Cốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu…
Chương 88: Chính thức có người yêu
Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Cô gái nào đó vẫn đang nằm lăn lốc trên mà không biết mình sắp muộn học. Cô ấy đang chìm trong giấc mơ, trong mơ cô ấy được crush tỏ tình và sắp hôn nhau thì.....Cái báo thức chết tiệt dám phá hỏng giấc mơ đẹp của nó. Aaaa sắp hôn rồi mà. Nó mơ màng cầm đồng hồ lên, ớ nó có cài báo thức đâu vậy cái gì phá hỏng giấc mơ của nó thế"Cô gái lười, không tính dậy đi học nữa à" Một giọng nam trầm ấm vang lênNó chắc chưa tỉnh ngủ ấy mà, làm sao có giọng nói cậu ở đây đượcNó nằm một lúc rồi hình ảnh lúc tối hiện ra. Nó xâu chuỗi lại toàn bộ... Và rồi thế là nó có người yêu rồi hả? Và người yêu nó là người mà bao lâu nó yêu thầm. Aaaa, không phải là mơ, là hiện thực, hiện thực đấy"Cậu không dậy là muộn học đấy". Không nghe được cô gái trả lời hắn biết là cô đang suy nghĩ cái gì rồi. Cô gái của hắn nhiều lúc cũng ngốc ghê"A! Chết rồi 6h50 rồi. Muộn học mất" Nói rồi nó cuống quýt vào thay đồ soạn sửa đi họcVì sợ muộn học nên nó hì hục chạy, xuống đến sân thì nhìn thấy cậu đang đứng tựa vào tường. Nhìn thấy cậu là tim nó cứ đập thình thịch....Ông trời ơi, sao có người đẹp trai như thế cơ chứ"Đi từ từ thôi, kẻo ngã bây giờ" Hắn nói nhưng trong giọng không giấu nổi sự ôn nhu"Hì Hì, tớ ngủ quên mất. May nhờ có cậu gọi" Nó cười hì hì nhìn cậu"Mới 6h40 mà, còn 20 phút nữa mà vào học mà""Ơ, sao lại 6h40". Nói rồi nó lấy điện thoại ra xem giờ lại. Và kết quả là 6h40 thật, sao lúc nãy nó nhìn ra được 6h50 trời. Lại nó chạy thục mạng xuống sợ muộn học nữa chứ"Ngốc thật đấy" Hắn véo má cô. Cái má phúng phính mềm mại làm hắn không cứ muốn véo mái"Ơ sao véo má tớ, tớ đấm bây giờ" Dù nói thế nhưng tim vẫn không nhịn được mà rung độngTrên đường đi ai đi qua hai người nó cũng phải ngước nhìn. Có người bàn tán, có người còn chụp ảnh lại. Còn hai người nó vẫn bình thường, vẫn tiếp tục nắm tay nhau đến lớpVừa vào đến lớp là tụi trong lớp đã ồn ào cả lên. Không cần nói gì cũng biết mọi người ngạc nhiên vì hai đứa nó là một đôi rồiNó chưa kịp ngồi xuống là đã bị bọn con gái kéo đi rồi. Nó ngồi ở chính giữa, còn mấy đứa khác ngồi xung quanh nhìn giống như sắp thẩm án vậy á- Ê Nhi, sao cậu thu phục được ông lớp trưởng mặt lạnh kia vậy. Chi hỏi- Đúng đó, đúng đó. Mấy đứa khác cũng bày vẻ mặt hóng hớt, chờ đợi câu trả lời- Nói bí quyết cho chị em nghe với. Người như cậu ta mà cậu còn thu phục được thì mấy thằng con trai khác có là gì. Trâm lên tiếng như đánh đúng câu nói chung của mọi người muốn nói- Tớ có bí quyết gì đâu. Nói trả lời rất chân thật nha. Mà sao mọi người lại nhận định cậu mặt lạnh nhỉ? Nó thấy cậu ấm áp, ôn nhu mà. Giống như mấy anh chàng trong truyện ngôn tình luôn á- Hả? Thật á? Vậy sao hai người lại thành một đôi được. Bọn vẫn không tin hỏi tiếp- Thì cậu ấy thích tớ, tớ cũng thích cậu ấy vậy là yêu thôi. Nó nói- Xin nhận tụi này một lạyTiếng cười rôn rã của tụi nó vang khắp cả căn phòngBọn con trai cũng tò mò không kém. Nhưng mà Dương là một người ít nói, chỉ nói nhiều khi cạnh cô bạn gái của hắn nên chỉ trả lời ngắn gọn. Khi nghe xong câu trả lời của hắn thì mọi người như kiểu đều tỏa ra sát khí. Hắn sờ sờ mũi, hắn nói gì sai saoCòn một người nào đó lúc nãy giờ nhìn thấy cảnh này lòng đầy chua xót. Có lẽ từ đầu cậu đã thua rồi. Nhưng nhìn nụ cười hạnh phúc trên môi cô thì cậu cũng mãn nguyện rồi. "Chúc cậu hạnh phúc, người tớ thương" Minh Hoàng
Cô gái nào đó vẫn đang nằm lăn lốc trên mà không biết mình sắp muộn học. Cô ấy đang chìm trong giấc mơ, trong mơ cô ấy được crush tỏ tình và sắp hôn nhau thì.....
Cái báo thức chết tiệt dám phá hỏng giấc mơ đẹp của nó. Aaaa sắp hôn rồi mà. Nó mơ màng cầm đồng hồ lên, ớ nó có cài báo thức đâu vậy cái gì phá hỏng giấc mơ của nó thế
"Cô gái lười, không tính dậy đi học nữa à" Một giọng nam trầm ấm vang lên
Nó chắc chưa tỉnh ngủ ấy mà, làm sao có giọng nói cậu ở đây được
Nó nằm một lúc rồi hình ảnh lúc tối hiện ra. Nó xâu chuỗi lại toàn bộ... Và rồi thế là nó có người yêu rồi hả? Và người yêu nó là người mà bao lâu nó yêu thầm. Aaaa, không phải là mơ, là hiện thực, hiện thực đấy
"Cậu không dậy là muộn học đấy". Không nghe được cô gái trả lời hắn biết là cô đang suy nghĩ cái gì rồi. Cô gái của hắn nhiều lúc cũng ngốc ghê
"A! Chết rồi 6h50 rồi. Muộn học mất" Nói rồi nó cuống quýt vào thay đồ soạn sửa đi học
Vì sợ muộn học nên nó hì hục chạy, xuống đến sân thì nhìn thấy cậu đang đứng tựa vào tường. Nhìn thấy cậu là tim nó cứ đập thình thịch....Ông trời ơi, sao có người đẹp trai như thế cơ chứ
"Đi từ từ thôi, kẻo ngã bây giờ" Hắn nói nhưng trong giọng không giấu nổi sự ôn nhu
"Hì Hì, tớ ngủ quên mất. May nhờ có cậu gọi" Nó cười hì hì nhìn cậu
"Mới 6h40 mà, còn 20 phút nữa mà vào học mà"
"Ơ, sao lại 6h40". Nói rồi nó lấy điện thoại ra xem giờ lại. Và kết quả là 6h40 thật, sao lúc nãy nó nhìn ra được 6h50 trời. Lại nó chạy thục mạng xuống sợ muộn học nữa chứ
"Ngốc thật đấy" Hắn véo má cô. Cái má phúng phính mềm mại làm hắn không cứ muốn véo mái
"Ơ sao véo má tớ, tớ đấm bây giờ" Dù nói thế nhưng tim vẫn không nhịn được mà rung động
Trên đường đi ai đi qua hai người nó cũng phải ngước nhìn. Có người bàn tán, có người còn chụp ảnh lại. Còn hai người nó vẫn bình thường, vẫn tiếp tục nắm tay nhau đến lớp
Vừa vào đến lớp là tụi trong lớp đã ồn ào cả lên. Không cần nói gì cũng biết mọi người ngạc nhiên vì hai đứa nó là một đôi rồi
Nó chưa kịp ngồi xuống là đã bị bọn con gái kéo đi rồi. Nó ngồi ở chính giữa, còn mấy đứa khác ngồi xung quanh nhìn giống như sắp thẩm án vậy á
- Ê Nhi, sao cậu thu phục được ông lớp trưởng mặt lạnh kia vậy. Chi hỏi
- Đúng đó, đúng đó. Mấy đứa khác cũng bày vẻ mặt hóng hớt, chờ đợi câu trả lời
- Nói bí quyết cho chị em nghe với. Người như cậu ta mà cậu còn thu phục được thì mấy thằng con trai khác có là gì. Trâm lên tiếng như đánh đúng câu nói chung của mọi người muốn nói
- Tớ có bí quyết gì đâu. Nói trả lời rất chân thật nha. Mà sao mọi người lại nhận định cậu mặt lạnh nhỉ? Nó thấy cậu ấm áp, ôn nhu mà. Giống như mấy anh chàng trong truyện ngôn tình luôn á
- Hả? Thật á? Vậy sao hai người lại thành một đôi được. Bọn vẫn không tin hỏi tiếp
- Thì cậu ấy thích tớ, tớ cũng thích cậu ấy vậy là yêu thôi. Nó nói
- Xin nhận tụi này một lạy
Tiếng cười rôn rã của tụi nó vang khắp cả căn phòng
Bọn con trai cũng tò mò không kém. Nhưng mà Dương là một người ít nói, chỉ nói nhiều khi cạnh cô bạn gái của hắn nên chỉ trả lời ngắn gọn. Khi nghe xong câu trả lời của hắn thì mọi người như kiểu đều tỏa ra sát khí. Hắn sờ sờ mũi, hắn nói gì sai sao
Còn một người nào đó lúc nãy giờ nhìn thấy cảnh này lòng đầy chua xót. Có lẽ từ đầu cậu đã thua rồi. Nhưng nhìn nụ cười hạnh phúc trên môi cô thì cậu cũng mãn nguyện rồi. "Chúc cậu hạnh phúc, người tớ thương" Minh Hoàng
Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Cô gái nào đó vẫn đang nằm lăn lốc trên mà không biết mình sắp muộn học. Cô ấy đang chìm trong giấc mơ, trong mơ cô ấy được crush tỏ tình và sắp hôn nhau thì.....Cái báo thức chết tiệt dám phá hỏng giấc mơ đẹp của nó. Aaaa sắp hôn rồi mà. Nó mơ màng cầm đồng hồ lên, ớ nó có cài báo thức đâu vậy cái gì phá hỏng giấc mơ của nó thế"Cô gái lười, không tính dậy đi học nữa à" Một giọng nam trầm ấm vang lênNó chắc chưa tỉnh ngủ ấy mà, làm sao có giọng nói cậu ở đây đượcNó nằm một lúc rồi hình ảnh lúc tối hiện ra. Nó xâu chuỗi lại toàn bộ... Và rồi thế là nó có người yêu rồi hả? Và người yêu nó là người mà bao lâu nó yêu thầm. Aaaa, không phải là mơ, là hiện thực, hiện thực đấy"Cậu không dậy là muộn học đấy". Không nghe được cô gái trả lời hắn biết là cô đang suy nghĩ cái gì rồi. Cô gái của hắn nhiều lúc cũng ngốc ghê"A! Chết rồi 6h50 rồi. Muộn học mất" Nói rồi nó cuống quýt vào thay đồ soạn sửa đi họcVì sợ muộn học nên nó hì hục chạy, xuống đến sân thì nhìn thấy cậu đang đứng tựa vào tường. Nhìn thấy cậu là tim nó cứ đập thình thịch....Ông trời ơi, sao có người đẹp trai như thế cơ chứ"Đi từ từ thôi, kẻo ngã bây giờ" Hắn nói nhưng trong giọng không giấu nổi sự ôn nhu"Hì Hì, tớ ngủ quên mất. May nhờ có cậu gọi" Nó cười hì hì nhìn cậu"Mới 6h40 mà, còn 20 phút nữa mà vào học mà""Ơ, sao lại 6h40". Nói rồi nó lấy điện thoại ra xem giờ lại. Và kết quả là 6h40 thật, sao lúc nãy nó nhìn ra được 6h50 trời. Lại nó chạy thục mạng xuống sợ muộn học nữa chứ"Ngốc thật đấy" Hắn véo má cô. Cái má phúng phính mềm mại làm hắn không cứ muốn véo mái"Ơ sao véo má tớ, tớ đấm bây giờ" Dù nói thế nhưng tim vẫn không nhịn được mà rung độngTrên đường đi ai đi qua hai người nó cũng phải ngước nhìn. Có người bàn tán, có người còn chụp ảnh lại. Còn hai người nó vẫn bình thường, vẫn tiếp tục nắm tay nhau đến lớpVừa vào đến lớp là tụi trong lớp đã ồn ào cả lên. Không cần nói gì cũng biết mọi người ngạc nhiên vì hai đứa nó là một đôi rồiNó chưa kịp ngồi xuống là đã bị bọn con gái kéo đi rồi. Nó ngồi ở chính giữa, còn mấy đứa khác ngồi xung quanh nhìn giống như sắp thẩm án vậy á- Ê Nhi, sao cậu thu phục được ông lớp trưởng mặt lạnh kia vậy. Chi hỏi- Đúng đó, đúng đó. Mấy đứa khác cũng bày vẻ mặt hóng hớt, chờ đợi câu trả lời- Nói bí quyết cho chị em nghe với. Người như cậu ta mà cậu còn thu phục được thì mấy thằng con trai khác có là gì. Trâm lên tiếng như đánh đúng câu nói chung của mọi người muốn nói- Tớ có bí quyết gì đâu. Nói trả lời rất chân thật nha. Mà sao mọi người lại nhận định cậu mặt lạnh nhỉ? Nó thấy cậu ấm áp, ôn nhu mà. Giống như mấy anh chàng trong truyện ngôn tình luôn á- Hả? Thật á? Vậy sao hai người lại thành một đôi được. Bọn vẫn không tin hỏi tiếp- Thì cậu ấy thích tớ, tớ cũng thích cậu ấy vậy là yêu thôi. Nó nói- Xin nhận tụi này một lạyTiếng cười rôn rã của tụi nó vang khắp cả căn phòngBọn con trai cũng tò mò không kém. Nhưng mà Dương là một người ít nói, chỉ nói nhiều khi cạnh cô bạn gái của hắn nên chỉ trả lời ngắn gọn. Khi nghe xong câu trả lời của hắn thì mọi người như kiểu đều tỏa ra sát khí. Hắn sờ sờ mũi, hắn nói gì sai saoCòn một người nào đó lúc nãy giờ nhìn thấy cảnh này lòng đầy chua xót. Có lẽ từ đầu cậu đã thua rồi. Nhưng nhìn nụ cười hạnh phúc trên môi cô thì cậu cũng mãn nguyện rồi. "Chúc cậu hạnh phúc, người tớ thương" Minh Hoàng