Mùa hạ oi ức, bầu trời trong xanh không một gợn mây, mặt trời chói chang rọi xuống thôn xóm nhỏ hẻo lánh. Trên cây, ve sầu ra rả gọi hè, dưới gốc cây, con vàng nằm thìu thiu, thè lưỡi *****. Cả thôn như muốn tan chảy trong nắng, yên ắng như tờ, chẳng một bóng người. Bên cạnh ngôi nhà chính của nhà họ Thư có một căn nhà thấp bé cũ nát, Thư Mạn nằm bất động trên chiếc giường ọp ẹp được kê bằng một viên gạch. Nhìn qua tấm màn tuyn vá chằng vá đụp, có thể thấy thân hình cô gầy gò, ốm yếu, khuôn mặt trắng bệch lấm tấm mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, theo nhịp lắc lư của đầu, hai tay cô vung vẩy trong không trung… Bỗng nhiên, Thư Mạn kêu lên một tiếng thất thanh, bật dậy khỏi giường. Cô tham lam hít thở từng ngụm khí trời trong lành, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, cả người như vừa được vớt lên từ dưới nước. Dần dần, cô cảm thấy mình như sống lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh, kinh ngạc: Sao nơi này quen thuộc thế nhỉ, hình như là căn phòng của tôi ở nhà họ Thư trước khi lấy chồng?…

Chương 5: Chương 5

Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân TâmTác giả: Lạc Định Phiêu MiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMùa hạ oi ức, bầu trời trong xanh không một gợn mây, mặt trời chói chang rọi xuống thôn xóm nhỏ hẻo lánh. Trên cây, ve sầu ra rả gọi hè, dưới gốc cây, con vàng nằm thìu thiu, thè lưỡi *****. Cả thôn như muốn tan chảy trong nắng, yên ắng như tờ, chẳng một bóng người. Bên cạnh ngôi nhà chính của nhà họ Thư có một căn nhà thấp bé cũ nát, Thư Mạn nằm bất động trên chiếc giường ọp ẹp được kê bằng một viên gạch. Nhìn qua tấm màn tuyn vá chằng vá đụp, có thể thấy thân hình cô gầy gò, ốm yếu, khuôn mặt trắng bệch lấm tấm mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, theo nhịp lắc lư của đầu, hai tay cô vung vẩy trong không trung… Bỗng nhiên, Thư Mạn kêu lên một tiếng thất thanh, bật dậy khỏi giường. Cô tham lam hít thở từng ngụm khí trời trong lành, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, cả người như vừa được vớt lên từ dưới nước. Dần dần, cô cảm thấy mình như sống lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh, kinh ngạc: Sao nơi này quen thuộc thế nhỉ, hình như là căn phòng của tôi ở nhà họ Thư trước khi lấy chồng?… Mình đã trọng sinh, mình vậy mà đã trở về năm 1992!Ha ha! Vậy là bây giờ mình mới 16 tuổi, ha ha, ông trời có mắt!Nếu mình nhớ không lầm, năm 1993 nhà Thư Đan Đan mới chuyển đi khỏi thôn, mình còn cơ hội ngăn cản mọi chuyện xảy ra, quá tốt rồi! Quá tốt rồi!!Thư Mạn từ từ tỉnh táo lại, mới phát hiện trong tay mình vẫn còn nắm một thứ.Lấy ra xem, phát hiện là một chiếc vòng tay bằng bạc, không sai, chính là chiếc vòng tay bằng bạc mà Thư Đan Đan đưa cho cô trước khi chết.Bây giờ cô có thể chắc chắn, mình thật sự đã trọng sinh.Cô thầm gào thét trong lòng: Ha ha, quá tốt rồi, ông trời đã cho mình một cơ hội làm lại cuộc đời, mình nhất định sẽ không phụ lòng tốt này.Thư Đan Đan, cô cứ chờ đấy, kiếp này tôi sẽ khiến cô phải trả giá thích đáng!Thư Mạn nhìn chiếc vòng tay bằng bạc trong tay, đầu lại bắt đầu đau dữ dội, một đoạn ký ức đã bị phong ấn từ lâu như một thước phim, lần lượt hiện lên trong đầu cô.Trong màn hình, một người phụ nữ mặc sườn xám, dung mạo xinh đẹp ngồi xổm trước mặt cô, dịu dàng xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Mạn Mạn, đây là chiếc vòng tay bà ngoại truyền cho mẹ, bây giờ mẹ giao cho con cất giữ nhé.”Cô vui vẻ nhìn mẹ đeo chiếc vòng tay lên tay mình, cười nói: “Vâng ạ, cảm ơn mẹ!”.Tiếp đó, một cảnh tượng khác hiện lên trong đầu, một cậu bé 10 tuổi nắm tay cô đi trên con phố sầm uất.“Anh ơi, em muốn ăn kẹo hồ lô.” Cô chỉ vào quầy hàng rong đang rao bán kẹo hồ lô ở đằng xa.Cậu bé nhìn thoáng qua, xoa đầu cô, cười nói: “Được, anh mua cho em, ngoan ngoãn ở đây chờ anh, anh về ngay đây.”Cô ngoan ngoãn nhìn theo bóng dáng người anh trai đang đi xa dần, trong lúc đó còn ngoái đầu lại vẫy tay với anh trai, một giây sau, trước mắt tối sầm lại, lúc tỉnh lại đã thấy mình bị người ta nhét vào bao tải.Một lúc lâu sau, cô nghe thấy tiếng người cãi vã, cuối cùng bị ném xuống vệ đường, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên một chiếc giường ọp ẹp, bà nội Vương đã dùng một bát cháo gạo cứu sống cô, năm đó cô chỉ mới 6 tuổi.Phải, cô nhớ ra rồi, cô tên là Bạch Thư Mạn, nhị tiểu thư nhà họ Bạch, năm đó cô và anh trai cùng đi chơi hội chùa, người đông quá, sơ ý một cái, cô liền bị lạc mất.Sau đó vì người mua muốn con trai, bọn buôn người nhất thời không tìm được nhà, bèn ném cô ra vệ đường.May mà cô mạng lớn, được bà nội Vương tốt bụng cứu giúp, nếu không đã chết đói ở vệ đường rồi.Vậy là, năm 17 tuổi, người đàn ông đến thôn tìm em gái thật sự là anh trai Bạch Vân Cảnh của cô, sao cô có thể quên mất mặt của anh trai chứ?Cô hối hận, rất muốn khóc thật to, nhưng lại sợ dọa đến bà nội Vương, chỉ đành cúi đầu lau nước mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Mình đã trọng sinh, mình vậy mà đã trở về năm 1992!

Ha ha! Vậy là bây giờ mình mới 16 tuổi, ha ha, ông trời có mắt!

Nếu mình nhớ không lầm, năm 1993 nhà Thư Đan Đan mới chuyển đi khỏi thôn, mình còn cơ hội ngăn cản mọi chuyện xảy ra, quá tốt rồi! Quá tốt rồi!!

Thư Mạn từ từ tỉnh táo lại, mới phát hiện trong tay mình vẫn còn nắm một thứ.

Lấy ra xem, phát hiện là một chiếc vòng tay bằng bạc, không sai, chính là chiếc vòng tay bằng bạc mà Thư Đan Đan đưa cho cô trước khi chết.

Bây giờ cô có thể chắc chắn, mình thật sự đã trọng sinh.

Cô thầm gào thét trong lòng: Ha ha, quá tốt rồi, ông trời đã cho mình một cơ hội làm lại cuộc đời, mình nhất định sẽ không phụ lòng tốt này.

Thư Đan Đan, cô cứ chờ đấy, kiếp này tôi sẽ khiến cô phải trả giá thích đáng!

Thư Mạn nhìn chiếc vòng tay bằng bạc trong tay, đầu lại bắt đầu đau dữ dội, một đoạn ký ức đã bị phong ấn từ lâu như một thước phim, lần lượt hiện lên trong đầu cô.

Trong màn hình, một người phụ nữ mặc sườn xám, dung mạo xinh đẹp ngồi xổm trước mặt cô, dịu dàng xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Mạn Mạn, đây là chiếc vòng tay bà ngoại truyền cho mẹ, bây giờ mẹ giao cho con cất giữ nhé.

Cô vui vẻ nhìn mẹ đeo chiếc vòng tay lên tay mình, cười nói: “Vâng ạ, cảm ơn mẹ!”.

Tiếp đó, một cảnh tượng khác hiện lên trong đầu, một cậu bé 10 tuổi nắm tay cô đi trên con phố sầm uất.

“Anh ơi, em muốn ăn kẹo hồ lô.

” Cô chỉ vào quầy hàng rong đang rao bán kẹo hồ lô ở đằng xa.

Cậu bé nhìn thoáng qua, xoa đầu cô, cười nói: “Được, anh mua cho em, ngoan ngoãn ở đây chờ anh, anh về ngay đây.

Cô ngoan ngoãn nhìn theo bóng dáng người anh trai đang đi xa dần, trong lúc đó còn ngoái đầu lại vẫy tay với anh trai, một giây sau, trước mắt tối sầm lại, lúc tỉnh lại đã thấy mình bị người ta nhét vào bao tải.

Một lúc lâu sau, cô nghe thấy tiếng người cãi vã, cuối cùng bị ném xuống vệ đường, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên một chiếc giường ọp ẹp, bà nội Vương đã dùng một bát cháo gạo cứu sống cô, năm đó cô chỉ mới 6 tuổi.

Phải, cô nhớ ra rồi, cô tên là Bạch Thư Mạn, nhị tiểu thư nhà họ Bạch, năm đó cô và anh trai cùng đi chơi hội chùa, người đông quá, sơ ý một cái, cô liền bị lạc mất.

Sau đó vì người mua muốn con trai, bọn buôn người nhất thời không tìm được nhà, bèn ném cô ra vệ đường.

May mà cô mạng lớn, được bà nội Vương tốt bụng cứu giúp, nếu không đã chết đói ở vệ đường rồi.

Vậy là, năm 17 tuổi, người đàn ông đến thôn tìm em gái thật sự là anh trai Bạch Vân Cảnh của cô, sao cô có thể quên mất mặt của anh trai chứ?

Cô hối hận, rất muốn khóc thật to, nhưng lại sợ dọa đến bà nội Vương, chỉ đành cúi đầu lau nước mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân TâmTác giả: Lạc Định Phiêu MiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMùa hạ oi ức, bầu trời trong xanh không một gợn mây, mặt trời chói chang rọi xuống thôn xóm nhỏ hẻo lánh. Trên cây, ve sầu ra rả gọi hè, dưới gốc cây, con vàng nằm thìu thiu, thè lưỡi *****. Cả thôn như muốn tan chảy trong nắng, yên ắng như tờ, chẳng một bóng người. Bên cạnh ngôi nhà chính của nhà họ Thư có một căn nhà thấp bé cũ nát, Thư Mạn nằm bất động trên chiếc giường ọp ẹp được kê bằng một viên gạch. Nhìn qua tấm màn tuyn vá chằng vá đụp, có thể thấy thân hình cô gầy gò, ốm yếu, khuôn mặt trắng bệch lấm tấm mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, theo nhịp lắc lư của đầu, hai tay cô vung vẩy trong không trung… Bỗng nhiên, Thư Mạn kêu lên một tiếng thất thanh, bật dậy khỏi giường. Cô tham lam hít thở từng ngụm khí trời trong lành, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, cả người như vừa được vớt lên từ dưới nước. Dần dần, cô cảm thấy mình như sống lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh, kinh ngạc: Sao nơi này quen thuộc thế nhỉ, hình như là căn phòng của tôi ở nhà họ Thư trước khi lấy chồng?… Mình đã trọng sinh, mình vậy mà đã trở về năm 1992!Ha ha! Vậy là bây giờ mình mới 16 tuổi, ha ha, ông trời có mắt!Nếu mình nhớ không lầm, năm 1993 nhà Thư Đan Đan mới chuyển đi khỏi thôn, mình còn cơ hội ngăn cản mọi chuyện xảy ra, quá tốt rồi! Quá tốt rồi!!Thư Mạn từ từ tỉnh táo lại, mới phát hiện trong tay mình vẫn còn nắm một thứ.Lấy ra xem, phát hiện là một chiếc vòng tay bằng bạc, không sai, chính là chiếc vòng tay bằng bạc mà Thư Đan Đan đưa cho cô trước khi chết.Bây giờ cô có thể chắc chắn, mình thật sự đã trọng sinh.Cô thầm gào thét trong lòng: Ha ha, quá tốt rồi, ông trời đã cho mình một cơ hội làm lại cuộc đời, mình nhất định sẽ không phụ lòng tốt này.Thư Đan Đan, cô cứ chờ đấy, kiếp này tôi sẽ khiến cô phải trả giá thích đáng!Thư Mạn nhìn chiếc vòng tay bằng bạc trong tay, đầu lại bắt đầu đau dữ dội, một đoạn ký ức đã bị phong ấn từ lâu như một thước phim, lần lượt hiện lên trong đầu cô.Trong màn hình, một người phụ nữ mặc sườn xám, dung mạo xinh đẹp ngồi xổm trước mặt cô, dịu dàng xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Mạn Mạn, đây là chiếc vòng tay bà ngoại truyền cho mẹ, bây giờ mẹ giao cho con cất giữ nhé.”Cô vui vẻ nhìn mẹ đeo chiếc vòng tay lên tay mình, cười nói: “Vâng ạ, cảm ơn mẹ!”.Tiếp đó, một cảnh tượng khác hiện lên trong đầu, một cậu bé 10 tuổi nắm tay cô đi trên con phố sầm uất.“Anh ơi, em muốn ăn kẹo hồ lô.” Cô chỉ vào quầy hàng rong đang rao bán kẹo hồ lô ở đằng xa.Cậu bé nhìn thoáng qua, xoa đầu cô, cười nói: “Được, anh mua cho em, ngoan ngoãn ở đây chờ anh, anh về ngay đây.”Cô ngoan ngoãn nhìn theo bóng dáng người anh trai đang đi xa dần, trong lúc đó còn ngoái đầu lại vẫy tay với anh trai, một giây sau, trước mắt tối sầm lại, lúc tỉnh lại đã thấy mình bị người ta nhét vào bao tải.Một lúc lâu sau, cô nghe thấy tiếng người cãi vã, cuối cùng bị ném xuống vệ đường, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên một chiếc giường ọp ẹp, bà nội Vương đã dùng một bát cháo gạo cứu sống cô, năm đó cô chỉ mới 6 tuổi.Phải, cô nhớ ra rồi, cô tên là Bạch Thư Mạn, nhị tiểu thư nhà họ Bạch, năm đó cô và anh trai cùng đi chơi hội chùa, người đông quá, sơ ý một cái, cô liền bị lạc mất.Sau đó vì người mua muốn con trai, bọn buôn người nhất thời không tìm được nhà, bèn ném cô ra vệ đường.May mà cô mạng lớn, được bà nội Vương tốt bụng cứu giúp, nếu không đã chết đói ở vệ đường rồi.Vậy là, năm 17 tuổi, người đàn ông đến thôn tìm em gái thật sự là anh trai Bạch Vân Cảnh của cô, sao cô có thể quên mất mặt của anh trai chứ?Cô hối hận, rất muốn khóc thật to, nhưng lại sợ dọa đến bà nội Vương, chỉ đành cúi đầu lau nước mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Chương 5: Chương 5