Chương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh…
Chương 88
Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 88: Hoắc Vân Hạo được thả raTrên sân thượng, Triệu Thanh Xuân cuốicùng cũng tóm được Ôn Thục Nhi.“Hôm nay cậu sao vậy? Thường ngày,không phải cậu luôn nghe giảng nghiêm túcnhất trong tiết của giáo sư Lê sao?”Ôn Thục Nhi đau đầu che mặt, đángthương nói: “Hầy, tôi không muốn như vậy!Nhưng tôi không sao, người gặp chuyện làKiến Phong. Hai ngày nay anh ấy rất khôngvui, tôi không biết là anh ấy đã gặp phảichuyện gì rồi.”Triệu Thanh Xuân thẳng thắn: “Vậy hỏianh ấy đi!”Ôn Thục Nhi ấm ức phụng phịu, thì thào: “Tôi muốn hỏi, nhưng tôi không dám hỏi! Tôisợ anh ấy sẽ càng không vui khi bị hỏi về nỗikhổ tâm của mình”“Vậy thì cậu không cần quan tâm lý donữa, chỉ cần làm cho anh ấy vui vẻ thôi!”Ôn Thục Nhi hiểu ra, lập tức nói: “Vậy tôilàm sao mới có thể làm cho anh ấy vui vẻ,cậu có thể dạy tôi được không?”Triệu Thục Nhi đảo mắt, ẩn ý nói: ‘Ấy,không đúng! Thục Nhi, không phải cậu đãthật sự yêu anh ấy rồi chứ?”Ôn Thục Nhi thở dài, nhưng khuôn mặtlại nghiêm túc, chớp chớp mắt: “Anh ấy làchồng của tôi, tôi đương nhiên phải yêu anhấy! Chỉ là tôi không biết tình yêu là gì, chonên tôi chỉ có thể cố gắng đối xử tốt với anhấy.“Có thật không vậy?”Triệu Thanh Xuân nhìn cô từ trên xuốngdưới, thở phào nhẹ nhõm: “Cái đầu óc nàycủa cậu, chỉ có thể miễn cưỡng dùng vàochuyện học hành thôi. Nếu như dùng vàochuyện tình cảm, tôi thật sự sợ cậu sẽ khôngchịu đựng nổi mất!”Cô ấy dừng lại, rồi nói: “Có điều, chồngcậu quả thực rất xuất sắc. Giàu có lại đẹptrai, anh ấy cũng rất tốt với cậu! Lần trước ởbệnh viện, tôi cảm thấy anh ấy khá lo lắng vềchuyện của cậu. Hơn nữa chuyện phiền phứcnhư Weibo, chỉ cần cậu gọi một cuộc, anh ấyđã có thể giải quyết, chứng tỏ cũng rất cónăng lực. Hầy, quả nhiên là thần tượng củamọi người, đổi lại là bất cứ người phụ nữ nào,cũng đều sẽ phải lòng anh ấy đấy nhỉ!”Ôn Thục Nhi mở to hai mắt, lắc mạnhcánh tay Triệu Thanh Xuân: “Tỉnh lại đi,Thanh Xuân, cậu mau tỉnh lại đi! Cậu có thểyêu bất cứ ai, nhưng cậu không được phépyêu Kiến Phong nhà tôi!”“Yêu Kiến Phong nhà cậu…”Triệu Thanh Xuân kinh ngạc lặp lại, xoayngười liền ói ra: “Cậu hãy thôi đi! Người đànông đã qua tay cậu, chị đây không thèm đâunhé!”“Người đàn ông đã qua tay tôi…?”Ôn Thục Nhi giật mình, trên má nhanhchóng đỏ bừng.Cổng trại tạm giam.Hoắc Phương Nam đang phì phèo điếuthuốc, lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng lạingước mắt lên nhìn cánh cổng sắt lớn lạnhlẽo.Thật lâu sau, bên đó cuối cùng cũng cótiếng “cạch’, cửa mở ra.Một cánh cửa sắt nhỏ được mở ra, mộtnam thanh niên xuê xòa bước ra.Anh ta có bộ râu xồm xoàm, đầu tóc bếtdầu và quần áo nhăn nhúm khắp người.Khuôn mặt gầy gò và phờ phạc của anhta chỉ toàn vẻ hốc hác.Hoắc Phương Nam lập tức vứt tàn thuốc,bước nhanh đi tới gặp hắn: “Vân Hạo.”Hai chữ ngắn gọn nhưng chứa đựngnhiều suy nghĩ sâu sắc.Hoắc Vân Hạo ngẩng đầu nhìn thấyHoắc Phương Nam, lập tức nước mắt chảyròng ròng: “Ông hai, cuối cùng ông đã tới cứucháu.”Hoắc Phương Nam đau lòng, mở rộngvòng tay, ôm chặt lấy anh ta: “Đứa trẻ ngoanngoãn, đã phải chịu khổ rồi.”Hoắc Vân Hạo cao hơn Hoắc PhươngNam rất nhiều.Anh ta ôm chặt Hoắc Phương Nam, vùiđầu vào vai Hoắc Phương Nam, tức giận nói:“Người khác có người nhà gửi quần áo, tiềnăn cơm, nhưng cháu thì không. Cháu còntưởng rằng ông không cần cháu nữa…”“Thằng nhóc ngốc, tại sao ông hai lạikhông cần cháu cơ chứ? Không phải ông bậnxử lý ổn thỏa mọi chuyện đây sao!” HoắcPhương Nam vỗ võ lưng xoa dịu.Chạm vào xương gầy và nhô ra trên lưngcủa Hoắc Vân Hạo, Hoắc Phương Nam lạicảm thấy đau khổ.Không phải ông ấy không muốn chămsóc mà là bà cụ không cho.Đã ra lệnh bắt buộc anh ta phải chịu sựgiáo dục và dạy dỗ, quyết không cho phépbất cứ ai giúp đỡ.Hoắc Vân Hạo lau nước mắt, đứng thẳngngười: “Vậy ông hai, bây giờ thế nào rồi? Bàcụ thật sự sẽ không để cháu ngồi tù đấychứ?”Hoäc Phương Nam âu yếm võ võ lưnganh ta, an ủi nói: ‘Bà cụ yêu thương cháu nhưvậy, đương nhiên là không rồi. Yên tâm,chuyện không có gì to tát, hiện tại đã giảiquyết xong, sau này sẽ không truy cứu nữađâu.Hoắc Vân Hạo thở dài nhẹ nhõm mộthơi: “Thật tốt quá. Ông không biết đâu, mấyngày nay cháu sợ muốn chết, cháu thật sựsợ mọi người không cần cháu nữa.”Hoắc Phương Nam bất lực trừng mắtnhìn anh ta: “Cháu đã phải chịu thiệt thòi rồi,thì nhất định phải nhớ kỹ! Sau này cháu làmgì cũng không được bốc đồng như vậy, biếtkhông?”“Cháu biết rồi!” Hoắc Vân Hạo sốt ruộtnhíu mày: “Ông hai, nơi này rất đen đủi,chúng ta mau đi thôi!“Được thôi. Ông hai đưa cháu đi giải xui!”Hoắc Phương Nam gọi tài xế lái xe qua,hai người đi thẳng tới trung tâm tắm rửa:Sau khi ngâm nước lá bưởi để giải xui,Hoắc Phương Nam đưa Hoắc Vân Hạo đi cắttóc, mua một ít quần áo mới.Quá buổi trưa, hai ông cháu mới tớiphòng ăn của nhà hàng tư mà Hoắc Vân Hạo.thích nhất.Các món ăn đã được bê lên, tất cả đều làmón Hoắc Vân Hạo yêu thích.Hoắc Vân Hạo giống như con chó hoangbị đói mấy ngày, hai mắt lóe lên màu xanhlục.Anh ta không khách sáo với HoắcPhương Nam, tay trái cầm lấy thìa và càmđũa bằng tay phải, ngấu nghiến nhét thức ănvào miệng như hổ đói.Hoắc Phương Nam nhìn anh ta ăn nhồmnhoàm không ngơi, trong lòng vừa lo lắngvừa đau lòng: “Từ từ thôi, cháu ăn chậm thôi,không có ai cướp của cháu đâu!”Hoắc Vân Hạo lại đút một thìa canhtrứng tôm hùm vào miệng, nói: “Ông hai, ôngkhông biết đâu, những thứ trong trại giam đó,hoàn toàn không phải cho người ăn.”Hoắc Phương Nam nhíu mày: “Đúng vậy,ông biết cháu đã phải chịu khổ. Nhưng dùsao cháu cũng là cháu chắt của nhà họHoäc, cách ăn như vậy, để người ta nhìn thấy,thì sẽ bị đánh giá đấy!”Hoắc Vân Hạo luôn tôn trọng HoắcPhương Nam.Anh ta nhanh chóng đặt đồ xuống, lấykhăn giấy lau miệng rồi ngồi thẳng dậy: “Hìhì, ông hai, vừa rồi cháu quả thực là đói quárồi.“Ừm, ông biết.” Hoắc Phương Nam hàilòng gật đầu, bỏ bào ngư vào bát của anh ta:“Ngoan, ăn điSau đó Hoắc Vân Hạo lại cầm đũa lên.Hoắc Phương Nam nhìn dáng vẻ ngoanngoãn của anh ta, nghĩ đến quyết định “gả”anh ta cho nhà họ Ôn của bà cụ, càng khôngđành lòng, mấp máy môi mấy lần cũngkhông nói ra được.Hoäc Vân Hạo thấy ông ấy càng nhíumày hơn, vô thức nghĩ đến chuyện đó: “Ônghai, ông có chuyện gì muốn nói với cháusao? Có phải là bà cụ, còn muốn trừng phạtgì đó với cháu không?”Đã đến lúc này rồi, Hoắc Phương Namkhông thể giấu được nữa rồi.Ông ấy giả vờ thư thái nói: “Thực rakhông phải là trừng phạt. Dù sao đối vớicháu và nhà họ Hoặc đều là một việc đángmừng.”Hoắc Vân Hạo đang gặm chân vịt, khuônmặt liền vui vẻ: “Việc đáng mừng gì cơ?”“Bà cụ đã đồng ý cho cuộc hôn nhân củacháu với Như Phương, và yêu cầu ông chuẩnbị đám cưới cho cháu càng sớm càng tốt.”Hoắc Phương Nam nhìn thời gian trênđồng hồ: “Đã nói với bên cục cảnh sát rồi.Lúc này, chắc là Như Phương đã được nhàhọ Ôn đến đón về rồi.”Hoắc Vân Hạo sững sờ, chân vịt trongtay đã không còn thơm ngon nữa.
Chương 88: Hoắc Vân Hạo được thả ra
Trên sân thượng, Triệu Thanh Xuân cuối
cùng cũng tóm được Ôn Thục Nhi.
“Hôm nay cậu sao vậy? Thường ngày,
không phải cậu luôn nghe giảng nghiêm túc
nhất trong tiết của giáo sư Lê sao?”
Ôn Thục Nhi đau đầu che mặt, đáng
thương nói: “Hầy, tôi không muốn như vậy!
Nhưng tôi không sao, người gặp chuyện là
Kiến Phong. Hai ngày nay anh ấy rất không
vui, tôi không biết là anh ấy đã gặp phải
chuyện gì rồi.”
Triệu Thanh Xuân thẳng thắn: “Vậy hỏi
anh ấy đi!”
Ôn Thục Nhi ấm ức phụng phịu, thì thào:
“Tôi muốn hỏi, nhưng tôi không dám hỏi! Tôi
sợ anh ấy sẽ càng không vui khi bị hỏi về nỗi
khổ tâm của mình”
“Vậy thì cậu không cần quan tâm lý do
nữa, chỉ cần làm cho anh ấy vui vẻ thôi!”
Ôn Thục Nhi hiểu ra, lập tức nói: “Vậy tôi
làm sao mới có thể làm cho anh ấy vui vẻ,
cậu có thể dạy tôi được không?”
Triệu Thục Nhi đảo mắt, ẩn ý nói: ‘Ấy,
không đúng! Thục Nhi, không phải cậu đã
thật sự yêu anh ấy rồi chứ?”
Ôn Thục Nhi thở dài, nhưng khuôn mặt
lại nghiêm túc, chớp chớp mắt: “Anh ấy là
chồng của tôi, tôi đương nhiên phải yêu anh
ấy! Chỉ là tôi không biết tình yêu là gì, cho
nên tôi chỉ có thể cố gắng đối xử tốt với anh
ấy.
“Có thật không vậy?”
Triệu Thanh Xuân nhìn cô từ trên xuống
dưới, thở phào nhẹ nhõm: “Cái đầu óc này
của cậu, chỉ có thể miễn cưỡng dùng vào
chuyện học hành thôi. Nếu như dùng vào
chuyện tình cảm, tôi thật sự sợ cậu sẽ không
chịu đựng nổi mất!”
Cô ấy dừng lại, rồi nói: “Có điều, chồng
cậu quả thực rất xuất sắc. Giàu có lại đẹp
trai, anh ấy cũng rất tốt với cậu! Lần trước ở
bệnh viện, tôi cảm thấy anh ấy khá lo lắng về
chuyện của cậu. Hơn nữa chuyện phiền phức
như Weibo, chỉ cần cậu gọi một cuộc, anh ấy
đã có thể giải quyết, chứng tỏ cũng rất có
năng lực. Hầy, quả nhiên là thần tượng của
mọi người, đổi lại là bất cứ người phụ nữ nào,
cũng đều sẽ phải lòng anh ấy đấy nhỉ!”
Ôn Thục Nhi mở to hai mắt, lắc mạnh
cánh tay Triệu Thanh Xuân: “Tỉnh lại đi,
Thanh Xuân, cậu mau tỉnh lại đi! Cậu có thể
yêu bất cứ ai, nhưng cậu không được phép
yêu Kiến Phong nhà tôi!”
“Yêu Kiến Phong nhà cậu…”
Triệu Thanh Xuân kinh ngạc lặp lại, xoay
người liền ói ra: “Cậu hãy thôi đi! Người đàn
ông đã qua tay cậu, chị đây không thèm đâu
nhé!”
“Người đàn ông đã qua tay tôi…?”
Ôn Thục Nhi giật mình, trên má nhanh
chóng đỏ bừng.
Cổng trại tạm giam.
Hoắc Phương Nam đang phì phèo điếu
thuốc, lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại
ngước mắt lên nhìn cánh cổng sắt lớn lạnh
lẽo.
Thật lâu sau, bên đó cuối cùng cũng có
tiếng “cạch’, cửa mở ra.
Một cánh cửa sắt nhỏ được mở ra, một
nam thanh niên xuê xòa bước ra.
Anh ta có bộ râu xồm xoàm, đầu tóc bết
dầu và quần áo nhăn nhúm khắp người.
Khuôn mặt gầy gò và phờ phạc của anh
ta chỉ toàn vẻ hốc hác.
Hoắc Phương Nam lập tức vứt tàn thuốc,
bước nhanh đi tới gặp hắn: “Vân Hạo.”
Hai chữ ngắn gọn nhưng chứa đựng
nhiều suy nghĩ sâu sắc.
Hoắc Vân Hạo ngẩng đầu nhìn thấy
Hoắc Phương Nam, lập tức nước mắt chảy
ròng ròng: “Ông hai, cuối cùng ông đã tới cứu
cháu.”
Hoắc Phương Nam đau lòng, mở rộng
vòng tay, ôm chặt lấy anh ta: “Đứa trẻ ngoan
ngoãn, đã phải chịu khổ rồi.”
Hoắc Vân Hạo cao hơn Hoắc Phương
Nam rất nhiều.
Anh ta ôm chặt Hoắc Phương Nam, vùi
đầu vào vai Hoắc Phương Nam, tức giận nói:
“Người khác có người nhà gửi quần áo, tiền
ăn cơm, nhưng cháu thì không. Cháu còn
tưởng rằng ông không cần cháu nữa…”
“Thằng nhóc ngốc, tại sao ông hai lại
không cần cháu cơ chứ? Không phải ông bận
xử lý ổn thỏa mọi chuyện đây sao!” Hoắc
Phương Nam vỗ võ lưng xoa dịu.
Chạm vào xương gầy và nhô ra trên lưng
của Hoắc Vân Hạo, Hoắc Phương Nam lại
cảm thấy đau khổ.
Không phải ông ấy không muốn chăm
sóc mà là bà cụ không cho.
Đã ra lệnh bắt buộc anh ta phải chịu sự
giáo dục và dạy dỗ, quyết không cho phép
bất cứ ai giúp đỡ.
Hoắc Vân Hạo lau nước mắt, đứng thẳng
người: “Vậy ông hai, bây giờ thế nào rồi? Bà
cụ thật sự sẽ không để cháu ngồi tù đấy
chứ?”
Hoäc Phương Nam âu yếm võ võ lưng
anh ta, an ủi nói: ‘Bà cụ yêu thương cháu như
vậy, đương nhiên là không rồi. Yên tâm,
chuyện không có gì to tát, hiện tại đã giải
quyết xong, sau này sẽ không truy cứu nữa
đâu.
Hoắc Vân Hạo thở dài nhẹ nhõm một
hơi: “Thật tốt quá. Ông không biết đâu, mấy
ngày nay cháu sợ muốn chết, cháu thật sự
sợ mọi người không cần cháu nữa.”
Hoắc Phương Nam bất lực trừng mắt
nhìn anh ta: “Cháu đã phải chịu thiệt thòi rồi,
thì nhất định phải nhớ kỹ! Sau này cháu làm
gì cũng không được bốc đồng như vậy, biết
không?”
“Cháu biết rồi!” Hoắc Vân Hạo sốt ruột
nhíu mày: “Ông hai, nơi này rất đen đủi,
chúng ta mau đi thôi!
“Được thôi. Ông hai đưa cháu đi giải xui!”
Hoắc Phương Nam gọi tài xế lái xe qua,
hai người đi thẳng tới trung tâm tắm rửa:
Sau khi ngâm nước lá bưởi để giải xui,
Hoắc Phương Nam đưa Hoắc Vân Hạo đi cắt
tóc, mua một ít quần áo mới.
Quá buổi trưa, hai ông cháu mới tới
phòng ăn của nhà hàng tư mà Hoắc Vân Hạo.
thích nhất.
Các món ăn đã được bê lên, tất cả đều là
món Hoắc Vân Hạo yêu thích.
Hoắc Vân Hạo giống như con chó hoang
bị đói mấy ngày, hai mắt lóe lên màu xanh
lục.
Anh ta không khách sáo với Hoắc
Phương Nam, tay trái cầm lấy thìa và càm
đũa bằng tay phải, ngấu nghiến nhét thức ăn
vào miệng như hổ đói.
Hoắc Phương Nam nhìn anh ta ăn nhồm
nhoàm không ngơi, trong lòng vừa lo lắng
vừa đau lòng: “Từ từ thôi, cháu ăn chậm thôi,
không có ai cướp của cháu đâu!”
Hoắc Vân Hạo lại đút một thìa canh
trứng tôm hùm vào miệng, nói: “Ông hai, ông
không biết đâu, những thứ trong trại giam đó,
hoàn toàn không phải cho người ăn.”
Hoắc Phương Nam nhíu mày: “Đúng vậy,
ông biết cháu đã phải chịu khổ. Nhưng dù
sao cháu cũng là cháu chắt của nhà họ
Hoäc, cách ăn như vậy, để người ta nhìn thấy,
thì sẽ bị đánh giá đấy!”
Hoắc Vân Hạo luôn tôn trọng Hoắc
Phương Nam.
Anh ta nhanh chóng đặt đồ xuống, lấy
khăn giấy lau miệng rồi ngồi thẳng dậy: “Hì
hì, ông hai, vừa rồi cháu quả thực là đói quá
rồi.
“Ừm, ông biết.” Hoắc Phương Nam hài
lòng gật đầu, bỏ bào ngư vào bát của anh ta:
“Ngoan, ăn đi
Sau đó Hoắc Vân Hạo lại cầm đũa lên.
Hoắc Phương Nam nhìn dáng vẻ ngoan
ngoãn của anh ta, nghĩ đến quyết định “gả”
anh ta cho nhà họ Ôn của bà cụ, càng không
đành lòng, mấp máy môi mấy lần cũng
không nói ra được.
Hoäc Vân Hạo thấy ông ấy càng nhíu
mày hơn, vô thức nghĩ đến chuyện đó: “Ông
hai, ông có chuyện gì muốn nói với cháu
sao? Có phải là bà cụ, còn muốn trừng phạt
gì đó với cháu không?”
Đã đến lúc này rồi, Hoắc Phương Nam
không thể giấu được nữa rồi.
Ông ấy giả vờ thư thái nói: “Thực ra
không phải là trừng phạt. Dù sao đối với
cháu và nhà họ Hoặc đều là một việc đáng
mừng.”
Hoắc Vân Hạo đang gặm chân vịt, khuôn
mặt liền vui vẻ: “Việc đáng mừng gì cơ?”
“Bà cụ đã đồng ý cho cuộc hôn nhân của
cháu với Như Phương, và yêu cầu ông chuẩn
bị đám cưới cho cháu càng sớm càng tốt.”
Hoắc Phương Nam nhìn thời gian trên
đồng hồ: “Đã nói với bên cục cảnh sát rồi.
Lúc này, chắc là Như Phương đã được nhà
họ Ôn đến đón về rồi.”
Hoắc Vân Hạo sững sờ, chân vịt trong
tay đã không còn thơm ngon nữa.
Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 88: Hoắc Vân Hạo được thả raTrên sân thượng, Triệu Thanh Xuân cuốicùng cũng tóm được Ôn Thục Nhi.“Hôm nay cậu sao vậy? Thường ngày,không phải cậu luôn nghe giảng nghiêm túcnhất trong tiết của giáo sư Lê sao?”Ôn Thục Nhi đau đầu che mặt, đángthương nói: “Hầy, tôi không muốn như vậy!Nhưng tôi không sao, người gặp chuyện làKiến Phong. Hai ngày nay anh ấy rất khôngvui, tôi không biết là anh ấy đã gặp phảichuyện gì rồi.”Triệu Thanh Xuân thẳng thắn: “Vậy hỏianh ấy đi!”Ôn Thục Nhi ấm ức phụng phịu, thì thào: “Tôi muốn hỏi, nhưng tôi không dám hỏi! Tôisợ anh ấy sẽ càng không vui khi bị hỏi về nỗikhổ tâm của mình”“Vậy thì cậu không cần quan tâm lý donữa, chỉ cần làm cho anh ấy vui vẻ thôi!”Ôn Thục Nhi hiểu ra, lập tức nói: “Vậy tôilàm sao mới có thể làm cho anh ấy vui vẻ,cậu có thể dạy tôi được không?”Triệu Thục Nhi đảo mắt, ẩn ý nói: ‘Ấy,không đúng! Thục Nhi, không phải cậu đãthật sự yêu anh ấy rồi chứ?”Ôn Thục Nhi thở dài, nhưng khuôn mặtlại nghiêm túc, chớp chớp mắt: “Anh ấy làchồng của tôi, tôi đương nhiên phải yêu anhấy! Chỉ là tôi không biết tình yêu là gì, chonên tôi chỉ có thể cố gắng đối xử tốt với anhấy.“Có thật không vậy?”Triệu Thanh Xuân nhìn cô từ trên xuốngdưới, thở phào nhẹ nhõm: “Cái đầu óc nàycủa cậu, chỉ có thể miễn cưỡng dùng vàochuyện học hành thôi. Nếu như dùng vàochuyện tình cảm, tôi thật sự sợ cậu sẽ khôngchịu đựng nổi mất!”Cô ấy dừng lại, rồi nói: “Có điều, chồngcậu quả thực rất xuất sắc. Giàu có lại đẹptrai, anh ấy cũng rất tốt với cậu! Lần trước ởbệnh viện, tôi cảm thấy anh ấy khá lo lắng vềchuyện của cậu. Hơn nữa chuyện phiền phứcnhư Weibo, chỉ cần cậu gọi một cuộc, anh ấyđã có thể giải quyết, chứng tỏ cũng rất cónăng lực. Hầy, quả nhiên là thần tượng củamọi người, đổi lại là bất cứ người phụ nữ nào,cũng đều sẽ phải lòng anh ấy đấy nhỉ!”Ôn Thục Nhi mở to hai mắt, lắc mạnhcánh tay Triệu Thanh Xuân: “Tỉnh lại đi,Thanh Xuân, cậu mau tỉnh lại đi! Cậu có thểyêu bất cứ ai, nhưng cậu không được phépyêu Kiến Phong nhà tôi!”“Yêu Kiến Phong nhà cậu…”Triệu Thanh Xuân kinh ngạc lặp lại, xoayngười liền ói ra: “Cậu hãy thôi đi! Người đànông đã qua tay cậu, chị đây không thèm đâunhé!”“Người đàn ông đã qua tay tôi…?”Ôn Thục Nhi giật mình, trên má nhanhchóng đỏ bừng.Cổng trại tạm giam.Hoắc Phương Nam đang phì phèo điếuthuốc, lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng lạingước mắt lên nhìn cánh cổng sắt lớn lạnhlẽo.Thật lâu sau, bên đó cuối cùng cũng cótiếng “cạch’, cửa mở ra.Một cánh cửa sắt nhỏ được mở ra, mộtnam thanh niên xuê xòa bước ra.Anh ta có bộ râu xồm xoàm, đầu tóc bếtdầu và quần áo nhăn nhúm khắp người.Khuôn mặt gầy gò và phờ phạc của anhta chỉ toàn vẻ hốc hác.Hoắc Phương Nam lập tức vứt tàn thuốc,bước nhanh đi tới gặp hắn: “Vân Hạo.”Hai chữ ngắn gọn nhưng chứa đựngnhiều suy nghĩ sâu sắc.Hoắc Vân Hạo ngẩng đầu nhìn thấyHoắc Phương Nam, lập tức nước mắt chảyròng ròng: “Ông hai, cuối cùng ông đã tới cứucháu.”Hoắc Phương Nam đau lòng, mở rộngvòng tay, ôm chặt lấy anh ta: “Đứa trẻ ngoanngoãn, đã phải chịu khổ rồi.”Hoắc Vân Hạo cao hơn Hoắc PhươngNam rất nhiều.Anh ta ôm chặt Hoắc Phương Nam, vùiđầu vào vai Hoắc Phương Nam, tức giận nói:“Người khác có người nhà gửi quần áo, tiềnăn cơm, nhưng cháu thì không. Cháu còntưởng rằng ông không cần cháu nữa…”“Thằng nhóc ngốc, tại sao ông hai lạikhông cần cháu cơ chứ? Không phải ông bậnxử lý ổn thỏa mọi chuyện đây sao!” HoắcPhương Nam vỗ võ lưng xoa dịu.Chạm vào xương gầy và nhô ra trên lưngcủa Hoắc Vân Hạo, Hoắc Phương Nam lạicảm thấy đau khổ.Không phải ông ấy không muốn chămsóc mà là bà cụ không cho.Đã ra lệnh bắt buộc anh ta phải chịu sựgiáo dục và dạy dỗ, quyết không cho phépbất cứ ai giúp đỡ.Hoắc Vân Hạo lau nước mắt, đứng thẳngngười: “Vậy ông hai, bây giờ thế nào rồi? Bàcụ thật sự sẽ không để cháu ngồi tù đấychứ?”Hoäc Phương Nam âu yếm võ võ lưnganh ta, an ủi nói: ‘Bà cụ yêu thương cháu nhưvậy, đương nhiên là không rồi. Yên tâm,chuyện không có gì to tát, hiện tại đã giảiquyết xong, sau này sẽ không truy cứu nữađâu.Hoắc Vân Hạo thở dài nhẹ nhõm mộthơi: “Thật tốt quá. Ông không biết đâu, mấyngày nay cháu sợ muốn chết, cháu thật sựsợ mọi người không cần cháu nữa.”Hoắc Phương Nam bất lực trừng mắtnhìn anh ta: “Cháu đã phải chịu thiệt thòi rồi,thì nhất định phải nhớ kỹ! Sau này cháu làmgì cũng không được bốc đồng như vậy, biếtkhông?”“Cháu biết rồi!” Hoắc Vân Hạo sốt ruộtnhíu mày: “Ông hai, nơi này rất đen đủi,chúng ta mau đi thôi!“Được thôi. Ông hai đưa cháu đi giải xui!”Hoắc Phương Nam gọi tài xế lái xe qua,hai người đi thẳng tới trung tâm tắm rửa:Sau khi ngâm nước lá bưởi để giải xui,Hoắc Phương Nam đưa Hoắc Vân Hạo đi cắttóc, mua một ít quần áo mới.Quá buổi trưa, hai ông cháu mới tớiphòng ăn của nhà hàng tư mà Hoắc Vân Hạo.thích nhất.Các món ăn đã được bê lên, tất cả đều làmón Hoắc Vân Hạo yêu thích.Hoắc Vân Hạo giống như con chó hoangbị đói mấy ngày, hai mắt lóe lên màu xanhlục.Anh ta không khách sáo với HoắcPhương Nam, tay trái cầm lấy thìa và càmđũa bằng tay phải, ngấu nghiến nhét thức ănvào miệng như hổ đói.Hoắc Phương Nam nhìn anh ta ăn nhồmnhoàm không ngơi, trong lòng vừa lo lắngvừa đau lòng: “Từ từ thôi, cháu ăn chậm thôi,không có ai cướp của cháu đâu!”Hoắc Vân Hạo lại đút một thìa canhtrứng tôm hùm vào miệng, nói: “Ông hai, ôngkhông biết đâu, những thứ trong trại giam đó,hoàn toàn không phải cho người ăn.”Hoắc Phương Nam nhíu mày: “Đúng vậy,ông biết cháu đã phải chịu khổ. Nhưng dùsao cháu cũng là cháu chắt của nhà họHoäc, cách ăn như vậy, để người ta nhìn thấy,thì sẽ bị đánh giá đấy!”Hoắc Vân Hạo luôn tôn trọng HoắcPhương Nam.Anh ta nhanh chóng đặt đồ xuống, lấykhăn giấy lau miệng rồi ngồi thẳng dậy: “Hìhì, ông hai, vừa rồi cháu quả thực là đói quárồi.“Ừm, ông biết.” Hoắc Phương Nam hàilòng gật đầu, bỏ bào ngư vào bát của anh ta:“Ngoan, ăn điSau đó Hoắc Vân Hạo lại cầm đũa lên.Hoắc Phương Nam nhìn dáng vẻ ngoanngoãn của anh ta, nghĩ đến quyết định “gả”anh ta cho nhà họ Ôn của bà cụ, càng khôngđành lòng, mấp máy môi mấy lần cũngkhông nói ra được.Hoäc Vân Hạo thấy ông ấy càng nhíumày hơn, vô thức nghĩ đến chuyện đó: “Ônghai, ông có chuyện gì muốn nói với cháusao? Có phải là bà cụ, còn muốn trừng phạtgì đó với cháu không?”Đã đến lúc này rồi, Hoắc Phương Namkhông thể giấu được nữa rồi.Ông ấy giả vờ thư thái nói: “Thực rakhông phải là trừng phạt. Dù sao đối vớicháu và nhà họ Hoặc đều là một việc đángmừng.”Hoắc Vân Hạo đang gặm chân vịt, khuônmặt liền vui vẻ: “Việc đáng mừng gì cơ?”“Bà cụ đã đồng ý cho cuộc hôn nhân củacháu với Như Phương, và yêu cầu ông chuẩnbị đám cưới cho cháu càng sớm càng tốt.”Hoắc Phương Nam nhìn thời gian trênđồng hồ: “Đã nói với bên cục cảnh sát rồi.Lúc này, chắc là Như Phương đã được nhàhọ Ôn đến đón về rồi.”Hoắc Vân Hạo sững sờ, chân vịt trongtay đã không còn thơm ngon nữa.