Tác giả:

Chương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh…

Chương 21

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 21: Nhất định sẽ chết sớm Yết hầu của Hoắc Kiến Phong chuyển động không được tự nhiên: “Ngày mai cô không phải đi học à?” Đi học? Ôn Thục Nhi sửng sốt, động tác cầm kim châm trong tay để châm bỗng dừng lại.“Bố tôi không cho tôi đi học.” Ôn Thục Nhi cúi đầu xuống, khuôn mặt tràn đầy sự tủi thân, bàn tay nắm chặt kim châm: “Ông ta nói tôi gả cho chú thì cái gì cũng có, ba đời cũng không phải lo nghĩ đến vấn đề ăn mặc. Thân thể của chú không được tốt, nhất định sẽ chết sớm. Chờ chú chết đi thì tôi sẽ được thừa kế một lượng tài sản lớn, hoàn toàn không cần phải đi đến trường để học…” “Khu khu…” Hoắc Kiến Phong nắm chặt tay mình vào tay vịn xe lăn.Người của nhà họ Ôn! Đúng là cái Ôn Thục Nhi vội vàng cúi người, VÕ võ vào lưng giúp anh cảm thấy thoải mái hơn, trong miệng lầm bầm nói: “Vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn; vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn.” Hoắc Kiến Phong nghiêng người đề tránh bàn tay của cô, tự mình vuốt vuốt ngực kìm nén sự tức giận, mở miệng hỏi: “Vậy cô có muốn tiếp tục di học không?” Ôn Thục Nhi thu tay lại, gật đầu như giã tỏi: “Muốn, đương nhiên là muốn tiếp tục đi học rồi!” Hoắc Kiến Phong lại hít vào một hơi mới làm hô hấp trở lên đều đặn lại được: “Muốn đi học thì mau đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi đưa cô đến trường.” “Thật sao?” Hai mắt của Ôn Thục Nhi lập tức phát sáng lên, khuôn mặt nở nụ cười tươi như một đóa hoa: “Tốt quá đi mất, bây giờ tôi lập tức đi ngủ đây. Chú ơi, chú thật là tốt, chú chính là một người tốt nhất tốt nhất tốt nhất trên thế giới này. Chú mãi mãi là anh hùng trong tim ^Arï t{ỐI.Cô muốn cho Hoắc Kiến Phong một cái ôm nhưng bàn tay mới duỗi ra một nửa lại yên lặng thu về: “Vậy tôi đi ngủ trước đấy, chú ơi, chú cũng đi nghỉ Sớm đi nhé!” Cô ngân nga câu hát, chạy tung tưng ra khỏi phòng như một chú thỏ cơn.Hoắc Kiến Phong nhìn bóng lưng VUÏ Vẻ của cô, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.Muôn tiếng động điều yên tĩnh ngủ say.Ôn Thục Nhi đang ngủ trên chiếc giường rộng lớn bỗng nhiên thô lỗ trở mình: “Bịch” một tiếng vang lên, rồi lại phát ra tiếng ngáy ầm ầm.Lỗ tai của cô giật giật.Một lát sau, xác định hơi thở của Hoắc Kiến Phong vẫn đều đặn, hoàn toàn không có bất cứ động tĩnh gì thì cô mới mở mắt ra, rón ra rón rén đi xuống giường.Chân trần trơn bóng giẫm trên mặt thảm, êm ái và lặng lẽ.Ôn Thục Nhi bật đèn pin của điện thoại ra chiếu vào cốc nước ở đầu giường của Hoắc Kiến Phong.Ly nước đã được uống hết sạch không còn một giọt nào, cô cong môi nở một nụ cười ranh mãnh: “Thuốc của tôi không mùi không vị, uống hết sạch như thế này thì đêm nay tôi có làm cái gì chú cũng không tỉnh dậy được rồi!” Cô bật đèn ở đầu giường lên, ánh sáng trắng từ bóng đèn đổ xuống, soi sáng cả thân hình to lớn của Hoắc Kiến Phong.Anh nằm ngửa mặt lên, thân thể duỗi thẳng tắp, khuôn mặt đẹp trai bớt đi vẻ lạnh lùng của ban ngày.Mặc dù đang ngủ say nhưng giữa hàng hàng lông mày của anh vẫn lộ ra vẻ u sầu, làn da vốn dĩ đã tái nhợt của anh giờ lại bị ánh đèn trắng soi vào càng làm tăng thêm vẻ tái nhợt hơn.“Người đẹp trai như vậy lại bị tra tấn thành cái dạng này, đúng là trời ghen ty với nhan sắc mài” Ôn Thục Nhi thở dài, sau đó lại cười rộ lên: “Nhưng mà vận khí của chú tốt đấy, mới gặp được thần y như ^*1I †ỐI.Ôn Thục Nhi vén chăn lên, hai tay bắt đầu kiểm tra từ thắt lưng của Hoắc Kiến Phong xuống.Xương sống bị vỡ vụn, mặc dù hiện tại đã chữa khỏi nhưng vẫn bị nhô lên, rất có khả năng sẽ chèn ép đến các thần kinh.Hai chân thon dài vẫn còn nguyên vẹn nhưng cơ bắp lỏng lẻo vô lực, tất cả đều có dấu hiệu của việc teo cơ.Cô gõ gõ mấy huyệt vị ở trên chân của Hoắc Kiến Phong, các phản xạ có điều kiện đáng lẽ phải có thì hoàn toàn không thấy gì cả.Ôn Thục Nhi nhíu mày.Cô liếc nhìn người đàn ông không hề nhúc nhích kia, lại tăng thêm sức ấn vào các huyệt vị kia thử lại lần nữa nhưng vẫn không có phản ứng.Haizz, đúng là một vấn đề nghiêm trọng mài Có thể tưởng tượng được tai nạn xe cộ năm đó mà anh phải trải qua thê thảm đến thế nào…Ôn Thục Nhi thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ thông cảm: “Chú à, tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp chú nhưng có thể chữa khỏi hay không thì còn phải xem ông trời muốn thế nào nữa!” Dứt lời, cô lấy kim châm ra bắt đầu tìm huyệt vị trên chân của Hoắc Kiến Phong mà châm vào.Ánh mắt của cô chăm chú và thận trọng, ngón tay mảnh mai thon dài di chuyền ngân châm, từ từ xuyên vào cơ thể của Hoắc Kiến Phong.Thời tiết có hơi lạnh nhưng trán của cô lại đổ ra một lớp mồ hôi.

Chương 21: Nhất định sẽ chết sớm

 

Yết hầu của Hoắc Kiến Phong chuyển động không được tự nhiên: “Ngày mai cô không phải đi học à?” Đi học? Ôn Thục Nhi sửng sốt, động tác cầm kim châm trong tay để châm bỗng dừng lại.

“Bố tôi không cho tôi đi học.” Ôn Thục Nhi cúi đầu xuống, khuôn mặt tràn đầy sự tủi thân, bàn tay nắm chặt kim châm: “Ông ta nói tôi gả cho chú thì cái gì cũng có, ba đời cũng không phải lo nghĩ đến vấn đề ăn mặc. Thân thể của chú không được tốt, nhất định sẽ chết sớm. Chờ chú chết đi thì tôi sẽ được thừa kế một lượng tài sản lớn, hoàn toàn không cần phải đi đến trường để học…” “Khu khu…” Hoắc Kiến Phong nắm chặt tay mình vào tay vịn xe lăn.

Người của nhà họ Ôn! Đúng là cái Ôn Thục Nhi vội vàng cúi người, VÕ võ vào lưng giúp anh cảm thấy thoải mái hơn, trong miệng lầm bầm nói: “Vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn; vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn.” Hoắc Kiến Phong nghiêng người đề tránh bàn tay của cô, tự mình vuốt vuốt ngực kìm nén sự tức giận, mở miệng hỏi: “Vậy cô có muốn tiếp tục di học không?” Ôn Thục Nhi thu tay lại, gật đầu như giã tỏi: “Muốn, đương nhiên là muốn tiếp tục đi học rồi!” Hoắc Kiến Phong lại hít vào một hơi mới làm hô hấp trở lên đều đặn lại được: “Muốn đi học thì mau đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi đưa cô đến trường.” “Thật sao?” Hai mắt của Ôn Thục Nhi lập tức phát sáng lên, khuôn mặt nở nụ cười tươi như một đóa hoa: “Tốt quá đi mất, bây giờ tôi lập tức đi ngủ đây. Chú ơi, chú thật là tốt, chú chính là một người tốt nhất tốt nhất tốt nhất trên thế giới này. Chú mãi mãi là anh hùng trong tim ^Arï t{ỐI.

Cô muốn cho Hoắc Kiến Phong một cái ôm nhưng bàn tay mới duỗi ra một nửa lại yên lặng thu về: “Vậy tôi đi ngủ trước đấy, chú ơi, chú cũng đi nghỉ Sớm đi nhé!” Cô ngân nga câu hát, chạy tung tưng ra khỏi phòng như một chú thỏ cơn.

Hoắc Kiến Phong nhìn bóng lưng VUÏ Vẻ của cô, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Muôn tiếng động điều yên tĩnh ngủ say.

Ôn Thục Nhi đang ngủ trên chiếc giường rộng lớn bỗng nhiên thô lỗ trở mình: “Bịch” một tiếng vang lên, rồi lại phát ra tiếng ngáy ầm ầm.

Lỗ tai của cô giật giật.

Một lát sau, xác định hơi thở của Hoắc Kiến Phong vẫn đều đặn, hoàn toàn không có bất cứ động tĩnh gì thì cô mới mở mắt ra, rón ra rón rén đi xuống giường.

Chân trần trơn bóng giẫm trên mặt thảm, êm ái và lặng lẽ.

Ôn Thục Nhi bật đèn pin của điện thoại ra chiếu vào cốc nước ở đầu giường của Hoắc Kiến Phong.

Ly nước đã được uống hết sạch không còn một giọt nào, cô cong môi nở một nụ cười ranh mãnh: “Thuốc của tôi không mùi không vị, uống hết sạch như thế này thì đêm nay tôi có làm cái gì chú cũng không tỉnh dậy được rồi!” Cô bật đèn ở đầu giường lên, ánh sáng trắng từ bóng đèn đổ xuống, soi sáng cả thân hình to lớn của Hoắc Kiến Phong.

Anh nằm ngửa mặt lên, thân thể duỗi thẳng tắp, khuôn mặt đẹp trai bớt đi vẻ lạnh lùng của ban ngày.

Mặc dù đang ngủ say nhưng giữa hàng hàng lông mày của anh vẫn lộ ra vẻ u sầu, làn da vốn dĩ đã tái nhợt của anh giờ lại bị ánh đèn trắng soi vào càng làm tăng thêm vẻ tái nhợt hơn.

“Người đẹp trai như vậy lại bị tra tấn thành cái dạng này, đúng là trời ghen ty với nhan sắc mài” Ôn Thục Nhi thở dài, sau đó lại cười rộ lên: “Nhưng mà vận khí của chú tốt đấy, mới gặp được thần y như ^*1I †ỐI.

Ôn Thục Nhi vén chăn lên, hai tay bắt đầu kiểm tra từ thắt lưng của Hoắc Kiến Phong xuống.

Xương sống bị vỡ vụn, mặc dù hiện tại đã chữa khỏi nhưng vẫn bị nhô lên, rất có khả năng sẽ chèn ép đến các thần kinh.

Hai chân thon dài vẫn còn nguyên vẹn nhưng cơ bắp lỏng lẻo vô lực, tất cả đều có dấu hiệu của việc teo cơ.

Cô gõ gõ mấy huyệt vị ở trên chân của Hoắc Kiến Phong, các phản xạ có điều kiện đáng lẽ phải có thì hoàn toàn không thấy gì cả.

Ôn Thục Nhi nhíu mày.

Cô liếc nhìn người đàn ông không hề nhúc nhích kia, lại tăng thêm sức ấn vào các huyệt vị kia thử lại lần nữa nhưng vẫn không có phản ứng.

Haizz, đúng là một vấn đề nghiêm trọng mài Có thể tưởng tượng được tai nạn xe cộ năm đó mà anh phải trải qua thê thảm đến thế nào…

Ôn Thục Nhi thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ thông cảm: “Chú à, tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp chú nhưng có thể chữa khỏi hay không thì còn phải xem ông trời muốn thế nào nữa!” Dứt lời, cô lấy kim châm ra bắt đầu tìm huyệt vị trên chân của Hoắc Kiến Phong mà châm vào.

Ánh mắt của cô chăm chú và thận trọng, ngón tay mảnh mai thon dài di chuyền ngân châm, từ từ xuyên vào cơ thể của Hoắc Kiến Phong.

Thời tiết có hơi lạnh nhưng trán của cô lại đổ ra một lớp mồ hôi.

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 21: Nhất định sẽ chết sớm Yết hầu của Hoắc Kiến Phong chuyển động không được tự nhiên: “Ngày mai cô không phải đi học à?” Đi học? Ôn Thục Nhi sửng sốt, động tác cầm kim châm trong tay để châm bỗng dừng lại.“Bố tôi không cho tôi đi học.” Ôn Thục Nhi cúi đầu xuống, khuôn mặt tràn đầy sự tủi thân, bàn tay nắm chặt kim châm: “Ông ta nói tôi gả cho chú thì cái gì cũng có, ba đời cũng không phải lo nghĩ đến vấn đề ăn mặc. Thân thể của chú không được tốt, nhất định sẽ chết sớm. Chờ chú chết đi thì tôi sẽ được thừa kế một lượng tài sản lớn, hoàn toàn không cần phải đi đến trường để học…” “Khu khu…” Hoắc Kiến Phong nắm chặt tay mình vào tay vịn xe lăn.Người của nhà họ Ôn! Đúng là cái Ôn Thục Nhi vội vàng cúi người, VÕ võ vào lưng giúp anh cảm thấy thoải mái hơn, trong miệng lầm bầm nói: “Vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn; vỗ vỗ nhẹ, cơ thể khỏe hơn.” Hoắc Kiến Phong nghiêng người đề tránh bàn tay của cô, tự mình vuốt vuốt ngực kìm nén sự tức giận, mở miệng hỏi: “Vậy cô có muốn tiếp tục di học không?” Ôn Thục Nhi thu tay lại, gật đầu như giã tỏi: “Muốn, đương nhiên là muốn tiếp tục đi học rồi!” Hoắc Kiến Phong lại hít vào một hơi mới làm hô hấp trở lên đều đặn lại được: “Muốn đi học thì mau đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi đưa cô đến trường.” “Thật sao?” Hai mắt của Ôn Thục Nhi lập tức phát sáng lên, khuôn mặt nở nụ cười tươi như một đóa hoa: “Tốt quá đi mất, bây giờ tôi lập tức đi ngủ đây. Chú ơi, chú thật là tốt, chú chính là một người tốt nhất tốt nhất tốt nhất trên thế giới này. Chú mãi mãi là anh hùng trong tim ^Arï t{ỐI.Cô muốn cho Hoắc Kiến Phong một cái ôm nhưng bàn tay mới duỗi ra một nửa lại yên lặng thu về: “Vậy tôi đi ngủ trước đấy, chú ơi, chú cũng đi nghỉ Sớm đi nhé!” Cô ngân nga câu hát, chạy tung tưng ra khỏi phòng như một chú thỏ cơn.Hoắc Kiến Phong nhìn bóng lưng VUÏ Vẻ của cô, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.Muôn tiếng động điều yên tĩnh ngủ say.Ôn Thục Nhi đang ngủ trên chiếc giường rộng lớn bỗng nhiên thô lỗ trở mình: “Bịch” một tiếng vang lên, rồi lại phát ra tiếng ngáy ầm ầm.Lỗ tai của cô giật giật.Một lát sau, xác định hơi thở của Hoắc Kiến Phong vẫn đều đặn, hoàn toàn không có bất cứ động tĩnh gì thì cô mới mở mắt ra, rón ra rón rén đi xuống giường.Chân trần trơn bóng giẫm trên mặt thảm, êm ái và lặng lẽ.Ôn Thục Nhi bật đèn pin của điện thoại ra chiếu vào cốc nước ở đầu giường của Hoắc Kiến Phong.Ly nước đã được uống hết sạch không còn một giọt nào, cô cong môi nở một nụ cười ranh mãnh: “Thuốc của tôi không mùi không vị, uống hết sạch như thế này thì đêm nay tôi có làm cái gì chú cũng không tỉnh dậy được rồi!” Cô bật đèn ở đầu giường lên, ánh sáng trắng từ bóng đèn đổ xuống, soi sáng cả thân hình to lớn của Hoắc Kiến Phong.Anh nằm ngửa mặt lên, thân thể duỗi thẳng tắp, khuôn mặt đẹp trai bớt đi vẻ lạnh lùng của ban ngày.Mặc dù đang ngủ say nhưng giữa hàng hàng lông mày của anh vẫn lộ ra vẻ u sầu, làn da vốn dĩ đã tái nhợt của anh giờ lại bị ánh đèn trắng soi vào càng làm tăng thêm vẻ tái nhợt hơn.“Người đẹp trai như vậy lại bị tra tấn thành cái dạng này, đúng là trời ghen ty với nhan sắc mài” Ôn Thục Nhi thở dài, sau đó lại cười rộ lên: “Nhưng mà vận khí của chú tốt đấy, mới gặp được thần y như ^*1I †ỐI.Ôn Thục Nhi vén chăn lên, hai tay bắt đầu kiểm tra từ thắt lưng của Hoắc Kiến Phong xuống.Xương sống bị vỡ vụn, mặc dù hiện tại đã chữa khỏi nhưng vẫn bị nhô lên, rất có khả năng sẽ chèn ép đến các thần kinh.Hai chân thon dài vẫn còn nguyên vẹn nhưng cơ bắp lỏng lẻo vô lực, tất cả đều có dấu hiệu của việc teo cơ.Cô gõ gõ mấy huyệt vị ở trên chân của Hoắc Kiến Phong, các phản xạ có điều kiện đáng lẽ phải có thì hoàn toàn không thấy gì cả.Ôn Thục Nhi nhíu mày.Cô liếc nhìn người đàn ông không hề nhúc nhích kia, lại tăng thêm sức ấn vào các huyệt vị kia thử lại lần nữa nhưng vẫn không có phản ứng.Haizz, đúng là một vấn đề nghiêm trọng mài Có thể tưởng tượng được tai nạn xe cộ năm đó mà anh phải trải qua thê thảm đến thế nào…Ôn Thục Nhi thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ thông cảm: “Chú à, tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp chú nhưng có thể chữa khỏi hay không thì còn phải xem ông trời muốn thế nào nữa!” Dứt lời, cô lấy kim châm ra bắt đầu tìm huyệt vị trên chân của Hoắc Kiến Phong mà châm vào.Ánh mắt của cô chăm chú và thận trọng, ngón tay mảnh mai thon dài di chuyền ngân châm, từ từ xuyên vào cơ thể của Hoắc Kiến Phong.Thời tiết có hơi lạnh nhưng trán của cô lại đổ ra một lớp mồ hôi.

Chương 21