Nhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ…
Chương 14
Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Nhóm dịch: Chiêu Anh CácKhương Đường nhìn nữ sinh kia nét mặt vui vẻ, nhất thời không biết nên nói cáigì.Nữ sinh kia đội một chiếc mũ cùng màu với váy, không chút khách khí mà kéocô lại: “Cậu là Khương Đường đúng không, ban nãy bọn họ tìm cậu mãi đấy,còn cho là cậu không tới nữa cơ.”Có thể là vì trong lòng có quỷ, Khương Đường luôn cảm thấy cô nàng này biếtrõ Lâm Uyên ban nãy đã vào trong phòng nghỉ của cô.Cô cúi đầu xuống, trong lòng xấu hổ đến không nhịn được.“Cậu cũng tới đây một mình sao?” Nữ sinh cho là cô đang thẹn thùng: “Vốn tớcũng có một người tới xem… Nhưng mà không biết đã đi đâu mất rồi, haizz,thôi bỏ đi, đã nói là tới chụp ảnh cho mình rồi mà!”Khương Đường nghe thấy lời nói không có chút tâm cơ nào của cô ấy, tay nắmlàn váy có chút cứng ngắc.Cô vẫn luôn biết hoa đào quanh anh rất nhiều.Có rất nhiều cô gái thích vây xung quanh anh.Nhưng anh chưa bao giờ thật sự thừa nhận ai là bạn gái mình, không phải sao?Cho nên trong lòng cô vẫn luôn chờ mong.Thế nhưng, anh vậy mà lại đồng ý đến đây giúp một cô gái chụp ảnh, vừa ngheliền biết quan hệ giữa hai người này không cạn... Khương Đường mê mang, nếunhư cô gái đứng trước mặt cô là bạn gái chính thức của anh, vậy tại sao anh lạivào trong phòng của cô.Thậm chí… Anh còn cưỡng ép lấy đi ***** của cô, còn rất nghiêm trang nóinó có tác dụng.***** cô vẫn còn hơi ươn ướt, cô không được tự nhiên ma sát một chút,luôn cảm thấy ở bên trên còn dính ***** của anh.Nữ sinh kia không nghĩ quá nhiều, thấy dáng vẻ cô ngơ ngẩn, lại an ủi tiến sáttới vỗ vỗ bả vai của cô: "Cậu không cần lo lắng, ban nãy tớ đã diễn tập qua rồi,chỉ là nhận cúp từ tay người trao giải mà thôi, nhân vật chính hôm nay là mấy vịlãnh đạo đứng nói chuyện cơ, bọn mình rất nhanh có thể xuống sân khấu…”Cô nàng kia hơi dừng lại một chút, tầm mắt liếc đến vết đỏ ẩn hiện dưới rìa váynơi xương quai xanh của cô.Trên làn da tuyết trắng của Khương Đường dấu vết đó hiện lên rất rõ ràng, nhìnmàu sắc chắc hẳn vừa mới để lại mà thôi.Khương Đường kéo ra một chút khoảng cách: “.... Cám ơn cậu.”Đáy mắt nữ sinh lướt qua vẻ kinh sợ, không nghĩ tới người có bề ngoài giốngnhư thỏ trắng nhỏ bên trong âm thầm lại nghịch ngợm như vậy.“Phó An An, em còn ngẩn ra ở đó làm gì! Đến lượt em rồi!”Đoàn người ầm ĩ phía trước truyền đến một tiếng hô lớn.Phó An An phục hồi lại tinh thần, trấn định nói: "Vậy tớ đi lên nhận giải trướcnha, tớ nhận giải ba đó… Sắp tới cậu rồi.”“…Ừm.”*Chờ đến khi Khương Đường đi trên sân khấu, MC điều khiển chương trình cònđang vô cùng diễn cảm hô lên tên của cô, toàn trường tối lại, chỉ còn một quầngsáng trắng chiếu vào vị trí trung ương, cô được ánh sáng này bao phủ, nhìn nhưtiên nữ hạ phàm.Chiếc váy dạ hội không phù hợp với lứa tuổi vô cùng nóng bỏng, nhìn cô khônggiống một cô gái nhỏ mới đôi mươi, chiếc váy màu đen trễ vai khiến hai bầungực thấp thoáng ẩn hiện, đường cắt may vừa vặn để lộ ra dáng người uyểnchuyển, kiểu váy tinh tế khiến người ta mơ màng, chỗ vòng eo được siết chặtthon nhỏ, váy dài làm từ lụa mỏng lại không mất đi quyến rũ.Khương Mộng Hi vẫn còn tiết chế kha khá, nhớ tới tuổi của cô còn nhỏ, khôngế ổtrực tiếp bảo người làm thành váy khoét sâu cổ hình chữ V, nhưng dù cho dì đãnhượng bộ cũng đã hạn chế lại kha khá thì thẩm mỹ của dì cũng không thể tránhđược có phần sai lệch."Cmn!!Cô em này thật là đẹp quá đi!! Rất giống minh tinh nha!”“Mang cô em này ra so sánh, cô bé xinh đẹp ban nãy thật sự nhìn giống như emgái nhỏ vậy.”“Ai nha, vòng eo cũng nhỏ quá đi…”“Tôi cảm thấy khuôn mặt của cô bé này nhìn rất giống ngôi sao Khương MộngHi nhé! Là cái loại cảm giác bên ngoài ngọt ngào bên trong lại có chút lạnh nhạtấy.”"Nói mới thấy, cảm giác rất giống nha!”Khương Đường không nghe thấy mọi người đang nói gì ở dưới sân khấu, cô chỉcảm thấy tiếng huyên náo từ bốn phương tám hướng đang điên cuồng kíchđộng, ánh sáng huỳnh quang của đèn led như dao găm cắt vào lớp vải vóc trênngười cô, cứ như tất cả mọi người đều biết rõ bên dưới cô là một mảnh trốngkhông lõa lồ.Trên ***** vẫn còn dấu vết vừa bị người đùa bỡn.Cô mím mím môi, không được tự nhiên nhận cúp từ trong tay lãnh đạo, cuộc thiđấu này đã sớm kết thúc từ một tháng trước, cô đã quên mất ước nguyện banđầu lúc mới tham gia dự thi, căn bản không kích động và vui sướng nổi.MC điều khiển chương trình nhắc nhở cô chụp chung một bức hình lưu niệm.Khương Đường khẽ nâng đầu lên, tìm kiếm máy quay phim của bên chịu tráchnhiệm tổ chức chương trình dưới sân khấu. Đôi mắt nhẹ nhàng quét qua, lại vôtình đụng phải người được sắp xếp ngồi ở góc trong cùng - Lâm Uyên.Anh đang cười như không cười, không thấy được hỉ nộ, ngồi một mình một chỗ,cách biệt với tất cả mọi người ở phía sau.Lâm Uyên giơ tay lên, từ trong túi áo lấy ra một thứ gì đó màu hồng, đặt dướimũi nhẹ nhàng ngửi.Anh nắm chặt chiếc quần, cho dù có người nhìn tới cũng không đoán được anhđang cầm cái gì.Đồng tử của Khương Đường co rút một cái, máu thịt toàn thân đều bị động tácnày của anh nhen lửa, cô không có khả năng giả ngu không biết anh đang làmgì, sao anh có thể làm như vậy? Dưới con mắt của bao nhiêu người!Cô vừa bi phẫn nghĩ trong lòng, huyệt nhỏ ***** lại không khống chế đượctiết ra d*m thủy tràn lan, căn bản không cần tự an ủi cũng có thể khiến cho âmđạo trở nên ẩm ướt.Khương Đường cắn chặt răng, khép chặt đôi chân, khống chế d*m thủy khôngđể nó nhỏ giọt xuống.Chẳng qua chỉ là qua mấy giây lại cảm thấy như thời gian đã trôi qua rất lâu.Lúc xuống sân khấu bước đi của cô gần như thành chạy chậm, không để ý tớinhững bạn học khác trong hậu trường đề nghị muốn chụp ảnh chung, nhanhchóng tiến vào WC, vén làn váy dài lên, cầm giấy ăn lau chùi chỗ nước ẩm ướt*****.Thay thế vào đó là một cảm giác trống rỗng khó nhịn, cô thật muốn có một thứgì đó tiến vào lấp kín cái lỗ kia, Khương Đường kẹp chặt hai chân, trong đầuđều là gậy th*t to lớn vểnh cao đầu thô to màu tím đen kia của Lâm Uyên.Giờ phút này thật muốn được ***** với anh.Không quan tâm bất cứ chuyện gì để anh đâm sâu vào bên trong, thở gấp mà đi***** điểm.
Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Khương Đường nhìn nữ sinh kia nét mặt vui vẻ, nhất thời không biết nên nói cái
gì.
Nữ sinh kia đội một chiếc mũ cùng màu với váy, không chút khách khí mà kéo
cô lại: “Cậu là Khương Đường đúng không, ban nãy bọn họ tìm cậu mãi đấy,
còn cho là cậu không tới nữa cơ.”
Có thể là vì trong lòng có quỷ, Khương Đường luôn cảm thấy cô nàng này biết
rõ Lâm Uyên ban nãy đã vào trong phòng nghỉ của cô.
Cô cúi đầu xuống, trong lòng xấu hổ đến không nhịn được.
“Cậu cũng tới đây một mình sao?” Nữ sinh cho là cô đang thẹn thùng: “Vốn tớ
cũng có một người tới xem… Nhưng mà không biết đã đi đâu mất rồi, haizz,
thôi bỏ đi, đã nói là tới chụp ảnh cho mình rồi mà!”
Khương Đường nghe thấy lời nói không có chút tâm cơ nào của cô ấy, tay nắm
làn váy có chút cứng ngắc.
Cô vẫn luôn biết hoa đào quanh anh rất nhiều.
Có rất nhiều cô gái thích vây xung quanh anh.
Nhưng anh chưa bao giờ thật sự thừa nhận ai là bạn gái mình, không phải sao?
Cho nên trong lòng cô vẫn luôn chờ mong.
Thế nhưng, anh vậy mà lại đồng ý đến đây giúp một cô gái chụp ảnh, vừa nghe
liền biết quan hệ giữa hai người này không cạn... Khương Đường mê mang, nếu
như cô gái đứng trước mặt cô là bạn gái chính thức của anh, vậy tại sao anh lại
vào trong phòng của cô.
Thậm chí… Anh còn cưỡng ép lấy đi ***** của cô, còn rất nghiêm trang nói
nó có tác dụng.
***** cô vẫn còn hơi ươn ướt, cô không được tự nhiên ma sát một chút,
luôn cảm thấy ở bên trên còn dính ***** của anh.
Nữ sinh kia không nghĩ quá nhiều, thấy dáng vẻ cô ngơ ngẩn, lại an ủi tiến sát
tới vỗ vỗ bả vai của cô: "Cậu không cần lo lắng, ban nãy tớ đã diễn tập qua rồi,
chỉ là nhận cúp từ tay người trao giải mà thôi, nhân vật chính hôm nay là mấy vị
lãnh đạo đứng nói chuyện cơ, bọn mình rất nhanh có thể xuống sân khấu…”
Cô nàng kia hơi dừng lại một chút, tầm mắt liếc đến vết đỏ ẩn hiện dưới rìa váy
nơi xương quai xanh của cô.
Trên làn da tuyết trắng của Khương Đường dấu vết đó hiện lên rất rõ ràng, nhìn
màu sắc chắc hẳn vừa mới để lại mà thôi.
Khương Đường kéo ra một chút khoảng cách: “.... Cám ơn cậu.”
Đáy mắt nữ sinh lướt qua vẻ kinh sợ, không nghĩ tới người có bề ngoài giống
như thỏ trắng nhỏ bên trong âm thầm lại nghịch ngợm như vậy.
“Phó An An, em còn ngẩn ra ở đó làm gì! Đến lượt em rồi!”
Đoàn người ầm ĩ phía trước truyền đến một tiếng hô lớn.
Phó An An phục hồi lại tinh thần, trấn định nói: "Vậy tớ đi lên nhận giải trước
nha, tớ nhận giải ba đó… Sắp tới cậu rồi.”
“…Ừm.”
*
Chờ đến khi Khương Đường đi trên sân khấu, MC điều khiển chương trình còn
đang vô cùng diễn cảm hô lên tên của cô, toàn trường tối lại, chỉ còn một quầng
sáng trắng chiếu vào vị trí trung ương, cô được ánh sáng này bao phủ, nhìn như
tiên nữ hạ phàm.
Chiếc váy dạ hội không phù hợp với lứa tuổi vô cùng nóng bỏng, nhìn cô không
giống một cô gái nhỏ mới đôi mươi, chiếc váy màu đen trễ vai khiến hai bầu
ngực thấp thoáng ẩn hiện, đường cắt may vừa vặn để lộ ra dáng người uyển
chuyển, kiểu váy tinh tế khiến người ta mơ màng, chỗ vòng eo được siết chặt
thon nhỏ, váy dài làm từ lụa mỏng lại không mất đi quyến rũ.
Khương Mộng Hi vẫn còn tiết chế kha khá, nhớ tới tuổi của cô còn nhỏ, không
ế ổ
trực tiếp bảo người làm thành váy khoét sâu cổ hình chữ V, nhưng dù cho dì đã
nhượng bộ cũng đã hạn chế lại kha khá thì thẩm mỹ của dì cũng không thể tránh
được có phần sai lệch.
"Cmn!!
Cô em này thật là đẹp quá đi!! Rất giống minh tinh nha!”
“Mang cô em này ra so sánh, cô bé xinh đẹp ban nãy thật sự nhìn giống như em
gái nhỏ vậy.”
“Ai nha, vòng eo cũng nhỏ quá đi…”
“Tôi cảm thấy khuôn mặt của cô bé này nhìn rất giống ngôi sao Khương Mộng
Hi nhé! Là cái loại cảm giác bên ngoài ngọt ngào bên trong lại có chút lạnh nhạt
ấy.”
"Nói mới thấy, cảm giác rất giống nha!”
Khương Đường không nghe thấy mọi người đang nói gì ở dưới sân khấu, cô chỉ
cảm thấy tiếng huyên náo từ bốn phương tám hướng đang điên cuồng kích
động, ánh sáng huỳnh quang của đèn led như dao găm cắt vào lớp vải vóc trên
người cô, cứ như tất cả mọi người đều biết rõ bên dưới cô là một mảnh trống
không lõa lồ.
Trên ***** vẫn còn dấu vết vừa bị người đùa bỡn.
Cô mím mím môi, không được tự nhiên nhận cúp từ trong tay lãnh đạo, cuộc thi
đấu này đã sớm kết thúc từ một tháng trước, cô đã quên mất ước nguyện ban
đầu lúc mới tham gia dự thi, căn bản không kích động và vui sướng nổi.
MC điều khiển chương trình nhắc nhở cô chụp chung một bức hình lưu niệm.
Khương Đường khẽ nâng đầu lên, tìm kiếm máy quay phim của bên chịu trách
nhiệm tổ chức chương trình dưới sân khấu. Đôi mắt nhẹ nhàng quét qua, lại vô
tình đụng phải người được sắp xếp ngồi ở góc trong cùng - Lâm Uyên.
Anh đang cười như không cười, không thấy được hỉ nộ, ngồi một mình một chỗ,
cách biệt với tất cả mọi người ở phía sau.
Lâm Uyên giơ tay lên, từ trong túi áo lấy ra một thứ gì đó màu hồng, đặt dưới
mũi nhẹ nhàng ngửi.
Anh nắm chặt chiếc quần, cho dù có người nhìn tới cũng không đoán được anh
đang cầm cái gì.
Đồng tử của Khương Đường co rút một cái, máu thịt toàn thân đều bị động tác
này của anh nhen lửa, cô không có khả năng giả ngu không biết anh đang làm
gì, sao anh có thể làm như vậy? Dưới con mắt của bao nhiêu người!
Cô vừa bi phẫn nghĩ trong lòng, huyệt nhỏ ***** lại không khống chế được
tiết ra d*m thủy tràn lan, căn bản không cần tự an ủi cũng có thể khiến cho âm
đạo trở nên ẩm ướt.
Khương Đường cắn chặt răng, khép chặt đôi chân, khống chế d*m thủy không
để nó nhỏ giọt xuống.
Chẳng qua chỉ là qua mấy giây lại cảm thấy như thời gian đã trôi qua rất lâu.
Lúc xuống sân khấu bước đi của cô gần như thành chạy chậm, không để ý tới
những bạn học khác trong hậu trường đề nghị muốn chụp ảnh chung, nhanh
chóng tiến vào WC, vén làn váy dài lên, cầm giấy ăn lau chùi chỗ nước ẩm ướt
*****.
Thay thế vào đó là một cảm giác trống rỗng khó nhịn, cô thật muốn có một thứ
gì đó tiến vào lấp kín cái lỗ kia, Khương Đường kẹp chặt hai chân, trong đầu
đều là gậy th*t to lớn vểnh cao đầu thô to màu tím đen kia của Lâm Uyên.
Giờ phút này thật muốn được ***** với anh.
Không quan tâm bất cứ chuyện gì để anh đâm sâu vào bên trong, thở gấp mà đi
***** điểm.
Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTác giả: Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo HátTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhóm Dịch: Chiêu Anh Các Mới vừa vào mùa đông, khí trời không tính là quá lạnh. Tiết thể dục trường Vân Trung trước giờ luôn lấy việc cho học sinh hoạt động tự do là chính, các nam sinh đa số đều hợp thành nhóm ở sân bóng rổ rèn luyện thể lực, nữ sinh thì tụ tập cùng một chỗ, ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lại phối hợp hoan hô một tiếng. Khương Đường ngồi trên bậc thang, có chút mệt rã rời xoa xoa đôi mắt. “Đường Đường, này.” Trần Hạ từ trong túi tiền lấy ra một túi kẹo bạc hà, lấy một viên đặt lên tay cô, “Tỉnh táo một chút đi mà, A Thận sắp ghi bàn rồi.” Khương Đường chầm chậm ngậm lấy viên kẹo, từ đầu lưỡi truyền tới hương vị bạc hà thanh mát, khiến thần trí cô hơi tỉnh táo hơn, cô nhìn về hướng sân bóng, đúng như dự đoán, Lục Thận đứng giữa sân, áo ba lỗ màu trắng, giơ tay lên dễ dàng ghi ngay quả ba điểm. Nữ sinh vây xem không khống chế được vỗ tay. Trần Hạ: “Ôi, A Thận nhà mình thật đẹp trai nha.” “Lớp trưởng từ lúc nào thành người nhà cậu thế”, Khương Đường cười,tay chỉ đám nữ… Nhóm dịch: Chiêu Anh CácKhương Đường nhìn nữ sinh kia nét mặt vui vẻ, nhất thời không biết nên nói cáigì.Nữ sinh kia đội một chiếc mũ cùng màu với váy, không chút khách khí mà kéocô lại: “Cậu là Khương Đường đúng không, ban nãy bọn họ tìm cậu mãi đấy,còn cho là cậu không tới nữa cơ.”Có thể là vì trong lòng có quỷ, Khương Đường luôn cảm thấy cô nàng này biếtrõ Lâm Uyên ban nãy đã vào trong phòng nghỉ của cô.Cô cúi đầu xuống, trong lòng xấu hổ đến không nhịn được.“Cậu cũng tới đây một mình sao?” Nữ sinh cho là cô đang thẹn thùng: “Vốn tớcũng có một người tới xem… Nhưng mà không biết đã đi đâu mất rồi, haizz,thôi bỏ đi, đã nói là tới chụp ảnh cho mình rồi mà!”Khương Đường nghe thấy lời nói không có chút tâm cơ nào của cô ấy, tay nắmlàn váy có chút cứng ngắc.Cô vẫn luôn biết hoa đào quanh anh rất nhiều.Có rất nhiều cô gái thích vây xung quanh anh.Nhưng anh chưa bao giờ thật sự thừa nhận ai là bạn gái mình, không phải sao?Cho nên trong lòng cô vẫn luôn chờ mong.Thế nhưng, anh vậy mà lại đồng ý đến đây giúp một cô gái chụp ảnh, vừa ngheliền biết quan hệ giữa hai người này không cạn... Khương Đường mê mang, nếunhư cô gái đứng trước mặt cô là bạn gái chính thức của anh, vậy tại sao anh lạivào trong phòng của cô.Thậm chí… Anh còn cưỡng ép lấy đi ***** của cô, còn rất nghiêm trang nóinó có tác dụng.***** cô vẫn còn hơi ươn ướt, cô không được tự nhiên ma sát một chút,luôn cảm thấy ở bên trên còn dính ***** của anh.Nữ sinh kia không nghĩ quá nhiều, thấy dáng vẻ cô ngơ ngẩn, lại an ủi tiến sáttới vỗ vỗ bả vai của cô: "Cậu không cần lo lắng, ban nãy tớ đã diễn tập qua rồi,chỉ là nhận cúp từ tay người trao giải mà thôi, nhân vật chính hôm nay là mấy vịlãnh đạo đứng nói chuyện cơ, bọn mình rất nhanh có thể xuống sân khấu…”Cô nàng kia hơi dừng lại một chút, tầm mắt liếc đến vết đỏ ẩn hiện dưới rìa váynơi xương quai xanh của cô.Trên làn da tuyết trắng của Khương Đường dấu vết đó hiện lên rất rõ ràng, nhìnmàu sắc chắc hẳn vừa mới để lại mà thôi.Khương Đường kéo ra một chút khoảng cách: “.... Cám ơn cậu.”Đáy mắt nữ sinh lướt qua vẻ kinh sợ, không nghĩ tới người có bề ngoài giốngnhư thỏ trắng nhỏ bên trong âm thầm lại nghịch ngợm như vậy.“Phó An An, em còn ngẩn ra ở đó làm gì! Đến lượt em rồi!”Đoàn người ầm ĩ phía trước truyền đến một tiếng hô lớn.Phó An An phục hồi lại tinh thần, trấn định nói: "Vậy tớ đi lên nhận giải trướcnha, tớ nhận giải ba đó… Sắp tới cậu rồi.”“…Ừm.”*Chờ đến khi Khương Đường đi trên sân khấu, MC điều khiển chương trình cònđang vô cùng diễn cảm hô lên tên của cô, toàn trường tối lại, chỉ còn một quầngsáng trắng chiếu vào vị trí trung ương, cô được ánh sáng này bao phủ, nhìn nhưtiên nữ hạ phàm.Chiếc váy dạ hội không phù hợp với lứa tuổi vô cùng nóng bỏng, nhìn cô khônggiống một cô gái nhỏ mới đôi mươi, chiếc váy màu đen trễ vai khiến hai bầungực thấp thoáng ẩn hiện, đường cắt may vừa vặn để lộ ra dáng người uyểnchuyển, kiểu váy tinh tế khiến người ta mơ màng, chỗ vòng eo được siết chặtthon nhỏ, váy dài làm từ lụa mỏng lại không mất đi quyến rũ.Khương Mộng Hi vẫn còn tiết chế kha khá, nhớ tới tuổi của cô còn nhỏ, khôngế ổtrực tiếp bảo người làm thành váy khoét sâu cổ hình chữ V, nhưng dù cho dì đãnhượng bộ cũng đã hạn chế lại kha khá thì thẩm mỹ của dì cũng không thể tránhđược có phần sai lệch."Cmn!!Cô em này thật là đẹp quá đi!! Rất giống minh tinh nha!”“Mang cô em này ra so sánh, cô bé xinh đẹp ban nãy thật sự nhìn giống như emgái nhỏ vậy.”“Ai nha, vòng eo cũng nhỏ quá đi…”“Tôi cảm thấy khuôn mặt của cô bé này nhìn rất giống ngôi sao Khương MộngHi nhé! Là cái loại cảm giác bên ngoài ngọt ngào bên trong lại có chút lạnh nhạtấy.”"Nói mới thấy, cảm giác rất giống nha!”Khương Đường không nghe thấy mọi người đang nói gì ở dưới sân khấu, cô chỉcảm thấy tiếng huyên náo từ bốn phương tám hướng đang điên cuồng kíchđộng, ánh sáng huỳnh quang của đèn led như dao găm cắt vào lớp vải vóc trênngười cô, cứ như tất cả mọi người đều biết rõ bên dưới cô là một mảnh trốngkhông lõa lồ.Trên ***** vẫn còn dấu vết vừa bị người đùa bỡn.Cô mím mím môi, không được tự nhiên nhận cúp từ trong tay lãnh đạo, cuộc thiđấu này đã sớm kết thúc từ một tháng trước, cô đã quên mất ước nguyện banđầu lúc mới tham gia dự thi, căn bản không kích động và vui sướng nổi.MC điều khiển chương trình nhắc nhở cô chụp chung một bức hình lưu niệm.Khương Đường khẽ nâng đầu lên, tìm kiếm máy quay phim của bên chịu tráchnhiệm tổ chức chương trình dưới sân khấu. Đôi mắt nhẹ nhàng quét qua, lại vôtình đụng phải người được sắp xếp ngồi ở góc trong cùng - Lâm Uyên.Anh đang cười như không cười, không thấy được hỉ nộ, ngồi một mình một chỗ,cách biệt với tất cả mọi người ở phía sau.Lâm Uyên giơ tay lên, từ trong túi áo lấy ra một thứ gì đó màu hồng, đặt dướimũi nhẹ nhàng ngửi.Anh nắm chặt chiếc quần, cho dù có người nhìn tới cũng không đoán được anhđang cầm cái gì.Đồng tử của Khương Đường co rút một cái, máu thịt toàn thân đều bị động tácnày của anh nhen lửa, cô không có khả năng giả ngu không biết anh đang làmgì, sao anh có thể làm như vậy? Dưới con mắt của bao nhiêu người!Cô vừa bi phẫn nghĩ trong lòng, huyệt nhỏ ***** lại không khống chế đượctiết ra d*m thủy tràn lan, căn bản không cần tự an ủi cũng có thể khiến cho âmđạo trở nên ẩm ướt.Khương Đường cắn chặt răng, khép chặt đôi chân, khống chế d*m thủy khôngđể nó nhỏ giọt xuống.Chẳng qua chỉ là qua mấy giây lại cảm thấy như thời gian đã trôi qua rất lâu.Lúc xuống sân khấu bước đi của cô gần như thành chạy chậm, không để ý tớinhững bạn học khác trong hậu trường đề nghị muốn chụp ảnh chung, nhanhchóng tiến vào WC, vén làn váy dài lên, cầm giấy ăn lau chùi chỗ nước ẩm ướt*****.Thay thế vào đó là một cảm giác trống rỗng khó nhịn, cô thật muốn có một thứgì đó tiến vào lấp kín cái lỗ kia, Khương Đường kẹp chặt hai chân, trong đầuđều là gậy th*t to lớn vểnh cao đầu thô to màu tím đen kia của Lâm Uyên.Giờ phút này thật muốn được ***** với anh.Không quan tâm bất cứ chuyện gì để anh đâm sâu vào bên trong, thở gấp mà đi***** điểm.