Tác giả:

Thư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng…

Chương 13: Trốn cha mẹ ‘xxx’

Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Chỉ cần cha mẹ bước ra khỏi lối vào đi vào trong phòng khách nhìn hướng phòng của con gái, có thể thấy toàn thân con gái cưng đang *****, hạ thể ***** cùng một chỗ với một chàng trai 16 tuổi.Thư Đồng hoàn toàn rối bời, cố gắng đứng dậy khỏi vòng tay của Đường Hân, ***** nhét vào ***** bị tuột ra, khi rút ra vẫn còn dính dính đầy chất lỏng của cô.***** không khép lại là huyệt mềm bị đâm đến sưng đỏ, phun ra hỗn hợp chất lỏng màu trắng đục, màu sắc thật *****.Lúc này, mẹ Thư chuyển chiếc vali của mình đến cạnh ghế sofa, nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ của con gái. Trên giường phủ lớp chăn cao ló ra một người, tủ cạnh giường còn treo *****."Hmm..." Thư Đồng vươn người, ló đầu khỏi chăn, dụi dụi mắt nhìn về phía mẹ Thư, ngay lập tức mỉm cười: "Mẹ, cha mẹ đã về.”Mẹ Thư liếc cô: "Ba mẹ không có nhà, con lại lười biếng ngủ nướng."Thư Đồng ngáp một cái: "Hôm qua con thức khuya, gần đây chơi game trên di động."Mẹ Thư đột nhiên hỏi: "Đôi giày thể thao trên tủ của ai vậy?"Thư Đồng Tâm hồi hộp một phen, cười khúc khích nói: "A..., đó là giày của Tĩnh Hiền, lần trước nó với dì đến thăm con, nó mua đôi giày mới nên để quên đôi giày cũ ơ đây.”Lời nói dối vụng về, dù mẹ cô có tin hay không, Thư Đồng chỉ có thể nói như vậy.Mẹ Thư liếc nhìn phòng ngủ, lại nhìn khuôn mặt cô: "Đi ngủ đi, nhớ dậy sớm.”Trước khi rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại.Thư Đồng thở phào nhẹ nhõm, nhặt đồ lót lên mặc vào, vỗ nhẹ tấm ván dưới giường, thì thầm: "Mau ra ngoài.”Tấm drap trải gường màu xanh rủ xuống giường, mái tóc màu nâu sẫm chui ra, tiếp theo là tấm lưng bóng loáng mịn màng, anh đang cầm quần áo trên tay, cái mông đầy đặn và săn chắc, một cây ***** thẳng tắp, cứng rắn.Đôi môi trái tim của Đường Hân mím chặt, phức tạp nhìn về phía Thư Đồng, giống như vừa nén giận, lại giống như vừa thèm khát.Thư Đồng mím môi, nhịn xuống không cười.Ở dưới gầm giường kìm nén rất khó chịu đi, trách ai được chứ?"Mặc quần áo tử tế vào rồi mau chuồn đi." Thư Đồng mặc áo len rồi đứng dậy khỏi giường, nhận ra Đường Hân vẫn đứng thẳng, không che giấu ***** nam tính của mình.Vào lúc này, Thư Đồng chỉ mặc một chiếc áo len, vạt áo không dài không ngắn, miễn cưỡng che được ***** nhưng đường viền ren vẫn bị lộ ra bên ngoài.Cặp đùi ngó sen trắng mịn như tuyết hơi hơi mở ra, ***** còn dính chất lỏng lấp lánh rất đẹp, không biết có bao nhiêu hấp dẫn.Đường Hân bước tới, vòng tay quanh eo cô, và ép chặt phần ***** của cô: "Anh sẽ nhét nó vào một lúc."Thư Đồng sững sờ, đẩy anh ra: "Đừng đùa giỡn, cha mẹ em đang ở bên ngoài.""Bọn họ không thể nhìn thấy." Tay Đường Hân ***** ***** cô, móng tay gãi nhẹ hoa môi nhạy cảm, "Nó vẫn còn cứng, làm sao anh có thể quay về?”Thư Đồng cúi đầu nhìn ***** ***** của anh, mơ hồ nhớ rõ Đặng Chi từng nói với cô, nếu đàn ông không thể giải tỏa trong một thời gian dài, về sau có khả năng bị bất lực.Vì sức khỏe của anh, cô có nên hy sinh một phen, nhưng tạm thời cha mẹ không thể vào được.Khả năng cách âm rất tốt, khi cửa đóng lại không có sự lưu thông âm thanh bên trong và bên ngoài, chính cô cũng không thể nghe thấy cha mẹ đang làm gì.Thư Đồng khóa cửa, nhỏ giọng cảnh cáo: "Cho anh năm phút, trở lại giường tiếp tục sao?”Đường Hân không thể không ấn cô vào phía sau cửa, vùi đầu tiến vào cổ cô, một tay kéo chiếc ***** ren của cô: "Làm ở đây."Thư Đồng cảm thấy bên dưới của mình mát mẻ, đôi chân bị tách ra, mềm nhũn tựa vào trong lòng anh: "Ưm... Nói nhỏ chút..."

Chỉ cần cha mẹ bước ra khỏi lối vào đi vào trong phòng khách nhìn hướng phòng của con gái, có thể thấy toàn thân con gái cưng đang *****, hạ thể ***** cùng một chỗ với một chàng trai 16 tuổi.

Thư Đồng hoàn toàn rối bời, cố gắng đứng dậy khỏi vòng tay của Đường Hân, ***** nhét vào ***** bị tuột ra, khi rút ra vẫn còn dính dính đầy chất lỏng của cô.

***** không khép lại là huyệt mềm bị đâm đến sưng đỏ, phun ra hỗn hợp chất lỏng màu trắng đục, màu sắc thật *****.

Lúc này, mẹ Thư chuyển chiếc vali của mình đến cạnh ghế sofa, nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ của con gái. Trên giường phủ lớp chăn cao ló ra một người, tủ cạnh giường còn treo *****.

"Hmm..." Thư Đồng vươn người, ló đầu khỏi chăn, dụi dụi mắt nhìn về phía mẹ Thư, ngay lập tức mỉm cười: "Mẹ, cha mẹ đã về.”

Mẹ Thư liếc cô: "Ba mẹ không có nhà, con lại lười biếng ngủ nướng."

Thư Đồng ngáp một cái: "Hôm qua con thức khuya, gần đây chơi game trên di động."

Mẹ Thư đột nhiên hỏi: "Đôi giày thể thao trên tủ của ai vậy?"

Thư Đồng Tâm hồi hộp một phen, cười khúc khích nói: "A..., đó là giày của Tĩnh Hiền, lần trước nó với dì đến thăm con, nó mua đôi giày mới nên để quên đôi giày cũ ơ đây.”

Lời nói dối vụng về, dù mẹ cô có tin hay không, Thư Đồng chỉ có thể nói như vậy.

Mẹ Thư liếc nhìn phòng ngủ, lại nhìn khuôn mặt cô: "Đi ngủ đi, nhớ dậy sớm.”

Trước khi rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại.

Thư Đồng thở phào nhẹ nhõm, nhặt đồ lót lên mặc vào, vỗ nhẹ tấm ván dưới giường, thì thầm: "Mau ra ngoài.”

Tấm drap trải gường màu xanh rủ xuống giường, mái tóc màu nâu sẫm chui ra, tiếp theo là tấm lưng bóng loáng mịn màng, anh đang cầm quần áo trên tay, cái mông đầy đặn và săn chắc, một cây ***** thẳng tắp, cứng rắn.

Đôi môi trái tim của Đường Hân mím chặt, phức tạp nhìn về phía Thư Đồng, giống như vừa nén giận, lại giống như vừa thèm khát.

Thư Đồng mím môi, nhịn xuống không cười.

Ở dưới gầm giường kìm nén rất khó chịu đi, trách ai được chứ?

"Mặc quần áo tử tế vào rồi mau chuồn đi." Thư Đồng mặc áo len rồi đứng dậy khỏi giường, nhận ra Đường Hân vẫn đứng thẳng, không che giấu ***** nam tính của mình.

Vào lúc này, Thư Đồng chỉ mặc một chiếc áo len, vạt áo không dài không ngắn, miễn cưỡng che được ***** nhưng đường viền ren vẫn bị lộ ra bên ngoài.

Cặp đùi ngó sen trắng mịn như tuyết hơi hơi mở ra, ***** còn dính chất lỏng lấp lánh rất đẹp, không biết có bao nhiêu hấp dẫn.

Đường Hân bước tới, vòng tay quanh eo cô, và ép chặt phần ***** của cô: "Anh sẽ nhét nó vào một lúc."

Thư Đồng sững sờ, đẩy anh ra: "Đừng đùa giỡn, cha mẹ em đang ở bên ngoài."

"Bọn họ không thể nhìn thấy." Tay Đường Hân ***** ***** cô, móng tay gãi nhẹ hoa môi nhạy cảm, "Nó vẫn còn cứng, làm sao anh có thể quay về?”

Thư Đồng cúi đầu nhìn ***** ***** của anh, mơ hồ nhớ rõ Đặng Chi từng nói với cô, nếu đàn ông không thể giải tỏa trong một thời gian dài, về sau có khả năng bị bất lực.

Vì sức khỏe của anh, cô có nên hy sinh một phen, nhưng tạm thời cha mẹ không thể vào được.

Khả năng cách âm rất tốt, khi cửa đóng lại không có sự lưu thông âm thanh bên trong và bên ngoài, chính cô cũng không thể nghe thấy cha mẹ đang làm gì.

Thư Đồng khóa cửa, nhỏ giọng cảnh cáo: "Cho anh năm phút, trở lại giường tiếp tục sao?”

Đường Hân không thể không ấn cô vào phía sau cửa, vùi đầu tiến vào cổ cô, một tay kéo chiếc ***** ren của cô: "Làm ở đây."

Thư Đồng cảm thấy bên dưới của mình mát mẻ, đôi chân bị tách ra, mềm nhũn tựa vào trong lòng anh: "Ưm... Nói nhỏ chút..."

Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Chỉ cần cha mẹ bước ra khỏi lối vào đi vào trong phòng khách nhìn hướng phòng của con gái, có thể thấy toàn thân con gái cưng đang *****, hạ thể ***** cùng một chỗ với một chàng trai 16 tuổi.Thư Đồng hoàn toàn rối bời, cố gắng đứng dậy khỏi vòng tay của Đường Hân, ***** nhét vào ***** bị tuột ra, khi rút ra vẫn còn dính dính đầy chất lỏng của cô.***** không khép lại là huyệt mềm bị đâm đến sưng đỏ, phun ra hỗn hợp chất lỏng màu trắng đục, màu sắc thật *****.Lúc này, mẹ Thư chuyển chiếc vali của mình đến cạnh ghế sofa, nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ của con gái. Trên giường phủ lớp chăn cao ló ra một người, tủ cạnh giường còn treo *****."Hmm..." Thư Đồng vươn người, ló đầu khỏi chăn, dụi dụi mắt nhìn về phía mẹ Thư, ngay lập tức mỉm cười: "Mẹ, cha mẹ đã về.”Mẹ Thư liếc cô: "Ba mẹ không có nhà, con lại lười biếng ngủ nướng."Thư Đồng ngáp một cái: "Hôm qua con thức khuya, gần đây chơi game trên di động."Mẹ Thư đột nhiên hỏi: "Đôi giày thể thao trên tủ của ai vậy?"Thư Đồng Tâm hồi hộp một phen, cười khúc khích nói: "A..., đó là giày của Tĩnh Hiền, lần trước nó với dì đến thăm con, nó mua đôi giày mới nên để quên đôi giày cũ ơ đây.”Lời nói dối vụng về, dù mẹ cô có tin hay không, Thư Đồng chỉ có thể nói như vậy.Mẹ Thư liếc nhìn phòng ngủ, lại nhìn khuôn mặt cô: "Đi ngủ đi, nhớ dậy sớm.”Trước khi rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại.Thư Đồng thở phào nhẹ nhõm, nhặt đồ lót lên mặc vào, vỗ nhẹ tấm ván dưới giường, thì thầm: "Mau ra ngoài.”Tấm drap trải gường màu xanh rủ xuống giường, mái tóc màu nâu sẫm chui ra, tiếp theo là tấm lưng bóng loáng mịn màng, anh đang cầm quần áo trên tay, cái mông đầy đặn và săn chắc, một cây ***** thẳng tắp, cứng rắn.Đôi môi trái tim của Đường Hân mím chặt, phức tạp nhìn về phía Thư Đồng, giống như vừa nén giận, lại giống như vừa thèm khát.Thư Đồng mím môi, nhịn xuống không cười.Ở dưới gầm giường kìm nén rất khó chịu đi, trách ai được chứ?"Mặc quần áo tử tế vào rồi mau chuồn đi." Thư Đồng mặc áo len rồi đứng dậy khỏi giường, nhận ra Đường Hân vẫn đứng thẳng, không che giấu ***** nam tính của mình.Vào lúc này, Thư Đồng chỉ mặc một chiếc áo len, vạt áo không dài không ngắn, miễn cưỡng che được ***** nhưng đường viền ren vẫn bị lộ ra bên ngoài.Cặp đùi ngó sen trắng mịn như tuyết hơi hơi mở ra, ***** còn dính chất lỏng lấp lánh rất đẹp, không biết có bao nhiêu hấp dẫn.Đường Hân bước tới, vòng tay quanh eo cô, và ép chặt phần ***** của cô: "Anh sẽ nhét nó vào một lúc."Thư Đồng sững sờ, đẩy anh ra: "Đừng đùa giỡn, cha mẹ em đang ở bên ngoài.""Bọn họ không thể nhìn thấy." Tay Đường Hân ***** ***** cô, móng tay gãi nhẹ hoa môi nhạy cảm, "Nó vẫn còn cứng, làm sao anh có thể quay về?”Thư Đồng cúi đầu nhìn ***** ***** của anh, mơ hồ nhớ rõ Đặng Chi từng nói với cô, nếu đàn ông không thể giải tỏa trong một thời gian dài, về sau có khả năng bị bất lực.Vì sức khỏe của anh, cô có nên hy sinh một phen, nhưng tạm thời cha mẹ không thể vào được.Khả năng cách âm rất tốt, khi cửa đóng lại không có sự lưu thông âm thanh bên trong và bên ngoài, chính cô cũng không thể nghe thấy cha mẹ đang làm gì.Thư Đồng khóa cửa, nhỏ giọng cảnh cáo: "Cho anh năm phút, trở lại giường tiếp tục sao?”Đường Hân không thể không ấn cô vào phía sau cửa, vùi đầu tiến vào cổ cô, một tay kéo chiếc ***** ren của cô: "Làm ở đây."Thư Đồng cảm thấy bên dưới của mình mát mẻ, đôi chân bị tách ra, mềm nhũn tựa vào trong lòng anh: "Ưm... Nói nhỏ chút..."

Chương 13: Trốn cha mẹ ‘xxx’