Tác giả:

“Ưm, nóng quá... khó chịu quá...” Trong thang máy, cô gái mặc chiếc váy dạ hội trễ ngực, vẻ ngoài xinh đẹp đang phát ra những tiếng ***** đầy đau khổ.   “Chị à, cố gắng thêm chút nữa, chúng ta sắp tới phòng rồi.” Giang Mạn Dao an ủi, trong ánh mắt lóe lên tia xảo trá.   Ai ngờ, cửa thang máy vừa mở, Giang Vãn Vãn lập tức chạy vọt ra ngoài.   “Chị, chị đi đâu vậy!” Giang Mạn Dao nhanh chóng đuổi theo.   Giang Vãn Vãn không ngờ, vừa mới xuyên vào cuốn tiểu thuyết "Nữ Chính Hải Vương", cô đã rơi vào tình cảnh sắp bị nữ phụ hãm hại.   Cơ thể của cô trong truyện là nữ phụ pháo hôi, một ngôi sao hạng 108 trong làng giải trí, bình thường chỉ là nhân vật đẩy mạnh cốt truyện, không có chút dấu ấn nào.   Vì có hôn ước với nam chính, cô trở thành mục tiêu đầu tiên của nữ phụ.   Nữ phụ lừa cô rằng sẽ dẫn đi dự tiệc từ thiện để kết giao quan hệ, sau đó chuốc rượu có vấn đề. Khi thuốc phát tác, cô bị đưa lên phòng khách sạn.   Trong phòng đang chờ cô là một gã đàn ông vừa xấu xí vừa đê tiện.  …

Chương 150

Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi, Tôi Nổi Tiếng Nhờ Show Hẹn HòTác giả: Cẩm Lý NgưTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Ưm, nóng quá... khó chịu quá...” Trong thang máy, cô gái mặc chiếc váy dạ hội trễ ngực, vẻ ngoài xinh đẹp đang phát ra những tiếng ***** đầy đau khổ.   “Chị à, cố gắng thêm chút nữa, chúng ta sắp tới phòng rồi.” Giang Mạn Dao an ủi, trong ánh mắt lóe lên tia xảo trá.   Ai ngờ, cửa thang máy vừa mở, Giang Vãn Vãn lập tức chạy vọt ra ngoài.   “Chị, chị đi đâu vậy!” Giang Mạn Dao nhanh chóng đuổi theo.   Giang Vãn Vãn không ngờ, vừa mới xuyên vào cuốn tiểu thuyết "Nữ Chính Hải Vương", cô đã rơi vào tình cảnh sắp bị nữ phụ hãm hại.   Cơ thể của cô trong truyện là nữ phụ pháo hôi, một ngôi sao hạng 108 trong làng giải trí, bình thường chỉ là nhân vật đẩy mạnh cốt truyện, không có chút dấu ấn nào.   Vì có hôn ước với nam chính, cô trở thành mục tiêu đầu tiên của nữ phụ.   Nữ phụ lừa cô rằng sẽ dẫn đi dự tiệc từ thiện để kết giao quan hệ, sau đó chuốc rượu có vấn đề. Khi thuốc phát tác, cô bị đưa lên phòng khách sạn.   Trong phòng đang chờ cô là một gã đàn ông vừa xấu xí vừa đê tiện.  … Ngô Tu Nhiên ngoan ngoãn đi lấy bát đũa rồi quay lại, lấy đi nửa bát mì của Giang Vãn Vãn. Vừa ăn miếng đầu tiên, vị giác của cậu ta đã bị chinh phục. “Chị, chị nấu mì gì mà ngon thế này!” Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ nhận được thẻ radar dò tìm." "Chúc mừng ký chủ, độ thân mật với Ngô Tu Nhiên tăng 5%." Ủa, chỉ chia nửa bát mì thôi mà cũng tăng độ thân mật được? Giang Vãn Vãn cảm thấy hơi vui: “Chỉ là mì hoành thánh bình thường thôi. Nếu em thích, sáng mai chị lại nấu cho em thêm một bát.” “Chị thật tốt, hơn nữa chị còn xinh hơn trên TV nữa!” Ngô Tu Nhiên miệng lém lỉnh, nói mấy câu khiến Giang Vãn Vãn vui như mở cờ trong bụng. Ở đối diện, Kỷ Bắc Đình giống như người ngoài cuộc. Anh đặt đũa xuống, châm chọc: “Ban ngày thấy cậu gọi Tô Vi Nhi cũng là chị, rốt cuộc cậu có bao nhiêu chị tốt thế?” 【Ồ hố! Ghen rồi, ghen rồi!】 【Kỷ Cẩu đang ngậm một quả mận chua to tướng, câu nói này nghe mà chua lè!】 【Không chịu được cảnh "cún con" tâng bốc người khác trước mặt mình.】 Ngô Tu Nhiên chống cằm nhìn Giang Vãn Vãn, vẻ mặt nghiêm túc: “Chị, chị là người chị duy nhất của em! Nếu chị nghi ngờ điều này, em sẽ rất đau lòng.” Giang Vãn Vãn: “... ...” Kỷ Bắc Đình tiếp tục tấn công: “Vậy cậu đến show tình yêu này là để tìm chị à?” Ngô Tu Nhiên bật lại: “Dĩ nhiên là em đến để tìm bạn gái! Hơn nữa, em không giống một số người lòng dạ không kiên định, lúc quan trọng thì lại bỏ chạy. Đã chạy rồi mà còn quay lại, không hiểu nổi.” 【Chời má, hahaha!】 【Ngô Tu Nhiên như phát ngôn viên trên mạng của tôi, nói đúng hết tâm tư trong lòng!】 【Nhìn Kỷ Cẩu kìa, sắp tức đến nổ lông rồi.】 【Ngô Tu Nhiên vừa đáng ghét vừa đáng yêu. Tốt lắm, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!】 【Tổ chương trình mời khách thế này quá đỉnh!】 Đúng như bình luận của mọi người, Kỷ Bắc Đình tức đến mức sắp bốc khói. Thằng nhóc này từ đâu chui ra mà mồm mép dữ vậy. Có khi nào là em ruột của Giang Vãn Vãn không? Cái kiểu nói chuyện này đúng là cùng dòng m.á.u mà ra. Kỷ Bắc Đình cố gắng giải thích: “Tôi vì tình huống khẩn cấp nên mới rời đi, chứ không phải cố ý.” Ngô Tu Nhiên nhún vai, vẻ mặt thản nhiên:“Ai mà biết được, dù sao anh nói sao thì cũng thành đúng cả rồi.” Kỷ Bắc Đình: “...” Nhanh gọi cứu hộ đi, tôi sắp ngạt thở rồi. Thấy Kỷ Bắc Đình bị đẩy đến giới hạn, Giang Vãn Vãn cuối cùng cũng bước vào giải vây. Cô dùng giọng điệu hài hước, pha chút trẻ con:“Thôi nào, hai người đừng cãi nhau nữa mà~” Kỷ Bắc Đình thở dài, đặt bát xuống rồi đứng dậy rời khỏi bàn. Một trận cãi vã kỳ quặc bắt đầu đầy ngẫu nhiên, nhưng được Giang Vãn Vãn hóa giải nhẹ nhàng. Nhưng chuyện này lại khiến Kỷ Bắc Đình bừng tỉnh: Có vẻ như mình thực sự không làm tốt... Sáng hôm sau, Lâm Gia Duệ vừa dậy đã thấy trên bàn có một bát mì hoành thánh, lập tức ngồi xuống định ăn. Giang Vãn Vãn ngăn lại:“Đừng đụng vào! Bát mì đó là làm cho Ngô Tu Nhiên.” Ờ, được thôi. Nếu bát này là của Ngô Tu Nhiên, chắc trong bếp vẫn còn thừa, đúng không? Lâm Gia Duệ bước vào bếp, mở nắp nồi ra... Bên trong còn trống hơn cả bát ăn xin. “Cô chỉ nấu đúng một bát mì thôi sao?” Lâm Gia Duệ không thể tin được. “Ừ.” “Thế bọn tôi ăn gì?” “Ăn gì liên quan gì đến tôi?” Lâm Gia Duệ nghẹn lời. Giang Vãn Vãn, rốt cuộc cô thực sự thay đổi tính cách, hay đang dùng chiêu mới để câu tôi đây? Đáng chết, chiêu mới của cô lại hiệu quả. Tôi hình như bắt đầu thấy hứng thú rồi. Giang Vãn Vãn: “Tránh xa lão tử ra!”

Ngô Tu Nhiên ngoan ngoãn đi lấy bát đũa rồi quay lại, lấy đi nửa bát mì của Giang Vãn Vãn.

 

Vừa ăn miếng đầu tiên, vị giác của cậu ta đã bị chinh phục.

 

“Chị, chị nấu mì gì mà ngon thế này!”

 

Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ nhận được thẻ radar dò tìm."

 

"Chúc mừng ký chủ, độ thân mật với Ngô Tu Nhiên tăng 5%."

 

Ủa, chỉ chia nửa bát mì thôi mà cũng tăng độ thân mật được?

 

Giang Vãn Vãn cảm thấy hơi vui: “Chỉ là mì hoành thánh bình thường thôi. Nếu em thích, sáng mai chị lại nấu cho em thêm một bát.”

 

“Chị thật tốt, hơn nữa chị còn xinh hơn trên TV nữa!” Ngô Tu Nhiên miệng lém lỉnh, nói mấy câu khiến Giang Vãn Vãn vui như mở cờ trong bụng.

 

Ở đối diện, Kỷ Bắc Đình giống như người ngoài cuộc. Anh đặt đũa xuống, châm chọc: “Ban ngày thấy cậu gọi Tô Vi Nhi cũng là chị, rốt cuộc cậu có bao nhiêu chị tốt thế?”

 

【Ồ hố! Ghen rồi, ghen rồi!】

 

【Kỷ Cẩu đang ngậm một quả mận chua to tướng, câu nói này nghe mà chua lè!】

 

【Không chịu được cảnh "cún con" tâng bốc người khác trước mặt mình.】

 

Ngô Tu Nhiên chống cằm nhìn Giang Vãn Vãn, vẻ mặt nghiêm túc: “Chị, chị là người chị duy nhất của em! Nếu chị nghi ngờ điều này, em sẽ rất đau lòng.”

 

Giang Vãn Vãn: “... ...”

 

Kỷ Bắc Đình tiếp tục tấn công: “Vậy cậu đến show tình yêu này là để tìm chị à?”

 

Ngô Tu Nhiên bật lại: “Dĩ nhiên là em đến để tìm bạn gái! Hơn nữa, em không giống một số người lòng dạ không kiên định, lúc quan trọng thì lại bỏ chạy. Đã chạy rồi mà còn quay lại, không hiểu nổi.”

 

【Chời má, hahaha!】

 

【Ngô Tu Nhiên như phát ngôn viên trên mạng của tôi, nói đúng hết tâm tư trong lòng!】

 

【Nhìn Kỷ Cẩu kìa, sắp tức đến nổ lông rồi.】

 

【Ngô Tu Nhiên vừa đáng ghét vừa đáng yêu. Tốt lắm, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!】

 

【Tổ chương trình mời khách thế này quá đỉnh!】

 

Đúng như bình luận của mọi người, Kỷ Bắc Đình tức đến mức sắp bốc khói.

 

Thằng nhóc này từ đâu chui ra mà mồm mép dữ vậy.

 

Có khi nào là em ruột của Giang Vãn Vãn không? Cái kiểu nói chuyện này đúng là cùng dòng m.á.u mà ra.

 

Kỷ Bắc Đình cố gắng giải thích: “Tôi vì tình huống khẩn cấp nên mới rời đi, chứ không phải cố ý.”

 

Ngô Tu Nhiên nhún vai, vẻ mặt thản nhiên:

“Ai mà biết được, dù sao anh nói sao thì cũng thành đúng cả rồi.”

 

Kỷ Bắc Đình: “...” Nhanh gọi cứu hộ đi, tôi sắp ngạt thở rồi.

 

Thấy Kỷ Bắc Đình bị đẩy đến giới hạn, Giang Vãn Vãn cuối cùng cũng bước vào giải vây.

 

Cô dùng giọng điệu hài hước, pha chút trẻ con:

“Thôi nào, hai người đừng cãi nhau nữa mà~”

 

Kỷ Bắc Đình thở dài, đặt bát xuống rồi đứng dậy rời khỏi bàn.

 

Một trận cãi vã kỳ quặc bắt đầu đầy ngẫu nhiên, nhưng được Giang Vãn Vãn hóa giải nhẹ nhàng.

 

Nhưng chuyện này lại khiến Kỷ Bắc Đình bừng tỉnh: Có vẻ như mình thực sự không làm tốt...

 

Sáng hôm sau, Lâm Gia Duệ vừa dậy đã thấy trên bàn có một bát mì hoành thánh, lập tức ngồi xuống định ăn.

 

Giang Vãn Vãn ngăn lại:

“Đừng đụng vào! Bát mì đó là làm cho Ngô Tu Nhiên.”

 

Ờ, được thôi.

 

Nếu bát này là của Ngô Tu Nhiên, chắc trong bếp vẫn còn thừa, đúng không?

 

Lâm Gia Duệ bước vào bếp, mở nắp nồi ra... Bên trong còn trống hơn cả bát ăn xin.

 

“Cô chỉ nấu đúng một bát mì thôi sao?” Lâm Gia Duệ không thể tin được.

 

“Ừ.”

 

“Thế bọn tôi ăn gì?”

 

“Ăn gì liên quan gì đến tôi?”

 

Lâm Gia Duệ nghẹn lời.

 

Giang Vãn Vãn, rốt cuộc cô thực sự thay đổi tính cách, hay đang dùng chiêu mới để câu tôi đây?

 

Đáng chết, chiêu mới của cô lại hiệu quả. Tôi hình như bắt đầu thấy hứng thú rồi.

 

Giang Vãn Vãn: “Tránh xa lão tử ra!”

Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi, Tôi Nổi Tiếng Nhờ Show Hẹn HòTác giả: Cẩm Lý NgưTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Ưm, nóng quá... khó chịu quá...” Trong thang máy, cô gái mặc chiếc váy dạ hội trễ ngực, vẻ ngoài xinh đẹp đang phát ra những tiếng ***** đầy đau khổ.   “Chị à, cố gắng thêm chút nữa, chúng ta sắp tới phòng rồi.” Giang Mạn Dao an ủi, trong ánh mắt lóe lên tia xảo trá.   Ai ngờ, cửa thang máy vừa mở, Giang Vãn Vãn lập tức chạy vọt ra ngoài.   “Chị, chị đi đâu vậy!” Giang Mạn Dao nhanh chóng đuổi theo.   Giang Vãn Vãn không ngờ, vừa mới xuyên vào cuốn tiểu thuyết "Nữ Chính Hải Vương", cô đã rơi vào tình cảnh sắp bị nữ phụ hãm hại.   Cơ thể của cô trong truyện là nữ phụ pháo hôi, một ngôi sao hạng 108 trong làng giải trí, bình thường chỉ là nhân vật đẩy mạnh cốt truyện, không có chút dấu ấn nào.   Vì có hôn ước với nam chính, cô trở thành mục tiêu đầu tiên của nữ phụ.   Nữ phụ lừa cô rằng sẽ dẫn đi dự tiệc từ thiện để kết giao quan hệ, sau đó chuốc rượu có vấn đề. Khi thuốc phát tác, cô bị đưa lên phòng khách sạn.   Trong phòng đang chờ cô là một gã đàn ông vừa xấu xí vừa đê tiện.  … Ngô Tu Nhiên ngoan ngoãn đi lấy bát đũa rồi quay lại, lấy đi nửa bát mì của Giang Vãn Vãn. Vừa ăn miếng đầu tiên, vị giác của cậu ta đã bị chinh phục. “Chị, chị nấu mì gì mà ngon thế này!” Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ nhận được thẻ radar dò tìm." "Chúc mừng ký chủ, độ thân mật với Ngô Tu Nhiên tăng 5%." Ủa, chỉ chia nửa bát mì thôi mà cũng tăng độ thân mật được? Giang Vãn Vãn cảm thấy hơi vui: “Chỉ là mì hoành thánh bình thường thôi. Nếu em thích, sáng mai chị lại nấu cho em thêm một bát.” “Chị thật tốt, hơn nữa chị còn xinh hơn trên TV nữa!” Ngô Tu Nhiên miệng lém lỉnh, nói mấy câu khiến Giang Vãn Vãn vui như mở cờ trong bụng. Ở đối diện, Kỷ Bắc Đình giống như người ngoài cuộc. Anh đặt đũa xuống, châm chọc: “Ban ngày thấy cậu gọi Tô Vi Nhi cũng là chị, rốt cuộc cậu có bao nhiêu chị tốt thế?” 【Ồ hố! Ghen rồi, ghen rồi!】 【Kỷ Cẩu đang ngậm một quả mận chua to tướng, câu nói này nghe mà chua lè!】 【Không chịu được cảnh "cún con" tâng bốc người khác trước mặt mình.】 Ngô Tu Nhiên chống cằm nhìn Giang Vãn Vãn, vẻ mặt nghiêm túc: “Chị, chị là người chị duy nhất của em! Nếu chị nghi ngờ điều này, em sẽ rất đau lòng.” Giang Vãn Vãn: “... ...” Kỷ Bắc Đình tiếp tục tấn công: “Vậy cậu đến show tình yêu này là để tìm chị à?” Ngô Tu Nhiên bật lại: “Dĩ nhiên là em đến để tìm bạn gái! Hơn nữa, em không giống một số người lòng dạ không kiên định, lúc quan trọng thì lại bỏ chạy. Đã chạy rồi mà còn quay lại, không hiểu nổi.” 【Chời má, hahaha!】 【Ngô Tu Nhiên như phát ngôn viên trên mạng của tôi, nói đúng hết tâm tư trong lòng!】 【Nhìn Kỷ Cẩu kìa, sắp tức đến nổ lông rồi.】 【Ngô Tu Nhiên vừa đáng ghét vừa đáng yêu. Tốt lắm, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!】 【Tổ chương trình mời khách thế này quá đỉnh!】 Đúng như bình luận của mọi người, Kỷ Bắc Đình tức đến mức sắp bốc khói. Thằng nhóc này từ đâu chui ra mà mồm mép dữ vậy. Có khi nào là em ruột của Giang Vãn Vãn không? Cái kiểu nói chuyện này đúng là cùng dòng m.á.u mà ra. Kỷ Bắc Đình cố gắng giải thích: “Tôi vì tình huống khẩn cấp nên mới rời đi, chứ không phải cố ý.” Ngô Tu Nhiên nhún vai, vẻ mặt thản nhiên:“Ai mà biết được, dù sao anh nói sao thì cũng thành đúng cả rồi.” Kỷ Bắc Đình: “...” Nhanh gọi cứu hộ đi, tôi sắp ngạt thở rồi. Thấy Kỷ Bắc Đình bị đẩy đến giới hạn, Giang Vãn Vãn cuối cùng cũng bước vào giải vây. Cô dùng giọng điệu hài hước, pha chút trẻ con:“Thôi nào, hai người đừng cãi nhau nữa mà~” Kỷ Bắc Đình thở dài, đặt bát xuống rồi đứng dậy rời khỏi bàn. Một trận cãi vã kỳ quặc bắt đầu đầy ngẫu nhiên, nhưng được Giang Vãn Vãn hóa giải nhẹ nhàng. Nhưng chuyện này lại khiến Kỷ Bắc Đình bừng tỉnh: Có vẻ như mình thực sự không làm tốt... Sáng hôm sau, Lâm Gia Duệ vừa dậy đã thấy trên bàn có một bát mì hoành thánh, lập tức ngồi xuống định ăn. Giang Vãn Vãn ngăn lại:“Đừng đụng vào! Bát mì đó là làm cho Ngô Tu Nhiên.” Ờ, được thôi. Nếu bát này là của Ngô Tu Nhiên, chắc trong bếp vẫn còn thừa, đúng không? Lâm Gia Duệ bước vào bếp, mở nắp nồi ra... Bên trong còn trống hơn cả bát ăn xin. “Cô chỉ nấu đúng một bát mì thôi sao?” Lâm Gia Duệ không thể tin được. “Ừ.” “Thế bọn tôi ăn gì?” “Ăn gì liên quan gì đến tôi?” Lâm Gia Duệ nghẹn lời. Giang Vãn Vãn, rốt cuộc cô thực sự thay đổi tính cách, hay đang dùng chiêu mới để câu tôi đây? Đáng chết, chiêu mới của cô lại hiệu quả. Tôi hình như bắt đầu thấy hứng thú rồi. Giang Vãn Vãn: “Tránh xa lão tử ra!”

Chương 150