Chương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh…
Chương 47
Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 47: Kẻ tình nghỉ chính là…Hoäc Vân Hạo không dám tin trợn haimắt lên thật to, căm ghét nhìn Ôn Thục Nhirồi nói thẳng với bà cụ: “Bà nội, bà hồ đồ rồisao? Bà muốn giao toàn bộ nhà họ Hoắc vào†ay một người ngoài không rõ ràng như vậysao?”Một khi Ôn Thục Nhi nhận lấy chìa khóathì chẳng những sẽ có quyền quyết định mứcđộ chỉ tiêu ở nhà mà còn có quyền kinhdoanh trong công ty nữa.Cũng tức là cả nhà họ Hoäc đều nằmtrong tay cô.Ánh mắt Hoắc Kiến Phong thoáng quachút kinh ngạc, cực nhỏ cực nhanh.Anh lạnh nhạt nhìn Ôn Thục Nhị, cũngkhông nói một lời nào.Trong lòng Vũ Tuyết Như thầm nhíu chặt,thế nhưng trên mặt lại tỏ vẻ rộng lượng, thânmật kéo tay bà cụ: “Mẹ, mẹ yêu thương KiếnPhong và con dâu như vậy, thật sự là phúcphận của hai đứa nó mà. Người làm mẹ nhưcon nhìn thấy cũng vui vẻ hơn rất nhiều,nhưng mà Phương Nam nói đúng, dù sao thìtuổi tác của con dâu cũng còn nhỏ, lại vừamới vào cửa không bao lâu nên không hoàntoàn quen thuộc hoàn cảnh nhà của chúng†a. Những chuyện như đưa chìa khóa thu chỉnhư vậy thì không cần quá gấp gáp mà, conbé vẫn đang còn đi học, lại còn là sinh viênkhoa y nữa nên không hiểu về quản lý này kiađâu. Chi bằng chúng ta hãy để con bé họctập một khoảng thời gian đã, rồi sau đó mớiquyết định lại?”Rất sợ bà cụ sẽ phản bác, vì thế bà ta nóimột hơi thật dài rồi vội vàng quay sang nháymắt ra hiệu với Hoäc Phương Nam.Hoắc Phương Nam lập tức tiếp lời nói:“Đúng đấy mẹ, sau này hai đứa nó cũng sắpcử hành hôn lễ rồi, nhất định còn bận rộnnhiều việc khác. Cho dù như thế nào thì cũngđợi đến khi làm xong hôn lễ rồi hãy nói.”Hoắc Vân Hạo đè nén sự tức giận tronglòng, tức giận nói: “Đúng vậy bà cố, bà cũngkhông thể quá thiên vị được. Nếu như đưachìa khóa cho cô ta thì cháu tuyệt đối khôngđồng ý đâu.”Hoắc Tuấn Nghĩa nhìn Ôn Thục Nhi mấylần, thật sự không thể nhịn được nữa: “Bànội, cho dù bà có trách thì cháu cũng phảinói. Bà thương Kiến Phong thì cháu không cóý kiến nhưng mà thấy em dâu như vậy, thậtsự cháu không chịu được. Gương mặt trẻtrung thì đầy mụn, đầu óc cũng không đủthông minh, lối ăn mặc còn vô cùng quêmùa. Cưới người như thế về khiến một mìnhKiến Phong chán ghét là đủ rồi, nếu như giaocả nhà cho em ấy, sau này nếu như đại diệnnhà họ Hoắc đi ra ngoài thì sẽ mất hết mặtmũi nhà chúng ta đấy. Dù sao chuyện giaochìa khóa cho em ấy, cháu phản đối.”Hoắc Tuấn Tú không nói gì, sóng mắtkhế thay đổi, ngước lên đánh giá Ôn ThụcNhi.Bà cụ Anh bình tĩnh đảo mắt một vòng,lạnh nhạt nói: “Mọi người nói xong rồi sao?”Bà cụ dừng một chút, đến khi thấy khôngngười nào đáp lại mới tiếp tục nói: “Bà khôngnhìn thấy, nhưng chính là bà không nhìn thấynên mới có thể dùng tâm cảm thụ nhiều hơn.Bà có thể cảm giác được nụ cười của ThụcNhi, cảm giác được tâm trạng thấp thỏm củacon bé, cảm giác được con bé chân thànhhơn mọi người. Mọi người cũng thử giốngnhư bà đi, nhắm mắt lại suy nghĩ thật kỹ xemnhững lời nói này, những hành động này cóphù hợp với thân phận của mình hay chưa.”Nói xong, bà cụ Anh mở đôi mắt mờ mờdi chuyển đến phương hướng của Ôn ThụcNhi, khóe miệng khế cong lên một nụ cườidịu dàng: “Thục Nhi, cháu có đồng ý nhận lấychìa khóa, thay bà nội trông coi căn nhà nàykhông?”“Bà nội, cháu không biết.”Ôn Thục Nhi dứt khoát nói thẳng:“Chuyện trong nhà đều do Kiến Phong làmchủ, chuyện gì cháu cũng nghe theo anh ấycả. Anh ấy bảo cháu đi hướng đông thì cháusẽ đi hướng đông, anh ấy bảo cháu đi hướngtây thì cháu sẽ đi hướng tây.”Cô hì hì cười nhìn về phía Hoäc KiếnPhong, trong mắt tràn ngập sùng bái.Bà cụ Anh trầm giọng, giả vờ tức giận:“Chuyện này Kiến Phong cũng không làmchủ được cho cháu đâu, cháu không cầnphải nghe theo Kiến Phong, nghe theo bà nộimà nhận lấy đi.”“Nhưng mà cháu thật sự không biết mà.”Ôn Thục Nhi khó xử gãi đầu: “Bà nội,cháu biết bà yêu thương cháu, mọi ngườicũng vì muốn tốt cho cháu nhưng mà cháukhông hiểu gì cả, không quản lý tốt đượcđâu. Đến lúc đó một lòng dùng hai nơi, nhưthế thì những môn học ở trường học sẽ họckhông được tốt, gia đình cũng sẽ không quảnlý được tốt. Vì tốt cho bản thân cháu, vì tốtcho gia đình, cháu không thể lấy chìa khóanày được ạ. Bà suy nghĩ lại một chút đi, lỡnhư cháu hồ đồ làm sai chuyện gì đó thì tổnthất của công ty sẽ rất lớn.”Thấy cô từ chối, vẻ mặt Hoắc TuấnNghĩa hơi buông lỏng một chút: “Chuyện nàycũng đúng đấy, coi như em tự biết thân biếtphận.Ôn Thục Nhi không để ý đến anh ta, chỉnhìn chằm chằm vào bà cụ hy vọng bà cụ cóthể nhanh chóng thu hồi lại quyết định này.Trên mặt bà cụ Anh vẫn duy trì nụ cườimỉm vô cùng ung dung: “Không sao cả,những vấn đề này bà nội sẽ giúp cháu giảiquyết.”Lời nói của bà cụ vừa dứt, dì Mãn bèn võtay một cái.Bỗng nhiên, cánh cửa phòng khách đượcmở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc âuphục mang giày da bước vào.Gương mặt tầm khoảng ba mươi tuổi,mang mắt kính gọng đen, giữa trán đầy đặn,trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đềumang theo vẻ tao nhã lịch sự của người trithức.“Chào bà cụ AnhI”Người đàn ông cung kính chào bà cụ,sau đó xoay người tự giới thiệu mình với mọingười: “Xin chào mọi người, tôi tên là ĐổngAn Lập, giám đốc bên mảng quản lý nhân sự.Tôi tốt nghiệp bằng tiến sĩ của trường đạihọc Rouillé về quản lý học và kinh tế học, đãđi làm được hơn mười năm, lý lịch tốt.”“Đổng An Lập?”Hoắc Tuấn Nghĩa nhẩm nhẩm cái tênnày, bỗng nhiên nói: “Anh chính là thiên tài sốhọc, bậc thầy quản lý tài vụ Đổng An Lập đósao? Giám đốc quản lý nhân sự đứng đầutoàn cầu, tiến sĩ trẻ tuổi đoạt huy chươngvàng về tài chính?”Đổng An Lập mỉm cười gật đầu: “Đúngvậy, đều nhờ tình cảm của những người đitrước trong giới nên mới được như thế, chỉ làhư danh mà thôi.”Ngược lại, Hoắc Tuấn Nghĩa hít sâu mộthơi: “Bà nội, bà mời một người có thể thaythế được mười người về đây như thế là muốnthay máu các tầng lớp cấp cao trong công tysao?”“Cháu suy nghĩ nhiều rồi.”Bà cụ Anh nhàn nhạt nói: “Bà mời tiến sĩLập về đây không phải để quản lý sổ sáchcủa công ty, cũng không phải xử lý chuyện ởnhà. Công việc của cậu ấy chính là phụ tráchdạy Thục Nhi làm thế nào để trở thành mộtngười quản lý đạt tiêu chuẩn.”Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại giốngnhư ngọn núi thái sơn đè nặng xuống, ép tấtcả mọi người đều không thể ngẩng đầu nổi.Ánh mắt đào hoa hẹp dài của Hoắc TuấnTú hơi híp lại, không nói gì.Hoắc Phương Nam phiền não lấy điếuthuốc ra, thế nhưng nhớ đến ở nhà khôngcho phép hút thuốc nên bèn hậm hực buôngxuống: “Mẹ, ngay cả bản thân con dâu cũngkhông muốn mà, mẹ cần gì phải không trâubắt chó đi cày như vậy chứ?”“Đúng vậy, số tiền bà mẹ tiêu có thể mởcả một trường học luôn đấy, thế nhưng lạimời thầy dạy kèm về tại nhà như thế. Chẳngnhững lãng phí mà còn không cần thiết nữa.”Vũ Tuyết Như phụ họa theo.Hoắc Tuấn Nghĩa và Hoắc Vân Hạokhông hề có kiên nhãn, tranh nhau oán trách.Trong lúc nhất thời, cả phòng khách lớnnhư vậy vô cùng ồn ào.“Đủ rồi, những chuyện mọi người nói mẹđều biết hết.”Bà cụ Anh trầm giọng, cắt ngang bọn họ:“Hôm nay tâm trạng của mẹ tốt nên sẽkhông so đo với mấy đứa, nhưng mà mẹnhắc lại một lần nữa. Hôm nay mẹ gọi mọingười đến đây là để thông báo chứ khôngphải thương lượng.”Bà cụ nói chuyện thẳng thắn như thế, rõràng là muốn bày tỏ sự ủng hộ đối với ÔnThục Nhi.Mọi người còn chưa kịp mở miệng phảnbác, giọng nói của bà cụ Anh đã hòa hoãnlại, dịu dàng nói với Ôn Thục Nhi: “Thục Nhị,đừng lo lăng. Sau này tiến sĩ Lập sẽ dìu dắtcháu, dạy cháu phải làm sao mới đúng. Cháucứ việc lớn gan mà làm đi, cho dù phạm lỗicũng không sao cả, nhà họ Hoặc chúng tachịu thua lỗ được mà. Cháu phải nhớ, mọichuyện đều có bà nội chống lưng cho cháuimrồi.Bà cụ nói xong, lại tiếp tục nói với ĐổngAn Lập: “Tiến sĩ Lập, cháu dâu tôi vẫn cònđang đi học, làm phiền cậu sắp xếp theo thờigian của con bé để dạy học nhé. Tốt nhất làvào thẳng phòng kế toán, vừa dạy vừa học, lýluận kết hợp với thực tế thì sẽ quen taynhanh hơn”Đổng An Lập đẩy mắt kính trên sốngmũi, ánh mắt chắc chắn: “Bà cụ Anh xin cứyên tâm, tôi nhất định sẽ hết lòng dạy dỗ côba, không để bà thất vọng đâu.”Ôn Thục Nhi vội vàng khoát tay từ chối:“Không được, không được! Bà nội, trườnghọc của cháu còn rất nhiều môn học, mỗi lầncháu đều phải rất cố gắng, rất mệt mỏi mớicó thể miễn cưỡng thi qua môn. Nếu nhưhọc thêm thứ khác thì sợ rằng không đủđiểm qua môn đâu, đến lúc đó chẳng nhữngbản thân cháu mất thể diện mà còn làm mấtthể diện của Kiến Phong nữa, làm cả nhàmất mặt…”Rõ ràng cô đã nói Kiến Phong là vănkhúc tinh chuyển thế, là hy vọng của nhà họHoắc, tại sao bà nội lại đưa những chuyệnnày cho cô chứ?Ôn Thục Nhi vừa áy náy vừa lo lắng, cảkhuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn thành khổqua.Bà cụ Anh rất hài lòng với thái độ khiêmtốn của cô, cười cười trấn an nói: “Không saocả, cho dù là ở trường học hay ở nhà thì nếunhư có chuyện gì xảy ra cũng đều có bà nộichống lưng cho cháu.”Không cho Ôn Thục Nhi cơ hội từ chốinữa, bà cụ trực tiếp nói với những ngườikhác: “Mọi người còn chuyện gì muốn nóinữa không?”Biết rõ nói nhiều cũng vô dụng, HoắcTuấn Nghĩa vẫn tức giận nói: “Bà nội, cháuthật sự không hiểu bà vừa ý cô ta ở chỗ nàonữa. Dáng vẻ như vậy mà có thể gả vào nhàhọ Hoắc của chúng ta thì đã tích được phướcđức của tổ tiên rồi. Như thế này đâu phải bàthiên vị nữa, mà cả trái tim đều hướng vềphía cô ta hết cả rồi.”“Đúng vậy đấy! Bà nội, chúng cháu mới làngười thân của bà, có huyết thống tương liênvới bà mà. Cho dù cô ta có kết hôn với chúba thì cũng mang họ Ôn thôi.” Hoắc Vân Hạotức giận nói.Ánh mắt Vũ Tuyết Như sáng lên.Lời nói này của Hoắc Vân Hạo đã nhắcnhở bà ta.Bà ta nhẹ nhàng kéo tay bà cụ, hạ thấpgiọng nói: “Mẹ, mẹ thích cháu dâu này cũngkhông sao cả nhưng Ôn Thanh Tuấn là mộtcon cáo già. Trong lòng ông ta tính toánnhững chuyện gì, cho đến bây giờ chúng tavẫn chưa biết được. Nếu như mẹ giao cả nhàcho con gái ông ta thì thật sự không ổn đâu.”Hoặc Phương Nam ngửi được thời cơ,cũng nói theo: “Mẹ, dù sao Vân Hạo cũngvừa vào công ty, nếu mẹ đã mời được thầygiỏi như vậy về đây thì chi bằng để lại cơ hộihọc tập này cho Vân Hạo đi. Còn chìa khóa,mẹ vẫn nên giữ lại trước đã.”Trong lòng Hoắc Vân Hạo thầm vuimừng, quả nhiên ông hai vẫn hiểu rõ mìnhnhất.Sắc mặt Vũ Tuyết Như trắng bệch, hungdữ trừng mắt nhìn Hoäc Phương Nam.Bà ta không muốn Ôn Thục Nhi được lợi,càng không muốn Hoắc Vân Hạo được lợi!Dì Mẫn cầm chìa khóa trên tay đến mỏinhừ, trong lòng thầm than thở.Chuyện mà bà cụ đã quyết định, khi nàođến phiên những người khác chỉ phối chứ?Suy nghĩ của mọi người thật hồ đồ, vậymà còn không biết xấu hổ nói cô ba khôngđủ thông minh nữa.HừiSắc mặt bà cụ Anh không hề thay đổi,cho đến khi bọn họ nói xong mới nhìn sangĐổng An Lập: “Tiến sĩ Lập, chuyện này cứtheo như trước kia chúng ta đã bàn đi. Cậungồi máy bay lâu như vậy để trở lại đây, chắccũng mệt mỏi rồi, đi về nghỉ ngơi trước đi.”“Được”Đổng An Lập lễ phép gật đầu với mọingười, sau đó mới đi theo quản gia HoắcMinh rời đi.Trên ghế salon.Bà cụ Anh hất tay Vũ Tuyết Như ra, bìnhtĩnh mở miệng: “Thục Nhi rất tốt, mọi ngườiđừng tưởng mắt mẹ mù thì chuyện gì cũngkhông biết. Mẹ biết mọi người vẫn luôn nóicon bé là kẻ ngu phía sau lưng, cảm thấy conbé vừa ngu xuẩn vừa xấu x픓Nhưng so với mọi người thì mẹ hiểu rõcon bé hơn.”“Con bé không phải ngu, chỉ là thành thậthơn những người khác mà thôi.”“Điều quan trọng nhất trong quản lý sổsách là gì?”“Không phải đầu óc thông minh linh hoạtcỡ nào, mà là phải đủ thành thật, có sao ghivậy.Bà cụ Anh thấp giọng nói, trong lời nói lạilộ ra vẻ mệt mỏi và thê lương: “Mọi người đểtay lên ngực tự hỏi xem, trong mấy phút vừarồi, trong lòng mọi người suy nghĩ tính toánmấy lần?”“Trong lòng mọi người đều cất giấu tâmtư riêng, có sự tính toán cho bản thân. Nếunhư giao nhà này cho mọi người thì mẹ mớikhông yên tâm đấy.”“Nhưng Thục Nhi không giống như vậy,con bé tuyệt đối sẽ không giả dối, lừa bịp saulưng mẹ.”“Có lẽ mọi người cảm thấy chỉ số thôngminh của con bé không đủ nhưng con bé cóthể chịu được cực khổ, có cố gắng. Mỗi điểmthi, mỗi môn học trên trường đều là con bédựa vào năng lực của mình để từng bướctừng bước đi lên.”“Con bé đậu trường y nhưng cũng khôngở lại lớp mà, cho dù trong mắt thầy cô nàokhó khăn nhất thì con bé cũng là một sinhviên đạt tiêu chuẩn. Mọi người nói con béngu sao? Con bé không hề ngu một chút nàocả, chỉ là tính cách.con bé đơn thuần, khôngcó tâm địa gian xảo như mọi người mà thôi.”Bà cụ Anh lại nâng cao giọng, nghiêmnghị nói: “Sau này, mọi người không ai đượcbắt nạt con bé nữa. Nếu như ai có ý đồ gì đócũng tức là đang đối nghịch lại với mẹ, mọingười có nghe rõ chưa?”Có mẹ che chở như vậy, còn ai dám đitrêu chọc vào cô ta chứ?Trong lòng mọi người thầm phỉ nhổ,nhưng ngoài mặt lại rối rít gật đầu đồng ý:“Nghe rõ rồi ạ.”Chỉ có Hoắc Kiến Phong vẫn luôn trầmmặc, không hề mở miệng.Bà cụ Anh nghe thấy từng giọng nói:“Kiến Phong, tại sao cháu không nói chuyện?Là ngầm thừa nhận với quyết định của bà nộihay vẫn còn ý kiến khác?”Hoắc Kiến Phong bình tĩnh nói: “Bà nội,nếu như bà đã sắp xếp xong hết rồi, chỉ cầnThục Nhi đồng ý thì cháu không có ý kiến ạ.”Bà cụ Anh từ ái nói: “Thục Nhi, bây giờmọi người đều đã đồng ý rồi, Kiến Phongcũng đồng ý, cháu cũng không thể từ chối bànội nữa đấy” Ôn Thục Nhi bị kêu tên, nhanhchóng hồi phục tinh thần lại từ sau cơn khiếpSỢ.Lời nói của bà cụ khiến cho cô cảm thấyvô cùng ấm áp và rung động.Đồng thời, mỗi một câu của bà cụ đềukhiến sự cảm động và áy náy trong lòng côsâu hơn một chút, ép đến mức vành mắt côdâng lên hơi nước nhàn nhạt.Bà nội bảo vệ cô như vậy, thương cô nhưvậy nhưng cô lại…Việc đã đến nước này, cô chỉ có thể cốgắng hoàn thành tâm nguyện của bà nội,không phụ kỳ vọng của bà nội mà thôi.Ngay lập tức, Ôn Thục Nhi ngượngngùng kéo kéo khóe miệng, khàn giọng nói:“Vâng ạ, cháu đều nghe theo sắp xếp của bà.Nếu như anh ấy đã đồng ý rồi thì cháu sẽ cốgắng thêm một chút nữa, không để cho bànội, bố mẹ và mọi người đang ngồi ở đây thấtvọng.”Cô đứng lên, nhận lấy chìa khóa trongtay dì Mẫn, trịnh trọng gật đầu với mọi người†ỏ vẻ bảo đảm.Hoắc Vân Hạo lười biếng dựa lưng vàoghế salon, căm ghét lạnh lùng hừ một tiếng.Bây giờ anh ta đã không còn tiền xài vặtnữa rồi, nếu như thật sự để con tiện nhânnày năm được quyền quản lý thì sau này chỉsợ rằng đừng hòng nghĩ đến tiền bạc nữa.Đến lúc đó, anh ta sẽ mất hết tất cả.Nghĩ đến đây, Hoäc Vân Hạo siết chặtnắm đấm.Vũ Tuyết Như bấm chặt vào lòng bàn tay,ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại.Châu báu, đồ bổ, chìa khóa phòng kếtoán…Bà ta gả vào nhà họ Hoắc, những thứ màtrong lòng suy nghĩ cả đời cũng không nhậnđược, bây giờ lại dễ dàng rơi vào trong tay ÔnThục Nhị, bảo bà ta làm sao nuốt được cụctức này đây?Thế nhưng bà cụ đang vui mừng, bà tachỉ có thể cắn răng nhẫn nại, không dám nóinhiều thêm một chữ.Bà cụ Anh hài lòng gật đầu: “Rất tốt, kếtiếp mẹ sẽ tuyên bố chuyện thứ ba…”Bà cụ vừa nói xong lại bỗng nhiên dừngmột lát, cả người ngẩn ngơ.Mọi người đợi một lúc lâu cũng khôngthấy bà cụ mở miệng nữa, khó hiểu nhìnnhau.Cuối cùng, vẫn là Hoắc Phương Nam dẫnđầu hỏi thăm: “Mẹ, chuyện thứ ba là chuyệngì thế?”Bà cụ Anh cau mày, khó xử nói: “Mẹquên rồi.”Bà cụ chuyển hướng nhìn sang dì Mẫn:“Dì Mẫn, dì có nhớ không?”Dì Mãn vội vàng lắc đầu: “Bà chủ, chuyệnthứ ba, bà không có nói cho tôi biết nên tôicũng không biết.”“Vậy sao?”Bà cụ Anh nhắm mắt lại, nhéo nhéo ấnđường: “Rõ ràng quyết định tuyên bố bachuyện mà, tại sao lại quên chứ?”Mọi người không rõ, tất cả đều nghỉ ngờnhìn bà cụ, sợ rằng bà lại đưa ra một quyếtđịnh bùng nổ nào nữa.Lát sau, bà cụ Anh cười lên: “Thôi đi,trước tiên quyết định hai chuyện này đã.Chuyện thứ ba thì chờ đến khi mẹ nhớ sẽ nóicho mọi người biết sau.”Không cần nghe thấy tin tức bùng nổnữa, mọi người đồng loạt thở phào, cũngcười lên theo.“Bà nội, nếu như chuyện của bà khôngthể nhớ nổi thì cháu sẽ bổ sung một chuyện.”Bỗng nhiên Hoắc Kiến Phong mở miệng.Giọng nói của anh nhàn nhạt khiến ngườikhác không thể nghe ra bất kỳ tâm trạng gì.Cặp mắt đào hoa của Hoắc Tuấn Tú hơihíp lại, mở miệng, giọng nói vô cùng dịudàng: “Kiến Phong, có phải chuyện điều trahung thủ đã có manh mối rồi không?”“Không phải manh mối, mà là kết quả.”Giọng nói lạnh lùng bình tĩnh, trong nháymắt đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọingười. Theo bản năng, Hoắc Vân Hạo quét mắt ‘nhìn sang Ôn Thục Nhi.Người phụ nữ này còn độc hơn so vớirắn độc nữa, chắc chắn là cô rồi!Hoäc Vân Hạo khẽ nhíu mày, cong môigiễu cợt nói: “Xem ra chú ba muốn tố giácngười thân để làm việc nghĩa rồi nha.”Rắn có thể không cần, nhưng người dámtáy máy tay chân ở nhà họ Hoắc thì nhấtđịnh phải bắt được.Bà cụ Anh chống đỡ cơ thể mệt mỏi,trầm giọng nói: “Kiến Phong, cháu nói đi, rốtcuộc đã xảy ra chuyện gì?”Hoắc Kiến Phong võ tay một cái.Cửa phòng được mở ra, Ngô Đức Cườngđưa theo mấy người cảnh sát và đội ngũnghiên cứu khoa học của Lục Thiên Bảo nốiđuôi bước vào.Dì Mẫn cúi đầu, nhỏ giọng giới thiệu vớibà cụ: “Bà chủ, cảnh sát trưởng Phong dẫntheo mấy người cảnh sát, còn có đội ngũnghiên cứu khoa học của tổng giám đốcBảo, Lục Thiên Bảo nữa.”“Bà cụ Anh, đã lâu không gặp.” Cảnh sáttrưởng Phong mở miệng, giọng nói vô cùngvang vọng.Bà cụ Anh khách sáo gật đầu: “Chàocảnh sát trưởng Phong, làm phiền mọi ngườirÕi.“Không không, đều là bổn phận cả mà.”Cảnh sát trưởng Phong nói xong thì trựctiếp vào chủ đề: “Bà cụ Anh, căn cứ vào tìnhhình điều tra mấy ngày nay của chúng tôi, kếthợp với kết quả hóa nghiệm của đội ngũ dướitrướng chuyên gia Bảo, chúng tôi chắc chắnrằng cô ba của nhà họ Hoäc trúng cùng vớiloại độc trong hầm rắn. Chúng tôi đã tiếnhành điều tra đối với hoàn cảnh ở hiệntrường và những dấu chân ở khu vực xungquanh, sau đó lại đối chiếu cặn kẽ với nhữngngười có khả năng tham dự vào chuyện này.Cuối cùng, bây giờ đã xác định được kẻ tìnhnghỉ hạ độc…”Ánh mắt cảnh sát trưởng Phong nghiêmtúc quét nhìn tất cả mọi người, cuối cùng lạisắc bén rơi vào trên người Hoắc Vân Hạo:“Người bị tình nghi phạm tội chính là cậuHoắc Vân Hạo.”Ánh mắt của tất cả mọi người đều kinhngạc rơi trên người Hoắc Vân Hạo.Hoắc Vân Hạo vừa khiếp sợ vừa tức giậntrừng mắt nhìn cảnh sát trưởng Phong: “Ôngnói bậy, tại sao có thể là tôi được chứ? Tôichưa từng làm!”Cảnh sát trưởng Phong không nói chỉ,chỉ quay lại nháy mắt. Ngay lập tức, có haingười cảnh sát nhanh chóng bước đến bêncạnh Hoắc Vân Hạo.Còng tay màu bạc hiện lên vô cùng lạnhlùng dưới ánh đèn ấm áp trong nhà.Đột nhiên, Hoắc Vân Hạo bật người khỏighế salon, nắm lấy gối ôm ném lên ngườicảnh sát: “Đừng đến đây, các người đừngđến đây”Gối ôm đập vào người cảnh sát, thếnhưng chân mày của hai người họ cũngkhông hề nhíu lại, trong mắt chỉ có người bịtình nghị.Hoäc Vân Hạo ngớ ngẩn, xoay ngườichạy đến bên cạnh bà cụ: “Bà cố, không phảilà cháu đâu, thật sự không phải cháu mà. Bàcũng biết cháu ăn uống chơi đùa thành quenchứ những chuyện hạ độc thế này thì cháunhất định không biết làm đâu, bà có chocháu mượn mười lá gan thì cháu cũng khôngdám ra tay với những con rắn kia nữa. Bà cố,bà tin tưởng cháu đi, thật sự không phải làcháu mà.”Anh ta ôm lấy cánh tay bà cụ, ánh mắtxoay chuyển không ngừng: “Chú ba, nhấtđịnh là chú ba, bởi vì chú ba muốn bao checho thím ba nên đã cố ý giáng họa cho cháu.Bà cố, bà tin tưởng cháu đi, thật sự khôngphải là cháu mà.”Thấy hai người cảnh sát không hề daođộng đi thẳng đến bên cạnh bà cụ để bắtngười.Hoắc Phương Nam vội vàng đưa tay rangăn cản, lo lắng nói: “Chờ đã! Cảnh sáttrưởng Phong, các người có phải đã nhầmrồi không? Hung thủ không thể nào là VânHạo được, thằng bé chỉ là con nít mà thôi.Mọi chuyện từ trên xuống dưới đều rất nhátgan, không thể nào làm chuyện tàn nhãn nhưthế đâu.”“Bố, bố đừng vội mà.”Hoäc Tuấn Tú trấn an Hoắc PhươngNam một câu, sau đó nói với cảnh sát trưởngPhong: “Cảnh sát phá án dựa vào chứng cứ!Cảnh sát trưởng Phong, làm phiền ông nóitình hình cụ thể với mọi người một chút đi.”Nửa câu đầu châm biếm, nửa câu sauđều là nghi vấn của tất cả mọi người.“Được.” Cảnh sát trưởng gật đầu, mở vănkiện trong tay ra, sau đó lấy một phần báocáo giám định đưa cho mọi người: “Đây làbáo cáo giám định của bệnh viện thành phốvà đội ngũ của cậu Lục, chứng minh loại kịchđộc mới mà rắn trong hầm rắn của nhà họHoắc và cô ba nhà họ Hoắc trúng là cùngmột loại, được đặt tên là T150.”Dì Mẫn nhỏ giọng tường thuật lại nộidung trong báo cáo cho bà cụ.Sau khi nói xong, cảnh sát trưởng Phongtiếp tục lấy ra chứng cứ thứ hai: “Phần kếtquả khám xét này đã nêu rõ trong nhà, trênxe của cậu Hoặc Vân Hạo, cả trong túi xáchcủa bạn gái cậu ấy là cô Ôn Như Phương vàbên ngoài căn nhà cậu ấy đang ở được tìmthấy thành phần của kịch độc T150.”Màu sắc rực rỡ in trên văn kiện, chẳngnhững ghi lại nội dung khám xét mà còn ghirõ vị trí cụ thể của thành phần kịch độc đượcphát hiện.Có ảnh làm chứng.Cảnh sát trưởng Phong không cho mọingười cơ hội đặt câu hỏi, trực tiếp cầm rachứng cứ thứ ba: “Đây là ghi chép cuộc nóichuyện điện thoại của cậu Hoắc Vân Hạo,chúng tôi phát hiện gần đây cậu ấy có lui tớirất mật thiết với một đám người bên ngoài.Thông qua hệ thống giám định gương mặt,chúng tôi phát hiện ngày hôm cô ba xảy rachuyện, đám người đó đã cải trang thànhnhân viên thu rác để xâm nhập vào trườnghọc. Chúng tôi kết hợp phân tích tình huống,hoài nghị địa điểm cô ba trúng độc là ởphòng vệ sinh trong trường học. Trải quađiều tra và khám xét cẩn thận, quả nhiênchúng tôi đã tìm thấy một lượng đồ cấm cònsót lại ở gian trong của phòng vệ sinh”Những hình ảnh phân tích được đưa ratạo thành một hệ thống chứng cứ hoànchỉnh, tương đương với hành vi mua chuộcgiết người có âm mưu, có tổ chức.Bầu không khí trong phòng khách đãđóng băng tới cực điểm.Mọi người giật mình trố mắt nhìn nhau,một lúc lâu cũng không có ai mở miệng.Cả gương mặt Hoắc Vân Hạo đã ảmđạm không còn một chút huyết sắc.Ánh mắt anh ta ngây ngốc nhìn chứngcứ trong tay cảnh sát trưởng Phong.Nhưng loại độc kia, anh ta chưa từngnhìn thấy. Hơn nữa lúc đi đến trường học, rõràng anh ta đã tránh được camera rồi mà, tạisao có thể bị quay lại được chứ?“Vân Hạo, rốt cuộc có chuyện gì xảy ravậy? Tại sao cháu phải làm như vậy?” HoắcPhương Nam mở miệng, trong giọng nói lộ rasự tức giận nồng đậm, hơn nữa chính là thấtvọng tràn trề.“Không, không phải cháu, thật sự khôngphải cháu mà.” Hoäc Vân Hạo hoảng hốt gậtđầu, “bịch” một tiếng quỳ xuống dưới chânbà cụ.“Ông hai, bà cố, mọi người hãy tin tưởngcháu đi, thật sự không phải là cháu mà. Cáigì mà kịch độc T gì đó, cháu còn chưa từngnghe qua, càng chưa từng nhìn thấy. Cháu cóthể thề với trời, tuyệt đối không phải là cháuhạ độc, mọi người tin tưởng cháu đi.” Anh taôm lấy bắp đùi bà cụ sốt sắng đến mức sắpkhóc lên.Bà cụ Anh để mặc cho anh ta lắc lắc cơthể mình, không hề nói một câu nào cả, trêngương mặt đong đầy nếp nhăn vô cùng mệtmỏi và thất vọng.Hoắc Phương Nam ngã ngồi trên ghếsalon, mất hết sức lực lắc đầu than thở.Tâm trạng Vũ Tuyết Như vô cùng phứctạp nhìn sang Ôn Thục Nhị, lại nhìn sangHoắc Phương Nam.Con nhóc này, rắn độc cũng không thểđộc chết cô, rốt cuộc mạng lớn đến mức nàocơ chứiHừ, chồng ơi là chồng, từ trước đến nayđều yêu thương đứa cháu này nhiều hơn contrai của mình nữa.Lần này đã có chứng cứ xác thực rồi,xem anh làm sao có thể che chở được chonóiHoắc Tuấn Tú yên lặng nhìn vẻ mặt củatừng người, sau đó quay đầu sang dịu dàngnói với Ôn Thục Nhi: “Em dâu, em còn nhớhôm em trúng độc, cụ thể đã xảy ra chuyệngì không?”Ôn Thục Nhi gật đầu, từ từ nhích lại gầnxe lăn của Hoắc Kiến Phong: “Kiến Phong,em có thể nói không?”Cô cắn môi, cả gương mặt đều hiện lênvẻ sợ hãi.Hoäc Kiến Phong nhắm hai mắt lại, dịugiọng nói: “Không sao cả, em cứ nói thật đi.”
Chương 47: Kẻ tình nghỉ chính là…
Hoäc Vân Hạo không dám tin trợn hai
mắt lên thật to, căm ghét nhìn Ôn Thục Nhi
rồi nói thẳng với bà cụ: “Bà nội, bà hồ đồ rồi
sao? Bà muốn giao toàn bộ nhà họ Hoắc vào
†ay một người ngoài không rõ ràng như vậy
sao?”
Một khi Ôn Thục Nhi nhận lấy chìa khóa
thì chẳng những sẽ có quyền quyết định mức
độ chỉ tiêu ở nhà mà còn có quyền kinh
doanh trong công ty nữa.
Cũng tức là cả nhà họ Hoäc đều nằm
trong tay cô.
Ánh mắt Hoắc Kiến Phong thoáng qua
chút kinh ngạc, cực nhỏ cực nhanh.
Anh lạnh nhạt nhìn Ôn Thục Nhị, cũng
không nói một lời nào.
Trong lòng Vũ Tuyết Như thầm nhíu chặt,
thế nhưng trên mặt lại tỏ vẻ rộng lượng, thân
mật kéo tay bà cụ: “Mẹ, mẹ yêu thương Kiến
Phong và con dâu như vậy, thật sự là phúc
phận của hai đứa nó mà. Người làm mẹ như
con nhìn thấy cũng vui vẻ hơn rất nhiều,
nhưng mà Phương Nam nói đúng, dù sao thì
tuổi tác của con dâu cũng còn nhỏ, lại vừa
mới vào cửa không bao lâu nên không hoàn
toàn quen thuộc hoàn cảnh nhà của chúng
†a. Những chuyện như đưa chìa khóa thu chỉ
như vậy thì không cần quá gấp gáp mà, con
bé vẫn đang còn đi học, lại còn là sinh viên
khoa y nữa nên không hiểu về quản lý này kia
đâu. Chi bằng chúng ta hãy để con bé học
tập một khoảng thời gian đã, rồi sau đó mới
quyết định lại?”
Rất sợ bà cụ sẽ phản bác, vì thế bà ta nói
một hơi thật dài rồi vội vàng quay sang nháy
mắt ra hiệu với Hoäc Phương Nam.
Hoắc Phương Nam lập tức tiếp lời nói:
“Đúng đấy mẹ, sau này hai đứa nó cũng sắp
cử hành hôn lễ rồi, nhất định còn bận rộn
nhiều việc khác. Cho dù như thế nào thì cũng
đợi đến khi làm xong hôn lễ rồi hãy nói.”
Hoắc Vân Hạo đè nén sự tức giận trong
lòng, tức giận nói: “Đúng vậy bà cố, bà cũng
không thể quá thiên vị được. Nếu như đưa
chìa khóa cho cô ta thì cháu tuyệt đối không
đồng ý đâu.”
Hoắc Tuấn Nghĩa nhìn Ôn Thục Nhi mấy
lần, thật sự không thể nhịn được nữa: “Bà
nội, cho dù bà có trách thì cháu cũng phải
nói. Bà thương Kiến Phong thì cháu không có
ý kiến nhưng mà thấy em dâu như vậy, thật
sự cháu không chịu được. Gương mặt trẻ
trung thì đầy mụn, đầu óc cũng không đủ
thông minh, lối ăn mặc còn vô cùng quê
mùa. Cưới người như thế về khiến một mình
Kiến Phong chán ghét là đủ rồi, nếu như giao
cả nhà cho em ấy, sau này nếu như đại diện
nhà họ Hoắc đi ra ngoài thì sẽ mất hết mặt
mũi nhà chúng ta đấy. Dù sao chuyện giao
chìa khóa cho em ấy, cháu phản đối.”
Hoắc Tuấn Tú không nói gì, sóng mắt
khế thay đổi, ngước lên đánh giá Ôn Thục
Nhi.
Bà cụ Anh bình tĩnh đảo mắt một vòng,
lạnh nhạt nói: “Mọi người nói xong rồi sao?”
Bà cụ dừng một chút, đến khi thấy không
người nào đáp lại mới tiếp tục nói: “Bà không
nhìn thấy, nhưng chính là bà không nhìn thấy
nên mới có thể dùng tâm cảm thụ nhiều hơn.
Bà có thể cảm giác được nụ cười của Thục
Nhi, cảm giác được tâm trạng thấp thỏm của
con bé, cảm giác được con bé chân thành
hơn mọi người. Mọi người cũng thử giống
như bà đi, nhắm mắt lại suy nghĩ thật kỹ xem
những lời nói này, những hành động này có
phù hợp với thân phận của mình hay chưa.”
Nói xong, bà cụ Anh mở đôi mắt mờ mờ
di chuyển đến phương hướng của Ôn Thục
Nhi, khóe miệng khế cong lên một nụ cười
dịu dàng: “Thục Nhi, cháu có đồng ý nhận lấy
chìa khóa, thay bà nội trông coi căn nhà này
không?”
“Bà nội, cháu không biết.”
Ôn Thục Nhi dứt khoát nói thẳng:
“Chuyện trong nhà đều do Kiến Phong làm
chủ, chuyện gì cháu cũng nghe theo anh ấy
cả. Anh ấy bảo cháu đi hướng đông thì cháu
sẽ đi hướng đông, anh ấy bảo cháu đi hướng
tây thì cháu sẽ đi hướng tây.”
Cô hì hì cười nhìn về phía Hoäc Kiến
Phong, trong mắt tràn ngập sùng bái.
Bà cụ Anh trầm giọng, giả vờ tức giận:
“Chuyện này Kiến Phong cũng không làm
chủ được cho cháu đâu, cháu không cần
phải nghe theo Kiến Phong, nghe theo bà nội
mà nhận lấy đi.”
“Nhưng mà cháu thật sự không biết mà.”
Ôn Thục Nhi khó xử gãi đầu: “Bà nội,
cháu biết bà yêu thương cháu, mọi người
cũng vì muốn tốt cho cháu nhưng mà cháu
không hiểu gì cả, không quản lý tốt được
đâu. Đến lúc đó một lòng dùng hai nơi, như
thế thì những môn học ở trường học sẽ học
không được tốt, gia đình cũng sẽ không quản
lý được tốt. Vì tốt cho bản thân cháu, vì tốt
cho gia đình, cháu không thể lấy chìa khóa
này được ạ. Bà suy nghĩ lại một chút đi, lỡ
như cháu hồ đồ làm sai chuyện gì đó thì tổn
thất của công ty sẽ rất lớn.”
Thấy cô từ chối, vẻ mặt Hoắc Tuấn
Nghĩa hơi buông lỏng một chút: “Chuyện này
cũng đúng đấy, coi như em tự biết thân biết
phận.
Ôn Thục Nhi không để ý đến anh ta, chỉ
nhìn chằm chằm vào bà cụ hy vọng bà cụ có
thể nhanh chóng thu hồi lại quyết định này.
Trên mặt bà cụ Anh vẫn duy trì nụ cười
mỉm vô cùng ung dung: “Không sao cả,
những vấn đề này bà nội sẽ giúp cháu giải
quyết.”
Lời nói của bà cụ vừa dứt, dì Mãn bèn võ
tay một cái.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng khách được
mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu
phục mang giày da bước vào.
Gương mặt tầm khoảng ba mươi tuổi,
mang mắt kính gọng đen, giữa trán đầy đặn,
trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều
mang theo vẻ tao nhã lịch sự của người tri
thức.
“Chào bà cụ AnhI”
Người đàn ông cung kính chào bà cụ,
sau đó xoay người tự giới thiệu mình với mọi
người: “Xin chào mọi người, tôi tên là Đổng
An Lập, giám đốc bên mảng quản lý nhân sự.
Tôi tốt nghiệp bằng tiến sĩ của trường đại
học Rouillé về quản lý học và kinh tế học, đã
đi làm được hơn mười năm, lý lịch tốt.”
“Đổng An Lập?”
Hoắc Tuấn Nghĩa nhẩm nhẩm cái tên
này, bỗng nhiên nói: “Anh chính là thiên tài số
học, bậc thầy quản lý tài vụ Đổng An Lập đó
sao? Giám đốc quản lý nhân sự đứng đầu
toàn cầu, tiến sĩ trẻ tuổi đoạt huy chương
vàng về tài chính?”
Đổng An Lập mỉm cười gật đầu: “Đúng
vậy, đều nhờ tình cảm của những người đi
trước trong giới nên mới được như thế, chỉ là
hư danh mà thôi.”
Ngược lại, Hoắc Tuấn Nghĩa hít sâu một
hơi: “Bà nội, bà mời một người có thể thay
thế được mười người về đây như thế là muốn
thay máu các tầng lớp cấp cao trong công ty
sao?”
“Cháu suy nghĩ nhiều rồi.”
Bà cụ Anh nhàn nhạt nói: “Bà mời tiến sĩ
Lập về đây không phải để quản lý sổ sách
của công ty, cũng không phải xử lý chuyện ở
nhà. Công việc của cậu ấy chính là phụ trách
dạy Thục Nhi làm thế nào để trở thành một
người quản lý đạt tiêu chuẩn.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại giống
như ngọn núi thái sơn đè nặng xuống, ép tất
cả mọi người đều không thể ngẩng đầu nổi.
Ánh mắt đào hoa hẹp dài của Hoắc Tuấn
Tú hơi híp lại, không nói gì.
Hoắc Phương Nam phiền não lấy điếu
thuốc ra, thế nhưng nhớ đến ở nhà không
cho phép hút thuốc nên bèn hậm hực buông
xuống: “Mẹ, ngay cả bản thân con dâu cũng
không muốn mà, mẹ cần gì phải không trâu
bắt chó đi cày như vậy chứ?”
“Đúng vậy, số tiền bà mẹ tiêu có thể mở
cả một trường học luôn đấy, thế nhưng lại
mời thầy dạy kèm về tại nhà như thế. Chẳng
những lãng phí mà còn không cần thiết nữa.”
Vũ Tuyết Như phụ họa theo.
Hoắc Tuấn Nghĩa và Hoắc Vân Hạo
không hề có kiên nhãn, tranh nhau oán trách.
Trong lúc nhất thời, cả phòng khách lớn
như vậy vô cùng ồn ào.
“Đủ rồi, những chuyện mọi người nói mẹ
đều biết hết.”
Bà cụ Anh trầm giọng, cắt ngang bọn họ:
“Hôm nay tâm trạng của mẹ tốt nên sẽ
không so đo với mấy đứa, nhưng mà mẹ
nhắc lại một lần nữa. Hôm nay mẹ gọi mọi
người đến đây là để thông báo chứ không
phải thương lượng.”
Bà cụ nói chuyện thẳng thắn như thế, rõ
ràng là muốn bày tỏ sự ủng hộ đối với Ôn
Thục Nhi.
Mọi người còn chưa kịp mở miệng phản
bác, giọng nói của bà cụ Anh đã hòa hoãn
lại, dịu dàng nói với Ôn Thục Nhi: “Thục Nhị,
đừng lo lăng. Sau này tiến sĩ Lập sẽ dìu dắt
cháu, dạy cháu phải làm sao mới đúng. Cháu
cứ việc lớn gan mà làm đi, cho dù phạm lỗi
cũng không sao cả, nhà họ Hoặc chúng ta
chịu thua lỗ được mà. Cháu phải nhớ, mọi
chuyện đều có bà nội chống lưng cho cháu
im
rồi.
Bà cụ nói xong, lại tiếp tục nói với Đổng
An Lập: “Tiến sĩ Lập, cháu dâu tôi vẫn còn
đang đi học, làm phiền cậu sắp xếp theo thời
gian của con bé để dạy học nhé. Tốt nhất là
vào thẳng phòng kế toán, vừa dạy vừa học, lý
luận kết hợp với thực tế thì sẽ quen tay
nhanh hơn”
Đổng An Lập đẩy mắt kính trên sống
mũi, ánh mắt chắc chắn: “Bà cụ Anh xin cứ
yên tâm, tôi nhất định sẽ hết lòng dạy dỗ cô
ba, không để bà thất vọng đâu.”
Ôn Thục Nhi vội vàng khoát tay từ chối:
“Không được, không được! Bà nội, trường
học của cháu còn rất nhiều môn học, mỗi lần
cháu đều phải rất cố gắng, rất mệt mỏi mới
có thể miễn cưỡng thi qua môn. Nếu như
học thêm thứ khác thì sợ rằng không đủ
điểm qua môn đâu, đến lúc đó chẳng những
bản thân cháu mất thể diện mà còn làm mất
thể diện của Kiến Phong nữa, làm cả nhà
mất mặt…”
Rõ ràng cô đã nói Kiến Phong là văn
khúc tinh chuyển thế, là hy vọng của nhà họ
Hoắc, tại sao bà nội lại đưa những chuyện
này cho cô chứ?
Ôn Thục Nhi vừa áy náy vừa lo lắng, cả
khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn thành khổ
qua.
Bà cụ Anh rất hài lòng với thái độ khiêm
tốn của cô, cười cười trấn an nói: “Không sao
cả, cho dù là ở trường học hay ở nhà thì nếu
như có chuyện gì xảy ra cũng đều có bà nội
chống lưng cho cháu.”
Không cho Ôn Thục Nhi cơ hội từ chối
nữa, bà cụ trực tiếp nói với những người
khác: “Mọi người còn chuyện gì muốn nói
nữa không?”
Biết rõ nói nhiều cũng vô dụng, Hoắc
Tuấn Nghĩa vẫn tức giận nói: “Bà nội, cháu
thật sự không hiểu bà vừa ý cô ta ở chỗ nào
nữa. Dáng vẻ như vậy mà có thể gả vào nhà
họ Hoắc của chúng ta thì đã tích được phước
đức của tổ tiên rồi. Như thế này đâu phải bà
thiên vị nữa, mà cả trái tim đều hướng về
phía cô ta hết cả rồi.”
“Đúng vậy đấy! Bà nội, chúng cháu mới là
người thân của bà, có huyết thống tương liên
với bà mà. Cho dù cô ta có kết hôn với chú
ba thì cũng mang họ Ôn thôi.” Hoắc Vân Hạo
tức giận nói.
Ánh mắt Vũ Tuyết Như sáng lên.
Lời nói này của Hoắc Vân Hạo đã nhắc
nhở bà ta.
Bà ta nhẹ nhàng kéo tay bà cụ, hạ thấp
giọng nói: “Mẹ, mẹ thích cháu dâu này cũng
không sao cả nhưng Ôn Thanh Tuấn là một
con cáo già. Trong lòng ông ta tính toán
những chuyện gì, cho đến bây giờ chúng ta
vẫn chưa biết được. Nếu như mẹ giao cả nhà
cho con gái ông ta thì thật sự không ổn đâu.”
Hoặc Phương Nam ngửi được thời cơ,
cũng nói theo: “Mẹ, dù sao Vân Hạo cũng
vừa vào công ty, nếu mẹ đã mời được thầy
giỏi như vậy về đây thì chi bằng để lại cơ hội
học tập này cho Vân Hạo đi. Còn chìa khóa,
mẹ vẫn nên giữ lại trước đã.”
Trong lòng Hoắc Vân Hạo thầm vui
mừng, quả nhiên ông hai vẫn hiểu rõ mình
nhất.
Sắc mặt Vũ Tuyết Như trắng bệch, hung
dữ trừng mắt nhìn Hoäc Phương Nam.
Bà ta không muốn Ôn Thục Nhi được lợi,
càng không muốn Hoắc Vân Hạo được lợi!
Dì Mẫn cầm chìa khóa trên tay đến mỏi
nhừ, trong lòng thầm than thở.
Chuyện mà bà cụ đã quyết định, khi nào
đến phiên những người khác chỉ phối chứ?
Suy nghĩ của mọi người thật hồ đồ, vậy
mà còn không biết xấu hổ nói cô ba không
đủ thông minh nữa.
Hừi
Sắc mặt bà cụ Anh không hề thay đổi,
cho đến khi bọn họ nói xong mới nhìn sang
Đổng An Lập: “Tiến sĩ Lập, chuyện này cứ
theo như trước kia chúng ta đã bàn đi. Cậu
ngồi máy bay lâu như vậy để trở lại đây, chắc
cũng mệt mỏi rồi, đi về nghỉ ngơi trước đi.”
“Được”
Đổng An Lập lễ phép gật đầu với mọi
người, sau đó mới đi theo quản gia Hoắc
Minh rời đi.
Trên ghế salon.
Bà cụ Anh hất tay Vũ Tuyết Như ra, bình
tĩnh mở miệng: “Thục Nhi rất tốt, mọi người
đừng tưởng mắt mẹ mù thì chuyện gì cũng
không biết. Mẹ biết mọi người vẫn luôn nói
con bé là kẻ ngu phía sau lưng, cảm thấy con
bé vừa ngu xuẩn vừa xấu xí”
“Nhưng so với mọi người thì mẹ hiểu rõ
con bé hơn.”
“Con bé không phải ngu, chỉ là thành thật
hơn những người khác mà thôi.”
“Điều quan trọng nhất trong quản lý sổ
sách là gì?”
“Không phải đầu óc thông minh linh hoạt
cỡ nào, mà là phải đủ thành thật, có sao ghi
vậy.
Bà cụ Anh thấp giọng nói, trong lời nói lại
lộ ra vẻ mệt mỏi và thê lương: “Mọi người để
tay lên ngực tự hỏi xem, trong mấy phút vừa
rồi, trong lòng mọi người suy nghĩ tính toán
mấy lần?”
“Trong lòng mọi người đều cất giấu tâm
tư riêng, có sự tính toán cho bản thân. Nếu
như giao nhà này cho mọi người thì mẹ mới
không yên tâm đấy.”
“Nhưng Thục Nhi không giống như vậy,
con bé tuyệt đối sẽ không giả dối, lừa bịp sau
lưng mẹ.”
“Có lẽ mọi người cảm thấy chỉ số thông
minh của con bé không đủ nhưng con bé có
thể chịu được cực khổ, có cố gắng. Mỗi điểm
thi, mỗi môn học trên trường đều là con bé
dựa vào năng lực của mình để từng bước
từng bước đi lên.”
“Con bé đậu trường y nhưng cũng không
ở lại lớp mà, cho dù trong mắt thầy cô nào
khó khăn nhất thì con bé cũng là một sinh
viên đạt tiêu chuẩn. Mọi người nói con bé
ngu sao? Con bé không hề ngu một chút nào
cả, chỉ là tính cách.con bé đơn thuần, không
có tâm địa gian xảo như mọi người mà thôi.”
Bà cụ Anh lại nâng cao giọng, nghiêm
nghị nói: “Sau này, mọi người không ai được
bắt nạt con bé nữa. Nếu như ai có ý đồ gì đó
cũng tức là đang đối nghịch lại với mẹ, mọi
người có nghe rõ chưa?”
Có mẹ che chở như vậy, còn ai dám đi
trêu chọc vào cô ta chứ?
Trong lòng mọi người thầm phỉ nhổ,
nhưng ngoài mặt lại rối rít gật đầu đồng ý:
“Nghe rõ rồi ạ.”
Chỉ có Hoắc Kiến Phong vẫn luôn trầm
mặc, không hề mở miệng.
Bà cụ Anh nghe thấy từng giọng nói:
“Kiến Phong, tại sao cháu không nói chuyện?
Là ngầm thừa nhận với quyết định của bà nội
hay vẫn còn ý kiến khác?”
Hoắc Kiến Phong bình tĩnh nói: “Bà nội,
nếu như bà đã sắp xếp xong hết rồi, chỉ cần
Thục Nhi đồng ý thì cháu không có ý kiến ạ.”
Bà cụ Anh từ ái nói: “Thục Nhi, bây giờ
mọi người đều đã đồng ý rồi, Kiến Phong
cũng đồng ý, cháu cũng không thể từ chối bà
nội nữa đấy” Ôn Thục Nhi bị kêu tên, nhanh
chóng hồi phục tinh thần lại từ sau cơn khiếp
SỢ.
Lời nói của bà cụ khiến cho cô cảm thấy
vô cùng ấm áp và rung động.
Đồng thời, mỗi một câu của bà cụ đều
khiến sự cảm động và áy náy trong lòng cô
sâu hơn một chút, ép đến mức vành mắt cô
dâng lên hơi nước nhàn nhạt.
Bà nội bảo vệ cô như vậy, thương cô như
vậy nhưng cô lại…
Việc đã đến nước này, cô chỉ có thể cố
gắng hoàn thành tâm nguyện của bà nội,
không phụ kỳ vọng của bà nội mà thôi.
Ngay lập tức, Ôn Thục Nhi ngượng
ngùng kéo kéo khóe miệng, khàn giọng nói:
“Vâng ạ, cháu đều nghe theo sắp xếp của bà.
Nếu như anh ấy đã đồng ý rồi thì cháu sẽ cố
gắng thêm một chút nữa, không để cho bà
nội, bố mẹ và mọi người đang ngồi ở đây thất
vọng.”
Cô đứng lên, nhận lấy chìa khóa trong
tay dì Mẫn, trịnh trọng gật đầu với mọi người
†ỏ vẻ bảo đảm.
Hoắc Vân Hạo lười biếng dựa lưng vào
ghế salon, căm ghét lạnh lùng hừ một tiếng.
Bây giờ anh ta đã không còn tiền xài vặt
nữa rồi, nếu như thật sự để con tiện nhân
này năm được quyền quản lý thì sau này chỉ
sợ rằng đừng hòng nghĩ đến tiền bạc nữa.
Đến lúc đó, anh ta sẽ mất hết tất cả.
Nghĩ đến đây, Hoäc Vân Hạo siết chặt
nắm đấm.
Vũ Tuyết Như bấm chặt vào lòng bàn tay,
ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại.
Châu báu, đồ bổ, chìa khóa phòng kế
toán…
Bà ta gả vào nhà họ Hoắc, những thứ mà
trong lòng suy nghĩ cả đời cũng không nhận
được, bây giờ lại dễ dàng rơi vào trong tay Ôn
Thục Nhị, bảo bà ta làm sao nuốt được cục
tức này đây?
Thế nhưng bà cụ đang vui mừng, bà ta
chỉ có thể cắn răng nhẫn nại, không dám nói
nhiều thêm một chữ.
Bà cụ Anh hài lòng gật đầu: “Rất tốt, kế
tiếp mẹ sẽ tuyên bố chuyện thứ ba…”
Bà cụ vừa nói xong lại bỗng nhiên dừng
một lát, cả người ngẩn ngơ.
Mọi người đợi một lúc lâu cũng không
thấy bà cụ mở miệng nữa, khó hiểu nhìn
nhau.
Cuối cùng, vẫn là Hoắc Phương Nam dẫn
đầu hỏi thăm: “Mẹ, chuyện thứ ba là chuyện
gì thế?”
Bà cụ Anh cau mày, khó xử nói: “Mẹ
quên rồi.”
Bà cụ chuyển hướng nhìn sang dì Mẫn:
“Dì Mẫn, dì có nhớ không?”
Dì Mãn vội vàng lắc đầu: “Bà chủ, chuyện
thứ ba, bà không có nói cho tôi biết nên tôi
cũng không biết.”
“Vậy sao?”
Bà cụ Anh nhắm mắt lại, nhéo nhéo ấn
đường: “Rõ ràng quyết định tuyên bố ba
chuyện mà, tại sao lại quên chứ?”
Mọi người không rõ, tất cả đều nghỉ ngờ
nhìn bà cụ, sợ rằng bà lại đưa ra một quyết
định bùng nổ nào nữa.
Lát sau, bà cụ Anh cười lên: “Thôi đi,
trước tiên quyết định hai chuyện này đã.
Chuyện thứ ba thì chờ đến khi mẹ nhớ sẽ nói
cho mọi người biết sau.”
Không cần nghe thấy tin tức bùng nổ
nữa, mọi người đồng loạt thở phào, cũng
cười lên theo.
“Bà nội, nếu như chuyện của bà không
thể nhớ nổi thì cháu sẽ bổ sung một chuyện.”
Bỗng nhiên Hoắc Kiến Phong mở miệng.
Giọng nói của anh nhàn nhạt khiến người
khác không thể nghe ra bất kỳ tâm trạng gì.
Cặp mắt đào hoa của Hoắc Tuấn Tú hơi
híp lại, mở miệng, giọng nói vô cùng dịu
dàng: “Kiến Phong, có phải chuyện điều tra
hung thủ đã có manh mối rồi không?”
“Không phải manh mối, mà là kết quả.”
Giọng nói lạnh lùng bình tĩnh, trong nháy
mắt đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi
người.
Theo bản năng, Hoắc Vân Hạo quét mắt ‘
nhìn sang Ôn Thục Nhi.
Người phụ nữ này còn độc hơn so với
rắn độc nữa, chắc chắn là cô rồi!
Hoäc Vân Hạo khẽ nhíu mày, cong môi
giễu cợt nói: “Xem ra chú ba muốn tố giác
người thân để làm việc nghĩa rồi nha.”
Rắn có thể không cần, nhưng người dám
táy máy tay chân ở nhà họ Hoắc thì nhất
định phải bắt được.
Bà cụ Anh chống đỡ cơ thể mệt mỏi,
trầm giọng nói: “Kiến Phong, cháu nói đi, rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hoắc Kiến Phong võ tay một cái.
Cửa phòng được mở ra, Ngô Đức Cường
đưa theo mấy người cảnh sát và đội ngũ
nghiên cứu khoa học của Lục Thiên Bảo nối
đuôi bước vào.
Dì Mẫn cúi đầu, nhỏ giọng giới thiệu với
bà cụ: “Bà chủ, cảnh sát trưởng Phong dẫn
theo mấy người cảnh sát, còn có đội ngũ
nghiên cứu khoa học của tổng giám đốc
Bảo, Lục Thiên Bảo nữa.”
“Bà cụ Anh, đã lâu không gặp.” Cảnh sát
trưởng Phong mở miệng, giọng nói vô cùng
vang vọng.
Bà cụ Anh khách sáo gật đầu: “Chào
cảnh sát trưởng Phong, làm phiền mọi người
rÕi.
“Không không, đều là bổn phận cả mà.”
Cảnh sát trưởng Phong nói xong thì trực
tiếp vào chủ đề: “Bà cụ Anh, căn cứ vào tình
hình điều tra mấy ngày nay của chúng tôi, kết
hợp với kết quả hóa nghiệm của đội ngũ dưới
trướng chuyên gia Bảo, chúng tôi chắc chắn
rằng cô ba của nhà họ Hoäc trúng cùng với
loại độc trong hầm rắn. Chúng tôi đã tiến
hành điều tra đối với hoàn cảnh ở hiện
trường và những dấu chân ở khu vực xung
quanh, sau đó lại đối chiếu cặn kẽ với những
người có khả năng tham dự vào chuyện này.
Cuối cùng, bây giờ đã xác định được kẻ tình
nghỉ hạ độc…”
Ánh mắt cảnh sát trưởng Phong nghiêm
túc quét nhìn tất cả mọi người, cuối cùng lại
sắc bén rơi vào trên người Hoắc Vân Hạo:
“Người bị tình nghi phạm tội chính là cậu
Hoắc Vân Hạo.”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều kinh
ngạc rơi trên người Hoắc Vân Hạo.
Hoắc Vân Hạo vừa khiếp sợ vừa tức giận
trừng mắt nhìn cảnh sát trưởng Phong: “Ông
nói bậy, tại sao có thể là tôi được chứ? Tôi
chưa từng làm!”
Cảnh sát trưởng Phong không nói chỉ,
chỉ quay lại nháy mắt. Ngay lập tức, có hai
người cảnh sát nhanh chóng bước đến bên
cạnh Hoắc Vân Hạo.
Còng tay màu bạc hiện lên vô cùng lạnh
lùng dưới ánh đèn ấm áp trong nhà.
Đột nhiên, Hoắc Vân Hạo bật người khỏi
ghế salon, nắm lấy gối ôm ném lên người
cảnh sát: “Đừng đến đây, các người đừng
đến đây”
Gối ôm đập vào người cảnh sát, thế
nhưng chân mày của hai người họ cũng
không hề nhíu lại, trong mắt chỉ có người bị
tình nghị.
Hoäc Vân Hạo ngớ ngẩn, xoay người
chạy đến bên cạnh bà cụ: “Bà cố, không phải
là cháu đâu, thật sự không phải cháu mà. Bà
cũng biết cháu ăn uống chơi đùa thành quen
chứ những chuyện hạ độc thế này thì cháu
nhất định không biết làm đâu, bà có cho
cháu mượn mười lá gan thì cháu cũng không
dám ra tay với những con rắn kia nữa. Bà cố,
bà tin tưởng cháu đi, thật sự không phải là
cháu mà.”
Anh ta ôm lấy cánh tay bà cụ, ánh mắt
xoay chuyển không ngừng: “Chú ba, nhất
định là chú ba, bởi vì chú ba muốn bao che
cho thím ba nên đã cố ý giáng họa cho cháu.
Bà cố, bà tin tưởng cháu đi, thật sự không
phải là cháu mà.”
Thấy hai người cảnh sát không hề dao
động đi thẳng đến bên cạnh bà cụ để bắt
người.
Hoắc Phương Nam vội vàng đưa tay ra
ngăn cản, lo lắng nói: “Chờ đã! Cảnh sát
trưởng Phong, các người có phải đã nhầm
rồi không? Hung thủ không thể nào là Vân
Hạo được, thằng bé chỉ là con nít mà thôi.
Mọi chuyện từ trên xuống dưới đều rất nhát
gan, không thể nào làm chuyện tàn nhãn như
thế đâu.”
“Bố, bố đừng vội mà.”
Hoäc Tuấn Tú trấn an Hoắc Phương
Nam một câu, sau đó nói với cảnh sát trưởng
Phong: “Cảnh sát phá án dựa vào chứng cứ!
Cảnh sát trưởng Phong, làm phiền ông nói
tình hình cụ thể với mọi người một chút đi.”
Nửa câu đầu châm biếm, nửa câu sau
đều là nghi vấn của tất cả mọi người.
“Được.” Cảnh sát trưởng gật đầu, mở văn
kiện trong tay ra, sau đó lấy một phần báo
cáo giám định đưa cho mọi người: “Đây là
báo cáo giám định của bệnh viện thành phố
và đội ngũ của cậu Lục, chứng minh loại kịch
độc mới mà rắn trong hầm rắn của nhà họ
Hoắc và cô ba nhà họ Hoắc trúng là cùng
một loại, được đặt tên là T150.”
Dì Mẫn nhỏ giọng tường thuật lại nội
dung trong báo cáo cho bà cụ.
Sau khi nói xong, cảnh sát trưởng Phong
tiếp tục lấy ra chứng cứ thứ hai: “Phần kết
quả khám xét này đã nêu rõ trong nhà, trên
xe của cậu Hoặc Vân Hạo, cả trong túi xách
của bạn gái cậu ấy là cô Ôn Như Phương và
bên ngoài căn nhà cậu ấy đang ở được tìm
thấy thành phần của kịch độc T150.”
Màu sắc rực rỡ in trên văn kiện, chẳng
những ghi lại nội dung khám xét mà còn ghi
rõ vị trí cụ thể của thành phần kịch độc được
phát hiện.
Có ảnh làm chứng.
Cảnh sát trưởng Phong không cho mọi
người cơ hội đặt câu hỏi, trực tiếp cầm ra
chứng cứ thứ ba: “Đây là ghi chép cuộc nói
chuyện điện thoại của cậu Hoắc Vân Hạo,
chúng tôi phát hiện gần đây cậu ấy có lui tới
rất mật thiết với một đám người bên ngoài.
Thông qua hệ thống giám định gương mặt,
chúng tôi phát hiện ngày hôm cô ba xảy ra
chuyện, đám người đó đã cải trang thành
nhân viên thu rác để xâm nhập vào trường
học. Chúng tôi kết hợp phân tích tình huống,
hoài nghị địa điểm cô ba trúng độc là ở
phòng vệ sinh trong trường học. Trải qua
điều tra và khám xét cẩn thận, quả nhiên
chúng tôi đã tìm thấy một lượng đồ cấm còn
sót lại ở gian trong của phòng vệ sinh”
Những hình ảnh phân tích được đưa ra
tạo thành một hệ thống chứng cứ hoàn
chỉnh, tương đương với hành vi mua chuộc
giết người có âm mưu, có tổ chức.
Bầu không khí trong phòng khách đã
đóng băng tới cực điểm.
Mọi người giật mình trố mắt nhìn nhau,
một lúc lâu cũng không có ai mở miệng.
Cả gương mặt Hoắc Vân Hạo đã ảm
đạm không còn một chút huyết sắc.
Ánh mắt anh ta ngây ngốc nhìn chứng
cứ trong tay cảnh sát trưởng Phong.
Nhưng loại độc kia, anh ta chưa từng
nhìn thấy. Hơn nữa lúc đi đến trường học, rõ
ràng anh ta đã tránh được camera rồi mà, tại
sao có thể bị quay lại được chứ?
“Vân Hạo, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra
vậy? Tại sao cháu phải làm như vậy?” Hoắc
Phương Nam mở miệng, trong giọng nói lộ ra
sự tức giận nồng đậm, hơn nữa chính là thất
vọng tràn trề.
“Không, không phải cháu, thật sự không
phải cháu mà.” Hoäc Vân Hạo hoảng hốt gật
đầu, “bịch” một tiếng quỳ xuống dưới chân
bà cụ.
“Ông hai, bà cố, mọi người hãy tin tưởng
cháu đi, thật sự không phải là cháu mà. Cái
gì mà kịch độc T gì đó, cháu còn chưa từng
nghe qua, càng chưa từng nhìn thấy. Cháu có
thể thề với trời, tuyệt đối không phải là cháu
hạ độc, mọi người tin tưởng cháu đi.” Anh ta
ôm lấy bắp đùi bà cụ sốt sắng đến mức sắp
khóc lên.
Bà cụ Anh để mặc cho anh ta lắc lắc cơ
thể mình, không hề nói một câu nào cả, trên
gương mặt đong đầy nếp nhăn vô cùng mệt
mỏi và thất vọng.
Hoắc Phương Nam ngã ngồi trên ghế
salon, mất hết sức lực lắc đầu than thở.
Tâm trạng Vũ Tuyết Như vô cùng phức
tạp nhìn sang Ôn Thục Nhị, lại nhìn sang
Hoắc Phương Nam.
Con nhóc này, rắn độc cũng không thể
độc chết cô, rốt cuộc mạng lớn đến mức nào
cơ chứi
Hừ, chồng ơi là chồng, từ trước đến nay
đều yêu thương đứa cháu này nhiều hơn con
trai của mình nữa.
Lần này đã có chứng cứ xác thực rồi,
xem anh làm sao có thể che chở được cho
nói
Hoắc Tuấn Tú yên lặng nhìn vẻ mặt của
từng người, sau đó quay đầu sang dịu dàng
nói với Ôn Thục Nhi: “Em dâu, em còn nhớ
hôm em trúng độc, cụ thể đã xảy ra chuyện
gì không?”
Ôn Thục Nhi gật đầu, từ từ nhích lại gần
xe lăn của Hoắc Kiến Phong: “Kiến Phong,
em có thể nói không?”
Cô cắn môi, cả gương mặt đều hiện lên
vẻ sợ hãi.
Hoäc Kiến Phong nhắm hai mắt lại, dịu
giọng nói: “Không sao cả, em cứ nói thật đi.”
Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 47: Kẻ tình nghỉ chính là…Hoäc Vân Hạo không dám tin trợn haimắt lên thật to, căm ghét nhìn Ôn Thục Nhirồi nói thẳng với bà cụ: “Bà nội, bà hồ đồ rồisao? Bà muốn giao toàn bộ nhà họ Hoắc vào†ay một người ngoài không rõ ràng như vậysao?”Một khi Ôn Thục Nhi nhận lấy chìa khóathì chẳng những sẽ có quyền quyết định mứcđộ chỉ tiêu ở nhà mà còn có quyền kinhdoanh trong công ty nữa.Cũng tức là cả nhà họ Hoäc đều nằmtrong tay cô.Ánh mắt Hoắc Kiến Phong thoáng quachút kinh ngạc, cực nhỏ cực nhanh.Anh lạnh nhạt nhìn Ôn Thục Nhị, cũngkhông nói một lời nào.Trong lòng Vũ Tuyết Như thầm nhíu chặt,thế nhưng trên mặt lại tỏ vẻ rộng lượng, thânmật kéo tay bà cụ: “Mẹ, mẹ yêu thương KiếnPhong và con dâu như vậy, thật sự là phúcphận của hai đứa nó mà. Người làm mẹ nhưcon nhìn thấy cũng vui vẻ hơn rất nhiều,nhưng mà Phương Nam nói đúng, dù sao thìtuổi tác của con dâu cũng còn nhỏ, lại vừamới vào cửa không bao lâu nên không hoàntoàn quen thuộc hoàn cảnh nhà của chúng†a. Những chuyện như đưa chìa khóa thu chỉnhư vậy thì không cần quá gấp gáp mà, conbé vẫn đang còn đi học, lại còn là sinh viênkhoa y nữa nên không hiểu về quản lý này kiađâu. Chi bằng chúng ta hãy để con bé họctập một khoảng thời gian đã, rồi sau đó mớiquyết định lại?”Rất sợ bà cụ sẽ phản bác, vì thế bà ta nóimột hơi thật dài rồi vội vàng quay sang nháymắt ra hiệu với Hoäc Phương Nam.Hoắc Phương Nam lập tức tiếp lời nói:“Đúng đấy mẹ, sau này hai đứa nó cũng sắpcử hành hôn lễ rồi, nhất định còn bận rộnnhiều việc khác. Cho dù như thế nào thì cũngđợi đến khi làm xong hôn lễ rồi hãy nói.”Hoắc Vân Hạo đè nén sự tức giận tronglòng, tức giận nói: “Đúng vậy bà cố, bà cũngkhông thể quá thiên vị được. Nếu như đưachìa khóa cho cô ta thì cháu tuyệt đối khôngđồng ý đâu.”Hoắc Tuấn Nghĩa nhìn Ôn Thục Nhi mấylần, thật sự không thể nhịn được nữa: “Bànội, cho dù bà có trách thì cháu cũng phảinói. Bà thương Kiến Phong thì cháu không cóý kiến nhưng mà thấy em dâu như vậy, thậtsự cháu không chịu được. Gương mặt trẻtrung thì đầy mụn, đầu óc cũng không đủthông minh, lối ăn mặc còn vô cùng quêmùa. Cưới người như thế về khiến một mìnhKiến Phong chán ghét là đủ rồi, nếu như giaocả nhà cho em ấy, sau này nếu như đại diệnnhà họ Hoắc đi ra ngoài thì sẽ mất hết mặtmũi nhà chúng ta đấy. Dù sao chuyện giaochìa khóa cho em ấy, cháu phản đối.”Hoắc Tuấn Tú không nói gì, sóng mắtkhế thay đổi, ngước lên đánh giá Ôn ThụcNhi.Bà cụ Anh bình tĩnh đảo mắt một vòng,lạnh nhạt nói: “Mọi người nói xong rồi sao?”Bà cụ dừng một chút, đến khi thấy khôngngười nào đáp lại mới tiếp tục nói: “Bà khôngnhìn thấy, nhưng chính là bà không nhìn thấynên mới có thể dùng tâm cảm thụ nhiều hơn.Bà có thể cảm giác được nụ cười của ThụcNhi, cảm giác được tâm trạng thấp thỏm củacon bé, cảm giác được con bé chân thànhhơn mọi người. Mọi người cũng thử giốngnhư bà đi, nhắm mắt lại suy nghĩ thật kỹ xemnhững lời nói này, những hành động này cóphù hợp với thân phận của mình hay chưa.”Nói xong, bà cụ Anh mở đôi mắt mờ mờdi chuyển đến phương hướng của Ôn ThụcNhi, khóe miệng khế cong lên một nụ cườidịu dàng: “Thục Nhi, cháu có đồng ý nhận lấychìa khóa, thay bà nội trông coi căn nhà nàykhông?”“Bà nội, cháu không biết.”Ôn Thục Nhi dứt khoát nói thẳng:“Chuyện trong nhà đều do Kiến Phong làmchủ, chuyện gì cháu cũng nghe theo anh ấycả. Anh ấy bảo cháu đi hướng đông thì cháusẽ đi hướng đông, anh ấy bảo cháu đi hướngtây thì cháu sẽ đi hướng tây.”Cô hì hì cười nhìn về phía Hoäc KiếnPhong, trong mắt tràn ngập sùng bái.Bà cụ Anh trầm giọng, giả vờ tức giận:“Chuyện này Kiến Phong cũng không làmchủ được cho cháu đâu, cháu không cầnphải nghe theo Kiến Phong, nghe theo bà nộimà nhận lấy đi.”“Nhưng mà cháu thật sự không biết mà.”Ôn Thục Nhi khó xử gãi đầu: “Bà nội,cháu biết bà yêu thương cháu, mọi ngườicũng vì muốn tốt cho cháu nhưng mà cháukhông hiểu gì cả, không quản lý tốt đượcđâu. Đến lúc đó một lòng dùng hai nơi, nhưthế thì những môn học ở trường học sẽ họckhông được tốt, gia đình cũng sẽ không quảnlý được tốt. Vì tốt cho bản thân cháu, vì tốtcho gia đình, cháu không thể lấy chìa khóanày được ạ. Bà suy nghĩ lại một chút đi, lỡnhư cháu hồ đồ làm sai chuyện gì đó thì tổnthất của công ty sẽ rất lớn.”Thấy cô từ chối, vẻ mặt Hoắc TuấnNghĩa hơi buông lỏng một chút: “Chuyện nàycũng đúng đấy, coi như em tự biết thân biếtphận.Ôn Thục Nhi không để ý đến anh ta, chỉnhìn chằm chằm vào bà cụ hy vọng bà cụ cóthể nhanh chóng thu hồi lại quyết định này.Trên mặt bà cụ Anh vẫn duy trì nụ cườimỉm vô cùng ung dung: “Không sao cả,những vấn đề này bà nội sẽ giúp cháu giảiquyết.”Lời nói của bà cụ vừa dứt, dì Mãn bèn võtay một cái.Bỗng nhiên, cánh cửa phòng khách đượcmở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc âuphục mang giày da bước vào.Gương mặt tầm khoảng ba mươi tuổi,mang mắt kính gọng đen, giữa trán đầy đặn,trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đềumang theo vẻ tao nhã lịch sự của người trithức.“Chào bà cụ AnhI”Người đàn ông cung kính chào bà cụ,sau đó xoay người tự giới thiệu mình với mọingười: “Xin chào mọi người, tôi tên là ĐổngAn Lập, giám đốc bên mảng quản lý nhân sự.Tôi tốt nghiệp bằng tiến sĩ của trường đạihọc Rouillé về quản lý học và kinh tế học, đãđi làm được hơn mười năm, lý lịch tốt.”“Đổng An Lập?”Hoắc Tuấn Nghĩa nhẩm nhẩm cái tênnày, bỗng nhiên nói: “Anh chính là thiên tài sốhọc, bậc thầy quản lý tài vụ Đổng An Lập đósao? Giám đốc quản lý nhân sự đứng đầutoàn cầu, tiến sĩ trẻ tuổi đoạt huy chươngvàng về tài chính?”Đổng An Lập mỉm cười gật đầu: “Đúngvậy, đều nhờ tình cảm của những người đitrước trong giới nên mới được như thế, chỉ làhư danh mà thôi.”Ngược lại, Hoắc Tuấn Nghĩa hít sâu mộthơi: “Bà nội, bà mời một người có thể thaythế được mười người về đây như thế là muốnthay máu các tầng lớp cấp cao trong công tysao?”“Cháu suy nghĩ nhiều rồi.”Bà cụ Anh nhàn nhạt nói: “Bà mời tiến sĩLập về đây không phải để quản lý sổ sáchcủa công ty, cũng không phải xử lý chuyện ởnhà. Công việc của cậu ấy chính là phụ tráchdạy Thục Nhi làm thế nào để trở thành mộtngười quản lý đạt tiêu chuẩn.”Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại giốngnhư ngọn núi thái sơn đè nặng xuống, ép tấtcả mọi người đều không thể ngẩng đầu nổi.Ánh mắt đào hoa hẹp dài của Hoắc TuấnTú hơi híp lại, không nói gì.Hoắc Phương Nam phiền não lấy điếuthuốc ra, thế nhưng nhớ đến ở nhà khôngcho phép hút thuốc nên bèn hậm hực buôngxuống: “Mẹ, ngay cả bản thân con dâu cũngkhông muốn mà, mẹ cần gì phải không trâubắt chó đi cày như vậy chứ?”“Đúng vậy, số tiền bà mẹ tiêu có thể mởcả một trường học luôn đấy, thế nhưng lạimời thầy dạy kèm về tại nhà như thế. Chẳngnhững lãng phí mà còn không cần thiết nữa.”Vũ Tuyết Như phụ họa theo.Hoắc Tuấn Nghĩa và Hoắc Vân Hạokhông hề có kiên nhãn, tranh nhau oán trách.Trong lúc nhất thời, cả phòng khách lớnnhư vậy vô cùng ồn ào.“Đủ rồi, những chuyện mọi người nói mẹđều biết hết.”Bà cụ Anh trầm giọng, cắt ngang bọn họ:“Hôm nay tâm trạng của mẹ tốt nên sẽkhông so đo với mấy đứa, nhưng mà mẹnhắc lại một lần nữa. Hôm nay mẹ gọi mọingười đến đây là để thông báo chứ khôngphải thương lượng.”Bà cụ nói chuyện thẳng thắn như thế, rõràng là muốn bày tỏ sự ủng hộ đối với ÔnThục Nhi.Mọi người còn chưa kịp mở miệng phảnbác, giọng nói của bà cụ Anh đã hòa hoãnlại, dịu dàng nói với Ôn Thục Nhi: “Thục Nhị,đừng lo lăng. Sau này tiến sĩ Lập sẽ dìu dắtcháu, dạy cháu phải làm sao mới đúng. Cháucứ việc lớn gan mà làm đi, cho dù phạm lỗicũng không sao cả, nhà họ Hoặc chúng tachịu thua lỗ được mà. Cháu phải nhớ, mọichuyện đều có bà nội chống lưng cho cháuimrồi.Bà cụ nói xong, lại tiếp tục nói với ĐổngAn Lập: “Tiến sĩ Lập, cháu dâu tôi vẫn cònđang đi học, làm phiền cậu sắp xếp theo thờigian của con bé để dạy học nhé. Tốt nhất làvào thẳng phòng kế toán, vừa dạy vừa học, lýluận kết hợp với thực tế thì sẽ quen taynhanh hơn”Đổng An Lập đẩy mắt kính trên sốngmũi, ánh mắt chắc chắn: “Bà cụ Anh xin cứyên tâm, tôi nhất định sẽ hết lòng dạy dỗ côba, không để bà thất vọng đâu.”Ôn Thục Nhi vội vàng khoát tay từ chối:“Không được, không được! Bà nội, trườnghọc của cháu còn rất nhiều môn học, mỗi lầncháu đều phải rất cố gắng, rất mệt mỏi mớicó thể miễn cưỡng thi qua môn. Nếu nhưhọc thêm thứ khác thì sợ rằng không đủđiểm qua môn đâu, đến lúc đó chẳng nhữngbản thân cháu mất thể diện mà còn làm mấtthể diện của Kiến Phong nữa, làm cả nhàmất mặt…”Rõ ràng cô đã nói Kiến Phong là vănkhúc tinh chuyển thế, là hy vọng của nhà họHoắc, tại sao bà nội lại đưa những chuyệnnày cho cô chứ?Ôn Thục Nhi vừa áy náy vừa lo lắng, cảkhuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn thành khổqua.Bà cụ Anh rất hài lòng với thái độ khiêmtốn của cô, cười cười trấn an nói: “Không saocả, cho dù là ở trường học hay ở nhà thì nếunhư có chuyện gì xảy ra cũng đều có bà nộichống lưng cho cháu.”Không cho Ôn Thục Nhi cơ hội từ chốinữa, bà cụ trực tiếp nói với những ngườikhác: “Mọi người còn chuyện gì muốn nóinữa không?”Biết rõ nói nhiều cũng vô dụng, HoắcTuấn Nghĩa vẫn tức giận nói: “Bà nội, cháuthật sự không hiểu bà vừa ý cô ta ở chỗ nàonữa. Dáng vẻ như vậy mà có thể gả vào nhàhọ Hoắc của chúng ta thì đã tích được phướcđức của tổ tiên rồi. Như thế này đâu phải bàthiên vị nữa, mà cả trái tim đều hướng vềphía cô ta hết cả rồi.”“Đúng vậy đấy! Bà nội, chúng cháu mới làngười thân của bà, có huyết thống tương liênvới bà mà. Cho dù cô ta có kết hôn với chúba thì cũng mang họ Ôn thôi.” Hoắc Vân Hạotức giận nói.Ánh mắt Vũ Tuyết Như sáng lên.Lời nói này của Hoắc Vân Hạo đã nhắcnhở bà ta.Bà ta nhẹ nhàng kéo tay bà cụ, hạ thấpgiọng nói: “Mẹ, mẹ thích cháu dâu này cũngkhông sao cả nhưng Ôn Thanh Tuấn là mộtcon cáo già. Trong lòng ông ta tính toánnhững chuyện gì, cho đến bây giờ chúng tavẫn chưa biết được. Nếu như mẹ giao cả nhàcho con gái ông ta thì thật sự không ổn đâu.”Hoặc Phương Nam ngửi được thời cơ,cũng nói theo: “Mẹ, dù sao Vân Hạo cũngvừa vào công ty, nếu mẹ đã mời được thầygiỏi như vậy về đây thì chi bằng để lại cơ hộihọc tập này cho Vân Hạo đi. Còn chìa khóa,mẹ vẫn nên giữ lại trước đã.”Trong lòng Hoắc Vân Hạo thầm vuimừng, quả nhiên ông hai vẫn hiểu rõ mìnhnhất.Sắc mặt Vũ Tuyết Như trắng bệch, hungdữ trừng mắt nhìn Hoäc Phương Nam.Bà ta không muốn Ôn Thục Nhi được lợi,càng không muốn Hoắc Vân Hạo được lợi!Dì Mẫn cầm chìa khóa trên tay đến mỏinhừ, trong lòng thầm than thở.Chuyện mà bà cụ đã quyết định, khi nàođến phiên những người khác chỉ phối chứ?Suy nghĩ của mọi người thật hồ đồ, vậymà còn không biết xấu hổ nói cô ba khôngđủ thông minh nữa.HừiSắc mặt bà cụ Anh không hề thay đổi,cho đến khi bọn họ nói xong mới nhìn sangĐổng An Lập: “Tiến sĩ Lập, chuyện này cứtheo như trước kia chúng ta đã bàn đi. Cậungồi máy bay lâu như vậy để trở lại đây, chắccũng mệt mỏi rồi, đi về nghỉ ngơi trước đi.”“Được”Đổng An Lập lễ phép gật đầu với mọingười, sau đó mới đi theo quản gia HoắcMinh rời đi.Trên ghế salon.Bà cụ Anh hất tay Vũ Tuyết Như ra, bìnhtĩnh mở miệng: “Thục Nhi rất tốt, mọi ngườiđừng tưởng mắt mẹ mù thì chuyện gì cũngkhông biết. Mẹ biết mọi người vẫn luôn nóicon bé là kẻ ngu phía sau lưng, cảm thấy conbé vừa ngu xuẩn vừa xấu x픓Nhưng so với mọi người thì mẹ hiểu rõcon bé hơn.”“Con bé không phải ngu, chỉ là thành thậthơn những người khác mà thôi.”“Điều quan trọng nhất trong quản lý sổsách là gì?”“Không phải đầu óc thông minh linh hoạtcỡ nào, mà là phải đủ thành thật, có sao ghivậy.Bà cụ Anh thấp giọng nói, trong lời nói lạilộ ra vẻ mệt mỏi và thê lương: “Mọi người đểtay lên ngực tự hỏi xem, trong mấy phút vừarồi, trong lòng mọi người suy nghĩ tính toánmấy lần?”“Trong lòng mọi người đều cất giấu tâmtư riêng, có sự tính toán cho bản thân. Nếunhư giao nhà này cho mọi người thì mẹ mớikhông yên tâm đấy.”“Nhưng Thục Nhi không giống như vậy,con bé tuyệt đối sẽ không giả dối, lừa bịp saulưng mẹ.”“Có lẽ mọi người cảm thấy chỉ số thôngminh của con bé không đủ nhưng con bé cóthể chịu được cực khổ, có cố gắng. Mỗi điểmthi, mỗi môn học trên trường đều là con bédựa vào năng lực của mình để từng bướctừng bước đi lên.”“Con bé đậu trường y nhưng cũng khôngở lại lớp mà, cho dù trong mắt thầy cô nàokhó khăn nhất thì con bé cũng là một sinhviên đạt tiêu chuẩn. Mọi người nói con béngu sao? Con bé không hề ngu một chút nàocả, chỉ là tính cách.con bé đơn thuần, khôngcó tâm địa gian xảo như mọi người mà thôi.”Bà cụ Anh lại nâng cao giọng, nghiêmnghị nói: “Sau này, mọi người không ai đượcbắt nạt con bé nữa. Nếu như ai có ý đồ gì đócũng tức là đang đối nghịch lại với mẹ, mọingười có nghe rõ chưa?”Có mẹ che chở như vậy, còn ai dám đitrêu chọc vào cô ta chứ?Trong lòng mọi người thầm phỉ nhổ,nhưng ngoài mặt lại rối rít gật đầu đồng ý:“Nghe rõ rồi ạ.”Chỉ có Hoắc Kiến Phong vẫn luôn trầmmặc, không hề mở miệng.Bà cụ Anh nghe thấy từng giọng nói:“Kiến Phong, tại sao cháu không nói chuyện?Là ngầm thừa nhận với quyết định của bà nộihay vẫn còn ý kiến khác?”Hoắc Kiến Phong bình tĩnh nói: “Bà nội,nếu như bà đã sắp xếp xong hết rồi, chỉ cầnThục Nhi đồng ý thì cháu không có ý kiến ạ.”Bà cụ Anh từ ái nói: “Thục Nhi, bây giờmọi người đều đã đồng ý rồi, Kiến Phongcũng đồng ý, cháu cũng không thể từ chối bànội nữa đấy” Ôn Thục Nhi bị kêu tên, nhanhchóng hồi phục tinh thần lại từ sau cơn khiếpSỢ.Lời nói của bà cụ khiến cho cô cảm thấyvô cùng ấm áp và rung động.Đồng thời, mỗi một câu của bà cụ đềukhiến sự cảm động và áy náy trong lòng côsâu hơn một chút, ép đến mức vành mắt côdâng lên hơi nước nhàn nhạt.Bà nội bảo vệ cô như vậy, thương cô nhưvậy nhưng cô lại…Việc đã đến nước này, cô chỉ có thể cốgắng hoàn thành tâm nguyện của bà nội,không phụ kỳ vọng của bà nội mà thôi.Ngay lập tức, Ôn Thục Nhi ngượngngùng kéo kéo khóe miệng, khàn giọng nói:“Vâng ạ, cháu đều nghe theo sắp xếp của bà.Nếu như anh ấy đã đồng ý rồi thì cháu sẽ cốgắng thêm một chút nữa, không để cho bànội, bố mẹ và mọi người đang ngồi ở đây thấtvọng.”Cô đứng lên, nhận lấy chìa khóa trongtay dì Mẫn, trịnh trọng gật đầu với mọi người†ỏ vẻ bảo đảm.Hoắc Vân Hạo lười biếng dựa lưng vàoghế salon, căm ghét lạnh lùng hừ một tiếng.Bây giờ anh ta đã không còn tiền xài vặtnữa rồi, nếu như thật sự để con tiện nhânnày năm được quyền quản lý thì sau này chỉsợ rằng đừng hòng nghĩ đến tiền bạc nữa.Đến lúc đó, anh ta sẽ mất hết tất cả.Nghĩ đến đây, Hoäc Vân Hạo siết chặtnắm đấm.Vũ Tuyết Như bấm chặt vào lòng bàn tay,ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại.Châu báu, đồ bổ, chìa khóa phòng kếtoán…Bà ta gả vào nhà họ Hoắc, những thứ màtrong lòng suy nghĩ cả đời cũng không nhậnđược, bây giờ lại dễ dàng rơi vào trong tay ÔnThục Nhị, bảo bà ta làm sao nuốt được cụctức này đây?Thế nhưng bà cụ đang vui mừng, bà tachỉ có thể cắn răng nhẫn nại, không dám nóinhiều thêm một chữ.Bà cụ Anh hài lòng gật đầu: “Rất tốt, kếtiếp mẹ sẽ tuyên bố chuyện thứ ba…”Bà cụ vừa nói xong lại bỗng nhiên dừngmột lát, cả người ngẩn ngơ.Mọi người đợi một lúc lâu cũng khôngthấy bà cụ mở miệng nữa, khó hiểu nhìnnhau.Cuối cùng, vẫn là Hoắc Phương Nam dẫnđầu hỏi thăm: “Mẹ, chuyện thứ ba là chuyệngì thế?”Bà cụ Anh cau mày, khó xử nói: “Mẹquên rồi.”Bà cụ chuyển hướng nhìn sang dì Mẫn:“Dì Mẫn, dì có nhớ không?”Dì Mãn vội vàng lắc đầu: “Bà chủ, chuyệnthứ ba, bà không có nói cho tôi biết nên tôicũng không biết.”“Vậy sao?”Bà cụ Anh nhắm mắt lại, nhéo nhéo ấnđường: “Rõ ràng quyết định tuyên bố bachuyện mà, tại sao lại quên chứ?”Mọi người không rõ, tất cả đều nghỉ ngờnhìn bà cụ, sợ rằng bà lại đưa ra một quyếtđịnh bùng nổ nào nữa.Lát sau, bà cụ Anh cười lên: “Thôi đi,trước tiên quyết định hai chuyện này đã.Chuyện thứ ba thì chờ đến khi mẹ nhớ sẽ nóicho mọi người biết sau.”Không cần nghe thấy tin tức bùng nổnữa, mọi người đồng loạt thở phào, cũngcười lên theo.“Bà nội, nếu như chuyện của bà khôngthể nhớ nổi thì cháu sẽ bổ sung một chuyện.”Bỗng nhiên Hoắc Kiến Phong mở miệng.Giọng nói của anh nhàn nhạt khiến ngườikhác không thể nghe ra bất kỳ tâm trạng gì.Cặp mắt đào hoa của Hoắc Tuấn Tú hơihíp lại, mở miệng, giọng nói vô cùng dịudàng: “Kiến Phong, có phải chuyện điều trahung thủ đã có manh mối rồi không?”“Không phải manh mối, mà là kết quả.”Giọng nói lạnh lùng bình tĩnh, trong nháymắt đã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọingười. Theo bản năng, Hoắc Vân Hạo quét mắt ‘nhìn sang Ôn Thục Nhi.Người phụ nữ này còn độc hơn so vớirắn độc nữa, chắc chắn là cô rồi!Hoäc Vân Hạo khẽ nhíu mày, cong môigiễu cợt nói: “Xem ra chú ba muốn tố giácngười thân để làm việc nghĩa rồi nha.”Rắn có thể không cần, nhưng người dámtáy máy tay chân ở nhà họ Hoắc thì nhấtđịnh phải bắt được.Bà cụ Anh chống đỡ cơ thể mệt mỏi,trầm giọng nói: “Kiến Phong, cháu nói đi, rốtcuộc đã xảy ra chuyện gì?”Hoắc Kiến Phong võ tay một cái.Cửa phòng được mở ra, Ngô Đức Cườngđưa theo mấy người cảnh sát và đội ngũnghiên cứu khoa học của Lục Thiên Bảo nốiđuôi bước vào.Dì Mẫn cúi đầu, nhỏ giọng giới thiệu vớibà cụ: “Bà chủ, cảnh sát trưởng Phong dẫntheo mấy người cảnh sát, còn có đội ngũnghiên cứu khoa học của tổng giám đốcBảo, Lục Thiên Bảo nữa.”“Bà cụ Anh, đã lâu không gặp.” Cảnh sáttrưởng Phong mở miệng, giọng nói vô cùngvang vọng.Bà cụ Anh khách sáo gật đầu: “Chàocảnh sát trưởng Phong, làm phiền mọi ngườirÕi.“Không không, đều là bổn phận cả mà.”Cảnh sát trưởng Phong nói xong thì trựctiếp vào chủ đề: “Bà cụ Anh, căn cứ vào tìnhhình điều tra mấy ngày nay của chúng tôi, kếthợp với kết quả hóa nghiệm của đội ngũ dướitrướng chuyên gia Bảo, chúng tôi chắc chắnrằng cô ba của nhà họ Hoäc trúng cùng vớiloại độc trong hầm rắn. Chúng tôi đã tiếnhành điều tra đối với hoàn cảnh ở hiệntrường và những dấu chân ở khu vực xungquanh, sau đó lại đối chiếu cặn kẽ với nhữngngười có khả năng tham dự vào chuyện này.Cuối cùng, bây giờ đã xác định được kẻ tìnhnghỉ hạ độc…”Ánh mắt cảnh sát trưởng Phong nghiêmtúc quét nhìn tất cả mọi người, cuối cùng lạisắc bén rơi vào trên người Hoắc Vân Hạo:“Người bị tình nghi phạm tội chính là cậuHoắc Vân Hạo.”Ánh mắt của tất cả mọi người đều kinhngạc rơi trên người Hoắc Vân Hạo.Hoắc Vân Hạo vừa khiếp sợ vừa tức giậntrừng mắt nhìn cảnh sát trưởng Phong: “Ôngnói bậy, tại sao có thể là tôi được chứ? Tôichưa từng làm!”Cảnh sát trưởng Phong không nói chỉ,chỉ quay lại nháy mắt. Ngay lập tức, có haingười cảnh sát nhanh chóng bước đến bêncạnh Hoắc Vân Hạo.Còng tay màu bạc hiện lên vô cùng lạnhlùng dưới ánh đèn ấm áp trong nhà.Đột nhiên, Hoắc Vân Hạo bật người khỏighế salon, nắm lấy gối ôm ném lên ngườicảnh sát: “Đừng đến đây, các người đừngđến đây”Gối ôm đập vào người cảnh sát, thếnhưng chân mày của hai người họ cũngkhông hề nhíu lại, trong mắt chỉ có người bịtình nghị.Hoäc Vân Hạo ngớ ngẩn, xoay ngườichạy đến bên cạnh bà cụ: “Bà cố, không phảilà cháu đâu, thật sự không phải cháu mà. Bàcũng biết cháu ăn uống chơi đùa thành quenchứ những chuyện hạ độc thế này thì cháunhất định không biết làm đâu, bà có chocháu mượn mười lá gan thì cháu cũng khôngdám ra tay với những con rắn kia nữa. Bà cố,bà tin tưởng cháu đi, thật sự không phải làcháu mà.”Anh ta ôm lấy cánh tay bà cụ, ánh mắtxoay chuyển không ngừng: “Chú ba, nhấtđịnh là chú ba, bởi vì chú ba muốn bao checho thím ba nên đã cố ý giáng họa cho cháu.Bà cố, bà tin tưởng cháu đi, thật sự khôngphải là cháu mà.”Thấy hai người cảnh sát không hề daođộng đi thẳng đến bên cạnh bà cụ để bắtngười.Hoắc Phương Nam vội vàng đưa tay rangăn cản, lo lắng nói: “Chờ đã! Cảnh sáttrưởng Phong, các người có phải đã nhầmrồi không? Hung thủ không thể nào là VânHạo được, thằng bé chỉ là con nít mà thôi.Mọi chuyện từ trên xuống dưới đều rất nhátgan, không thể nào làm chuyện tàn nhãn nhưthế đâu.”“Bố, bố đừng vội mà.”Hoäc Tuấn Tú trấn an Hoắc PhươngNam một câu, sau đó nói với cảnh sát trưởngPhong: “Cảnh sát phá án dựa vào chứng cứ!Cảnh sát trưởng Phong, làm phiền ông nóitình hình cụ thể với mọi người một chút đi.”Nửa câu đầu châm biếm, nửa câu sauđều là nghi vấn của tất cả mọi người.“Được.” Cảnh sát trưởng gật đầu, mở vănkiện trong tay ra, sau đó lấy một phần báocáo giám định đưa cho mọi người: “Đây làbáo cáo giám định của bệnh viện thành phốvà đội ngũ của cậu Lục, chứng minh loại kịchđộc mới mà rắn trong hầm rắn của nhà họHoắc và cô ba nhà họ Hoắc trúng là cùngmột loại, được đặt tên là T150.”Dì Mẫn nhỏ giọng tường thuật lại nộidung trong báo cáo cho bà cụ.Sau khi nói xong, cảnh sát trưởng Phongtiếp tục lấy ra chứng cứ thứ hai: “Phần kếtquả khám xét này đã nêu rõ trong nhà, trênxe của cậu Hoặc Vân Hạo, cả trong túi xáchcủa bạn gái cậu ấy là cô Ôn Như Phương vàbên ngoài căn nhà cậu ấy đang ở được tìmthấy thành phần của kịch độc T150.”Màu sắc rực rỡ in trên văn kiện, chẳngnhững ghi lại nội dung khám xét mà còn ghirõ vị trí cụ thể của thành phần kịch độc đượcphát hiện.Có ảnh làm chứng.Cảnh sát trưởng Phong không cho mọingười cơ hội đặt câu hỏi, trực tiếp cầm rachứng cứ thứ ba: “Đây là ghi chép cuộc nóichuyện điện thoại của cậu Hoắc Vân Hạo,chúng tôi phát hiện gần đây cậu ấy có lui tớirất mật thiết với một đám người bên ngoài.Thông qua hệ thống giám định gương mặt,chúng tôi phát hiện ngày hôm cô ba xảy rachuyện, đám người đó đã cải trang thànhnhân viên thu rác để xâm nhập vào trườnghọc. Chúng tôi kết hợp phân tích tình huống,hoài nghị địa điểm cô ba trúng độc là ởphòng vệ sinh trong trường học. Trải quađiều tra và khám xét cẩn thận, quả nhiênchúng tôi đã tìm thấy một lượng đồ cấm cònsót lại ở gian trong của phòng vệ sinh”Những hình ảnh phân tích được đưa ratạo thành một hệ thống chứng cứ hoànchỉnh, tương đương với hành vi mua chuộcgiết người có âm mưu, có tổ chức.Bầu không khí trong phòng khách đãđóng băng tới cực điểm.Mọi người giật mình trố mắt nhìn nhau,một lúc lâu cũng không có ai mở miệng.Cả gương mặt Hoắc Vân Hạo đã ảmđạm không còn một chút huyết sắc.Ánh mắt anh ta ngây ngốc nhìn chứngcứ trong tay cảnh sát trưởng Phong.Nhưng loại độc kia, anh ta chưa từngnhìn thấy. Hơn nữa lúc đi đến trường học, rõràng anh ta đã tránh được camera rồi mà, tạisao có thể bị quay lại được chứ?“Vân Hạo, rốt cuộc có chuyện gì xảy ravậy? Tại sao cháu phải làm như vậy?” HoắcPhương Nam mở miệng, trong giọng nói lộ rasự tức giận nồng đậm, hơn nữa chính là thấtvọng tràn trề.“Không, không phải cháu, thật sự khôngphải cháu mà.” Hoäc Vân Hạo hoảng hốt gậtđầu, “bịch” một tiếng quỳ xuống dưới chânbà cụ.“Ông hai, bà cố, mọi người hãy tin tưởngcháu đi, thật sự không phải là cháu mà. Cáigì mà kịch độc T gì đó, cháu còn chưa từngnghe qua, càng chưa từng nhìn thấy. Cháu cóthể thề với trời, tuyệt đối không phải là cháuhạ độc, mọi người tin tưởng cháu đi.” Anh taôm lấy bắp đùi bà cụ sốt sắng đến mức sắpkhóc lên.Bà cụ Anh để mặc cho anh ta lắc lắc cơthể mình, không hề nói một câu nào cả, trêngương mặt đong đầy nếp nhăn vô cùng mệtmỏi và thất vọng.Hoắc Phương Nam ngã ngồi trên ghếsalon, mất hết sức lực lắc đầu than thở.Tâm trạng Vũ Tuyết Như vô cùng phứctạp nhìn sang Ôn Thục Nhị, lại nhìn sangHoắc Phương Nam.Con nhóc này, rắn độc cũng không thểđộc chết cô, rốt cuộc mạng lớn đến mức nàocơ chứiHừ, chồng ơi là chồng, từ trước đến nayđều yêu thương đứa cháu này nhiều hơn contrai của mình nữa.Lần này đã có chứng cứ xác thực rồi,xem anh làm sao có thể che chở được chonóiHoắc Tuấn Tú yên lặng nhìn vẻ mặt củatừng người, sau đó quay đầu sang dịu dàngnói với Ôn Thục Nhi: “Em dâu, em còn nhớhôm em trúng độc, cụ thể đã xảy ra chuyệngì không?”Ôn Thục Nhi gật đầu, từ từ nhích lại gầnxe lăn của Hoắc Kiến Phong: “Kiến Phong,em có thể nói không?”Cô cắn môi, cả gương mặt đều hiện lênvẻ sợ hãi.Hoäc Kiến Phong nhắm hai mắt lại, dịugiọng nói: “Không sao cả, em cứ nói thật đi.”