Thư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng…
Chương 5: Trở thành trò cười
Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Sau khi thêm Wechat của Đường Hân, Thư Đồng vốn định xóa, chặt đứt ý nghĩ cuối cùng.Nhưng mà cô lại không thể xuống tay được.Cô chưa từng quen người nhỏ tuổi hơn, cân nhắc chuyện làm quen một chút. Về sau, chắc sẽ dần mất cảm giác với anh nhỉ.Thư Đồng không muốn dính dáng đến Đường Hân, nhưng không chịu đựng nổi việc anh ***** tin nhắn.Cứ đúng 3 lần vào buổi sáng trưa chiều, Đường Hân theo lệ gửi tin nhắn cho Thư Đồng, chưa kể người này khá xảo quyệt, mỗi lần anh đều khiến Thư Đồng nhịn không được phải trả lời tin nhắn.Đường Tâm: Đêm hôm đó, em đã quên một thứ.Thư Đồng thắc mắc, hẳn không phải nói nhắc đến đêm 419 (*) đó chứ.(*) Tình một đêmBánh quy: Đã quên cái gì?Đường Tâm: Chiều dài 179 centimeter, chiều rộng 52 centimeter, nặng 68kg, đoán xem là gì.Lúc đầu Thư Đồng suy nghĩ rất nhanh, nhanh chóng bấm tin tức giận trả lời: Tôi không cần cậu.Câu này không giống như đang làm nũng sao, gửi xong lập tức thu hồi.Đường Tâm: Em thu hồi là muốn sao?Cuộc trò chuyện giữa hai người vô tình trở nên mập mờ.Thư Đồng nhớ lại mình ***** bị anh ôm vào trong ngực, nước sữa hòa nhau, khuôn mặt hơi nóng lên, gửi biểu cảm trợn mắt, ném điện thoại sang một bên.Điện thoại báo một tiếng, sáng lên tin nhắn của Đường Hân gửi đến: Bạn thân bị người ta chặn đánh ở cổng trường, anh phải chạy đến xem sao.Thư Đồng căng thẳng, vội vàng trả lời: Cậu sẽ không ra ngoài đánh nhau chứ?Rất lâu sau Đường Hân cũng không trả lời cô, Thư Đồng càng nghĩ càng lo lắng, điện thoại cũng gọi không được, vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài.Trường trung học Thánh Đức cách nhà cô không xa, đi taxi 20 phút đã đến.Thư Đồng chạy nhanh xuống xe, liếc nhìn cổng trường, tìm xem Đường Hân đang ở đâu."Chị họ!" Bả vai bị đập một cái, giọng rất to khiến cô suýt chút nữa điếc tai.Thư Đồng quay đầu lại, phát hiện ra chàng trai trẻ đang đeo tai nghe màu xanh, trán đầy mụn là em họ của cô - Ngụy Tĩnh Hiền.Em họ trời sinh lớn tiếng, giống ba của cậu ta, tính tình vội vàng nóng nảy.Ngụy Tĩnh Hiền vuốt cằm và nhìn Thư Đồng: "Chị họ quả nhiên là chị, chị làm gì ở đây?”Vì nhìn giống người quen nên mới vỗ bả vai cô, nhỡ lầm người thì thật là xấu hổ.Thư Đồng trả lời: "Chị đến tìm người."Ngụy Tĩnh Hiền nhướng mày: "Tìm ai, cần em hỗ trợ không?""Không được, chị sẽ trở lại ngay lập tức." Thư Đồng nhấc chân xoay người, thoáng nhìn sau lưng Ngụy Tĩnh Hiền vài bước có bốn năm thiếu niên mặc thường phục.Trong nhóm người đưa mắt, nhao nhao rơi vào trên người Thư Đồng, huýt sáo: "Ui, anh Vĩ (Viagra) chị họ cậu xinh thật."Ngụy Tĩnh Hiền xù lông, giơ quả đấm lên: "Trước mặt chị tao đừng gọi tao như vậy.”Duy chỉ có một người im lặng, đặc biệt thu hút ánh mắt của người khác.Toàn thân mặc áo hoodie đen, thân hình cao lớn, không chút để ý đút tay vào túi, hơi nhếch mắt đắm đuối nhìn Thư Đồng.Thư Đồng thoáng nhẹ lòng, may mắn là anh vẫn ổn.Ngụy Tĩnh Hiền giơ tay giới thiệu với Thư Đồng: "Chị họ, đây là mấy người bạn thân của em.”Thư Đồng nhớ tới tin nhắn lúc trước, phát hiện bọn họ không hề có vẻ thù địch, trong lòng thắc mắc hỏi: "Các cậu làm gì ngoài trường học thế?”Ngụy Tĩnh Hiền chỉ vào một thiếu niên mặc áo màu xanh, mỉm cười nói: "Có người bạn ở nước ngoài về đây ôn chuyện, chặn em ở cổng trường, lâu lắm không gặp nên suýt nhận không ra.”Thì ra là thế, dọa cô lo lắng.Thư Đồng liếc Đường Hân một cái, ai bảo anh chỉ nhắn một nửa, hại mình lo lắng thế nào.Đường Hân nhận được ánh mắt phàn nàn của cô, khóe môi nửa cười nửa không.Ngụy Tĩnh Hiền mỉm cười cong mắt: "Tụi em sẽ đi KTV..., chị cùng đi đi.”Thư Đồng từ chối: "Các cậu cứ đi chơi đi.""Cùng đi đi chị họ." Đối với nam sinh mà nói, chị gái xinh đẹp vô cùng hấp dẫn, lập tức bọn họ vây quanh Thư Đồng, "Hát hai bài cũng được.”Đường Hân đứng bên ngoài, nhìn bọn họ ồn ào với Thư Đồng, bộ dáng lạnh lùng xa cách.Thư Đồng không tự giác nhìn về phía Đường Hân, đối diện ánh mắt của anh.Chợt, Đường Hân nháy mắt, nhấp môi lặng lẽ nói: "Đi."Thư Đồng không chống lại nổi sự nhiệt tình của người trẻ đành thỏa hiệp: "Vậy tôi hát một bài rồi đi.""Được được."Trong phòng VIP KTV, Thư Đồng không thích không khí ở đây, chọn ngồi trên ghế sofa cạnh cửa.Mắt liếc qua hai bắp chân dài đang nghiêng người đi qua cô ngồi xuống, ngả vào ghế sofa.Không cần quay đầu, Thư Đồng đã biết là ai bèn rầu rĩ hỏi: "Tại sao cậu không trả lời tin nhắn?”Đường Hân nói: "Điện thoại hết pin."Âm nhạc trong KTV rất to, vừa vặn lớn hơn tiếng nói chuyện. Các nam sinh vây quanh trước TV hát, không nghe rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.Thư Đồng nhíu mày: "Tôi tưởng cậu đánh nhau."Đường Hân nở nụ cười: "Em lo lắng anh có chuyện nên chạy đến trường?”Thư Đồng nghĩ muốn phân rõ giới hạn, cứng rắn nói: "Tình cờ đi ngang qua thôi, tôi không phải là gì của cậu, tại sao phải quan tâm chuyện của cậu?”Lúc này, Ngụy Tĩnh Hiền dùng chân đạp cửa mở ra, ôm một thùng bia tiến vào: "Đêm nay không say không về."Thư Đồng ngạc nhiên: "Sáng mai các cậu không cần đến lớp sao?"Ngụy Tĩnh Hiền đặt thùng bia trên mặt đất, phủi bụi trên tay: "Sợ gì, qua mấy tiếng là tiêu hóa hết.”Được rồi, người trẻ tuổi tràn đầy năng lượng. Chẳng qua chưa đủ tuổi trưởng thành đã uống rượu, thật sự tốt rồi.Ngụy Tĩnh Hiền như tên trộm đến gần: "Em nghe nói chị họ đã có bạn trai, anh rể tương lai là ai vậy?"Ánh mắt của Đường Hân rơi trên khuôn mặt cậu ta, mang theo ý băn khoăn.Thư Đồng xấu hổ muốn bốc hơi tại chỗ, thầm nghĩ cậu nghe ai nói lung tung: "Nói bậy bạ gì đó, chị vẫn còn độc thân.""Ha ha không tin, chị ChiChi kể hết cho em biết rồi, chị rất thích anh ấy. Đối phương quàng khăn cổ cho chị, chỉ một chuyện nhỏ đã làm chị cảm động.”Thư Đồng suy sụp tại chỗ, bên cạnh truyền đến tiếng cười Đường Hân trầm thấp êm tai.Thật sự trở thành trò cười.
Sau khi thêm Wechat của Đường Hân, Thư Đồng vốn định xóa, chặt đứt ý nghĩ cuối cùng.
Nhưng mà cô lại không thể xuống tay được.
Cô chưa từng quen người nhỏ tuổi hơn, cân nhắc chuyện làm quen một chút. Về sau, chắc sẽ dần mất cảm giác với anh nhỉ.
Thư Đồng không muốn dính dáng đến Đường Hân, nhưng không chịu đựng nổi việc anh ***** tin nhắn.
Cứ đúng 3 lần vào buổi sáng trưa chiều, Đường Hân theo lệ gửi tin nhắn cho Thư Đồng, chưa kể người này khá xảo quyệt, mỗi lần anh đều khiến Thư Đồng nhịn không được phải trả lời tin nhắn.
Đường Tâm: Đêm hôm đó, em đã quên một thứ.
Thư Đồng thắc mắc, hẳn không phải nói nhắc đến đêm 419 (*) đó chứ.
(*) Tình một đêm
Bánh quy: Đã quên cái gì?
Đường Tâm: Chiều dài 179 centimeter, chiều rộng 52 centimeter, nặng 68kg, đoán xem là gì.
Lúc đầu Thư Đồng suy nghĩ rất nhanh, nhanh chóng bấm tin tức giận trả lời: Tôi không cần cậu.
Câu này không giống như đang làm nũng sao, gửi xong lập tức thu hồi.
Đường Tâm: Em thu hồi là muốn sao?
Cuộc trò chuyện giữa hai người vô tình trở nên mập mờ.
Thư Đồng nhớ lại mình ***** bị anh ôm vào trong ngực, nước sữa hòa nhau, khuôn mặt hơi nóng lên, gửi biểu cảm trợn mắt, ném điện thoại sang một bên.
Điện thoại báo một tiếng, sáng lên tin nhắn của Đường Hân gửi đến: Bạn thân bị người ta chặn đánh ở cổng trường, anh phải chạy đến xem sao.
Thư Đồng căng thẳng, vội vàng trả lời: Cậu sẽ không ra ngoài đánh nhau chứ?
Rất lâu sau Đường Hân cũng không trả lời cô, Thư Đồng càng nghĩ càng lo lắng, điện thoại cũng gọi không được, vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài.
Trường trung học Thánh Đức cách nhà cô không xa, đi taxi 20 phút đã đến.
Thư Đồng chạy nhanh xuống xe, liếc nhìn cổng trường, tìm xem Đường Hân đang ở đâu.
"Chị họ!" Bả vai bị đập một cái, giọng rất to khiến cô suýt chút nữa điếc tai.
Thư Đồng quay đầu lại, phát hiện ra chàng trai trẻ đang đeo tai nghe màu xanh, trán đầy mụn là em họ của cô - Ngụy Tĩnh Hiền.
Em họ trời sinh lớn tiếng, giống ba của cậu ta, tính tình vội vàng nóng nảy.
Ngụy Tĩnh Hiền vuốt cằm và nhìn Thư Đồng: "Chị họ quả nhiên là chị, chị làm gì ở đây?”
Vì nhìn giống người quen nên mới vỗ bả vai cô, nhỡ lầm người thì thật là xấu hổ.
Thư Đồng trả lời: "Chị đến tìm người."
Ngụy Tĩnh Hiền nhướng mày: "Tìm ai, cần em hỗ trợ không?"
"Không được, chị sẽ trở lại ngay lập tức." Thư Đồng nhấc chân xoay người, thoáng nhìn sau lưng Ngụy Tĩnh Hiền vài bước có bốn năm thiếu niên mặc thường phục.
Trong nhóm người đưa mắt, nhao nhao rơi vào trên người Thư Đồng, huýt sáo: "Ui, anh Vĩ (Viagra) chị họ cậu xinh thật."
Ngụy Tĩnh Hiền xù lông, giơ quả đấm lên: "Trước mặt chị tao đừng gọi tao như vậy.”
Duy chỉ có một người im lặng, đặc biệt thu hút ánh mắt của người khác.
Toàn thân mặc áo hoodie đen, thân hình cao lớn, không chút để ý đút tay vào túi, hơi nhếch mắt đắm đuối nhìn Thư Đồng.
Thư Đồng thoáng nhẹ lòng, may mắn là anh vẫn ổn.
Ngụy Tĩnh Hiền giơ tay giới thiệu với Thư Đồng: "Chị họ, đây là mấy người bạn thân của em.”
Thư Đồng nhớ tới tin nhắn lúc trước, phát hiện bọn họ không hề có vẻ thù địch, trong lòng thắc mắc hỏi: "Các cậu làm gì ngoài trường học thế?”
Ngụy Tĩnh Hiền chỉ vào một thiếu niên mặc áo màu xanh, mỉm cười nói: "Có người bạn ở nước ngoài về đây ôn chuyện, chặn em ở cổng trường, lâu lắm không gặp nên suýt nhận không ra.”
Thì ra là thế, dọa cô lo lắng.
Thư Đồng liếc Đường Hân một cái, ai bảo anh chỉ nhắn một nửa, hại mình lo lắng thế nào.
Đường Hân nhận được ánh mắt phàn nàn của cô, khóe môi nửa cười nửa không.
Ngụy Tĩnh Hiền mỉm cười cong mắt: "Tụi em sẽ đi KTV..., chị cùng đi đi.”
Thư Đồng từ chối: "Các cậu cứ đi chơi đi."
"Cùng đi đi chị họ." Đối với nam sinh mà nói, chị gái xinh đẹp vô cùng hấp dẫn, lập tức bọn họ vây quanh Thư Đồng, "Hát hai bài cũng được.”
Đường Hân đứng bên ngoài, nhìn bọn họ ồn ào với Thư Đồng, bộ dáng lạnh lùng xa cách.
Thư Đồng không tự giác nhìn về phía Đường Hân, đối diện ánh mắt của anh.
Chợt, Đường Hân nháy mắt, nhấp môi lặng lẽ nói: "Đi."
Thư Đồng không chống lại nổi sự nhiệt tình của người trẻ đành thỏa hiệp: "Vậy tôi hát một bài rồi đi."
"Được được."
Trong phòng VIP KTV, Thư Đồng không thích không khí ở đây, chọn ngồi trên ghế sofa cạnh cửa.
Mắt liếc qua hai bắp chân dài đang nghiêng người đi qua cô ngồi xuống, ngả vào ghế sofa.
Không cần quay đầu, Thư Đồng đã biết là ai bèn rầu rĩ hỏi: "Tại sao cậu không trả lời tin nhắn?”
Đường Hân nói: "Điện thoại hết pin."
Âm nhạc trong KTV rất to, vừa vặn lớn hơn tiếng nói chuyện. Các nam sinh vây quanh trước TV hát, không nghe rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.
Thư Đồng nhíu mày: "Tôi tưởng cậu đánh nhau."
Đường Hân nở nụ cười: "Em lo lắng anh có chuyện nên chạy đến trường?”
Thư Đồng nghĩ muốn phân rõ giới hạn, cứng rắn nói: "Tình cờ đi ngang qua thôi, tôi không phải là gì của cậu, tại sao phải quan tâm chuyện của cậu?”
Lúc này, Ngụy Tĩnh Hiền dùng chân đạp cửa mở ra, ôm một thùng bia tiến vào: "Đêm nay không say không về."
Thư Đồng ngạc nhiên: "Sáng mai các cậu không cần đến lớp sao?"
Ngụy Tĩnh Hiền đặt thùng bia trên mặt đất, phủi bụi trên tay: "Sợ gì, qua mấy tiếng là tiêu hóa hết.”
Được rồi, người trẻ tuổi tràn đầy năng lượng. Chẳng qua chưa đủ tuổi trưởng thành đã uống rượu, thật sự tốt rồi.
Ngụy Tĩnh Hiền như tên trộm đến gần: "Em nghe nói chị họ đã có bạn trai, anh rể tương lai là ai vậy?"
Ánh mắt của Đường Hân rơi trên khuôn mặt cậu ta, mang theo ý băn khoăn.
Thư Đồng xấu hổ muốn bốc hơi tại chỗ, thầm nghĩ cậu nghe ai nói lung tung: "Nói bậy bạ gì đó, chị vẫn còn độc thân."
"Ha ha không tin, chị ChiChi kể hết cho em biết rồi, chị rất thích anh ấy. Đối phương quàng khăn cổ cho chị, chỉ một chuyện nhỏ đã làm chị cảm động.”
Thư Đồng suy sụp tại chỗ, bên cạnh truyền đến tiếng cười Đường Hân trầm thấp êm tai.
Thật sự trở thành trò cười.
Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Sau khi thêm Wechat của Đường Hân, Thư Đồng vốn định xóa, chặt đứt ý nghĩ cuối cùng.Nhưng mà cô lại không thể xuống tay được.Cô chưa từng quen người nhỏ tuổi hơn, cân nhắc chuyện làm quen một chút. Về sau, chắc sẽ dần mất cảm giác với anh nhỉ.Thư Đồng không muốn dính dáng đến Đường Hân, nhưng không chịu đựng nổi việc anh ***** tin nhắn.Cứ đúng 3 lần vào buổi sáng trưa chiều, Đường Hân theo lệ gửi tin nhắn cho Thư Đồng, chưa kể người này khá xảo quyệt, mỗi lần anh đều khiến Thư Đồng nhịn không được phải trả lời tin nhắn.Đường Tâm: Đêm hôm đó, em đã quên một thứ.Thư Đồng thắc mắc, hẳn không phải nói nhắc đến đêm 419 (*) đó chứ.(*) Tình một đêmBánh quy: Đã quên cái gì?Đường Tâm: Chiều dài 179 centimeter, chiều rộng 52 centimeter, nặng 68kg, đoán xem là gì.Lúc đầu Thư Đồng suy nghĩ rất nhanh, nhanh chóng bấm tin tức giận trả lời: Tôi không cần cậu.Câu này không giống như đang làm nũng sao, gửi xong lập tức thu hồi.Đường Tâm: Em thu hồi là muốn sao?Cuộc trò chuyện giữa hai người vô tình trở nên mập mờ.Thư Đồng nhớ lại mình ***** bị anh ôm vào trong ngực, nước sữa hòa nhau, khuôn mặt hơi nóng lên, gửi biểu cảm trợn mắt, ném điện thoại sang một bên.Điện thoại báo một tiếng, sáng lên tin nhắn của Đường Hân gửi đến: Bạn thân bị người ta chặn đánh ở cổng trường, anh phải chạy đến xem sao.Thư Đồng căng thẳng, vội vàng trả lời: Cậu sẽ không ra ngoài đánh nhau chứ?Rất lâu sau Đường Hân cũng không trả lời cô, Thư Đồng càng nghĩ càng lo lắng, điện thoại cũng gọi không được, vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài.Trường trung học Thánh Đức cách nhà cô không xa, đi taxi 20 phút đã đến.Thư Đồng chạy nhanh xuống xe, liếc nhìn cổng trường, tìm xem Đường Hân đang ở đâu."Chị họ!" Bả vai bị đập một cái, giọng rất to khiến cô suýt chút nữa điếc tai.Thư Đồng quay đầu lại, phát hiện ra chàng trai trẻ đang đeo tai nghe màu xanh, trán đầy mụn là em họ của cô - Ngụy Tĩnh Hiền.Em họ trời sinh lớn tiếng, giống ba của cậu ta, tính tình vội vàng nóng nảy.Ngụy Tĩnh Hiền vuốt cằm và nhìn Thư Đồng: "Chị họ quả nhiên là chị, chị làm gì ở đây?”Vì nhìn giống người quen nên mới vỗ bả vai cô, nhỡ lầm người thì thật là xấu hổ.Thư Đồng trả lời: "Chị đến tìm người."Ngụy Tĩnh Hiền nhướng mày: "Tìm ai, cần em hỗ trợ không?""Không được, chị sẽ trở lại ngay lập tức." Thư Đồng nhấc chân xoay người, thoáng nhìn sau lưng Ngụy Tĩnh Hiền vài bước có bốn năm thiếu niên mặc thường phục.Trong nhóm người đưa mắt, nhao nhao rơi vào trên người Thư Đồng, huýt sáo: "Ui, anh Vĩ (Viagra) chị họ cậu xinh thật."Ngụy Tĩnh Hiền xù lông, giơ quả đấm lên: "Trước mặt chị tao đừng gọi tao như vậy.”Duy chỉ có một người im lặng, đặc biệt thu hút ánh mắt của người khác.Toàn thân mặc áo hoodie đen, thân hình cao lớn, không chút để ý đút tay vào túi, hơi nhếch mắt đắm đuối nhìn Thư Đồng.Thư Đồng thoáng nhẹ lòng, may mắn là anh vẫn ổn.Ngụy Tĩnh Hiền giơ tay giới thiệu với Thư Đồng: "Chị họ, đây là mấy người bạn thân của em.”Thư Đồng nhớ tới tin nhắn lúc trước, phát hiện bọn họ không hề có vẻ thù địch, trong lòng thắc mắc hỏi: "Các cậu làm gì ngoài trường học thế?”Ngụy Tĩnh Hiền chỉ vào một thiếu niên mặc áo màu xanh, mỉm cười nói: "Có người bạn ở nước ngoài về đây ôn chuyện, chặn em ở cổng trường, lâu lắm không gặp nên suýt nhận không ra.”Thì ra là thế, dọa cô lo lắng.Thư Đồng liếc Đường Hân một cái, ai bảo anh chỉ nhắn một nửa, hại mình lo lắng thế nào.Đường Hân nhận được ánh mắt phàn nàn của cô, khóe môi nửa cười nửa không.Ngụy Tĩnh Hiền mỉm cười cong mắt: "Tụi em sẽ đi KTV..., chị cùng đi đi.”Thư Đồng từ chối: "Các cậu cứ đi chơi đi.""Cùng đi đi chị họ." Đối với nam sinh mà nói, chị gái xinh đẹp vô cùng hấp dẫn, lập tức bọn họ vây quanh Thư Đồng, "Hát hai bài cũng được.”Đường Hân đứng bên ngoài, nhìn bọn họ ồn ào với Thư Đồng, bộ dáng lạnh lùng xa cách.Thư Đồng không tự giác nhìn về phía Đường Hân, đối diện ánh mắt của anh.Chợt, Đường Hân nháy mắt, nhấp môi lặng lẽ nói: "Đi."Thư Đồng không chống lại nổi sự nhiệt tình của người trẻ đành thỏa hiệp: "Vậy tôi hát một bài rồi đi.""Được được."Trong phòng VIP KTV, Thư Đồng không thích không khí ở đây, chọn ngồi trên ghế sofa cạnh cửa.Mắt liếc qua hai bắp chân dài đang nghiêng người đi qua cô ngồi xuống, ngả vào ghế sofa.Không cần quay đầu, Thư Đồng đã biết là ai bèn rầu rĩ hỏi: "Tại sao cậu không trả lời tin nhắn?”Đường Hân nói: "Điện thoại hết pin."Âm nhạc trong KTV rất to, vừa vặn lớn hơn tiếng nói chuyện. Các nam sinh vây quanh trước TV hát, không nghe rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.Thư Đồng nhíu mày: "Tôi tưởng cậu đánh nhau."Đường Hân nở nụ cười: "Em lo lắng anh có chuyện nên chạy đến trường?”Thư Đồng nghĩ muốn phân rõ giới hạn, cứng rắn nói: "Tình cờ đi ngang qua thôi, tôi không phải là gì của cậu, tại sao phải quan tâm chuyện của cậu?”Lúc này, Ngụy Tĩnh Hiền dùng chân đạp cửa mở ra, ôm một thùng bia tiến vào: "Đêm nay không say không về."Thư Đồng ngạc nhiên: "Sáng mai các cậu không cần đến lớp sao?"Ngụy Tĩnh Hiền đặt thùng bia trên mặt đất, phủi bụi trên tay: "Sợ gì, qua mấy tiếng là tiêu hóa hết.”Được rồi, người trẻ tuổi tràn đầy năng lượng. Chẳng qua chưa đủ tuổi trưởng thành đã uống rượu, thật sự tốt rồi.Ngụy Tĩnh Hiền như tên trộm đến gần: "Em nghe nói chị họ đã có bạn trai, anh rể tương lai là ai vậy?"Ánh mắt của Đường Hân rơi trên khuôn mặt cậu ta, mang theo ý băn khoăn.Thư Đồng xấu hổ muốn bốc hơi tại chỗ, thầm nghĩ cậu nghe ai nói lung tung: "Nói bậy bạ gì đó, chị vẫn còn độc thân.""Ha ha không tin, chị ChiChi kể hết cho em biết rồi, chị rất thích anh ấy. Đối phương quàng khăn cổ cho chị, chỉ một chuyện nhỏ đã làm chị cảm động.”Thư Đồng suy sụp tại chỗ, bên cạnh truyền đến tiếng cười Đường Hân trầm thấp êm tai.Thật sự trở thành trò cười.