váy đen có khinào sẽ bị già hay không, bây giờ nhìn mới thấy rất sang nha!”Khương Đường bị cô ấy thổi phồng đến mức mặt hơi đỏ lên, chần chờ nhấc lênlàn váy: "Chỗ eo này có phải là hơi chặt quá hay không..."“Như thế mới đẹp chứ!” Trần Duẫn cười tủm tỉm: “Cậu có muốn gửi một bứcảnh qua cho dì xem hay không? Nhất định là dì sẽ rất vui vẻ."Vậy sao.Khương Đường chớp chớp mắt, không cảm thấy đồng ý.Buổi tối, cô nằm ở trên giường, nhìn ảnh chụp trong điện thoại di động, rối rắmmột lát mới làm ổ trong chăn đăng ảnh lên danh sách bạn bè. Như vậy, hẳn làmẹ cũng sẽ thấy nhỉ?Tay Khương Đường nắm điện thoại di động, ngủ thiếp đi trong sự chờ đợiKhương Mộng Hi bình luận hoặc like một cái....Sáng sớm hôm sau, tại phòng hoà nhạc trong trung tâm thành phố.Khương Đường đã ở trong phòng nghỉ chờ từ sớm, bộ phận chịu trách nhiệm tổchức vô cùng ưu đãi với các cô, mỗi một người đoạt giải đều có một phòng nghỉngơi độc lập, không quấy rầy lẫn nhau, cũng đã giảm bớt phân đoạn cho cô vì lolắng mà phải trò chuyện với người khác.Cô đã thay váy xong, đang ngồi ở trước gương vẽ lông mày.Bên ngoài chợt có âm thanh ồn ào náo nhiệt, nữ sinh bên cạnh gọi tới rất nhiềubạn bè thân thích, phô trương cứ như là tụ tập ăn tết vậy.Khương Đường nghe thấy cô gái đó nhận được từng câu dặn dò, có chút thấtvọng.Quan hệ với người thân trong nhà của cô rất yếu, Khương Mộng Hi vẫn luôncực lực che giấu quan hệ của hai người, ngoại trừ ông ngoại bà ngoại ra thì côcũng không có anh trai em gái gần gũi thân thiết gì đó."Lâm Uyên, rốt cuộc anh cũng tới rồi!”Chợt nghe đến cái tên này, tay Khương Đường run một cái, bút vẽ lông mày rơixuống đất. Cô khắc chế không được đứng dậy, mở cửa ra.“Anh thấy em mặc váy này có đẹp không?” Nữ sinh nhấc lên làn váy đi về phíathiếu niên vừa mới tới."Ừm.” Anh chỉ đáp một tiếng, tầm mắt đảo quanh một vòng, sau khi nghe thấytiếng vang liền dừng lại trên người Khương Đường, lông mày khẽ nhướng:“Đẹp.”Thiếu nữ trước mắt hiếm khi thả mái tóc dài xuống, tóc đen hai bên khiếnkhuôn mặt của cô càng thêm yêu kiều xinh đẹp, sau khi được dặm phấn trangđiểm, đôi mắt như nai con vẫn như cũ ôn hòa không có chút lực công kích, môicô được tô son đỏ tươi, nhìn y như một viên trái cây mọng nước chắc nịch.“Em còn mũ nữa, chờ chút em đội lên cho anh xem!”“Được.”Anh không ngừng lại, lập tức đi tới chỗ cô, áo gió bên ngoài màu khói xámđược đặt sẵn vừa vặn với cơ thể, vạt áo khẽ lay theo bước chân anh, vừa caolãnh lại cấm dục.Nữ sinh kia vẫn đang ở bên cạnh tìm kiếm đồ, Lâm Uyên lại giơ tay lên đặt trêneo Khương Đường, chiếc váy bó sát phác hoạ ra cơ thể cô gái nhỏ, vòng eo nhỏcó thể nắm giữ trong lòng bàn tay, có cảm giác như thể không đỡ nổi một đòn.Khương Đường bị ánh mắt sáng quắc của anh nhìn đến độ hơi kinh ngạc, côchần chờ nói: "Anh...""Tìm được rồi!" Giày cao gót của cô gái bên cạnh nhẹ nhàng xoay chuyển.Lâm Uyên im lặng nhìn Khương Đường, tay vẫn không có chút ý tứ muốnbuông ra. Ám muội như vậy, bất kỳ người nào nhìn thấy cũng khó tránh khỏimơ tưởng viển vông.Tim Khương Đường đập nhanh tới không kiềm được, trước khi cô gái kia đi raầ ếphá vỡ không khí đã trở tay kéo anh vào trong phòng, rầm một tiếng đóng cửalại.“Ơ, người đâu rồi? Lâm Uyên?"Chàng trai đang bị người tìm kiếm lại cười nhẹ một cái, thuận tay khóa trái cửalại....Lúc Khương Đường bị Lâm Uyên ôm đặt lên trên ghế sa lon còn có chút mơ hồ,cô cũng không nghĩ ra được vì sao mỗi lần bọn họ gặp gỡ đều không thoát khỏimấy cảnh tình sắc như thế này, lúc bàn tay lạnh lẽo của Lâm Uyên lần vào tìmkiếm nơi ***** cô, cô gái lúc này mới phản ứng được, giãy dụa nói:“Không được, lát nữa em còn phải… Lên sân khấu."Lâm Uyên đè lên vai cô,mùi hương thơm ngát của cô gái trẻ quanh quẩn quanh chóp mũi anh: “Cho nên,nếu em không muốn mất mặt thì tự mình ngoan ngoãn cởi váy ra đi.”Anh ta cũng không có ý định từ bỏ bánh ngọt sắp tới tay.Khương Đường chậm rãi nhìn chằm chằm anh, cuối cùng một chút lý trí cònchiếm cứ trong đầu cô."Không phải nói muốn cùng với tôi ở bên nhau sao?"Vừa nói anh vừa hôn lên đôi môi của cô, hơi thở có hương bạc hà yếu ớt xen lẫnmùi thuốc lá khiến tầng phòng bị cuối cùng trong nội tâm của cô sụp đổ.Khương Đường hơi nâng thân lên, bàn tay mò tới sau váy, tìm thấy khóa zip,một đường kéo xuống, chiếc váy ren trễ vai cứ như vị người xé ra, lộ ra thịt quảtrắng mịn bên trong.Lâm Uyên lùi ra dựa lưng vào ghế sô pha, nghiêm chỉnh ngồi nhìn cô cởi váy rađặt qua một bên, ***** to lớn theo động tác của cô rung động nhấp nhô,chân dài duỗi một cái, ***** cũng bị cởi ra, âm đ*o trắng mịn không có mộtcọng lông mao, hai chân cô khẽ mở ra, lỗ nhỏ hồng nhạt theo động tác của cô lộra một khe nhỏ.Huyệt nhỏ cực kỳ mê người.Chỉ nhìn thôi cũng khiến hầu kết Lâm Uyên không nhịn được trượt lên trượtxuống, anh dán người lên, chê cô chậm chạp, tay giúp cô kéo áo lót xuống, vùiđầu *****, khiêu khích hai hạt đậu nho nhỏ đến càng thêm hồng nộn."Ừm...Anh chậm một chút..."Khương Đường ôm cổ anh, cơ thể bị cơn ***** do anh ***** láp khẽ runrẩy, vừa đau lại xót, ánh mắt cô ửng đỏ, nghĩ đến người lúc này đang khôngngừng thưởng thức ngực của mình là Lâm Uyên, cả người cô đều nóng ran, đôichân càng mở ra lớn hơn, vòng chân lên cuốn lấy eo của anh, bên dưới dính sátvào ***** của anh, hơi cử động ma sát hai cánh hoa hồng với *****của anh.“A~.” Cảm giác thoải mái lại xuất hiện.Anh trái lại còn ***** cắn mạnh hơn, tay cũng ra sức nhào nặn, hai ***** nhưmuốn trào ra từ các khe hở ngón tay anh.Cơ thể cô gái trẻ vô cùng mẫn cảm, chỉ chốc lát sau trong huyệt nhỏ đã bắt đầutiết ra d*m thủy, cơn trống vắng và khát vọng được lấp đầy khiến cô khôngngừng vặn vẹo eo: “… Em muốn.”Lâm Uyên buông đôi thỏ trắng kia ra, tay mò xuống ***** một cái, giơ lênbàn tay đã dính chất lỏng của mình lên biểu diễn cho cô nhìn: "Vừa rồi khôngphải còn muốn ngạo mạn với tôi sao, hửm?”Yêu đương vụng trộm ***** đến mọi giác quan của cô, lúc này cô mẫn cảmhơn so với bất cứ lúc nào, Khương Đường lè lưỡi, ngoan ngoãn ***** d*m thủytrong tay anh: “Em khó chịu quá…”“Đệch.”Lâm Uyên bị cô vô ý thức khiêu khích vào điểm yếu cả da đầu tê dại, máu thịttoàn thân đều dồn xuống phía dưới, hận không thể lập tức đâm vào trong lỗ nhỏkia, đâm chết cô nàng ***** lẳng lơ này.Anh ***** xuống, côn th*t bên dưới vểnh cao ***** giữa hai cánh hoa âmđạo, dù chưa thật sự tiến vào nhưng ***** nơi biên giới cũng khiến cho bàntay ***** ***** của anh vô ý thức gia tăng cường độ.Khương Đường há mồm, khẽ nhàng thở hổn hển, khuôn mặt kiều mị đến khôngnhịn được, ***** tiết ra d*m thủy bị côn th*t ma sát bắn tung toé ở trên ghế salon.Cô nỉ non một tiếng, đôi chân giống như yêu tinh càng kẹp chặt hơn, để cho***** thô to không ngừng lên lên xuống xuống ***** cô, côn th*tđụng vào viên trân châu nhỏ trên mép âm đ*o, ***** với *****, sảngkhoái đến mức Khương Đường phải cắn môi *****.Anh lại cọ xát ác liệt hơn mấy lần: "Đồ lẳng lơ này nữa, em có sướng haykhông?""... Sướng." Toàn thân cô đều đỏ bừng."Mấy ngày nay em có tự an ủi mình hay không?"Lâm Uyên tách mở mông cô, để cho côn th*t càng bị kẹp chặt hơn, lớp lông masát vào ***** nhất của cô gái, như muốn phá vỡ tất cả đút vào bên trong."Có... Nghĩ đến anh... Ưm a..."“Nghĩ tới tôi làm gì?”"..." Khương Đường bị anh cọ đến tâm trí bay loạn, đôi mắt long lanh động lòngngười.Không đợi được câu trả lời chắc chắn của cô, Lâm Uyên nhíu mày, thả chậmđộng tác, ***** cũng rời khỏi hạt ngọc cần gấp được âu yếm của cô, chỉ tùy ývẽ thành vòng tròn xung quanh."Ngoan, trả lời tôi.""... Nghĩ tới, anh ***** em, âm đ*o liền ướt.”Lúc này cô đã mềm như cây bông, dán sát vào ***** của anh, mồ hôi củangười đàn ông căng thẳng rơi xuống, nhỏ ở trên xương quai xanh của cô: "Cònmuốn anh làm em…Á…”Hơi thở cực nóng của Lâm Uyên phun vào bên tai cô, tay ***** eo cô, thândưới mãnh liệt va chạm, ma sát đến độ làn da ***** cô đều đỏ, âm thanhđè nén khàn khàn: “Muốn đàn ông tới như vậy?”"Không có.” Khương Đường vươn đầu lên ***** hầu kết của anh, lấy lòng nói:"Chỉ muốn anh thôi.”- --
Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Khương Đường đang viết nốt từ đơn tiếng Anh cuối cùng lên trên bài thi của
mình, lúc này cách thời gian kết thúc giờ thi còn tận hai mươi phút, cô đặt bút
xuống, nhoài người lên trên bàn phía trước.
Từ sau hôm cô gặp anh trong ngõ hẻm đến bây giờ đã qua nửa tháng, dưới sự
"Giám thị" của Trần Duẫn, cô đến cả khu dạy học của lớp 11 cũng không có
cách nào tiến vào, căn bản không thể nào nhìn thấy Lâm Uyên.
Mà anh là người đi đến đâu cũng như toàn thân phát sáng, lại không hiểu sao
bốc hơi khỏi thế gian, tựa như chưa từng có người tên Lâm Uyên xuất hiện ở
sân trường.
Khương Đường suy nghĩ mãi cũng không thể hiểu được thái độ của anh vào lần
cuối bọn họ gặp nhau là sao.
Hung ác điên cuồng như vậy.
Thiếu niên trước đây cô lén lút yêu thầm được mỹ hóa quá độ sau khi thật sự tới
gần lại ác liệt đến không chịu nổi.
Cô quy quy củ củ lớn tới tuổi này rồi, đây vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với loại
nam sinh xấu xa trắng trợn như anh, kỳ thật cô rất sợ, nhưng càng như thế thì
mỗi một giây hai người tiếp xúc lại càng tràn ngập cảm giác không đoán trước
được, cô cũng không nhịn được bị anh hấp dẫn.
Thích, không những không giảm bớt mà trái lại còn tăng thêm.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, giáo viên trông thi gọi mọi người lên nộp
bài, tiếng giấy trắng ào ào truyền khắp toàn bộ phòng học, thứ sáu kết thúc.
Khương Đường vẫn như thường lệ đi cùng Trần Duẫn về nhà, trong nhà không
có ai.
Trần Duẫn quen cửa quen nẻo kéo Khương Đường đi vào phòng, để cặp sách
xuống ngồi ở trên ghế sô pha, lẩm bẩm muốn cô nhanh thay váy sáng ngày mai
tới lễ trao giải.
Khương Đường nghe lời đi vào phòng cất quần áo, tháo chiếc váy màu đen đã
bị cô treo lên trên nhiều ngày xuống.
Ánh mắt Trần Duẫn lóe lên vẻ kinh diễm, lấy điện thoại di động ra chụp lại một
tấm: "Mắt nhìn của dì được quá đi mất! Tớ còn nghĩ cậu mặc váy đen có khi
nào sẽ bị già hay không, bây giờ nhìn mới thấy rất sang nha!”
Khương Đường bị cô ấy thổi phồng đến mức mặt hơi đỏ lên, chần chờ nhấc lên
làn váy: "Chỗ eo này có phải là hơi chặt quá hay không..."
“Như thế mới đẹp chứ!” Trần Duẫn cười tủm tỉm: “Cậu có muốn gửi một bức
ảnh qua cho dì xem hay không? Nhất định là dì sẽ rất vui vẻ."
Vậy sao.
Khương Đường chớp chớp mắt, không cảm thấy đồng ý.
Buổi tối, cô nằm ở trên giường, nhìn ảnh chụp trong điện thoại di động, rối rắm
một lát mới làm ổ trong chăn đăng ảnh lên danh sách bạn bè. Như vậy, hẳn là
mẹ cũng sẽ thấy nhỉ?
Tay Khương Đường nắm điện thoại di động, ngủ thiếp đi trong sự chờ đợi
Khương Mộng Hi bình luận hoặc like một cái.
...
Sáng sớm hôm sau, tại phòng hoà nhạc trong trung tâm thành phố.
Khương Đường đã ở trong phòng nghỉ chờ từ sớm, bộ phận chịu trách nhiệm tổ
chức vô cùng ưu đãi với các cô, mỗi một người đoạt giải đều có một phòng nghỉ
ngơi độc lập, không quấy rầy lẫn nhau, cũng đã giảm bớt phân đoạn cho cô vì lo
lắng mà phải trò chuyện với người khác.
Cô đã thay váy xong, đang ngồi ở trước gương vẽ lông mày.
Bên ngoài chợt có âm thanh ồn ào náo nhiệt, nữ sinh bên cạnh gọi tới rất nhiều
bạn bè thân thích, phô trương cứ như là tụ tập ăn tết vậy.
Khương Đường nghe thấy cô gái đó nhận được từng câu dặn dò, có chút thất
vọng.
Quan hệ với người thân trong nhà của cô rất yếu, Khương Mộng Hi vẫn luôn
cực lực che giấu quan hệ của hai người, ngoại trừ ông ngoại bà ngoại ra thì cô
cũng không có anh trai em gái gần gũi thân thiết gì đó.
"Lâm Uyên, rốt cuộc anh cũng tới rồi!”
Chợt nghe đến cái tên này, tay Khương Đường run một cái, bút vẽ lông mày rơi
xuống đất. Cô khắc chế không được đứng dậy, mở cửa ra.
“Anh thấy em mặc váy này có đẹp không?” Nữ sinh nhấc lên làn váy đi về phía
thiếu niên vừa mới tới.
"Ừm.” Anh chỉ đáp một tiếng, tầm mắt đảo quanh một vòng, sau khi nghe thấy
tiếng vang liền dừng lại trên người Khương Đường, lông mày khẽ nhướng:
“Đẹp.”
Thiếu nữ trước mắt hiếm khi thả mái tóc dài xuống, tóc đen hai bên khiến
khuôn mặt của cô càng thêm yêu kiều xinh đẹp, sau khi được dặm phấn trang
điểm, đôi mắt như nai con vẫn như cũ ôn hòa không có chút lực công kích, môi
cô được tô son đỏ tươi, nhìn y như một viên trái cây mọng nước chắc nịch.
“Em còn mũ nữa, chờ chút em đội lên cho anh xem!”
“Được.”
Anh không ngừng lại, lập tức đi tới chỗ cô, áo gió bên ngoài màu khói xám
được đặt sẵn vừa vặn với cơ thể, vạt áo khẽ lay theo bước chân anh, vừa cao
lãnh lại cấm dục.
Nữ sinh kia vẫn đang ở bên cạnh tìm kiếm đồ, Lâm Uyên lại giơ tay lên đặt trên
eo Khương Đường, chiếc váy bó sát phác hoạ ra cơ thể cô gái nhỏ, vòng eo nhỏ
có thể nắm giữ trong lòng bàn tay, có cảm giác như thể không đỡ nổi một đòn.
Khương Đường bị ánh mắt sáng quắc của anh nhìn đến độ hơi kinh ngạc, cô
chần chờ nói: "Anh..."
"Tìm được rồi!" Giày cao gót của cô gái bên cạnh nhẹ nhàng xoay chuyển.
Lâm Uyên im lặng nhìn Khương Đường, tay vẫn không có chút ý tứ muốn
buông ra. Ám muội như vậy, bất kỳ người nào nhìn thấy cũng khó tránh khỏi
mơ tưởng viển vông.
Tim Khương Đường đập nhanh tới không kiềm được, trước khi cô gái kia đi ra
ầ ế
phá vỡ không khí đã trở tay kéo anh vào trong phòng, rầm một tiếng đóng cửa
lại.
“Ơ, người đâu rồi? Lâm Uyên?"
Chàng trai đang bị người tìm kiếm lại cười nhẹ một cái, thuận tay khóa trái cửa
lại.
...
Lúc Khương Đường bị Lâm Uyên ôm đặt lên trên ghế sa lon còn có chút mơ hồ,
cô cũng không nghĩ ra được vì sao mỗi lần bọn họ gặp gỡ đều không thoát khỏi
mấy cảnh tình sắc như thế này, lúc bàn tay lạnh lẽo của Lâm Uyên lần vào tìm
kiếm nơi ***** cô, cô gái lúc này mới phản ứng được, giãy dụa nói:
“Không được, lát nữa em còn phải… Lên sân khấu."
Lâm Uyên đè lên vai cô,
mùi hương thơm ngát của cô gái trẻ quanh quẩn quanh chóp mũi anh: “Cho nên,
nếu em không muốn mất mặt thì tự mình ngoan ngoãn cởi váy ra đi.”
Anh ta cũng không có ý định từ bỏ bánh ngọt sắp tới tay.
Khương Đường chậm rãi nhìn chằm chằm anh, cuối cùng một chút lý trí còn
chiếm cứ trong đầu cô.
"Không phải nói muốn cùng với tôi ở bên nhau sao?"
Vừa nói anh vừa hôn lên đôi môi của cô, hơi thở có hương bạc hà yếu ớt xen lẫn
mùi thuốc lá khiến tầng phòng bị cuối cùng trong nội tâm của cô sụp đổ.
Khương Đường hơi nâng thân lên, bàn tay mò tới sau váy, tìm thấy khóa zip,
một đường kéo xuống, chiếc váy ren trễ vai cứ như vị người xé ra, lộ ra thịt quả
trắng mịn bên trong.
Lâm Uyên lùi ra dựa lưng vào ghế sô pha, nghiêm chỉnh ngồi nhìn cô cởi váy ra
đặt qua một bên, ***** to lớn theo động tác của cô rung động nhấp nhô,
chân dài duỗi một cái, ***** cũng bị cởi ra, âm đ*o trắng mịn không có một
cọng lông mao, hai chân cô khẽ mở ra, lỗ nhỏ hồng nhạt theo động tác của cô lộ
ra một khe nhỏ.
Huyệt nhỏ cực kỳ mê người.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến hầu kết Lâm Uyên không nhịn được trượt lên trượt
xuống, anh dán người lên, chê cô chậm chạp, tay giúp cô kéo áo lót xuống, vùi
đầu *****, khiêu khích hai hạt đậu nho nhỏ đến càng thêm hồng nộn.
"Ừm...Anh chậm một chút..."
Khương Đường ôm cổ anh, cơ thể bị cơn ***** do anh ***** láp khẽ run
rẩy, vừa đau lại xót, ánh mắt cô ửng đỏ, nghĩ đến người lúc này đang không
ngừng thưởng thức ngực của mình là Lâm Uyên, cả người cô đều nóng ran, đôi
chân càng mở ra lớn hơn, vòng chân lên cuốn lấy eo của anh, bên dưới dính sát
vào ***** của anh, hơi cử động ma sát hai cánh hoa hồng với *****
của anh.
“A~.” Cảm giác thoải mái lại xuất hiện.
Anh trái lại còn ***** cắn mạnh hơn, tay cũng ra sức nhào nặn, hai ***** như
muốn trào ra từ các khe hở ngón tay anh.
Cơ thể cô gái trẻ vô cùng mẫn cảm, chỉ chốc lát sau trong huyệt nhỏ đã bắt đầu
tiết ra d*m thủy, cơn trống vắng và khát vọng được lấp đầy khiến cô không
ngừng vặn vẹo eo: “… Em muốn.”
Lâm Uyên buông đôi thỏ trắng kia ra, tay mò xuống ***** một cái, giơ lên
bàn tay đã dính chất lỏng của mình lên biểu diễn cho cô nhìn: "Vừa rồi không
phải còn muốn ngạo mạn với tôi sao, hửm?”
Yêu đương vụng trộm ***** đến mọi giác quan của cô, lúc này cô mẫn cảm
hơn so với bất cứ lúc nào, Khương Đường lè lưỡi, ngoan ngoãn ***** d*m thủy
trong tay anh: “Em khó chịu quá…”
“Đệch.”
Lâm Uyên bị cô vô ý thức khiêu khích vào điểm yếu cả da đầu tê dại, máu thịt
toàn thân đều dồn xuống phía dưới, hận không thể lập tức đâm vào trong lỗ nhỏ
kia, đâm chết cô nàng ***** lẳng lơ này.
Anh ***** xuống, côn th*t bên dưới vểnh cao ***** giữa hai cánh hoa âm
đạo, dù chưa thật sự tiến vào nhưng ***** nơi biên giới cũng khiến cho bàn
tay ***** ***** của anh vô ý thức gia tăng cường độ.
Khương Đường há mồm, khẽ nhàng thở hổn hển, khuôn mặt kiều mị đến không
nhịn được, ***** tiết ra d*m thủy bị côn th*t ma sát bắn tung toé ở trên ghế sa
lon.
Cô nỉ non một tiếng, đôi chân giống như yêu tinh càng kẹp chặt hơn, để cho
***** thô to không ngừng lên lên xuống xuống ***** cô, côn th*t
đụng vào viên trân châu nhỏ trên mép âm đ*o, ***** với *****, sảng
khoái đến mức Khương Đường phải cắn môi *****.
Anh lại cọ xát ác liệt hơn mấy lần: "Đồ lẳng lơ này nữa, em có sướng hay
không?"
"... Sướng." Toàn thân cô đều đỏ bừng.
"Mấy ngày nay em có tự an ủi mình hay không?"
Lâm Uyên tách mở mông cô, để cho côn th*t càng bị kẹp chặt hơn, lớp lông ma
sát vào ***** nhất của cô gái, như muốn phá vỡ tất cả đút vào bên trong.
"Có... Nghĩ đến anh... Ưm a..."
“Nghĩ tới tôi làm gì?”
"..." Khương Đường bị anh cọ đến tâm trí bay loạn, đôi mắt long lanh động lòng
người.
Không đợi được câu trả lời chắc chắn của cô, Lâm Uyên nhíu mày, thả chậm
động tác, ***** cũng rời khỏi hạt ngọc cần gấp được âu yếm của cô, chỉ tùy ý
vẽ thành vòng tròn xung quanh.
"Ngoan, trả lời tôi."
"... Nghĩ tới, anh ***** em, âm đ*o liền ướt.”
Lúc này cô đã mềm như cây bông, dán sát vào ***** của anh, mồ hôi của
người đàn ông căng thẳng rơi xuống, nhỏ ở trên xương quai xanh của cô: "Còn
muốn anh làm em…Á…”
Hơi thở cực nóng của Lâm Uyên phun vào bên tai cô, tay ***** eo cô, thân
dưới mãnh liệt va chạm, ma sát đến độ làn da ***** cô đều đỏ, âm thanh
đè nén khàn khàn: “Muốn đàn ông tới như vậy?”
"Không có.” Khương Đường vươn đầu lên ***** hầu kết của anh, lấy lòng nói:
"Chỉ muốn anh thôi.”
- --
Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Nhóm dịch: Chiêu Anh CácKhương Đường đang viết nốt từ đơn tiếng Anh cuối cùng lên trên bài thi củamình, lúc này cách thời gian kết thúc giờ thi còn tận hai mươi phút, cô đặt bútxuống, nhoài người lên trên bàn phía trước.Từ sau hôm cô gặp anh trong ngõ hẻm đến bây giờ đã qua nửa tháng, dưới sự"Giám thị" của Trần Duẫn, cô đến cả khu dạy học của lớp 11 cũng không cócách nào tiến vào, căn bản không thể nào nhìn thấy Lâm Uyên.Mà anh là người đi đến đâu cũng như toàn thân phát sáng, lại không hiểu saobốc hơi khỏi thế gian, tựa như chưa từng có người tên Lâm Uyên xuất hiện ởsân trường.Khương Đường suy nghĩ mãi cũng không thể hiểu được thái độ của anh vào lầncuối bọn họ gặp nhau là sao.Hung ác điên cuồng như vậy.Thiếu niên trước đây cô lén lút yêu thầm được mỹ hóa quá độ sau khi thật sự tớigần lại ác liệt đến không chịu nổi.Cô quy quy củ củ lớn tới tuổi này rồi, đây vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với loạinam sinh xấu xa trắng trợn như anh, kỳ thật cô rất sợ, nhưng càng như thế thìmỗi một giây hai người tiếp xúc lại càng tràn ngập cảm giác không đoán trướcđược, cô cũng không nhịn được bị anh hấp dẫn.Thích, không những không giảm bớt mà trái lại còn tăng thêm.Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, giáo viên trông thi gọi mọi người lên nộpbài, tiếng giấy trắng ào ào truyền khắp toàn bộ phòng học, thứ sáu kết thúc.Khương Đường vẫn như thường lệ đi cùng Trần Duẫn về nhà, trong nhà khôngcó ai.Trần Duẫn quen cửa quen nẻo kéo Khương Đường đi vào phòng, để cặp sáchxuống ngồi ở trên ghế sô pha, lẩm bẩm muốn cô nhanh thay váy sáng ngày maitới lễ trao giải.Khương Đường nghe lời đi vào phòng cất quần áo, tháo chiếc váy màu đen đãbị cô treo lên trên nhiều ngày xuống.Ánh mắt Trần Duẫn lóe lên vẻ kinh diễm, lấy điện thoại di động ra chụp lại mộttấm: "Mắt nhìn của dì được quá đi mất! Tớ còn nghĩ cậu mặc váy đen có khinào sẽ bị già hay không, bây giờ nhìn mới thấy rất sang nha!”Khương Đường bị cô ấy thổi phồng đến mức mặt hơi đỏ lên, chần chờ nhấc lênlàn váy: "Chỗ eo này có phải là hơi chặt quá hay không..."“Như thế mới đẹp chứ!” Trần Duẫn cười tủm tỉm: “Cậu có muốn gửi một bứcảnh qua cho dì xem hay không? Nhất định là dì sẽ rất vui vẻ."Vậy sao.Khương Đường chớp chớp mắt, không cảm thấy đồng ý.Buổi tối, cô nằm ở trên giường, nhìn ảnh chụp trong điện thoại di động, rối rắmmột lát mới làm ổ trong chăn đăng ảnh lên danh sách bạn bè. Như vậy, hẳn làmẹ cũng sẽ thấy nhỉ?Tay Khương Đường nắm điện thoại di động, ngủ thiếp đi trong sự chờ đợiKhương Mộng Hi bình luận hoặc like một cái....Sáng sớm hôm sau, tại phòng hoà nhạc trong trung tâm thành phố.Khương Đường đã ở trong phòng nghỉ chờ từ sớm, bộ phận chịu trách nhiệm tổchức vô cùng ưu đãi với các cô, mỗi một người đoạt giải đều có một phòng nghỉngơi độc lập, không quấy rầy lẫn nhau, cũng đã giảm bớt phân đoạn cho cô vì lolắng mà phải trò chuyện với người khác.Cô đã thay váy xong, đang ngồi ở trước gương vẽ lông mày.Bên ngoài chợt có âm thanh ồn ào náo nhiệt, nữ sinh bên cạnh gọi tới rất nhiềubạn bè thân thích, phô trương cứ như là tụ tập ăn tết vậy.Khương Đường nghe thấy cô gái đó nhận được từng câu dặn dò, có chút thấtvọng.Quan hệ với người thân trong nhà của cô rất yếu, Khương Mộng Hi vẫn luôncực lực che giấu quan hệ của hai người, ngoại trừ ông ngoại bà ngoại ra thì côcũng không có anh trai em gái gần gũi thân thiết gì đó."Lâm Uyên, rốt cuộc anh cũng tới rồi!”Chợt nghe đến cái tên này, tay Khương Đường run một cái, bút vẽ lông mày rơixuống đất. Cô khắc chế không được đứng dậy, mở cửa ra.“Anh thấy em mặc váy này có đẹp không?” Nữ sinh nhấc lên làn váy đi về phíathiếu niên vừa mới tới."Ừm.” Anh chỉ đáp một tiếng, tầm mắt đảo quanh một vòng, sau khi nghe thấytiếng vang liền dừng lại trên người Khương Đường, lông mày khẽ nhướng:“Đẹp.”Thiếu nữ trước mắt hiếm khi thả mái tóc dài xuống, tóc đen hai bên khiếnkhuôn mặt của cô càng thêm yêu kiều xinh đẹp, sau khi được dặm phấn trangđiểm, đôi mắt như nai con vẫn như cũ ôn hòa không có chút lực công kích, môicô được tô son đỏ tươi, nhìn y như một viên trái cây mọng nước chắc nịch.“Em còn mũ nữa, chờ chút em đội lên cho anh xem!”“Được.”Anh không ngừng lại, lập tức đi tới chỗ cô, áo gió bên ngoài màu khói xámđược đặt sẵn vừa vặn với cơ thể, vạt áo khẽ lay theo bước chân anh, vừa caolãnh lại cấm dục.Nữ sinh kia vẫn đang ở bên cạnh tìm kiếm đồ, Lâm Uyên lại giơ tay lên đặt trêneo Khương Đường, chiếc váy bó sát phác hoạ ra cơ thể cô gái nhỏ, vòng eo nhỏcó thể nắm giữ trong lòng bàn tay, có cảm giác như thể không đỡ nổi một đòn.Khương Đường bị ánh mắt sáng quắc của anh nhìn đến độ hơi kinh ngạc, côchần chờ nói: "Anh...""Tìm được rồi!" Giày cao gót của cô gái bên cạnh nhẹ nhàng xoay chuyển.Lâm Uyên im lặng nhìn Khương Đường, tay vẫn không có chút ý tứ muốnbuông ra. Ám muội như vậy, bất kỳ người nào nhìn thấy cũng khó tránh khỏimơ tưởng viển vông.Tim Khương Đường đập nhanh tới không kiềm được, trước khi cô gái kia đi raầ ếphá vỡ không khí đã trở tay kéo anh vào trong phòng, rầm một tiếng đóng cửalại.“Ơ, người đâu rồi? Lâm Uyên?"Chàng trai đang bị người tìm kiếm lại cười nhẹ một cái, thuận tay khóa trái cửalại....Lúc Khương Đường bị Lâm Uyên ôm đặt lên trên ghế sa lon còn có chút mơ hồ,cô cũng không nghĩ ra được vì sao mỗi lần bọn họ gặp gỡ đều không thoát khỏimấy cảnh tình sắc như thế này, lúc bàn tay lạnh lẽo của Lâm Uyên lần vào tìmkiếm nơi ***** cô, cô gái lúc này mới phản ứng được, giãy dụa nói:“Không được, lát nữa em còn phải… Lên sân khấu."Lâm Uyên đè lên vai cô,mùi hương thơm ngát của cô gái trẻ quanh quẩn quanh chóp mũi anh: “Cho nên,nếu em không muốn mất mặt thì tự mình ngoan ngoãn cởi váy ra đi.”Anh ta cũng không có ý định từ bỏ bánh ngọt sắp tới tay.Khương Đường chậm rãi nhìn chằm chằm anh, cuối cùng một chút lý trí cònchiếm cứ trong đầu cô."Không phải nói muốn cùng với tôi ở bên nhau sao?"Vừa nói anh vừa hôn lên đôi môi của cô, hơi thở có hương bạc hà yếu ớt xen lẫnmùi thuốc lá khiến tầng phòng bị cuối cùng trong nội tâm của cô sụp đổ.Khương Đường hơi nâng thân lên, bàn tay mò tới sau váy, tìm thấy khóa zip,một đường kéo xuống, chiếc váy ren trễ vai cứ như vị người xé ra, lộ ra thịt quảtrắng mịn bên trong.Lâm Uyên lùi ra dựa lưng vào ghế sô pha, nghiêm chỉnh ngồi nhìn cô cởi váy rađặt qua một bên, ***** to lớn theo động tác của cô rung động nhấp nhô,chân dài duỗi một cái, ***** cũng bị cởi ra, âm đ*o trắng mịn không có mộtcọng lông mao, hai chân cô khẽ mở ra, lỗ nhỏ hồng nhạt theo động tác của cô lộra một khe nhỏ.Huyệt nhỏ cực kỳ mê người.Chỉ nhìn thôi cũng khiến hầu kết Lâm Uyên không nhịn được trượt lên trượtxuống, anh dán người lên, chê cô chậm chạp, tay giúp cô kéo áo lót xuống, vùiđầu *****, khiêu khích hai hạt đậu nho nhỏ đến càng thêm hồng nộn."Ừm...Anh chậm một chút..."Khương Đường ôm cổ anh, cơ thể bị cơn ***** do anh ***** láp khẽ runrẩy, vừa đau lại xót, ánh mắt cô ửng đỏ, nghĩ đến người lúc này đang khôngngừng thưởng thức ngực của mình là Lâm Uyên, cả người cô đều nóng ran, đôichân càng mở ra lớn hơn, vòng chân lên cuốn lấy eo của anh, bên dưới dính sátvào ***** của anh, hơi cử động ma sát hai cánh hoa hồng với *****của anh.“A~.” Cảm giác thoải mái lại xuất hiện.Anh trái lại còn ***** cắn mạnh hơn, tay cũng ra sức nhào nặn, hai ***** nhưmuốn trào ra từ các khe hở ngón tay anh.Cơ thể cô gái trẻ vô cùng mẫn cảm, chỉ chốc lát sau trong huyệt nhỏ đã bắt đầutiết ra d*m thủy, cơn trống vắng và khát vọng được lấp đầy khiến cô khôngngừng vặn vẹo eo: “… Em muốn.”Lâm Uyên buông đôi thỏ trắng kia ra, tay mò xuống ***** một cái, giơ lênbàn tay đã dính chất lỏng của mình lên biểu diễn cho cô nhìn: "Vừa rồi khôngphải còn muốn ngạo mạn với tôi sao, hửm?”Yêu đương vụng trộm ***** đến mọi giác quan của cô, lúc này cô mẫn cảmhơn so với bất cứ lúc nào, Khương Đường lè lưỡi, ngoan ngoãn ***** d*m thủytrong tay anh: “Em khó chịu quá…”“Đệch.”Lâm Uyên bị cô vô ý thức khiêu khích vào điểm yếu cả da đầu tê dại, máu thịttoàn thân đều dồn xuống phía dưới, hận không thể lập tức đâm vào trong lỗ nhỏkia, đâm chết cô nàng ***** lẳng lơ này.Anh ***** xuống, côn th*t bên dưới vểnh cao ***** giữa hai cánh hoa âmđạo, dù chưa thật sự tiến vào nhưng ***** nơi biên giới cũng khiến cho bàntay ***** ***** của anh vô ý thức gia tăng cường độ.Khương Đường há mồm, khẽ nhàng thở hổn hển, khuôn mặt kiều mị đến khôngnhịn được, ***** tiết ra d*m thủy bị côn th*t ma sát bắn tung toé ở trên ghế salon.Cô nỉ non một tiếng, đôi chân giống như yêu tinh càng kẹp chặt hơn, để cho***** thô to không ngừng lên lên xuống xuống ***** cô, côn th*tđụng vào viên trân châu nhỏ trên mép âm đ*o, ***** với *****, sảngkhoái đến mức Khương Đường phải cắn môi *****.Anh lại cọ xát ác liệt hơn mấy lần: "Đồ lẳng lơ này nữa, em có sướng haykhông?""... Sướng." Toàn thân cô đều đỏ bừng."Mấy ngày nay em có tự an ủi mình hay không?"Lâm Uyên tách mở mông cô, để cho côn th*t càng bị kẹp chặt hơn, lớp lông masát vào ***** nhất của cô gái, như muốn phá vỡ tất cả đút vào bên trong."Có... Nghĩ đến anh... Ưm a..."“Nghĩ tới tôi làm gì?”"..." Khương Đường bị anh cọ đến tâm trí bay loạn, đôi mắt long lanh động lòngngười.Không đợi được câu trả lời chắc chắn của cô, Lâm Uyên nhíu mày, thả chậmđộng tác, ***** cũng rời khỏi hạt ngọc cần gấp được âu yếm của cô, chỉ tùy ývẽ thành vòng tròn xung quanh."Ngoan, trả lời tôi.""... Nghĩ tới, anh ***** em, âm đ*o liền ướt.”Lúc này cô đã mềm như cây bông, dán sát vào ***** của anh, mồ hôi củangười đàn ông căng thẳng rơi xuống, nhỏ ở trên xương quai xanh của cô: "Cònmuốn anh làm em…Á…”Hơi thở cực nóng của Lâm Uyên phun vào bên tai cô, tay ***** eo cô, thândưới mãnh liệt va chạm, ma sát đến độ làn da ***** cô đều đỏ, âm thanhđè nén khàn khàn: “Muốn đàn ông tới như vậy?”"Không có.” Khương Đường vươn đầu lên ***** hầu kết của anh, lấy lòng nói:"Chỉ muốn anh thôi.”- --