Tác giả:

Cốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu…

Chương 127: Cẩu Lương

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Đêm đó Lâm An Nhi cô không tài nào ngủ được.Cô suy nghĩ mẫu thì quyết định mua vé máy bay mai trở lại thành phố Z.Anh nhớ cô, cô cũng nhớ anh, anh có thể vượt qua mấy trăm km để đến gặp cô một chút tại sao cô không thể về sớm hơn với anhSáng sớm hôm sau, lúc ăn sáng sáng cô có nói với bố mẹ rằng có việc nên phải quay lại thành phố Z trước.Bố mẹ cô cũng hơi buồn vì con gái mới trở về một ngày nhưng phải đi.Nhưng nghĩ nghĩ thì họ cũng sắp chuyển đến thành phố Z sẽ nhiều thời gian gặp con gái hơnNhìn con gái lên máy bay rồi, Lâm Thiên Minh mới quay sang nói với vợ "Con gái lớn không giữ được"Mẹ Lâm chỉ biết cười, chỉ cần con gái họ vui là được rồiLâm An Nhi trở lại thành phố Z lúc 5h chiều.Giờ này thường anh đi chơi bóng nên cô quyết định tới sân bóng gặp anh cho anh một bất ngờ.Vì lúc đi cô nói là sau năm ngày mới trở lại mà giờ mới ngày thứ baCô trở lại kí túc xá tắm rửa, thay một chiếc váy anh tặng rồi nhanh chóng đi đến sân bóng rổHôm nay cô không mang kính hay đội mũ nên các nam sinh nhìn thấy rõ mặt cô của.Họ trầm trò khen ngợi, nhưng mà người đẹp thì thường có chủ rồi nên họ chỉ nhìn ở đằng xa thôiLúc nhìn thấy Hàn Nhất Dương, anh đang đứng uống nước ở phía đối diện.Mắt anh đang hướng về mấy người đang chơi bóng nên không nhìn thấy côĐáng lẽ mấy nam sinh sẽ ồn ào lên khi thấy cô nhưng cô ra dấu im lặng, chầm chậm đi lại phía anhLúc thấy ánh quay lưng về phía mình cô mới lớn tiếng gọi "Anh"Giọng nói mềm mại, ngọt ngào này đã len lỏi vào trái tim anh.Anh đang đi thì khựng lại, giọng nói này là của cô mà.Chẳng lẽ anh nhớ cô quá nên nghe nhầm, lúc tối cô nói ba ngày nữa mới trở lại mà.Truyện mới cập nhậtAnh đang suy nghĩ thì bị một cái ôm ấm áp từ phía sau.Là cô, chắc chắn là cô, hơi ấm quen thuộc này không sai được.Anh quay lại ôm chặt lấy cô, cả sân bóng ồn ào lênMột lát sau, cô mới cố nói "Anh, em không thể nổi"Cô nói anh mới buông ra.Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn dắt cô lại phía dãy ghế.Anh nhìn cô hỏi "Chẳng phải em nói ba ngày nữa mới trở về sao?"Cô cười tít mắt:"Nhớ anh nên quay lại sớm"Nghe giọng nói mềm mại, ngọt ngào và có pha một tí làm nũng làm tim anh mềm nhũn, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy quaHai người ngồi cùng một chỗ, trai tài gái sắc, trời đất tạo nên một đôi, làm cho mấy người xung quanh nhìn không rời mắt.Hai người này sinh ra là để dành cho nhau"Em đói không?""Em không...!" Cô chưa nói hết thì hai tiếng "Ọt ọt" từ cái bụng nhỏ của cô vang lênMặt cô đỏ lên vì ngượng, da mặt cô mỏng lên nên dễ ngượng ngùng.Bây giờ cô thật muốn đào cái lỗ để chui vàoAnh cười nhìn cô.Bạn gái anh đáng yêu quá mức cho phép rồi"Ngồi đây đợi anh một lát anh đi thay đồ rồi quay lại dẫn em đi ăn nhé""Dạ"Sau khi anh đi thì nhóm bạn của anh lại trò chuyện với cô.Họ biết cô vì trên Facebook, Tiktok dạo gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh của cô.Vì là bạn anh nên cô cũng nói chuyện nhiệt tình.Mấy người bạn của anh rất vui tính nên mọi người nói chuyện rất vui vẻNói chuyện một lúc thì anh trở lại và dẫn cô đi ăn.Hai người nắm tay nhau suốt một đường

Đêm đó Lâm An Nhi cô không tài nào ngủ được.

Cô suy nghĩ mẫu thì quyết định mua vé máy bay mai trở lại thành phố Z.

Anh nhớ cô, cô cũng nhớ anh, anh có thể vượt qua mấy trăm km để đến gặp cô một chút tại sao cô không thể về sớm hơn với anh

Sáng sớm hôm sau, lúc ăn sáng sáng cô có nói với bố mẹ rằng có việc nên phải quay lại thành phố Z trước.

Bố mẹ cô cũng hơi buồn vì con gái mới trở về một ngày nhưng phải đi.

Nhưng nghĩ nghĩ thì họ cũng sắp chuyển đến thành phố Z sẽ nhiều thời gian gặp con gái hơn

Nhìn con gái lên máy bay rồi, Lâm Thiên Minh mới quay sang nói với vợ "Con gái lớn không giữ được"

Mẹ Lâm chỉ biết cười, chỉ cần con gái họ vui là được rồi

Lâm An Nhi trở lại thành phố Z lúc 5h chiều.

Giờ này thường anh đi chơi bóng nên cô quyết định tới sân bóng gặp anh cho anh một bất ngờ.

Vì lúc đi cô nói là sau năm ngày mới trở lại mà giờ mới ngày thứ ba

Cô trở lại kí túc xá tắm rửa, thay một chiếc váy anh tặng rồi nhanh chóng đi đến sân bóng rổ

Hôm nay cô không mang kính hay đội mũ nên các nam sinh nhìn thấy rõ mặt cô của.

Họ trầm trò khen ngợi, nhưng mà người đẹp thì thường có chủ rồi nên họ chỉ nhìn ở đằng xa thôi

Lúc nhìn thấy Hàn Nhất Dương, anh đang đứng uống nước ở phía đối diện.

Mắt anh đang hướng về mấy người đang chơi bóng nên không nhìn thấy cô

Đáng lẽ mấy nam sinh sẽ ồn ào lên khi thấy cô nhưng cô ra dấu im lặng, chầm chậm đi lại phía anh

Lúc thấy ánh quay lưng về phía mình cô mới lớn tiếng gọi "Anh"

Giọng nói mềm mại, ngọt ngào này đã len lỏi vào trái tim anh.

Anh đang đi thì khựng lại, giọng nói này là của cô mà.

Chẳng lẽ anh nhớ cô quá nên nghe nhầm, lúc tối cô nói ba ngày nữa mới trở lại mà.

Truyện mới cập nhật

Anh đang suy nghĩ thì bị một cái ôm ấm áp từ phía sau.

Là cô, chắc chắn là cô, hơi ấm quen thuộc này không sai được.

Anh quay lại ôm chặt lấy cô, cả sân bóng ồn ào lên

Một lát sau, cô mới cố nói "Anh, em không thể nổi"

Cô nói anh mới buông ra.

Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn dắt cô lại phía dãy ghế.

Anh nhìn cô hỏi "Chẳng phải em nói ba ngày nữa mới trở về sao?"

Cô cười tít mắt:"Nhớ anh nên quay lại sớm"

Nghe giọng nói mềm mại, ngọt ngào và có pha một tí làm nũng làm tim anh mềm nhũn, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua

Hai người ngồi cùng một chỗ, trai tài gái sắc, trời đất tạo nên một đôi, làm cho mấy người xung quanh nhìn không rời mắt.

Hai người này sinh ra là để dành cho nhau

"Em đói không?"

"Em không...!" Cô chưa nói hết thì hai tiếng "Ọt ọt" từ cái bụng nhỏ của cô vang lên

Mặt cô đỏ lên vì ngượng, da mặt cô mỏng lên nên dễ ngượng ngùng.

Bây giờ cô thật muốn đào cái lỗ để chui vào

Anh cười nhìn cô.

Bạn gái anh đáng yêu quá mức cho phép rồi

"Ngồi đây đợi anh một lát anh đi thay đồ rồi quay lại dẫn em đi ăn nhé"

"Dạ"

Sau khi anh đi thì nhóm bạn của anh lại trò chuyện với cô.

Họ biết cô vì trên Facebook, Tiktok dạo gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh của cô.

Vì là bạn anh nên cô cũng nói chuyện nhiệt tình.

Mấy người bạn của anh rất vui tính nên mọi người nói chuyện rất vui vẻ

Nói chuyện một lúc thì anh trở lại và dẫn cô đi ăn.

Hai người nắm tay nhau suốt một đường

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Đêm đó Lâm An Nhi cô không tài nào ngủ được.Cô suy nghĩ mẫu thì quyết định mua vé máy bay mai trở lại thành phố Z.Anh nhớ cô, cô cũng nhớ anh, anh có thể vượt qua mấy trăm km để đến gặp cô một chút tại sao cô không thể về sớm hơn với anhSáng sớm hôm sau, lúc ăn sáng sáng cô có nói với bố mẹ rằng có việc nên phải quay lại thành phố Z trước.Bố mẹ cô cũng hơi buồn vì con gái mới trở về một ngày nhưng phải đi.Nhưng nghĩ nghĩ thì họ cũng sắp chuyển đến thành phố Z sẽ nhiều thời gian gặp con gái hơnNhìn con gái lên máy bay rồi, Lâm Thiên Minh mới quay sang nói với vợ "Con gái lớn không giữ được"Mẹ Lâm chỉ biết cười, chỉ cần con gái họ vui là được rồiLâm An Nhi trở lại thành phố Z lúc 5h chiều.Giờ này thường anh đi chơi bóng nên cô quyết định tới sân bóng gặp anh cho anh một bất ngờ.Vì lúc đi cô nói là sau năm ngày mới trở lại mà giờ mới ngày thứ baCô trở lại kí túc xá tắm rửa, thay một chiếc váy anh tặng rồi nhanh chóng đi đến sân bóng rổHôm nay cô không mang kính hay đội mũ nên các nam sinh nhìn thấy rõ mặt cô của.Họ trầm trò khen ngợi, nhưng mà người đẹp thì thường có chủ rồi nên họ chỉ nhìn ở đằng xa thôiLúc nhìn thấy Hàn Nhất Dương, anh đang đứng uống nước ở phía đối diện.Mắt anh đang hướng về mấy người đang chơi bóng nên không nhìn thấy côĐáng lẽ mấy nam sinh sẽ ồn ào lên khi thấy cô nhưng cô ra dấu im lặng, chầm chậm đi lại phía anhLúc thấy ánh quay lưng về phía mình cô mới lớn tiếng gọi "Anh"Giọng nói mềm mại, ngọt ngào này đã len lỏi vào trái tim anh.Anh đang đi thì khựng lại, giọng nói này là của cô mà.Chẳng lẽ anh nhớ cô quá nên nghe nhầm, lúc tối cô nói ba ngày nữa mới trở lại mà.Truyện mới cập nhậtAnh đang suy nghĩ thì bị một cái ôm ấm áp từ phía sau.Là cô, chắc chắn là cô, hơi ấm quen thuộc này không sai được.Anh quay lại ôm chặt lấy cô, cả sân bóng ồn ào lênMột lát sau, cô mới cố nói "Anh, em không thể nổi"Cô nói anh mới buông ra.Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn dắt cô lại phía dãy ghế.Anh nhìn cô hỏi "Chẳng phải em nói ba ngày nữa mới trở về sao?"Cô cười tít mắt:"Nhớ anh nên quay lại sớm"Nghe giọng nói mềm mại, ngọt ngào và có pha một tí làm nũng làm tim anh mềm nhũn, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy quaHai người ngồi cùng một chỗ, trai tài gái sắc, trời đất tạo nên một đôi, làm cho mấy người xung quanh nhìn không rời mắt.Hai người này sinh ra là để dành cho nhau"Em đói không?""Em không...!" Cô chưa nói hết thì hai tiếng "Ọt ọt" từ cái bụng nhỏ của cô vang lênMặt cô đỏ lên vì ngượng, da mặt cô mỏng lên nên dễ ngượng ngùng.Bây giờ cô thật muốn đào cái lỗ để chui vàoAnh cười nhìn cô.Bạn gái anh đáng yêu quá mức cho phép rồi"Ngồi đây đợi anh một lát anh đi thay đồ rồi quay lại dẫn em đi ăn nhé""Dạ"Sau khi anh đi thì nhóm bạn của anh lại trò chuyện với cô.Họ biết cô vì trên Facebook, Tiktok dạo gần đây xuất hiện nhiều hình ảnh của cô.Vì là bạn anh nên cô cũng nói chuyện nhiệt tình.Mấy người bạn của anh rất vui tính nên mọi người nói chuyện rất vui vẻNói chuyện một lúc thì anh trở lại và dẫn cô đi ăn.Hai người nắm tay nhau suốt một đường

Chương 127: Cẩu Lương