Khách sạn Sky Night, tòa cao ốc lớn xa hoa nhất ở thành phố ven biển này. *** Trong hành lang tầng thứ hai mươi, một bóng dáng xinh đẹp đang rảo bước đảo mắt liên hồi tìm kiếm người bạn trai của mình. Phòng số 200, Lý Tử Thất tự nhẩm trong miệng, đúng là số phòng này rồi. Cô nhìn vào cánh cửa đang khép hờ, bất quá có một chút nghi ngờ tại sao căn phòng này lại không khóa cửa. “Dịch Phong, Dịch Phong… Em yêu anh...” “Tử Di… anh muốn em…” Giọng nói này...!là của Dịch Phong, nhưng anh ta đang nói gì cơ? Tử Di nào, muốn cái gì cơ? Tử Thất bụng dạ chộn rộn, dự cảm có điều gì đó không đúng ở đây. “Dịch Phong… Bỏ mặc con tiện nhận Lý Tử Thất kia đi có được không? Hai người ở bên nhau một năm, cô ta chưa bao giờ cho anh chạm vào, cô ta căn bản không quan tâm tới cảm nhận của anh… Không giống em, em thật sự yêu anh… A ~ nhẹ một chút…” Người đàn ông thô bạo làm người phụ nữ không ngừng *****. Mà tiếng ***** kia, giống như đang... Hai mắt cô sợ hãi trừng lớn. Lý Tử Thất nghĩ đến đó, liền vô cùng…
Chương 39: Thách Thức
Ngang Tàng Cùng AnhTác giả: Thiên BìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhách sạn Sky Night, tòa cao ốc lớn xa hoa nhất ở thành phố ven biển này. *** Trong hành lang tầng thứ hai mươi, một bóng dáng xinh đẹp đang rảo bước đảo mắt liên hồi tìm kiếm người bạn trai của mình. Phòng số 200, Lý Tử Thất tự nhẩm trong miệng, đúng là số phòng này rồi. Cô nhìn vào cánh cửa đang khép hờ, bất quá có một chút nghi ngờ tại sao căn phòng này lại không khóa cửa. “Dịch Phong, Dịch Phong… Em yêu anh...” “Tử Di… anh muốn em…” Giọng nói này...!là của Dịch Phong, nhưng anh ta đang nói gì cơ? Tử Di nào, muốn cái gì cơ? Tử Thất bụng dạ chộn rộn, dự cảm có điều gì đó không đúng ở đây. “Dịch Phong… Bỏ mặc con tiện nhận Lý Tử Thất kia đi có được không? Hai người ở bên nhau một năm, cô ta chưa bao giờ cho anh chạm vào, cô ta căn bản không quan tâm tới cảm nhận của anh… Không giống em, em thật sự yêu anh… A ~ nhẹ một chút…” Người đàn ông thô bạo làm người phụ nữ không ngừng *****. Mà tiếng ***** kia, giống như đang... Hai mắt cô sợ hãi trừng lớn. Lý Tử Thất nghĩ đến đó, liền vô cùng… Đi đến nửa đường, đột nhiên lộn trở lại, bưng ly sữa bò “Ừng ực ừng ực” uống sạch sữa bò tổ yến, lại dùng nĩa cắt sandwich, “ực ực” nuốt sạch sẽ.Ba ngàn!!! Không ăn sạch, thì cô là tên ngốc!!!Cô vừa ăn vừa trừng anh.Trong lòng nghẹn khuất hận không thể lấy nĩa thọc chết người đàn ông miệng tiện này!!!Ăn xong, Lý Tử Thất thả nĩa, chạy lên lầu xách vali hành lý.Quản gia Trần nhìn ly sữa bò và đồ ăn trên bàn rỗng tuếch, không khỏi thầm cho tiên sinh nhà ông 32 cái khen.Vẫn là tiên sinh nhà ông lợi hại....................Hoặc là không ra tay, vừa ra tay, quả nhiên vừa mau, vừa chuẩn, vừa tàn nhẫn.Ba ngày này đây là lần đầu tiên Lý Tử Thất tiểu thư ăn nhiều như thế.Nhìn thân thể bé nhỏ m ột cơn gió có thể thổi ngã, còn không ăn uống gì....Ha ha, nhưng mà sau này không cần lo lắng.Ông tin tưởng, tiên sinh nhà ông có đến biện pháp “Trị” cô ấy.Xách theo vali hành lý từ trên lầu xuống dưới, Lý Tử Thất gọi taxi, xe nhà anh ta cô cũng không dám ngồi.Một lần một ngàn!!! Trả không nổi!!!Lúc này, Trần Hoa Vinh đứng lên, đi tới bên cạnh cô.Như cười như không nhìn cô: “Ai cho em đi???”“Gì cơ??? Tôi bị bán cho anh rồi sao??? Chân là của tôi, tôi muốn chạy còn không cho???”“Buổi tối tổ chức yến hội còn phải mua quần áo.Ngươi đi rồi, tôi tìm ai thử giúp em???”“Tôi không có tiền mua quần áo, liền mặc quần áo này vậy.”Trần Hoa Vinh híp mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô, giống như xem một món hàng, ánh mắt khiêu khích, lóe lên sự trào phúng.Hơn nửa ngày, anh mới mở miệng nói: “Em biết như thế nào mới thể hiện phẩm vị của một người đàn ông không???”Lý Tử Thất không tiếp lời, anh tự hỏi tự đáp: “Đồng hồ??? Không phải.Quần áo??? Không phải.Siêu xe??? Không phải.”Anh lại sát gần cô: “Thứ có thể thể hiện phẩm vị của một người đàn ông là người phụ nữ bên cạnh anh ta.”Đột nhiên anh nắm tay cô: “Yến hội buổi tối em định mặc quần áo này tới??? Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???”Lý Tử Thất đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào mặt anh.Gương mặt anh cực kì đẹp trai nhưng hiện tại cô chỉ muốn cào rách anh!!!Trần Hoa Vinh cũng không biết có phải mình thật ***** hay không, sao cứ thích xem bộ dáng tức giận của cô gái nhỏ này cơ chứ???Lúc này đôi mắt cô sáng rực giống hạt thủy tinh.Ánh mắt sắc bén vô cùng khí thế.Cả người tức giận đến như là muốn cháy dường như, đáy mắt kia mạt linh khí vọt hắn vẻ mặt.Lý Tử Thất nổi giận đùng đùng, hận không thể một tát ***** anh, tưởng tượng đến bộ dạng ngạo mạn vừa nãy của anh nói: “Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???” trong lòng cô lại càng tức giận.Cô nghiến răng trừng anh, hung hăng nói: “Tôi không chỉ có lỗi với anh mà còn có lỗi với cả nhà anh đấy!!! ”Anh không mặn không nhạt hừ nói: “Vậy thì không đến mức, tôi chỉ cần vung tay một cái.Một người ăn no, cả nhà không đói bụng.Vì mặt mũi của tôi, quần áo của em tôi chịu.Nhanh để chuyên gia trang điểm tới tu bổ mặt mũi cho em, mới hơn 20 hơn tuổi mà như bà già 50 tuổi vậy.”Tức chết rồi, tức chết rồi!!! Lý Tử Thất nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé nát cái miệng này của anh!!!Cô ra sức gạt tay anh ra.Nhưng mà, cánh tay anh như kìm sắt giữ lấy cô làm sao cũng không gạt ra được.Cô nhấc chân đá anh, anh có thể thoái mái tránh ra, lại dùng sức một chút kéo cô vào lòng.Trên cao nhìn cô: “Càng tức giận càng khó xem, em lấy đâu ra tự tin có thể bước ra cửa như vậy???”Lý Tử Thất ôm một cục hận, anh nghĩ tôi không dám đi thật sao?Chờ đó mà xem!!!.
Đi đến nửa đường, đột nhiên lộn trở lại, bưng ly sữa bò “Ừng ực ừng ực” uống sạch sữa bò tổ yến, lại dùng nĩa cắt sandwich, “ực ực” nuốt sạch sẽ.
Ba ngàn!!! Không ăn sạch, thì cô là tên ngốc!!!
Cô vừa ăn vừa trừng anh.
Trong lòng nghẹn khuất hận không thể lấy nĩa thọc chết người đàn ông miệng tiện này!!!
Ăn xong, Lý Tử Thất thả nĩa, chạy lên lầu xách vali hành lý.
Quản gia Trần nhìn ly sữa bò và đồ ăn trên bàn rỗng tuếch, không khỏi thầm cho tiên sinh nhà ông 32 cái khen.
Vẫn là tiên sinh nhà ông lợi hại....................
Hoặc là không ra tay, vừa ra tay, quả nhiên vừa mau, vừa chuẩn, vừa tàn nhẫn.
Ba ngày này đây là lần đầu tiên Lý Tử Thất tiểu thư ăn nhiều như thế.
Nhìn thân thể bé nhỏ m ột cơn gió có thể thổi ngã, còn không ăn uống gì....
Ha ha, nhưng mà sau này không cần lo lắng.
Ông tin tưởng, tiên sinh nhà ông có đến biện pháp “Trị” cô ấy.
Xách theo vali hành lý từ trên lầu xuống dưới, Lý Tử Thất gọi taxi, xe nhà anh ta cô cũng không dám ngồi.
Một lần một ngàn!!! Trả không nổi!!!
Lúc này, Trần Hoa Vinh đứng lên, đi tới bên cạnh cô.
Như cười như không nhìn cô: “Ai cho em đi???”
“Gì cơ??? Tôi bị bán cho anh rồi sao??? Chân là của tôi, tôi muốn chạy còn không cho???”
“Buổi tối tổ chức yến hội còn phải mua quần áo.
Ngươi đi rồi, tôi tìm ai thử giúp em???”
“Tôi không có tiền mua quần áo, liền mặc quần áo này vậy.”
Trần Hoa Vinh híp mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô, giống như xem một món hàng, ánh mắt khiêu khích, lóe lên sự trào phúng.
Hơn nửa ngày, anh mới mở miệng nói: “Em biết như thế nào mới thể hiện phẩm vị của một người đàn ông không???”
Lý Tử Thất không tiếp lời, anh tự hỏi tự đáp: “Đồng hồ??? Không phải.
Quần áo??? Không phải.
Siêu xe??? Không phải.”
Anh lại sát gần cô: “Thứ có thể thể hiện phẩm vị của một người đàn ông là người phụ nữ bên cạnh anh ta.”
Đột nhiên anh nắm tay cô: “Yến hội buổi tối em định mặc quần áo này tới??? Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???”
Lý Tử Thất đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào mặt anh.
Gương mặt anh cực kì đẹp trai nhưng hiện tại cô chỉ muốn cào rách anh!!!
Trần Hoa Vinh cũng không biết có phải mình thật ***** hay không, sao cứ thích xem bộ dáng tức giận của cô gái nhỏ này cơ chứ???
Lúc này đôi mắt cô sáng rực giống hạt thủy tinh.
Ánh mắt sắc bén vô cùng khí thế.
Cả người tức giận đến như là muốn cháy dường như, đáy mắt kia mạt linh khí vọt hắn vẻ mặt.
Lý Tử Thất nổi giận đùng đùng, hận không thể một tát ***** anh, tưởng tượng đến bộ dạng ngạo mạn vừa nãy của anh nói: “Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???” trong lòng cô lại càng tức giận.
Cô nghiến răng trừng anh, hung hăng nói: “Tôi không chỉ có lỗi với anh mà còn có lỗi với cả nhà anh đấy!!! ”
Anh không mặn không nhạt hừ nói: “Vậy thì không đến mức, tôi chỉ cần vung tay một cái.
Một người ăn no, cả nhà không đói bụng.
Vì mặt mũi của tôi, quần áo của em tôi chịu.
Nhanh để chuyên gia trang điểm tới tu bổ mặt mũi cho em, mới hơn 20 hơn tuổi mà như bà già 50 tuổi vậy.”
Tức chết rồi, tức chết rồi!!! Lý Tử Thất nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé nát cái miệng này của anh!!!
Cô ra sức gạt tay anh ra.
Nhưng mà, cánh tay anh như kìm sắt giữ lấy cô làm sao cũng không gạt ra được.
Cô nhấc chân đá anh, anh có thể thoái mái tránh ra, lại dùng sức một chút kéo cô vào lòng.
Trên cao nhìn cô: “Càng tức giận càng khó xem, em lấy đâu ra tự tin có thể bước ra cửa như vậy???”
Lý Tử Thất ôm một cục hận, anh nghĩ tôi không dám đi thật sao?
Chờ đó mà xem!!!.
Ngang Tàng Cùng AnhTác giả: Thiên BìnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhách sạn Sky Night, tòa cao ốc lớn xa hoa nhất ở thành phố ven biển này. *** Trong hành lang tầng thứ hai mươi, một bóng dáng xinh đẹp đang rảo bước đảo mắt liên hồi tìm kiếm người bạn trai của mình. Phòng số 200, Lý Tử Thất tự nhẩm trong miệng, đúng là số phòng này rồi. Cô nhìn vào cánh cửa đang khép hờ, bất quá có một chút nghi ngờ tại sao căn phòng này lại không khóa cửa. “Dịch Phong, Dịch Phong… Em yêu anh...” “Tử Di… anh muốn em…” Giọng nói này...!là của Dịch Phong, nhưng anh ta đang nói gì cơ? Tử Di nào, muốn cái gì cơ? Tử Thất bụng dạ chộn rộn, dự cảm có điều gì đó không đúng ở đây. “Dịch Phong… Bỏ mặc con tiện nhận Lý Tử Thất kia đi có được không? Hai người ở bên nhau một năm, cô ta chưa bao giờ cho anh chạm vào, cô ta căn bản không quan tâm tới cảm nhận của anh… Không giống em, em thật sự yêu anh… A ~ nhẹ một chút…” Người đàn ông thô bạo làm người phụ nữ không ngừng *****. Mà tiếng ***** kia, giống như đang... Hai mắt cô sợ hãi trừng lớn. Lý Tử Thất nghĩ đến đó, liền vô cùng… Đi đến nửa đường, đột nhiên lộn trở lại, bưng ly sữa bò “Ừng ực ừng ực” uống sạch sữa bò tổ yến, lại dùng nĩa cắt sandwich, “ực ực” nuốt sạch sẽ.Ba ngàn!!! Không ăn sạch, thì cô là tên ngốc!!!Cô vừa ăn vừa trừng anh.Trong lòng nghẹn khuất hận không thể lấy nĩa thọc chết người đàn ông miệng tiện này!!!Ăn xong, Lý Tử Thất thả nĩa, chạy lên lầu xách vali hành lý.Quản gia Trần nhìn ly sữa bò và đồ ăn trên bàn rỗng tuếch, không khỏi thầm cho tiên sinh nhà ông 32 cái khen.Vẫn là tiên sinh nhà ông lợi hại....................Hoặc là không ra tay, vừa ra tay, quả nhiên vừa mau, vừa chuẩn, vừa tàn nhẫn.Ba ngày này đây là lần đầu tiên Lý Tử Thất tiểu thư ăn nhiều như thế.Nhìn thân thể bé nhỏ m ột cơn gió có thể thổi ngã, còn không ăn uống gì....Ha ha, nhưng mà sau này không cần lo lắng.Ông tin tưởng, tiên sinh nhà ông có đến biện pháp “Trị” cô ấy.Xách theo vali hành lý từ trên lầu xuống dưới, Lý Tử Thất gọi taxi, xe nhà anh ta cô cũng không dám ngồi.Một lần một ngàn!!! Trả không nổi!!!Lúc này, Trần Hoa Vinh đứng lên, đi tới bên cạnh cô.Như cười như không nhìn cô: “Ai cho em đi???”“Gì cơ??? Tôi bị bán cho anh rồi sao??? Chân là của tôi, tôi muốn chạy còn không cho???”“Buổi tối tổ chức yến hội còn phải mua quần áo.Ngươi đi rồi, tôi tìm ai thử giúp em???”“Tôi không có tiền mua quần áo, liền mặc quần áo này vậy.”Trần Hoa Vinh híp mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô, giống như xem một món hàng, ánh mắt khiêu khích, lóe lên sự trào phúng.Hơn nửa ngày, anh mới mở miệng nói: “Em biết như thế nào mới thể hiện phẩm vị của một người đàn ông không???”Lý Tử Thất không tiếp lời, anh tự hỏi tự đáp: “Đồng hồ??? Không phải.Quần áo??? Không phải.Siêu xe??? Không phải.”Anh lại sát gần cô: “Thứ có thể thể hiện phẩm vị của một người đàn ông là người phụ nữ bên cạnh anh ta.”Đột nhiên anh nắm tay cô: “Yến hội buổi tối em định mặc quần áo này tới??? Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???”Lý Tử Thất đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào mặt anh.Gương mặt anh cực kì đẹp trai nhưng hiện tại cô chỉ muốn cào rách anh!!!Trần Hoa Vinh cũng không biết có phải mình thật ***** hay không, sao cứ thích xem bộ dáng tức giận của cô gái nhỏ này cơ chứ???Lúc này đôi mắt cô sáng rực giống hạt thủy tinh.Ánh mắt sắc bén vô cùng khí thế.Cả người tức giận đến như là muốn cháy dường như, đáy mắt kia mạt linh khí vọt hắn vẻ mặt.Lý Tử Thất nổi giận đùng đùng, hận không thể một tát ***** anh, tưởng tượng đến bộ dạng ngạo mạn vừa nãy của anh nói: “Em không ngại làm thất vọng khuôn mặt này của tôi sao???” trong lòng cô lại càng tức giận.Cô nghiến răng trừng anh, hung hăng nói: “Tôi không chỉ có lỗi với anh mà còn có lỗi với cả nhà anh đấy!!! ”Anh không mặn không nhạt hừ nói: “Vậy thì không đến mức, tôi chỉ cần vung tay một cái.Một người ăn no, cả nhà không đói bụng.Vì mặt mũi của tôi, quần áo của em tôi chịu.Nhanh để chuyên gia trang điểm tới tu bổ mặt mũi cho em, mới hơn 20 hơn tuổi mà như bà già 50 tuổi vậy.”Tức chết rồi, tức chết rồi!!! Lý Tử Thất nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé nát cái miệng này của anh!!!Cô ra sức gạt tay anh ra.Nhưng mà, cánh tay anh như kìm sắt giữ lấy cô làm sao cũng không gạt ra được.Cô nhấc chân đá anh, anh có thể thoái mái tránh ra, lại dùng sức một chút kéo cô vào lòng.Trên cao nhìn cô: “Càng tức giận càng khó xem, em lấy đâu ra tự tin có thể bước ra cửa như vậy???”Lý Tử Thất ôm một cục hận, anh nghĩ tôi không dám đi thật sao?Chờ đó mà xem!!!.