Kim Đế quốc tế. Diệp Tiểu Vi cầm điện thoại của mình với vẻ mặt bối rối và nghi ngờ. "Chị Hàm, livestream ngủ thật sự được tặng phần thưởng sao?" Cô cứ nghe người ta nói livestream kiếm tiền, nhưng cô không biết nhiều về cái ngành này. "Em có biết có bao nhiêu người bị mất ngủ vào ban đêm không? Livestream ngủ có thể giúp họ ngủ yên, một mũi tên trúng hai con nhạn. Hơn nữa, chị đã nhờ bạn thu hút lưu lượng giúp em rồi. " "Nhưng! " " Tiểu Vi, chỉ cần em nằm ngủ trước máy quay mà thôi. Em hãy nghĩ về bệnh của mẹ em! " Diệp Tiểu Vi im lặng. Mẹ cô bệnh nặng, cô cần có tiền. Thay vì tìm nhà tài trợ cho tình một đêm như trong phim truyền hình cẩu huyết, chi bằng tự lực cánh sinh. Bộ đồ ngủ cũng được chị Hàm chuẩn bị, cô nhìn mình trong gương, hai má lập tức đỏ bừng. Chiếc váy ngủ hai dây bằng ren chỉ đủ dài để che đi phần mông, để lộ đôi chân dài thẳng tắp và một mảng da thịt lớn trên ngực. Che như không che, trông rất hấp dẫn. Cô vừa định thay vào thì cửa phòng bị đẩy ra. Cô mở to mắt bất…
Chương 42: 42: Mẹ Ơi Con Thất Tình Rồi! 2
Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn BãTác giả: Nha NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKim Đế quốc tế. Diệp Tiểu Vi cầm điện thoại của mình với vẻ mặt bối rối và nghi ngờ. "Chị Hàm, livestream ngủ thật sự được tặng phần thưởng sao?" Cô cứ nghe người ta nói livestream kiếm tiền, nhưng cô không biết nhiều về cái ngành này. "Em có biết có bao nhiêu người bị mất ngủ vào ban đêm không? Livestream ngủ có thể giúp họ ngủ yên, một mũi tên trúng hai con nhạn. Hơn nữa, chị đã nhờ bạn thu hút lưu lượng giúp em rồi. " "Nhưng! " " Tiểu Vi, chỉ cần em nằm ngủ trước máy quay mà thôi. Em hãy nghĩ về bệnh của mẹ em! " Diệp Tiểu Vi im lặng. Mẹ cô bệnh nặng, cô cần có tiền. Thay vì tìm nhà tài trợ cho tình một đêm như trong phim truyền hình cẩu huyết, chi bằng tự lực cánh sinh. Bộ đồ ngủ cũng được chị Hàm chuẩn bị, cô nhìn mình trong gương, hai má lập tức đỏ bừng. Chiếc váy ngủ hai dây bằng ren chỉ đủ dài để che đi phần mông, để lộ đôi chân dài thẳng tắp và một mảng da thịt lớn trên ngực. Che như không che, trông rất hấp dẫn. Cô vừa định thay vào thì cửa phòng bị đẩy ra. Cô mở to mắt bất… Thật đáng tiếc là cảnh còn người mất.Hai phần đậu hũ thối chưa đến mười đồng, Diệp Tiểu Vi lập tức đưa bọn nhỏ đến một quán ăn lâu đời ở phía trước."Trước đây mẹ thường xuyên đến quán ăn này! Quán ăn này đã mở ở đây được hơn trăm năm rồi, thật sự là một quán ăn trăm năm tuổi! Chủ quán ở đây nấu mì rất ngon!"Diệp Trăn nhảy cẫng lên, vỗ tay."Trăn Trăn muốn măm mì! Trăn Trăn muốn măm mì!"Diệp Trăn khi nôn nóng sẽ nói không rõ ràng.Ngay khi Diệp Huyên và Diệp Lận đang sửa cách phát âm của Diệp Trăn thì Diệp Tiểu Vi đã được người khác nhận ra."Là Tiểu Vi đây sao?"Diệp Tiểu Vi quay đầu nhìn lại, lập tức nở nụ cười tươi."Thím Trần, thím còn nhớ cháu sao? Bao nhiêu năm rồi, thím và chú vẫn khỏe chứ?"Thím Trần nhìn ba đứa bé bên cạnh cô, liền mỉm cười."Sao lại không nhớ chứ? Đôi tình nhân trẻ các cháu lúc đó ngày nào cũng đến quán chúng tôi ăn mà! Chúng tôi vẫn khỏe! Trông hai đứa khá hạnh phúc đấy, nhưng mà cha bọn trẻ đâu? Sao không cùng đến?"Hai đứa?Diệp Tiểu Vi mỉm cười lắc đầu."Anh ấy có việc, rất bận, không đến được.Thím Trần làm cho cháu tô mì nhé, cho bọn nhỏ mỗi đứa làm nửa phần là được, nhiều quá chúng ăn không hết.Cháu ở nước ngoài luôn nhớ đến hương vị ở đây!""Được, được, được, các cháu tìm chỗ ngồi trước đi.Thím sẽ bảo chú nấu ngay cho cháu.Các cháu nhờ chút nhé, sẽ xong ngay."Mì của họ rất ngon và rất đông khách.Bốn mẹ con phải chờ rất lâu mới tìm được chỗ ngồi.Nhưng đến khi được ăn mì thì đã không làm Diệp Tiểu Vi thất vọng, nó vẫn là công thức như trước, vẫn có hương vị như xưa.Ngoại trừ...Người ngồi cạnh cô đã khác."Mẹ ơi, sau này chúng ta đến đây măm, măm cơm có được không?""Trăn Trăn, không phải măm! Nhìn anh này, ăn!""Măm! Là măm! Mẹ ơi..."Cô bé kéo dài giọng nói làm nũng, Diệp Tiểu Vi nhìn Diệp Lận rồi mỉm cười thúc giục bọn nhỏ ăn nhanh.Nhưng bữa ăn chưa ăn xong thì cô đã nhận được cuộc gọi của người bạn thân là Tiết Manh Manh."Các cậu đi đâu thế? Mình tìm mãi không gặp.Khiếp thật! Cậu không biết đấy, cảnh tượng cầu hôn tối nay đúng thật là lãng mạn, thật là đẹp!"Nụ cười trên môi Diệp Tiểu Vi hơi nhạt đi."Vậy sao? Vậy là nên...chúc mừng họ!""Đúng đó? Mình xong việc rồi, cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình đến tìm cậu nhé?""Không cần đâu! Bọn mình đang ở ngoài ăn mì, cũng sắp về nhà rồi!""Hả?""Vừa rồi Trăn Trăn có chút không khỏe, bọn mình không muốn ở bên ngoài quá lâu."Diệp Trăn từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, nên cần phải chăm sóc kỹ."Tội nghiệp cô bé quá! Nhưng mà hôm nay cô bé chơi violin hay thật đấy, đã khiến rất nhiều người có mặt đều thấy sốc! Cậu nghĩ nếu chúng ta nói với Cận Việt Thần một tiếng, để vợ sắp cưới của anh ấy dạy Trăn Trăn chơi violin thì sao hả?"Ba đứa nhỏ theo bản năng quay sang nhìn Diệp Tiểu Vi.Sắc mặt Diệp Tiểu Vi rất nhạt, màu môi càng nhạt hơn."Trăn Trăn có thầy dạy rồi!""Ồ, được thôi!"Tiết Manh Manh gãi gãi đầu, cúp điện thoại, không biết có phải là do tưởng tượng hay không, cô ấy cứ cảm thấy Tiểu Vi rất lạ, còn lạ ở chỗ nào thì cũng không nói ra được."Manh Manh? Cô không ngại tôi gọi cô như vậy chứ?"Tiết Manh Manh quay đầu lại mỉm cười."Không, không, không sao, không sao! Cô Lam, xin chúc mừng!""Cảm ơn cô! A Thần đã bao hết cả nhà hàng này, cô và bạn của cô dùng bữa xong rồi mới đi, cũng xem như là chúc mừng cho chúng tôi.""Hi hi! Tôi thì được, bạn tôi thì chắc không rồi! Cô ấy còn có ba đứa nhỏ, đứa nhỏ nhất mắc bệnh tim bẩm sinh, phải được chăm sóc kỹ nên đã về trước rồi!""Thật sao? Có nặng lắm không? Tình cờ là tôi có quen biết với vài chuyên gia giỏi, có cần tôi giới thiệu giúp không?""Hả? Đương nhiên là được chứ! Cám ơn cô Lam, cám ơn cô Lam!"Tuy nhiên, khi hai người đang nói chuyện, Cận Việt Thần từ phòng riêng bước ra, bầu không khí lại rơi vào im lặng.
Thật đáng tiếc là cảnh còn người mất.
Hai phần đậu hũ thối chưa đến mười đồng, Diệp Tiểu Vi lập tức đưa bọn nhỏ đến một quán ăn lâu đời ở phía trước.
"Trước đây mẹ thường xuyên đến quán ăn này! Quán ăn này đã mở ở đây được hơn trăm năm rồi, thật sự là một quán ăn trăm năm tuổi! Chủ quán ở đây nấu mì rất ngon!"
Diệp Trăn nhảy cẫng lên, vỗ tay.
"Trăn Trăn muốn măm mì! Trăn Trăn muốn măm mì!"
Diệp Trăn khi nôn nóng sẽ nói không rõ ràng.
Ngay khi Diệp Huyên và Diệp Lận đang sửa cách phát âm của Diệp Trăn thì Diệp Tiểu Vi đã được người khác nhận ra.
"Là Tiểu Vi đây sao?"
Diệp Tiểu Vi quay đầu nhìn lại, lập tức nở nụ cười tươi.
"Thím Trần, thím còn nhớ cháu sao? Bao nhiêu năm rồi, thím và chú vẫn khỏe chứ?"
Thím Trần nhìn ba đứa bé bên cạnh cô, liền mỉm cười.
"Sao lại không nhớ chứ? Đôi tình nhân trẻ các cháu lúc đó ngày nào cũng đến quán chúng tôi ăn mà! Chúng tôi vẫn khỏe! Trông hai đứa khá hạnh phúc đấy, nhưng mà cha bọn trẻ đâu? Sao không cùng đến?"
Hai đứa?
Diệp Tiểu Vi mỉm cười lắc đầu.
"Anh ấy có việc, rất bận, không đến được.
Thím Trần làm cho cháu tô mì nhé, cho bọn nhỏ mỗi đứa làm nửa phần là được, nhiều quá chúng ăn không hết.
Cháu ở nước ngoài luôn nhớ đến hương vị ở đây!"
"Được, được, được, các cháu tìm chỗ ngồi trước đi.
Thím sẽ bảo chú nấu ngay cho cháu.
Các cháu nhờ chút nhé, sẽ xong ngay."
Mì của họ rất ngon và rất đông khách.
Bốn mẹ con phải chờ rất lâu mới tìm được chỗ ngồi.
Nhưng đến khi được ăn mì thì đã không làm Diệp Tiểu Vi thất vọng, nó vẫn là công thức như trước, vẫn có hương vị như xưa.
Ngoại trừ...
Người ngồi cạnh cô đã khác.
"Mẹ ơi, sau này chúng ta đến đây măm, măm cơm có được không?"
"Trăn Trăn, không phải măm! Nhìn anh này, ăn!"
"Măm! Là măm! Mẹ ơi..."
Cô bé kéo dài giọng nói làm nũng, Diệp Tiểu Vi nhìn Diệp Lận rồi mỉm cười thúc giục bọn nhỏ ăn nhanh.
Nhưng bữa ăn chưa ăn xong thì cô đã nhận được cuộc gọi của người bạn thân là Tiết Manh Manh.
"Các cậu đi đâu thế? Mình tìm mãi không gặp.
Khiếp thật! Cậu không biết đấy, cảnh tượng cầu hôn tối nay đúng thật là lãng mạn, thật là đẹp!"
Nụ cười trên môi Diệp Tiểu Vi hơi nhạt đi.
"Vậy sao? Vậy là nên...chúc mừng họ!"
"Đúng đó? Mình xong việc rồi, cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình đến tìm cậu nhé?"
"Không cần đâu! Bọn mình đang ở ngoài ăn mì, cũng sắp về nhà rồi!"
"Hả?"
"Vừa rồi Trăn Trăn có chút không khỏe, bọn mình không muốn ở bên ngoài quá lâu."
Diệp Trăn từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, nên cần phải chăm sóc kỹ.
"Tội nghiệp cô bé quá! Nhưng mà hôm nay cô bé chơi violin hay thật đấy, đã khiến rất nhiều người có mặt đều thấy sốc! Cậu nghĩ nếu chúng ta nói với Cận Việt Thần một tiếng, để vợ sắp cưới của anh ấy dạy Trăn Trăn chơi violin thì sao hả?"
Ba đứa nhỏ theo bản năng quay sang nhìn Diệp Tiểu Vi.
Sắc mặt Diệp Tiểu Vi rất nhạt, màu môi càng nhạt hơn.
"Trăn Trăn có thầy dạy rồi!"
"Ồ, được thôi!"
Tiết Manh Manh gãi gãi đầu, cúp điện thoại, không biết có phải là do tưởng tượng hay không, cô ấy cứ cảm thấy Tiểu Vi rất lạ, còn lạ ở chỗ nào thì cũng không nói ra được.
"Manh Manh? Cô không ngại tôi gọi cô như vậy chứ?"
Tiết Manh Manh quay đầu lại mỉm cười.
"Không, không, không sao, không sao! Cô Lam, xin chúc mừng!"
"Cảm ơn cô! A Thần đã bao hết cả nhà hàng này, cô và bạn của cô dùng bữa xong rồi mới đi, cũng xem như là chúc mừng cho chúng tôi."
"Hi hi! Tôi thì được, bạn tôi thì chắc không rồi! Cô ấy còn có ba đứa nhỏ, đứa nhỏ nhất mắc bệnh tim bẩm sinh, phải được chăm sóc kỹ nên đã về trước rồi!"
"Thật sao? Có nặng lắm không? Tình cờ là tôi có quen biết với vài chuyên gia giỏi, có cần tôi giới thiệu giúp không?"
"Hả? Đương nhiên là được chứ! Cám ơn cô Lam, cám ơn cô Lam!"
Tuy nhiên, khi hai người đang nói chuyện, Cận Việt Thần từ phòng riêng bước ra, bầu không khí lại rơi vào im lặng.
Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn BãTác giả: Nha NhaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKim Đế quốc tế. Diệp Tiểu Vi cầm điện thoại của mình với vẻ mặt bối rối và nghi ngờ. "Chị Hàm, livestream ngủ thật sự được tặng phần thưởng sao?" Cô cứ nghe người ta nói livestream kiếm tiền, nhưng cô không biết nhiều về cái ngành này. "Em có biết có bao nhiêu người bị mất ngủ vào ban đêm không? Livestream ngủ có thể giúp họ ngủ yên, một mũi tên trúng hai con nhạn. Hơn nữa, chị đã nhờ bạn thu hút lưu lượng giúp em rồi. " "Nhưng! " " Tiểu Vi, chỉ cần em nằm ngủ trước máy quay mà thôi. Em hãy nghĩ về bệnh của mẹ em! " Diệp Tiểu Vi im lặng. Mẹ cô bệnh nặng, cô cần có tiền. Thay vì tìm nhà tài trợ cho tình một đêm như trong phim truyền hình cẩu huyết, chi bằng tự lực cánh sinh. Bộ đồ ngủ cũng được chị Hàm chuẩn bị, cô nhìn mình trong gương, hai má lập tức đỏ bừng. Chiếc váy ngủ hai dây bằng ren chỉ đủ dài để che đi phần mông, để lộ đôi chân dài thẳng tắp và một mảng da thịt lớn trên ngực. Che như không che, trông rất hấp dẫn. Cô vừa định thay vào thì cửa phòng bị đẩy ra. Cô mở to mắt bất… Thật đáng tiếc là cảnh còn người mất.Hai phần đậu hũ thối chưa đến mười đồng, Diệp Tiểu Vi lập tức đưa bọn nhỏ đến một quán ăn lâu đời ở phía trước."Trước đây mẹ thường xuyên đến quán ăn này! Quán ăn này đã mở ở đây được hơn trăm năm rồi, thật sự là một quán ăn trăm năm tuổi! Chủ quán ở đây nấu mì rất ngon!"Diệp Trăn nhảy cẫng lên, vỗ tay."Trăn Trăn muốn măm mì! Trăn Trăn muốn măm mì!"Diệp Trăn khi nôn nóng sẽ nói không rõ ràng.Ngay khi Diệp Huyên và Diệp Lận đang sửa cách phát âm của Diệp Trăn thì Diệp Tiểu Vi đã được người khác nhận ra."Là Tiểu Vi đây sao?"Diệp Tiểu Vi quay đầu nhìn lại, lập tức nở nụ cười tươi."Thím Trần, thím còn nhớ cháu sao? Bao nhiêu năm rồi, thím và chú vẫn khỏe chứ?"Thím Trần nhìn ba đứa bé bên cạnh cô, liền mỉm cười."Sao lại không nhớ chứ? Đôi tình nhân trẻ các cháu lúc đó ngày nào cũng đến quán chúng tôi ăn mà! Chúng tôi vẫn khỏe! Trông hai đứa khá hạnh phúc đấy, nhưng mà cha bọn trẻ đâu? Sao không cùng đến?"Hai đứa?Diệp Tiểu Vi mỉm cười lắc đầu."Anh ấy có việc, rất bận, không đến được.Thím Trần làm cho cháu tô mì nhé, cho bọn nhỏ mỗi đứa làm nửa phần là được, nhiều quá chúng ăn không hết.Cháu ở nước ngoài luôn nhớ đến hương vị ở đây!""Được, được, được, các cháu tìm chỗ ngồi trước đi.Thím sẽ bảo chú nấu ngay cho cháu.Các cháu nhờ chút nhé, sẽ xong ngay."Mì của họ rất ngon và rất đông khách.Bốn mẹ con phải chờ rất lâu mới tìm được chỗ ngồi.Nhưng đến khi được ăn mì thì đã không làm Diệp Tiểu Vi thất vọng, nó vẫn là công thức như trước, vẫn có hương vị như xưa.Ngoại trừ...Người ngồi cạnh cô đã khác."Mẹ ơi, sau này chúng ta đến đây măm, măm cơm có được không?""Trăn Trăn, không phải măm! Nhìn anh này, ăn!""Măm! Là măm! Mẹ ơi..."Cô bé kéo dài giọng nói làm nũng, Diệp Tiểu Vi nhìn Diệp Lận rồi mỉm cười thúc giục bọn nhỏ ăn nhanh.Nhưng bữa ăn chưa ăn xong thì cô đã nhận được cuộc gọi của người bạn thân là Tiết Manh Manh."Các cậu đi đâu thế? Mình tìm mãi không gặp.Khiếp thật! Cậu không biết đấy, cảnh tượng cầu hôn tối nay đúng thật là lãng mạn, thật là đẹp!"Nụ cười trên môi Diệp Tiểu Vi hơi nhạt đi."Vậy sao? Vậy là nên...chúc mừng họ!""Đúng đó? Mình xong việc rồi, cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình đến tìm cậu nhé?""Không cần đâu! Bọn mình đang ở ngoài ăn mì, cũng sắp về nhà rồi!""Hả?""Vừa rồi Trăn Trăn có chút không khỏe, bọn mình không muốn ở bên ngoài quá lâu."Diệp Trăn từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, nên cần phải chăm sóc kỹ."Tội nghiệp cô bé quá! Nhưng mà hôm nay cô bé chơi violin hay thật đấy, đã khiến rất nhiều người có mặt đều thấy sốc! Cậu nghĩ nếu chúng ta nói với Cận Việt Thần một tiếng, để vợ sắp cưới của anh ấy dạy Trăn Trăn chơi violin thì sao hả?"Ba đứa nhỏ theo bản năng quay sang nhìn Diệp Tiểu Vi.Sắc mặt Diệp Tiểu Vi rất nhạt, màu môi càng nhạt hơn."Trăn Trăn có thầy dạy rồi!""Ồ, được thôi!"Tiết Manh Manh gãi gãi đầu, cúp điện thoại, không biết có phải là do tưởng tượng hay không, cô ấy cứ cảm thấy Tiểu Vi rất lạ, còn lạ ở chỗ nào thì cũng không nói ra được."Manh Manh? Cô không ngại tôi gọi cô như vậy chứ?"Tiết Manh Manh quay đầu lại mỉm cười."Không, không, không sao, không sao! Cô Lam, xin chúc mừng!""Cảm ơn cô! A Thần đã bao hết cả nhà hàng này, cô và bạn của cô dùng bữa xong rồi mới đi, cũng xem như là chúc mừng cho chúng tôi.""Hi hi! Tôi thì được, bạn tôi thì chắc không rồi! Cô ấy còn có ba đứa nhỏ, đứa nhỏ nhất mắc bệnh tim bẩm sinh, phải được chăm sóc kỹ nên đã về trước rồi!""Thật sao? Có nặng lắm không? Tình cờ là tôi có quen biết với vài chuyên gia giỏi, có cần tôi giới thiệu giúp không?""Hả? Đương nhiên là được chứ! Cám ơn cô Lam, cám ơn cô Lam!"Tuy nhiên, khi hai người đang nói chuyện, Cận Việt Thần từ phòng riêng bước ra, bầu không khí lại rơi vào im lặng.