Nhóm dịch: Thất Liên Hoa “Mẹ ơi, con đói.” Một cô bé xanh xao vàng vọt, mặc đồ thủy thủ không vừa người, ôm một cái bình sứ còn lớn hơn mặt cô bé, vừa uống nước cho đỡ đói vừa nhỏ giọng khóc nức nở. Thẩm Mỹ Vân nhìn cô bé khóc trước mặt, chỉ cảm thấy tim đều muốn tan nát. “Mẹ có-------“ Có cái gì ấy nhỉ? Thẩm Mỹ Vân cố gắng nhớ lại, nhưng không nhớ ra cái gì cả. Khoảnh khắc kế tiếp. Thẩm Mỹ Vân chợt giật mình tỉnh giấc, cô ngồi dậy từ trên giường, vô thức giơ tay lên sờ con gái bảo bối ngủ bên cạnh. Thấy vẻ mặt con gái bảo bối điềm tĩnh, bộ dáng trắng mềm non nớt. Cô chợt thở phào. May mắn, đứa bé kia không phải con gái của cô. Chỉ là, khi đang suy nghĩ đến giấc mơ trước đó, cô hơi nhíu mày: “Lại nằm mơ.” Giấc mơ này, cô đã liên tục mơ một tháng. Mỗi lần, trong mơ đều có một cô bé, ôm chân của cô, khóc sướt mướt gọi: “Mẹ ơi con đói.” Làm mẹ thấy con gái đói bụng đến xanh xao vàng vọt, lại không cầm được bất cứ thức ăn gì, bộ dáng bất lực. Cũng may đây là mơ. Con gái của cô------ Miên…

Chương 139

Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70Tác giả: Thiên Sơn Trà Tân QuánTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhNhóm dịch: Thất Liên Hoa “Mẹ ơi, con đói.” Một cô bé xanh xao vàng vọt, mặc đồ thủy thủ không vừa người, ôm một cái bình sứ còn lớn hơn mặt cô bé, vừa uống nước cho đỡ đói vừa nhỏ giọng khóc nức nở. Thẩm Mỹ Vân nhìn cô bé khóc trước mặt, chỉ cảm thấy tim đều muốn tan nát. “Mẹ có-------“ Có cái gì ấy nhỉ? Thẩm Mỹ Vân cố gắng nhớ lại, nhưng không nhớ ra cái gì cả. Khoảnh khắc kế tiếp. Thẩm Mỹ Vân chợt giật mình tỉnh giấc, cô ngồi dậy từ trên giường, vô thức giơ tay lên sờ con gái bảo bối ngủ bên cạnh. Thấy vẻ mặt con gái bảo bối điềm tĩnh, bộ dáng trắng mềm non nớt. Cô chợt thở phào. May mắn, đứa bé kia không phải con gái của cô. Chỉ là, khi đang suy nghĩ đến giấc mơ trước đó, cô hơi nhíu mày: “Lại nằm mơ.” Giấc mơ này, cô đã liên tục mơ một tháng. Mỗi lần, trong mơ đều có một cô bé, ôm chân của cô, khóc sướt mướt gọi: “Mẹ ơi con đói.” Làm mẹ thấy con gái đói bụng đến xanh xao vàng vọt, lại không cầm được bất cứ thức ăn gì, bộ dáng bất lực. Cũng may đây là mơ. Con gái của cô------ Miên… Mới có thể vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Miên Miên vừa chen chúc qua đám đông, vượt qua từng toa tàu.Vốn là năm phút đi bộ, bây giờ cô đã phải đi bộ đến bốn mươi phút.Thậm chí cô đã bị chặn lại mười phút ở ngay cửa nhà vệ sinh trên tàu.Không phải vì gì khác, chỉ là rất nhiều người không mua được vé ngồi nên có rất nhiều người đều ngồi ở hành lang hoặc nằm ngoài nhà vệ sinh.Cô không thể đi qua được, thực sự là vì không có chỗ để đặt chân xuống.Còn phải lo lắng tránh để Miên Miên bị lạc trên tàu, nên có thể nói rằng suốt bốn mươi phút trên đường Thẩm Mỹ Vân đều không dám buông tay.Chỉ sợ lạc mất Miên Miên.May mắn thay, đến mười giờ rưỡi cuối cùng cô cũng đến được toa tàu mà ba mẹ đang ở.Toa tàu này thực ra cũng được chia thành hạng ba sáu chín, mặc dù Thẩm Mỹ Vân không muốn nhưng không thể không thừa nhận sự thật này.Toa tàu tốt nhất là toa giường nằm, cần có giấy chứng nhận công tác và giấy tờ đặc biệt mới có thể mua được.Thứ hai là toa tàu mà Thẩm Mỹ Vân và những người khác đang ở, đây là toa tàu thông thường do văn phòng thanh niên trí thức thống nhất mua vé giúp.Có được chỗ ngồi, mặc dù đông người nhưng ít nhất vẫn có thể đặt chân xuống.Mọi người ngồi bên trong có thể nói chuyện phiếm với nhau, có thể nói về lý tưởng, về hoài bão và tương lai.Dù sao ở mấy toa tàu phía trước khi cô đi qua, đều có người đi qua được.Nhưng khi cô đến toa tàu nơi ba mẹ cô ở, thì hoàn toàn không thể đặt chân xuống được, giống như một hộp cá mòi đông đúc.Chen chúc chật ních.Còn ba mẹ cô thậm chí còn không có chỗ ngồi, hai người chỉ co ro ở bên cạnh ghế, dựa nửa người vào lưng ghế.Nương tựa vào nhau.Điều này khiến Thẩm Mỹ Vân im lặng, không biết có phải là do cảm ứng giữa mẹ và con gái hay không.[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-139.html.]Mà Trần Thu Hà vốn đang ngủ trong toa tàu ồn ào, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của con gái Thẩm Mỹ Vân nhìn lại, bà ấy đột nhiên mở mắt ra và nhìn xung quanh theo bản năng.Cả một toa tàu rõ ràng có rất nhiều người, nhưng bà ấy lại có thể nhìn thấy con gái mình— Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.Khi nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân, Trần Thu Hà vô thức cười một tiếng và vẫy tay về phía cô.Ngay sau đó, lại đẩy Thẩm Hoài Sơn bên cạnh, nói nhỏ: "Hoài Sơn, Hoài Sơn, Mỹ Vân đến rồi."Thẩm Hoài Sơn vẫn còn đang ngẩn người, nghe thấy hai chữ Mỹ Vân thì vô thức nhìn xung quanh.Ông ấy cũng giống như Trần Thu Hà, đều nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.Ông ấy định đi qua đó, nhưng khi vừa di chuyển mới ngạc nhiên phát hiện chân mình đã tê dại.Vẫn là Trần Thu Hà đỡ ông ấy rồi hai người mới đứng dậy, vừa đứng lên thì giáo sư Diệp ngồi bên cạnh đã nhìn sang."Cô Trần, mọi người đang làm gì vậy?"Giáo sư Diệp và Trần Thu Hà có thể coi là đồng nghiệp, chỉ có điều trường của hai người khác nhau.Hai người họ đều được sắp xếp đi đến tỉnh tỉnh Hắc và trùng hợp hơn là gia đình của họ lại gặp chuyện cùng một ngày.Chỉ có điều, người đến nhà họ Thẩm là Hứa Đông Thăng, còn người đến nhà họ Diệp lại là Quý Trường Tranh.Quý Trường Tranh đã thả nước cho nhà họ Diệp, vì thế cả nhà họ mới có thể ngồi gọn gàng trong toa tàu này.Nghe giáo sư Diệp hỏi, Trần Thu Hà chỉ ra hướng bên ngoài: "Con gái tôi đến rồi, chúng tôi ra gặp nó một chút."Nói xong, bà ấy còn không quên dặn giáo sư Diệp: "Thầy Diệp, làm phiền thầy trông chừng chỗ ngồi giúp chúng tôi."Nghe vậy, giáo sư Diệp tất nhiên không từ chối.Vân Mộng Hạ VũThực ra số người nhà họ Diệp không ít hơn nhà họ Thẩm, cả nhà bốn người đều ở đây.Cô con gái cả cũng trạc tuổi Thẩm Mỹ Vân, chỉ là cô ấy không may mắn được đi làm thanh niên trí thức như Thẩm Mỹ Vân, mà phải theo ba mẹ đến đây.Cùng đi với cô ấy còn có em trai.

Mới có thể vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Miên Miên vừa chen chúc qua đám đông, vượt qua từng toa tàu.

Vốn là năm phút đi bộ, bây giờ cô đã phải đi bộ đến bốn mươi phút.

Thậm chí cô đã bị chặn lại mười phút ở ngay cửa nhà vệ sinh trên tàu.

Không phải vì gì khác, chỉ là rất nhiều người không mua được vé ngồi nên có rất nhiều người đều ngồi ở hành lang hoặc nằm ngoài nhà vệ sinh.

Cô không thể đi qua được, thực sự là vì không có chỗ để đặt chân xuống.

Còn phải lo lắng tránh để Miên Miên bị lạc trên tàu, nên có thể nói rằng suốt bốn mươi phút trên đường Thẩm Mỹ Vân đều không dám buông tay.

Chỉ sợ lạc mất Miên Miên.

May mắn thay, đến mười giờ rưỡi cuối cùng cô cũng đến được toa tàu mà ba mẹ đang ở.

Toa tàu này thực ra cũng được chia thành hạng ba sáu chín, mặc dù Thẩm Mỹ Vân không muốn nhưng không thể không thừa nhận sự thật này.

Toa tàu tốt nhất là toa giường nằm, cần có giấy chứng nhận công tác và giấy tờ đặc biệt mới có thể mua được.

Thứ hai là toa tàu mà Thẩm Mỹ Vân và những người khác đang ở, đây là toa tàu thông thường do văn phòng thanh niên trí thức thống nhất mua vé giúp.

Có được chỗ ngồi, mặc dù đông người nhưng ít nhất vẫn có thể đặt chân xuống.

Mọi người ngồi bên trong có thể nói chuyện phiếm với nhau, có thể nói về lý tưởng, về hoài bão và tương lai.

Dù sao ở mấy toa tàu phía trước khi cô đi qua, đều có người đi qua được.

Nhưng khi cô đến toa tàu nơi ba mẹ cô ở, thì hoàn toàn không thể đặt chân xuống được, giống như một hộp cá mòi đông đúc.

Chen chúc chật ních.

Còn ba mẹ cô thậm chí còn không có chỗ ngồi, hai người chỉ co ro ở bên cạnh ghế, dựa nửa người vào lưng ghế.

Nương tựa vào nhau.

Điều này khiến Thẩm Mỹ Vân im lặng, không biết có phải là do cảm ứng giữa mẹ và con gái hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - 

https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-139.html

.]

Mà Trần Thu Hà vốn đang ngủ trong toa tàu ồn ào, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của con gái Thẩm Mỹ Vân nhìn lại, bà ấy đột nhiên mở mắt ra và nhìn xung quanh theo bản năng.

Cả một toa tàu rõ ràng có rất nhiều người, nhưng bà ấy lại có thể nhìn thấy con gái mình— Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khi nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân, Trần Thu Hà vô thức cười một tiếng và vẫy tay về phía cô.

Ngay sau đó, lại đẩy Thẩm Hoài Sơn bên cạnh, nói nhỏ: "Hoài Sơn, Hoài Sơn, Mỹ Vân đến rồi."

Thẩm Hoài Sơn vẫn còn đang ngẩn người, nghe thấy hai chữ Mỹ Vân thì vô thức nhìn xung quanh.

Ông ấy cũng giống như Trần Thu Hà, đều nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ông ấy định đi qua đó, nhưng khi vừa di chuyển mới ngạc nhiên phát hiện chân mình đã tê dại.

Vẫn là Trần Thu Hà đỡ ông ấy rồi hai người mới đứng dậy, vừa đứng lên thì giáo sư Diệp ngồi bên cạnh đã nhìn sang.

"Cô Trần, mọi người đang làm gì vậy?"

Giáo sư Diệp và Trần Thu Hà có thể coi là đồng nghiệp, chỉ có điều trường của hai người khác nhau.

Hai người họ đều được sắp xếp đi đến tỉnh tỉnh Hắc và trùng hợp hơn là gia đình của họ lại gặp chuyện cùng một ngày.

Chỉ có điều, người đến nhà họ Thẩm là Hứa Đông Thăng, còn người đến nhà họ Diệp lại là Quý Trường Tranh.

Quý Trường Tranh đã thả nước cho nhà họ Diệp, vì thế cả nhà họ mới có thể ngồi gọn gàng trong toa tàu này.

Nghe giáo sư Diệp hỏi, Trần Thu Hà chỉ ra hướng bên ngoài: "Con gái tôi đến rồi, chúng tôi ra gặp nó một chút."

Nói xong, bà ấy còn không quên dặn giáo sư Diệp: "Thầy Diệp, làm phiền thầy trông chừng chỗ ngồi giúp chúng tôi."

Nghe vậy, giáo sư Diệp tất nhiên không từ chối.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thực ra số người nhà họ Diệp không ít hơn nhà họ Thẩm, cả nhà bốn người đều ở đây.

Cô con gái cả cũng trạc tuổi Thẩm Mỹ Vân, chỉ là cô ấy không may mắn được đi làm thanh niên trí thức như Thẩm Mỹ Vân, mà phải theo ba mẹ đến đây.

Cùng đi với cô ấy còn có em trai.

Phú Bà Bán Nhà, Cất Trữ Của Cải Xuyên Về Thập Niên 70Tác giả: Thiên Sơn Trà Tân QuánTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhNhóm dịch: Thất Liên Hoa “Mẹ ơi, con đói.” Một cô bé xanh xao vàng vọt, mặc đồ thủy thủ không vừa người, ôm một cái bình sứ còn lớn hơn mặt cô bé, vừa uống nước cho đỡ đói vừa nhỏ giọng khóc nức nở. Thẩm Mỹ Vân nhìn cô bé khóc trước mặt, chỉ cảm thấy tim đều muốn tan nát. “Mẹ có-------“ Có cái gì ấy nhỉ? Thẩm Mỹ Vân cố gắng nhớ lại, nhưng không nhớ ra cái gì cả. Khoảnh khắc kế tiếp. Thẩm Mỹ Vân chợt giật mình tỉnh giấc, cô ngồi dậy từ trên giường, vô thức giơ tay lên sờ con gái bảo bối ngủ bên cạnh. Thấy vẻ mặt con gái bảo bối điềm tĩnh, bộ dáng trắng mềm non nớt. Cô chợt thở phào. May mắn, đứa bé kia không phải con gái của cô. Chỉ là, khi đang suy nghĩ đến giấc mơ trước đó, cô hơi nhíu mày: “Lại nằm mơ.” Giấc mơ này, cô đã liên tục mơ một tháng. Mỗi lần, trong mơ đều có một cô bé, ôm chân của cô, khóc sướt mướt gọi: “Mẹ ơi con đói.” Làm mẹ thấy con gái đói bụng đến xanh xao vàng vọt, lại không cầm được bất cứ thức ăn gì, bộ dáng bất lực. Cũng may đây là mơ. Con gái của cô------ Miên… Mới có thể vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Miên Miên vừa chen chúc qua đám đông, vượt qua từng toa tàu.Vốn là năm phút đi bộ, bây giờ cô đã phải đi bộ đến bốn mươi phút.Thậm chí cô đã bị chặn lại mười phút ở ngay cửa nhà vệ sinh trên tàu.Không phải vì gì khác, chỉ là rất nhiều người không mua được vé ngồi nên có rất nhiều người đều ngồi ở hành lang hoặc nằm ngoài nhà vệ sinh.Cô không thể đi qua được, thực sự là vì không có chỗ để đặt chân xuống.Còn phải lo lắng tránh để Miên Miên bị lạc trên tàu, nên có thể nói rằng suốt bốn mươi phút trên đường Thẩm Mỹ Vân đều không dám buông tay.Chỉ sợ lạc mất Miên Miên.May mắn thay, đến mười giờ rưỡi cuối cùng cô cũng đến được toa tàu mà ba mẹ đang ở.Toa tàu này thực ra cũng được chia thành hạng ba sáu chín, mặc dù Thẩm Mỹ Vân không muốn nhưng không thể không thừa nhận sự thật này.Toa tàu tốt nhất là toa giường nằm, cần có giấy chứng nhận công tác và giấy tờ đặc biệt mới có thể mua được.Thứ hai là toa tàu mà Thẩm Mỹ Vân và những người khác đang ở, đây là toa tàu thông thường do văn phòng thanh niên trí thức thống nhất mua vé giúp.Có được chỗ ngồi, mặc dù đông người nhưng ít nhất vẫn có thể đặt chân xuống.Mọi người ngồi bên trong có thể nói chuyện phiếm với nhau, có thể nói về lý tưởng, về hoài bão và tương lai.Dù sao ở mấy toa tàu phía trước khi cô đi qua, đều có người đi qua được.Nhưng khi cô đến toa tàu nơi ba mẹ cô ở, thì hoàn toàn không thể đặt chân xuống được, giống như một hộp cá mòi đông đúc.Chen chúc chật ních.Còn ba mẹ cô thậm chí còn không có chỗ ngồi, hai người chỉ co ro ở bên cạnh ghế, dựa nửa người vào lưng ghế.Nương tựa vào nhau.Điều này khiến Thẩm Mỹ Vân im lặng, không biết có phải là do cảm ứng giữa mẹ và con gái hay không.[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/phu-ba-ban-nha-cat-tru-cua-cai-xuyen-ve-thap-nien-70/chuong-139.html.]Mà Trần Thu Hà vốn đang ngủ trong toa tàu ồn ào, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của con gái Thẩm Mỹ Vân nhìn lại, bà ấy đột nhiên mở mắt ra và nhìn xung quanh theo bản năng.Cả một toa tàu rõ ràng có rất nhiều người, nhưng bà ấy lại có thể nhìn thấy con gái mình— Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.Khi nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân, Trần Thu Hà vô thức cười một tiếng và vẫy tay về phía cô.Ngay sau đó, lại đẩy Thẩm Hoài Sơn bên cạnh, nói nhỏ: "Hoài Sơn, Hoài Sơn, Mỹ Vân đến rồi."Thẩm Hoài Sơn vẫn còn đang ngẩn người, nghe thấy hai chữ Mỹ Vân thì vô thức nhìn xung quanh.Ông ấy cũng giống như Trần Thu Hà, đều nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân ngay từ cái nhìn đầu tiên.Ông ấy định đi qua đó, nhưng khi vừa di chuyển mới ngạc nhiên phát hiện chân mình đã tê dại.Vẫn là Trần Thu Hà đỡ ông ấy rồi hai người mới đứng dậy, vừa đứng lên thì giáo sư Diệp ngồi bên cạnh đã nhìn sang."Cô Trần, mọi người đang làm gì vậy?"Giáo sư Diệp và Trần Thu Hà có thể coi là đồng nghiệp, chỉ có điều trường của hai người khác nhau.Hai người họ đều được sắp xếp đi đến tỉnh tỉnh Hắc và trùng hợp hơn là gia đình của họ lại gặp chuyện cùng một ngày.Chỉ có điều, người đến nhà họ Thẩm là Hứa Đông Thăng, còn người đến nhà họ Diệp lại là Quý Trường Tranh.Quý Trường Tranh đã thả nước cho nhà họ Diệp, vì thế cả nhà họ mới có thể ngồi gọn gàng trong toa tàu này.Nghe giáo sư Diệp hỏi, Trần Thu Hà chỉ ra hướng bên ngoài: "Con gái tôi đến rồi, chúng tôi ra gặp nó một chút."Nói xong, bà ấy còn không quên dặn giáo sư Diệp: "Thầy Diệp, làm phiền thầy trông chừng chỗ ngồi giúp chúng tôi."Nghe vậy, giáo sư Diệp tất nhiên không từ chối.Vân Mộng Hạ VũThực ra số người nhà họ Diệp không ít hơn nhà họ Thẩm, cả nhà bốn người đều ở đây.Cô con gái cả cũng trạc tuổi Thẩm Mỹ Vân, chỉ là cô ấy không may mắn được đi làm thanh niên trí thức như Thẩm Mỹ Vân, mà phải theo ba mẹ đến đây.Cùng đi với cô ấy còn có em trai.

Chương 139