Tác giả:

Thư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng…

Chương 29: Đến cửa cầu hôn

Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Vốn nghĩ rằng Đường Hân chỉ đưa cô đến cửa nhà, không ngờ anh vẫn đem một hộp thuốc lá và chai rượu, nói mình đến thăm.Ngay khi bước vào, ba Thư chưa biết Đường Hân bao nhiêu tuổi nên ông nhiệt tình chào đón anh, vỗ vỗ vai anh: "Cháu không cần mang quà đâu, có lòng đến là được."Mẹ Thư nhíu mày khi nhìn thấy Đường Hân, nhưng ở trước mặt anh không nói gì.Khi Đường Hân đến liền đi thẳng vào vấn đề: "Cô chú, hôm nay cháu đến để cầu hôn, cháu muốn cưới Đồng Đồng."Thư Đồng đang uống trà, phun ra tại chỗ.Gương mặt mẹ Thư lập tức biến sắc, biểu cảm giống như ăn phải thức ăn ôi thiu.Ba Thư lắc đôi chân mập, nở nụ cười: "Chỉ cần con gái đồng ý là được, cô chú không có ý kiến gì.""Cô có ý kiến." Mẹ Thư nghiêm túc, "Đường Hân, cháu bao nhiêu tuổi?”Sắc mặt của Đường Hân không thay đổi, gương mặt vẫn nở nụ cười tự nhiên, bàn tay thon dài rút ra một cái thẻ trong ví: "Đây là thẻ căn cước của cháu."Mẹ Thư nhận lấy thẻ, lấy kính lão ra nhìn chữ viết tiếng Anh trên thẻ.Ba Thư lắc đầu: "Tất cả đều là tiếng nước ngoài, đọc không hiểu.""Đây là thẻ xanh của Mỹ." Mẹ Thư hạ kính lão xuống nghi ngờ nhìn về phía Đường Hân, "Cậu 21 tuổi rồi sao ?"Thư Đồng cũng sững sốt, không phải Đường Hân chỉ mới 16 tuổi sao? Làm thế nào mà trên thẻ xanh của Mỹ đã 21 tuổi? Chẳng lẽ anh nói có thể thay đổi tuổi tác là thật sao?Đường Hân nói: "Ở Mỹ 21 tuổi có thể kết hôn, sang năm cháu dự định cùng Đồng Đồng đến Las Vegas để kết hôn.""Las Vegas ở nước Mĩ nhỉ." Ba Thư lộ ra cái nhìn khao khát, "Chú còn chưa từng đến đó, chú có nghe nói nơi đó là thiên đường hôn nhân trên thế giới."Mẹ Thư cứng nhắc trả lại thẻ xanh cho anh, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi: "Còn quá sớm để kết hôn, cô chú vẫn cần hai bên gặp mặt."Đường Hân nhìn về phía Thư Đồng, quyết tâm mỉm cười: "Đợi sang tháng giêng, ba mẹ anh ở nước ngoài trở về, anh sẽ xắp xếp cho hai bên gặp mặt."Sau đó, Thư Đồng đưa Đường Hân xuống cầu thang, ở góc rẽ níu ống tay áo của anh: "Thẻ xanh của anh là thật?""Hàng thật." Đường Hân rút ra thẻ xanh, đặt vào trong tay Thư Đồng, "Kết hôn rồi sẽ làm cho em một cái."Thư Đồng nhìn tuổi trên thẻ, cảm thấy khó tin: "Anh sửa lại ngày tháng năm sinh? Làm thế nào?"Đường Hân nhướng mày, chỉ cười không nói, chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.Được rồi, không cần để ý quá trình. Quan trọng là, anh thật sự thay đổi tuổi tác."Giấy tờ trong nước của anh vẫn là 16 tuổi, đương nhiên phải đến Mĩ kết hôn." Đường Hân ôm cô vào lòng, môi chạm vào gò má cô, dịu dàng hôn lên, "Em có đồng ý lấy anh không?"Thư Đồng rúc vào trong ngực anh, khóe mắt hơi nóng lên: "Anh có thể cưới em, tất nhiên em bằng lòng gả.”

Vốn nghĩ rằng Đường Hân chỉ đưa cô đến cửa nhà, không ngờ anh vẫn đem một hộp thuốc lá và chai rượu, nói mình đến thăm.

Ngay khi bước vào, ba Thư chưa biết Đường Hân bao nhiêu tuổi nên ông nhiệt tình chào đón anh, vỗ vỗ vai anh: "Cháu không cần mang quà đâu, có lòng đến là được."

Mẹ Thư nhíu mày khi nhìn thấy Đường Hân, nhưng ở trước mặt anh không nói gì.

Khi Đường Hân đến liền đi thẳng vào vấn đề: "Cô chú, hôm nay cháu đến để cầu hôn, cháu muốn cưới Đồng Đồng."

Thư Đồng đang uống trà, phun ra tại chỗ.

Gương mặt mẹ Thư lập tức biến sắc, biểu cảm giống như ăn phải thức ăn ôi thiu.

Ba Thư lắc đôi chân mập, nở nụ cười: "Chỉ cần con gái đồng ý là được, cô chú không có ý kiến gì."

"Cô có ý kiến." Mẹ Thư nghiêm túc, "Đường Hân, cháu bao nhiêu tuổi?”

Sắc mặt của Đường Hân không thay đổi, gương mặt vẫn nở nụ cười tự nhiên, bàn tay thon dài rút ra một cái thẻ trong ví: "Đây là thẻ căn cước của cháu."

Mẹ Thư nhận lấy thẻ, lấy kính lão ra nhìn chữ viết tiếng Anh trên thẻ.

Ba Thư lắc đầu: "Tất cả đều là tiếng nước ngoài, đọc không hiểu."

"Đây là thẻ xanh của Mỹ." Mẹ Thư hạ kính lão xuống nghi ngờ nhìn về phía Đường Hân, "Cậu 21 tuổi rồi sao ?"

Thư Đồng cũng sững sốt, không phải Đường Hân chỉ mới 16 tuổi sao? Làm thế nào mà trên thẻ xanh của Mỹ đã 21 tuổi? Chẳng lẽ anh nói có thể thay đổi tuổi tác là thật sao?

Đường Hân nói: "Ở Mỹ 21 tuổi có thể kết hôn, sang năm cháu dự định cùng Đồng Đồng đến Las Vegas để kết hôn."

"Las Vegas ở nước Mĩ nhỉ." Ba Thư lộ ra cái nhìn khao khát, "Chú còn chưa từng đến đó, chú có nghe nói nơi đó là thiên đường hôn nhân trên thế giới."

Mẹ Thư cứng nhắc trả lại thẻ xanh cho anh, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi: "Còn quá sớm để kết hôn, cô chú vẫn cần hai bên gặp mặt."

Đường Hân nhìn về phía Thư Đồng, quyết tâm mỉm cười: "Đợi sang tháng giêng, ba mẹ anh ở nước ngoài trở về, anh sẽ xắp xếp cho hai bên gặp mặt."

Sau đó, Thư Đồng đưa Đường Hân xuống cầu thang, ở góc rẽ níu ống tay áo của anh: "Thẻ xanh của anh là thật?"

"Hàng thật." Đường Hân rút ra thẻ xanh, đặt vào trong tay Thư Đồng, "Kết hôn rồi sẽ làm cho em một cái."

Thư Đồng nhìn tuổi trên thẻ, cảm thấy khó tin: "Anh sửa lại ngày tháng năm sinh? Làm thế nào?"

Đường Hân nhướng mày, chỉ cười không nói, chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.

Được rồi, không cần để ý quá trình. Quan trọng là, anh thật sự thay đổi tuổi tác.

"Giấy tờ trong nước của anh vẫn là 16 tuổi, đương nhiên phải đến Mĩ kết hôn." Đường Hân ôm cô vào lòng, môi chạm vào gò má cô, dịu dàng hôn lên, "Em có đồng ý lấy anh không?"

Thư Đồng rúc vào trong ngực anh, khóe mắt hơi nóng lên: "Anh có thể cưới em, tất nhiên em bằng lòng gả.”

Bánh Quy Nhỏ Nhân ĐườngTác giả: Lưu VânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngThư Đồng ***** nằm ở trên giường lớn trong khách sạn, hạ thể lưu lại cảm xúc bị vật to xuyên qua, dinh dính *****. Đau nhưng rất sướng. Tấm lưng trần đẹp đẽ quay về phía cô, anh ta lưu loát mặc chiếc áo len màu xám. Những ngón tay thon dài vuốt mái tóc đen chỉa lung tung, anh quay nghiêng mặt. Con ngươi màu hổ phách nhìn cô, hơi nhướng chân mày, giống như như con mèo Ba Tư lông xám lười biếng lại mang theo tự phụ nhìn chủ. Thư Đồng căng thẳng đối diện anh, tay kéo tấm đệm che lên những dấu hôn đỏ khắp người. Được rồi, hai người bọn họ là tình một đêm. Thư Đồng thề với trời, chuyện sinh hoạt cá nhân của cô tuyệt đối không bừa bãi. Việc này phải kể lại từ tối hôm qua. Vào năm cuối đại học, Thư Đồng bận rộn tìm công ty thực tập, nhưng mãi vẫn không thể tìm được công việc phù hợp, vì vậy cô đã tìm kiếm suốt một năm, vốn có quen biết học trưởng Ninh nên hắn ta đề xuất ý kiến. Học trưởng Ninh hẹn gặp cô ở quán bar, nói có chuyện quan trọng tìm cô. Sau khi Thư Đồng đến quán bar, cô ngồi cùng… Vốn nghĩ rằng Đường Hân chỉ đưa cô đến cửa nhà, không ngờ anh vẫn đem một hộp thuốc lá và chai rượu, nói mình đến thăm.Ngay khi bước vào, ba Thư chưa biết Đường Hân bao nhiêu tuổi nên ông nhiệt tình chào đón anh, vỗ vỗ vai anh: "Cháu không cần mang quà đâu, có lòng đến là được."Mẹ Thư nhíu mày khi nhìn thấy Đường Hân, nhưng ở trước mặt anh không nói gì.Khi Đường Hân đến liền đi thẳng vào vấn đề: "Cô chú, hôm nay cháu đến để cầu hôn, cháu muốn cưới Đồng Đồng."Thư Đồng đang uống trà, phun ra tại chỗ.Gương mặt mẹ Thư lập tức biến sắc, biểu cảm giống như ăn phải thức ăn ôi thiu.Ba Thư lắc đôi chân mập, nở nụ cười: "Chỉ cần con gái đồng ý là được, cô chú không có ý kiến gì.""Cô có ý kiến." Mẹ Thư nghiêm túc, "Đường Hân, cháu bao nhiêu tuổi?”Sắc mặt của Đường Hân không thay đổi, gương mặt vẫn nở nụ cười tự nhiên, bàn tay thon dài rút ra một cái thẻ trong ví: "Đây là thẻ căn cước của cháu."Mẹ Thư nhận lấy thẻ, lấy kính lão ra nhìn chữ viết tiếng Anh trên thẻ.Ba Thư lắc đầu: "Tất cả đều là tiếng nước ngoài, đọc không hiểu.""Đây là thẻ xanh của Mỹ." Mẹ Thư hạ kính lão xuống nghi ngờ nhìn về phía Đường Hân, "Cậu 21 tuổi rồi sao ?"Thư Đồng cũng sững sốt, không phải Đường Hân chỉ mới 16 tuổi sao? Làm thế nào mà trên thẻ xanh của Mỹ đã 21 tuổi? Chẳng lẽ anh nói có thể thay đổi tuổi tác là thật sao?Đường Hân nói: "Ở Mỹ 21 tuổi có thể kết hôn, sang năm cháu dự định cùng Đồng Đồng đến Las Vegas để kết hôn.""Las Vegas ở nước Mĩ nhỉ." Ba Thư lộ ra cái nhìn khao khát, "Chú còn chưa từng đến đó, chú có nghe nói nơi đó là thiên đường hôn nhân trên thế giới."Mẹ Thư cứng nhắc trả lại thẻ xanh cho anh, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi: "Còn quá sớm để kết hôn, cô chú vẫn cần hai bên gặp mặt."Đường Hân nhìn về phía Thư Đồng, quyết tâm mỉm cười: "Đợi sang tháng giêng, ba mẹ anh ở nước ngoài trở về, anh sẽ xắp xếp cho hai bên gặp mặt."Sau đó, Thư Đồng đưa Đường Hân xuống cầu thang, ở góc rẽ níu ống tay áo của anh: "Thẻ xanh của anh là thật?""Hàng thật." Đường Hân rút ra thẻ xanh, đặt vào trong tay Thư Đồng, "Kết hôn rồi sẽ làm cho em một cái."Thư Đồng nhìn tuổi trên thẻ, cảm thấy khó tin: "Anh sửa lại ngày tháng năm sinh? Làm thế nào?"Đường Hân nhướng mày, chỉ cười không nói, chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.Được rồi, không cần để ý quá trình. Quan trọng là, anh thật sự thay đổi tuổi tác."Giấy tờ trong nước của anh vẫn là 16 tuổi, đương nhiên phải đến Mĩ kết hôn." Đường Hân ôm cô vào lòng, môi chạm vào gò má cô, dịu dàng hôn lên, "Em có đồng ý lấy anh không?"Thư Đồng rúc vào trong ngực anh, khóe mắt hơi nóng lên: "Anh có thể cưới em, tất nhiên em bằng lòng gả.”

Chương 29: Đến cửa cầu hôn