Tác giả:

Cốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu…

Chương 12: Mượn bút

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Hôm nay đi học nhưng nó lại quên mang bút theo. Nó tính mượn Dương nhưng hình như là lúc nãy Bảo có hỏi mượn nhưng cậu nói không có nên nó quyết định mượn cậu bàn trên. Nó và Dương ngồi ở bàn cuối nhaNó dùng tay chọt chọt vào lưng cậu bàn trên- Có chuyện gì vậy Nhi. Cậu bạn kia quay xuống hỏiCậu bạn này tên Hoàng, cậu cũng một học sinh giỏi trong lớp, rất hòa đồng cũng hay giúp đỡ nó. Khi được nó gọi thì cậu rất vui vẻ bởi vì cậu đã để ý Nhi từ lần đầu tiên cô chuyển tới rồi. Hoàng nhớ nụ cười của nó lúc Được crush gọi cảm giác nó cứ vui sướng làm sao ấy.Nó thấy Hoàng cứ nhìn nó cười, nó khá ngại á- Cậu có thể cho tớ mượn cái bút được không? Tớ quên mang theo bút rồi.- Được chứ. Hoàng nhanh nhẹn đáp. Hoàng nghĩ nếu Nhi mà cần luôn tất cả bút của mình thì cậu cùn sẵn sàng đưa chứ không cần nghĩ nhiều. Được crush hỏi mượn bút thì cậu hận không cho nó tất cả bút của cậu. Nói rồi cậu quay lên cầm một chiếc bút mới nhất của mình đưa cho nóMượn được bút rồi thì nó tiếp tục cúi xuống làm bài. Nhưng ai kia hình như đang không vui thì phải- Không có bút sao không nói tớ. Dương nói" Khi nãy chẳng phải Bảo mượn bút cậu nhưng cậu nói không có sao" Nó định nói nhưng lại thôiNghe cô bạn cùng bàn không nói gì thì Dương lấy chiếc bút trên tay nó ném đi để lại trên bàn và thay vào đó là đưa chiếc bút trên tay mình. Ể, sao nó cứ cảm thấy Dương lạ lạ á nhỉ. Dùng bút của ai mà chả được, sao hình như thấy cậu tức tức thì phải. Nhưng mà nó cũng không có ý định hỏi và tiếp tục làm bài tậpCòn Hoàng thì đang hạnh phúc vì được Crush mượn bút mà cậu không hề biết rằng chiếc bút của cậu đang nằm ở dưới giỏ rác rồi.Đến tiết 2 là tiết Toán, tiết của giáo viên chủ nhiệm lớp nó" Trước khi vào bài học thì có nhắc hết một tí. Tuần sau có cuộc thi Hội Khỏe Phù Đổng cấp huyện nên cô mong lớp chúng ta ai cũng tham gia, mỗi người thi được nhiều nhất 3 môn. Bạn nào được giải thì sẽ được cộng điểm vào điểm thường xuyên nha. Ai tham gia thì giờ ra chơi lại đăng kí nơi lớp trưởng nha. Hạn chốt danh sách là sáng mai, nên các em cứ về suy nghĩ kĩ để rồi chọn môn mình có năng khiếu mà thi"Nghe đến Hộ Khỏe Phù Đổng là bọn con trai cứ như nhảy tưng tưng còn bọn gái nghe xong thì uể oải. Và nó cũng thế, nó không thích thể thao tí nào nên hình như môn nào nó cũng không biết chơi. Giờ cô nói lớp ai cũng tham gia thì nó biết thi môn gì đây. Haizz, có ai như nó không học thì giỏi nhưng thể thao thì không biết gì, cả đời chỉ biết ăn ngủ rồi đi chơi chứ có vận động gì đâuRa chơi thì bọn con trai chen nhau lại đăng kí các môn thi. Nào là chạy, nhảy cao, nhảy xa, đẩy gậy,... rồi còn có cả đá bóng nam nữa- Nhi, cậu tính thi mô gì? Vy hỏi- Mình cũng chưa biết nữa. Mình không có năng khiếu về mấy môn thể thao á. Nó nói- Chọn môn cậu thấy mình thích hợp nhất á.- Ừm. Còn cậu thi môn gì. Nó hỏi VyVy chưa kịp trả lời thì Chi đã trả lời dùm rồi- Cậu ấy tất nhiên thi đánh cầu lông rồi. Cậu ấy năm nào cũng được giải nhất cả đó. Chi nói- Vy giỏi ghê. Vậy còn cậu thi gì Chi?- Tớ cũng chưa biết nữa, chắc có lẽ tớ chọn đá cầu á. Chi trả lời nó

Hôm nay đi học nhưng nó lại quên mang bút theo. Nó tính mượn Dương nhưng hình như là lúc nãy Bảo có hỏi mượn nhưng cậu nói không có nên nó quyết định mượn cậu bàn trên. Nó và Dương ngồi ở bàn cuối nha

Nó dùng tay chọt chọt vào lưng cậu bàn trên

- Có chuyện gì vậy Nhi. Cậu bạn kia quay xuống hỏi

Cậu bạn này tên Hoàng, cậu cũng một học sinh giỏi trong lớp, rất hòa đồng cũng hay giúp đỡ nó. Khi được nó gọi thì cậu rất vui vẻ bởi vì cậu đã để ý Nhi từ lần đầu tiên cô chuyển tới rồi. Hoàng nhớ nụ cười của nó lúc Được crush gọi cảm giác nó cứ vui sướng làm sao ấy.

Nó thấy Hoàng cứ nhìn nó cười, nó khá ngại á

- Cậu có thể cho tớ mượn cái bút được không? Tớ quên mang theo bút rồi.

- Được chứ. Hoàng nhanh nhẹn đáp. Hoàng nghĩ nếu Nhi mà cần luôn tất cả bút của mình thì cậu cùn sẵn sàng đưa chứ không cần nghĩ nhiều. Được crush hỏi mượn bút thì cậu hận không cho nó tất cả bút của cậu. Nói rồi cậu quay lên cầm một chiếc bút mới nhất của mình đưa cho nó

Mượn được bút rồi thì nó tiếp tục cúi xuống làm bài. Nhưng ai kia hình như đang không vui thì phải

- Không có bút sao không nói tớ. Dương nói

" Khi nãy chẳng phải Bảo mượn bút cậu nhưng cậu nói không có sao" Nó định nói nhưng lại thôi

Nghe cô bạn cùng bàn không nói gì thì Dương lấy chiếc bút trên tay nó ném đi để lại trên bàn và thay vào đó là đưa chiếc bút trên tay mình. Ể, sao nó cứ cảm thấy Dương lạ lạ á nhỉ. Dùng bút của ai mà chả được, sao hình như thấy cậu tức tức thì phải. Nhưng mà nó cũng không có ý định hỏi và tiếp tục làm bài tập

Còn Hoàng thì đang hạnh phúc vì được Crush mượn bút mà cậu không hề biết rằng chiếc bút của cậu đang nằm ở dưới giỏ rác rồi.

Đến tiết 2 là tiết Toán, tiết của giáo viên chủ nhiệm lớp nó

" Trước khi vào bài học thì có nhắc hết một tí. Tuần sau có cuộc thi Hội Khỏe Phù Đổng cấp huyện nên cô mong lớp chúng ta ai cũng tham gia, mỗi người thi được nhiều nhất 3 môn. Bạn nào được giải thì sẽ được cộng điểm vào điểm thường xuyên nha. Ai tham gia thì giờ ra chơi lại đăng kí nơi lớp trưởng nha. Hạn chốt danh sách là sáng mai, nên các em cứ về suy nghĩ kĩ để rồi chọn môn mình có năng khiếu mà thi"

Nghe đến Hộ Khỏe Phù Đổng là bọn con trai cứ như nhảy tưng tưng còn bọn gái nghe xong thì uể oải. Và nó cũng thế, nó không thích thể thao tí nào nên hình như môn nào nó cũng không biết chơi. Giờ cô nói lớp ai cũng tham gia thì nó biết thi môn gì đây. Haizz, có ai như nó không học thì giỏi nhưng thể thao thì không biết gì, cả đời chỉ biết ăn ngủ rồi đi chơi chứ có vận động gì đâu

Ra chơi thì bọn con trai chen nhau lại đăng kí các môn thi. Nào là chạy, nhảy cao, nhảy xa, đẩy gậy,... rồi còn có cả đá bóng nam nữa

- Nhi, cậu tính thi mô gì? Vy hỏi

- Mình cũng chưa biết nữa. Mình không có năng khiếu về mấy môn thể thao á. Nó nói

- Chọn môn cậu thấy mình thích hợp nhất á.

- Ừm. Còn cậu thi môn gì. Nó hỏi Vy

Vy chưa kịp trả lời thì Chi đã trả lời dùm rồi

- Cậu ấy tất nhiên thi đánh cầu lông rồi. Cậu ấy năm nào cũng được giải nhất cả đó. Chi nói

- Vy giỏi ghê. Vậy còn cậu thi gì Chi?

- Tớ cũng chưa biết nữa, chắc có lẽ tớ chọn đá cầu á. Chi trả lời nó

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Hôm nay đi học nhưng nó lại quên mang bút theo. Nó tính mượn Dương nhưng hình như là lúc nãy Bảo có hỏi mượn nhưng cậu nói không có nên nó quyết định mượn cậu bàn trên. Nó và Dương ngồi ở bàn cuối nhaNó dùng tay chọt chọt vào lưng cậu bàn trên- Có chuyện gì vậy Nhi. Cậu bạn kia quay xuống hỏiCậu bạn này tên Hoàng, cậu cũng một học sinh giỏi trong lớp, rất hòa đồng cũng hay giúp đỡ nó. Khi được nó gọi thì cậu rất vui vẻ bởi vì cậu đã để ý Nhi từ lần đầu tiên cô chuyển tới rồi. Hoàng nhớ nụ cười của nó lúc Được crush gọi cảm giác nó cứ vui sướng làm sao ấy.Nó thấy Hoàng cứ nhìn nó cười, nó khá ngại á- Cậu có thể cho tớ mượn cái bút được không? Tớ quên mang theo bút rồi.- Được chứ. Hoàng nhanh nhẹn đáp. Hoàng nghĩ nếu Nhi mà cần luôn tất cả bút của mình thì cậu cùn sẵn sàng đưa chứ không cần nghĩ nhiều. Được crush hỏi mượn bút thì cậu hận không cho nó tất cả bút của cậu. Nói rồi cậu quay lên cầm một chiếc bút mới nhất của mình đưa cho nóMượn được bút rồi thì nó tiếp tục cúi xuống làm bài. Nhưng ai kia hình như đang không vui thì phải- Không có bút sao không nói tớ. Dương nói" Khi nãy chẳng phải Bảo mượn bút cậu nhưng cậu nói không có sao" Nó định nói nhưng lại thôiNghe cô bạn cùng bàn không nói gì thì Dương lấy chiếc bút trên tay nó ném đi để lại trên bàn và thay vào đó là đưa chiếc bút trên tay mình. Ể, sao nó cứ cảm thấy Dương lạ lạ á nhỉ. Dùng bút của ai mà chả được, sao hình như thấy cậu tức tức thì phải. Nhưng mà nó cũng không có ý định hỏi và tiếp tục làm bài tậpCòn Hoàng thì đang hạnh phúc vì được Crush mượn bút mà cậu không hề biết rằng chiếc bút của cậu đang nằm ở dưới giỏ rác rồi.Đến tiết 2 là tiết Toán, tiết của giáo viên chủ nhiệm lớp nó" Trước khi vào bài học thì có nhắc hết một tí. Tuần sau có cuộc thi Hội Khỏe Phù Đổng cấp huyện nên cô mong lớp chúng ta ai cũng tham gia, mỗi người thi được nhiều nhất 3 môn. Bạn nào được giải thì sẽ được cộng điểm vào điểm thường xuyên nha. Ai tham gia thì giờ ra chơi lại đăng kí nơi lớp trưởng nha. Hạn chốt danh sách là sáng mai, nên các em cứ về suy nghĩ kĩ để rồi chọn môn mình có năng khiếu mà thi"Nghe đến Hộ Khỏe Phù Đổng là bọn con trai cứ như nhảy tưng tưng còn bọn gái nghe xong thì uể oải. Và nó cũng thế, nó không thích thể thao tí nào nên hình như môn nào nó cũng không biết chơi. Giờ cô nói lớp ai cũng tham gia thì nó biết thi môn gì đây. Haizz, có ai như nó không học thì giỏi nhưng thể thao thì không biết gì, cả đời chỉ biết ăn ngủ rồi đi chơi chứ có vận động gì đâuRa chơi thì bọn con trai chen nhau lại đăng kí các môn thi. Nào là chạy, nhảy cao, nhảy xa, đẩy gậy,... rồi còn có cả đá bóng nam nữa- Nhi, cậu tính thi mô gì? Vy hỏi- Mình cũng chưa biết nữa. Mình không có năng khiếu về mấy môn thể thao á. Nó nói- Chọn môn cậu thấy mình thích hợp nhất á.- Ừm. Còn cậu thi môn gì. Nó hỏi VyVy chưa kịp trả lời thì Chi đã trả lời dùm rồi- Cậu ấy tất nhiên thi đánh cầu lông rồi. Cậu ấy năm nào cũng được giải nhất cả đó. Chi nói- Vy giỏi ghê. Vậy còn cậu thi gì Chi?- Tớ cũng chưa biết nữa, chắc có lẽ tớ chọn đá cầu á. Chi trả lời nó

Chương 12: Mượn bút