*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.…
Chương 375
Mở Mắt Thấy Thần TàiTác giả: Lạc XoongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.… Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay**********Chương 375: Tìm Trần Hạo xin giúp đỡCó một con vịt xoè ra hai cái cánh“Người này là sai? Sao lại mất lịch sự vậy? Khôngbiết quy củ gì cả.”“Đúng thế, cửa nhà tổng giám đốc Chu mà cậu tamuốn vào là vào được à? Không thấy chúng ta đềuđang xếp hàng chờ sao?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrong khoảng thời gian ngắn, không ít người đềuxì xào bàn tán. Hồ Tuệ Mẫn và Từ Dương Dương cũngđang chð xem trò cười của Trần Hạo . Ố Thục Xuyên,thế lực của Chu Minh rất lớn, hơn nữa con người ông tarất coi trọng quy tắc, một khi có người vượt rào thì sẽbị cho biết mặt.Trần Hạo vừa gõ cửa, một quản gia mở cửa ra.“Thằng nhóc này chỡ chết đi!”“Nghĩ rằng chuyện gì cũng có thể giành trướcđược sao? Ha hai!”“Còn trẻ đã thích thể hiện, chắc chắn sẽ không cóCó một con vịt xoè ra hai cái cánhtiền đồ!”Đám người nhao nhao cười nhạo.“Cậu… Cậu Trần ! Là cậu đấy à?” Quản gia kinhngạc nói, sau đó khẽ khom người chào.“Ừ. Tôi thấy các ông có vẻ bận nên đứng bênCó một con vịt xoè ra hai cái cánhngoài chờ một lát.“ Trần Hạo cười khổ.“Vâng vâng vâng, mời Cậu Trầnvào trong.” Quảngia vội mời Trần Hạo đi vào.Nếu nói Trần Hạo không phải là khách quý thìCó một con vịt xoè ra hai cái cánhtrên đời này sẽ chẳng có khách quý nào.“Cái gì?!”Cảnh tượng này khiến đám người bên ngoài đều cả kinh.“Đây là cậu chủ nhà nào vậy? Cậu Trần ? Chưatừng nghe nói, nhưng chưa bao gið thấy quản gia Mạccung kính như thế.”“Đúng vậy, rốt cuộc thân phận của cậu ta là gì?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhMọi người đều kinh ngạc, ngay cả Hồ Huệ Mẫncũng khó tin há hốc mồm, tim đập thình thịch, thậmchí khiến cô ta hoảng sợ sẽ gặp phải điều mình khôngmong muốn nhất.Đúng thế, từ hồi cấp 3 cho tới bây giờ, Hồ HuệMẫn vẫn luôn khinh thường Trần Hạo . Mặc dù hồi cấp3, Trần Hạo vẫn luôn chăm chỉ học hành, song HồTuệ Mẫn lại biết cậu sẽ không có tiền đồ gì lớn lao.Trong cuộc sống, mọi người đều biết Hồ Huệ Mẫnnhanh mồm nhanh miệng, đôi lúc nói chuyện quáthẳng thắn sẽ xúc phạm người khá, nói trắng ra gì HồTuệ Mẫn vẫn luôn có cảm giác thượng đẳng trong giớicủa cô ta. Ví dụ như ở trước mặt Thẩm Quân Văn,Vương Kiện, Hồ Tuệ Mẫn nói chuyện nhỏ nhẹ biếtchừng nào. Nhưng cô ta lại rất khinh thường Trần Hạo .Có một con vịt xoè ra hai cái cánhBây giờ thì sao? Cô ta phát hiện người mình khinhthường lại rất giàu có, khác hẳn trước kia, còn giàu hơncả mình. Hồ Tuệ Mẫn thật sự rất khó chấp nhận. Cô tatự thuyết phục mình rằng có lẽ Trần Hạo trúng sổ xốnên mới giàu lên, không được mấy năm số tiền đó sẽbị xài hết. Hơn nữa cho dù Trần Hạo giàu có thì cũngvô ích, bởi vì cậu ta không có mạng lưới quan hệ. Ở xãhội hiện đại này, mạng lưới qua hệ còn quan trọng hơncả tiền bạc. Do đó Hồ Tuệ Mẫn mới lấy lại cân bằngtrong lòng. Nhưng bây giờ cô ta đến tìm tổng giámđốc Chu phải đứng chờ, còn Trần Hạo lại có thể qualại tự do, có lẽ quan hệ giữa Trần Hạo và tổng giámđốc Chu không đơn giản chút nào.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Không ngờ Trần Hạo lại quen biết với tổng giámđốc Chu” Từ Dương Dương sốt ruột vô cùng, nhưngvẫn không có cách nào. Không ai giúp mình, hy vọngduy nhất là tổng giám đốc Chu, hơn nữa chưa chắcông ta đã chịu giúp mình giải quyết chuyện này.“Tuệ Mẫn, hay là em gọi điện thoại cho Trần Hạođi, có cậu ta nói đỡ thì chuyện lần này sẽ dễ làm hơn.”Thẩm Quân Văn nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Em á?” Hồ Tuệ Mẫn cảm thấy mặt nóng rát như bị ăn tát.“Đúng đấy Huệ Mẫn, dù gì cậu ta cũng từng thíchem, hai người còn là bạn học, em nói sẽ có ích hơn làbọn anh. Không thì cho dù chúng ta xếp hàng chờ đếnchiều cũng chưa chắc đã thấy tổng giám đốc Chu”Thẩm Quân Văn sốt ruột nói.“Đúng đấy Tuệ Mẫn, chị đi van xin Trần Hạo đi,chắc chắn cậu ta sẽ giúp đỡ.” Từ Dương Dương cũngCó một con vịt xoè ra hai cái cánhchịu thua.Hồ Tuệ Mẫn rối rắm một lát, sau đó nói: “Thực raem với cậu ta không thân nhau, cho dù nhð vả thì chưachắc cậu ta sẽ giúp đỡ. Để em thử xem” Sau đó cầmđiện thoại ra gọi cho Trần Hạo .Đương nhiên bất cứ ai cần nhờ vả một người màmình từng khinh thường, hơn nữa từng xúc phạm nhiềulần thì cũng sẽ cảm thấy ngượng nghịu. Nhưng chuyệnnày lại thực sự cần được Trần Hạo giúp đỡ.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrần Hạo không ngờ một kẻ ngạo mạn như HồTuệ Mẫn lại gọi điện thoại cho mình, không khỏi cười khổ.“Chuyện gì?” Trần Hạo hỏi.“Trần Hạo , cậu… Cậu có quen với tổng giám đốcChu không?” Hồ Tuệ Mẫn nói lí nhí.“Quen, có việc gì nói đi.” Trần Hạo thản nhiên nói.“Nếu cậu quen, cậu cũng biết đấy, chúng tôi gặpphiền phức rất lớn, mong cậu có thể giúp chúng tôiCó một con vịt xoè ra hai cái cánhđược gặp tổng giám đốc Chu.” Hồ Tuệ Mẫn đỏ mặt nói.“Giúp thì cũng không thành vấn đề. Nhưng tôi cóthể đạt được ích lợi gì? Tại sao tôi lại phải giúp cô?”Trần Hạo cười hỏi.“Tôi…”“Thế này đi, cô với Từ Dương Dương vào đây nóichuyện đi, chỉ được hai người thôi.” Trần Hạo nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Được rồi”Sau đó Trần Hạo cúp máy. Mà nhóm Từ DươngDương cũng nghe thấy cuộc điện thoại này.“Chị Huệ Mẫn, chị đoán Trần Hạo kêu hai chúngta vào đó làm gì? Chị cũng biết đấy, em từng đánhnhau với cậu ta, cãi nhau vô số lần, em thực sự lo lắngcậu ta kêu em vào để… Dường như nghĩ tới chuyện gì,Từ Dương Dương không khỏi đỏ mặt quay đầu sangchỗ khác.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Cậu ta dám… Tôi không tin cậu ta có thể làm gì.Tôi biết cậu ta, chờ vào nhà, tôi nói chuyện với cậu talà được, cô đi theo sau tôi đi!”Hồ Tuệ Mẫn thầm nghĩ, không phải Trần Hạo cóbản lĩnh sao? Nhưng nếu tôi không sợ thì cậu còn làmCó một con vịt xoè ra hai cái cánhgì được tôi?Sau đó dưới sự dẫn dắt của quản gia, Hồ HuệMẫn và Từ Dương Dương vào biệt thự.Biệt thự của tổng giám đốc Chu rất rộng lớn, chỉriêng người hầu dưới lầu đã có đến mười mấy ngưỡi.quản gia dẫn họ vào một phòng họp lớn trên tầngCó một con vịt xoè ra hai cái cánhhai.“Cậu Trần ở bên trong” Người hầu cung kính nói.“Vâng, cảm ơn.” Hồ Tuệ Mẫn khẩn trương mở cửavào phòng, sau đó thấy người trong phòng họp này rấtđông, đa số đều là người trung niên cùng với thư kýcủa họ, tổng cộng khoảng ba bốn mươi người. Hơnnữa những người trung niên này đều là nhân vật tầmcỡ ở Thục Xuyên. Ngay cả Hồ Tuệ Mẫn cũng từngthấy họ trên báo chí nên có biết tên mấy người, huốngchỉ Từ Dương Dương là người bản xứ, biết rõ nhữngngười này đều là ông lớn trong vùng.Hai người đều rất khẩn trương, sau đó lại thấyTrần Hạo ngồi trên ghế đầu trong phòng họp, còntổng giám đốc Chu thì ngồi bên cạnh Trần Hạo .Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Mọi người ra ngoài trước đi, tôi trò chuyện với họmột lát. Tổng giám đốc Chu, lát nữa ông bận việc xongthì cũng lại đây đi. Trần Hạo nói.“Vâng, thưa cậu Trần .” Đoàn người đồng loạt đứngdậy, đồng thanh kêu. Cảnh tượng này khiến Hồ HuệMẫn và Từ Dương Dương hoảng sợ.Sau khi mọi người đã rời đi hết, Hồ Tuệ Mẫn và TừDương Dương mới hoàn hồn. Trần Hạo cười nhìn họ:“Ngồi đi, đứng đó làm gì?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Trần Hạo , sao… họ lại đều gọi cậu là cậu Trần vậy?” Hồ Tuệ Mẫn nuốt nước miếng, khó tin hỏi.
Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay
**********
Chương 375: Tìm Trần Hạo xin giúp đỡ
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Người này là sai? Sao lại mất lịch sự vậy? Không
biết quy củ gì cả.”
“Đúng thế, cửa nhà tổng giám đốc Chu mà cậu ta
muốn vào là vào được à? Không thấy chúng ta đều
đang xếp hàng chờ sao?”
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
Trong khoảng thời gian ngắn, không ít người đều
xì xào bàn tán. Hồ Tuệ Mẫn và Từ Dương Dương cũng
đang chð xem trò cười của Trần Hạo . Ố Thục Xuyên,
thế lực của Chu Minh rất lớn, hơn nữa con người ông ta
rất coi trọng quy tắc, một khi có người vượt rào thì sẽ
bị cho biết mặt.
Trần Hạo vừa gõ cửa, một quản gia mở cửa ra.
“Thằng nhóc này chỡ chết đi!”
“Nghĩ rằng chuyện gì cũng có thể giành trước
được sao? Ha hai!”
“Còn trẻ đã thích thể hiện, chắc chắn sẽ không có
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
tiền đồ!”
Đám người nhao nhao cười nhạo.
“Cậu… Cậu Trần ! Là cậu đấy à?” Quản gia kinh
ngạc nói, sau đó khẽ khom người chào.
“Ừ. Tôi thấy các ông có vẻ bận nên đứng bên
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
ngoài chờ một lát.“ Trần Hạo cười khổ.
“Vâng vâng vâng, mời Cậu Trầnvào trong.” Quản
gia vội mời Trần Hạo đi vào.
Nếu nói Trần Hạo không phải là khách quý thì
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
trên đời này sẽ chẳng có khách quý nào.
“Cái gì?!”
Cảnh tượng này khiến đám người bên ngoài đều cả kinh.
“Đây là cậu chủ nhà nào vậy? Cậu Trần ? Chưa
từng nghe nói, nhưng chưa bao gið thấy quản gia Mạc
cung kính như thế.”
“Đúng vậy, rốt cuộc thân phận của cậu ta là gì?”
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
Mọi người đều kinh ngạc, ngay cả Hồ Huệ Mẫn
cũng khó tin há hốc mồm, tim đập thình thịch, thậm
chí khiến cô ta hoảng sợ sẽ gặp phải điều mình không
mong muốn nhất.
Đúng thế, từ hồi cấp 3 cho tới bây giờ, Hồ Huệ
Mẫn vẫn luôn khinh thường Trần Hạo . Mặc dù hồi cấp
3, Trần Hạo vẫn luôn chăm chỉ học hành, song Hồ
Tuệ Mẫn lại biết cậu sẽ không có tiền đồ gì lớn lao.
Trong cuộc sống, mọi người đều biết Hồ Huệ Mẫn
nhanh mồm nhanh miệng, đôi lúc nói chuyện quá
thẳng thắn sẽ xúc phạm người khá, nói trắng ra gì Hồ
Tuệ Mẫn vẫn luôn có cảm giác thượng đẳng trong giới
của cô ta. Ví dụ như ở trước mặt Thẩm Quân Văn,
Vương Kiện, Hồ Tuệ Mẫn nói chuyện nhỏ nhẹ biết
chừng nào. Nhưng cô ta lại rất khinh thường Trần Hạo .
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
Bây giờ thì sao? Cô ta phát hiện người mình khinh
thường lại rất giàu có, khác hẳn trước kia, còn giàu hơn
cả mình. Hồ Tuệ Mẫn thật sự rất khó chấp nhận. Cô ta
tự thuyết phục mình rằng có lẽ Trần Hạo trúng sổ xố
nên mới giàu lên, không được mấy năm số tiền đó sẽ
bị xài hết. Hơn nữa cho dù Trần Hạo giàu có thì cũng
vô ích, bởi vì cậu ta không có mạng lưới quan hệ. Ở xã
hội hiện đại này, mạng lưới qua hệ còn quan trọng hơn
cả tiền bạc. Do đó Hồ Tuệ Mẫn mới lấy lại cân bằng
trong lòng. Nhưng bây giờ cô ta đến tìm tổng giám
đốc Chu phải đứng chờ, còn Trần Hạo lại có thể qua
lại tự do, có lẽ quan hệ giữa Trần Hạo và tổng giám
đốc Chu không đơn giản chút nào.
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Không ngờ Trần Hạo lại quen biết với tổng giám
đốc Chu” Từ Dương Dương sốt ruột vô cùng, nhưng
vẫn không có cách nào. Không ai giúp mình, hy vọng
duy nhất là tổng giám đốc Chu, hơn nữa chưa chắc
ông ta đã chịu giúp mình giải quyết chuyện này.
“Tuệ Mẫn, hay là em gọi điện thoại cho Trần Hạo
đi, có cậu ta nói đỡ thì chuyện lần này sẽ dễ làm hơn.”
Thẩm Quân Văn nói.
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Em á?” Hồ Tuệ Mẫn cảm thấy mặt nóng rát như bị ăn tát.
“Đúng đấy Huệ Mẫn, dù gì cậu ta cũng từng thích
em, hai người còn là bạn học, em nói sẽ có ích hơn là
bọn anh. Không thì cho dù chúng ta xếp hàng chờ đến
chiều cũng chưa chắc đã thấy tổng giám đốc Chu”
Thẩm Quân Văn sốt ruột nói.
“Đúng đấy Tuệ Mẫn, chị đi van xin Trần Hạo đi,
chắc chắn cậu ta sẽ giúp đỡ.” Từ Dương Dương cũng
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
chịu thua.
Hồ Tuệ Mẫn rối rắm một lát, sau đó nói: “Thực ra
em với cậu ta không thân nhau, cho dù nhð vả thì chưa
chắc cậu ta sẽ giúp đỡ. Để em thử xem” Sau đó cầm
điện thoại ra gọi cho Trần Hạo .
Đương nhiên bất cứ ai cần nhờ vả một người mà
mình từng khinh thường, hơn nữa từng xúc phạm nhiều
lần thì cũng sẽ cảm thấy ngượng nghịu. Nhưng chuyện
này lại thực sự cần được Trần Hạo giúp đỡ.
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
Trần Hạo không ngờ một kẻ ngạo mạn như Hồ
Tuệ Mẫn lại gọi điện thoại cho mình, không khỏi cười khổ.
“Chuyện gì?” Trần Hạo hỏi.
“Trần Hạo , cậu… Cậu có quen với tổng giám đốc
Chu không?” Hồ Tuệ Mẫn nói lí nhí.
“Quen, có việc gì nói đi.” Trần Hạo thản nhiên nói.
“Nếu cậu quen, cậu cũng biết đấy, chúng tôi gặp
phiền phức rất lớn, mong cậu có thể giúp chúng tôi
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
được gặp tổng giám đốc Chu.” Hồ Tuệ Mẫn đỏ mặt nói.
“Giúp thì cũng không thành vấn đề. Nhưng tôi có
thể đạt được ích lợi gì? Tại sao tôi lại phải giúp cô?”
Trần Hạo cười hỏi.
“Tôi…”
“Thế này đi, cô với Từ Dương Dương vào đây nói
chuyện đi, chỉ được hai người thôi.” Trần Hạo nói.
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Được rồi”
Sau đó Trần Hạo cúp máy. Mà nhóm Từ Dương
Dương cũng nghe thấy cuộc điện thoại này.
“Chị Huệ Mẫn, chị đoán Trần Hạo kêu hai chúng
ta vào đó làm gì? Chị cũng biết đấy, em từng đánh
nhau với cậu ta, cãi nhau vô số lần, em thực sự lo lắng
cậu ta kêu em vào để… Dường như nghĩ tới chuyện gì,
Từ Dương Dương không khỏi đỏ mặt quay đầu sang
chỗ khác.
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Cậu ta dám… Tôi không tin cậu ta có thể làm gì.
Tôi biết cậu ta, chờ vào nhà, tôi nói chuyện với cậu ta
là được, cô đi theo sau tôi đi!”
Hồ Tuệ Mẫn thầm nghĩ, không phải Trần Hạo có
bản lĩnh sao? Nhưng nếu tôi không sợ thì cậu còn làm
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
gì được tôi?
Sau đó dưới sự dẫn dắt của quản gia, Hồ Huệ
Mẫn và Từ Dương Dương vào biệt thự.
Biệt thự của tổng giám đốc Chu rất rộng lớn, chỉ
riêng người hầu dưới lầu đã có đến mười mấy ngưỡi.
quản gia dẫn họ vào một phòng họp lớn trên tầng
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
hai.
“Cậu Trần ở bên trong” Người hầu cung kính nói.
“Vâng, cảm ơn.” Hồ Tuệ Mẫn khẩn trương mở cửa
vào phòng, sau đó thấy người trong phòng họp này rất
đông, đa số đều là người trung niên cùng với thư ký
của họ, tổng cộng khoảng ba bốn mươi người. Hơn
nữa những người trung niên này đều là nhân vật tầm
cỡ ở Thục Xuyên. Ngay cả Hồ Tuệ Mẫn cũng từng
thấy họ trên báo chí nên có biết tên mấy người, huống
chỉ Từ Dương Dương là người bản xứ, biết rõ những
người này đều là ông lớn trong vùng.
Hai người đều rất khẩn trương, sau đó lại thấy
Trần Hạo ngồi trên ghế đầu trong phòng họp, còn
tổng giám đốc Chu thì ngồi bên cạnh Trần Hạo .
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Mọi người ra ngoài trước đi, tôi trò chuyện với họ
một lát. Tổng giám đốc Chu, lát nữa ông bận việc xong
thì cũng lại đây đi. Trần Hạo nói.
“Vâng, thưa cậu Trần .” Đoàn người đồng loạt đứng
dậy, đồng thanh kêu. Cảnh tượng này khiến Hồ Huệ
Mẫn và Từ Dương Dương hoảng sợ.
Sau khi mọi người đã rời đi hết, Hồ Tuệ Mẫn và Từ
Dương Dương mới hoàn hồn. Trần Hạo cười nhìn họ:
“Ngồi đi, đứng đó làm gì?”
Có một con vịt xoè ra hai cái cánh
“Trần Hạo , sao… họ lại đều gọi cậu là cậu Trần
vậy?” Hồ Tuệ Mẫn nuốt nước miếng, khó tin hỏi.
Mở Mắt Thấy Thần TàiTác giả: Lạc XoongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.… Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay**********Chương 375: Tìm Trần Hạo xin giúp đỡCó một con vịt xoè ra hai cái cánh“Người này là sai? Sao lại mất lịch sự vậy? Khôngbiết quy củ gì cả.”“Đúng thế, cửa nhà tổng giám đốc Chu mà cậu tamuốn vào là vào được à? Không thấy chúng ta đềuđang xếp hàng chờ sao?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrong khoảng thời gian ngắn, không ít người đềuxì xào bàn tán. Hồ Tuệ Mẫn và Từ Dương Dương cũngđang chð xem trò cười của Trần Hạo . Ố Thục Xuyên,thế lực của Chu Minh rất lớn, hơn nữa con người ông tarất coi trọng quy tắc, một khi có người vượt rào thì sẽbị cho biết mặt.Trần Hạo vừa gõ cửa, một quản gia mở cửa ra.“Thằng nhóc này chỡ chết đi!”“Nghĩ rằng chuyện gì cũng có thể giành trướcđược sao? Ha hai!”“Còn trẻ đã thích thể hiện, chắc chắn sẽ không cóCó một con vịt xoè ra hai cái cánhtiền đồ!”Đám người nhao nhao cười nhạo.“Cậu… Cậu Trần ! Là cậu đấy à?” Quản gia kinhngạc nói, sau đó khẽ khom người chào.“Ừ. Tôi thấy các ông có vẻ bận nên đứng bênCó một con vịt xoè ra hai cái cánhngoài chờ một lát.“ Trần Hạo cười khổ.“Vâng vâng vâng, mời Cậu Trầnvào trong.” Quảngia vội mời Trần Hạo đi vào.Nếu nói Trần Hạo không phải là khách quý thìCó một con vịt xoè ra hai cái cánhtrên đời này sẽ chẳng có khách quý nào.“Cái gì?!”Cảnh tượng này khiến đám người bên ngoài đều cả kinh.“Đây là cậu chủ nhà nào vậy? Cậu Trần ? Chưatừng nghe nói, nhưng chưa bao gið thấy quản gia Mạccung kính như thế.”“Đúng vậy, rốt cuộc thân phận của cậu ta là gì?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhMọi người đều kinh ngạc, ngay cả Hồ Huệ Mẫncũng khó tin há hốc mồm, tim đập thình thịch, thậmchí khiến cô ta hoảng sợ sẽ gặp phải điều mình khôngmong muốn nhất.Đúng thế, từ hồi cấp 3 cho tới bây giờ, Hồ HuệMẫn vẫn luôn khinh thường Trần Hạo . Mặc dù hồi cấp3, Trần Hạo vẫn luôn chăm chỉ học hành, song HồTuệ Mẫn lại biết cậu sẽ không có tiền đồ gì lớn lao.Trong cuộc sống, mọi người đều biết Hồ Huệ Mẫnnhanh mồm nhanh miệng, đôi lúc nói chuyện quáthẳng thắn sẽ xúc phạm người khá, nói trắng ra gì HồTuệ Mẫn vẫn luôn có cảm giác thượng đẳng trong giớicủa cô ta. Ví dụ như ở trước mặt Thẩm Quân Văn,Vương Kiện, Hồ Tuệ Mẫn nói chuyện nhỏ nhẹ biếtchừng nào. Nhưng cô ta lại rất khinh thường Trần Hạo .Có một con vịt xoè ra hai cái cánhBây giờ thì sao? Cô ta phát hiện người mình khinhthường lại rất giàu có, khác hẳn trước kia, còn giàu hơncả mình. Hồ Tuệ Mẫn thật sự rất khó chấp nhận. Cô tatự thuyết phục mình rằng có lẽ Trần Hạo trúng sổ xốnên mới giàu lên, không được mấy năm số tiền đó sẽbị xài hết. Hơn nữa cho dù Trần Hạo giàu có thì cũngvô ích, bởi vì cậu ta không có mạng lưới quan hệ. Ở xãhội hiện đại này, mạng lưới qua hệ còn quan trọng hơncả tiền bạc. Do đó Hồ Tuệ Mẫn mới lấy lại cân bằngtrong lòng. Nhưng bây giờ cô ta đến tìm tổng giámđốc Chu phải đứng chờ, còn Trần Hạo lại có thể qualại tự do, có lẽ quan hệ giữa Trần Hạo và tổng giámđốc Chu không đơn giản chút nào.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Không ngờ Trần Hạo lại quen biết với tổng giámđốc Chu” Từ Dương Dương sốt ruột vô cùng, nhưngvẫn không có cách nào. Không ai giúp mình, hy vọngduy nhất là tổng giám đốc Chu, hơn nữa chưa chắcông ta đã chịu giúp mình giải quyết chuyện này.“Tuệ Mẫn, hay là em gọi điện thoại cho Trần Hạođi, có cậu ta nói đỡ thì chuyện lần này sẽ dễ làm hơn.”Thẩm Quân Văn nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Em á?” Hồ Tuệ Mẫn cảm thấy mặt nóng rát như bị ăn tát.“Đúng đấy Huệ Mẫn, dù gì cậu ta cũng từng thíchem, hai người còn là bạn học, em nói sẽ có ích hơn làbọn anh. Không thì cho dù chúng ta xếp hàng chờ đếnchiều cũng chưa chắc đã thấy tổng giám đốc Chu”Thẩm Quân Văn sốt ruột nói.“Đúng đấy Tuệ Mẫn, chị đi van xin Trần Hạo đi,chắc chắn cậu ta sẽ giúp đỡ.” Từ Dương Dương cũngCó một con vịt xoè ra hai cái cánhchịu thua.Hồ Tuệ Mẫn rối rắm một lát, sau đó nói: “Thực raem với cậu ta không thân nhau, cho dù nhð vả thì chưachắc cậu ta sẽ giúp đỡ. Để em thử xem” Sau đó cầmđiện thoại ra gọi cho Trần Hạo .Đương nhiên bất cứ ai cần nhờ vả một người màmình từng khinh thường, hơn nữa từng xúc phạm nhiềulần thì cũng sẽ cảm thấy ngượng nghịu. Nhưng chuyệnnày lại thực sự cần được Trần Hạo giúp đỡ.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrần Hạo không ngờ một kẻ ngạo mạn như HồTuệ Mẫn lại gọi điện thoại cho mình, không khỏi cười khổ.“Chuyện gì?” Trần Hạo hỏi.“Trần Hạo , cậu… Cậu có quen với tổng giám đốcChu không?” Hồ Tuệ Mẫn nói lí nhí.“Quen, có việc gì nói đi.” Trần Hạo thản nhiên nói.“Nếu cậu quen, cậu cũng biết đấy, chúng tôi gặpphiền phức rất lớn, mong cậu có thể giúp chúng tôiCó một con vịt xoè ra hai cái cánhđược gặp tổng giám đốc Chu.” Hồ Tuệ Mẫn đỏ mặt nói.“Giúp thì cũng không thành vấn đề. Nhưng tôi cóthể đạt được ích lợi gì? Tại sao tôi lại phải giúp cô?”Trần Hạo cười hỏi.“Tôi…”“Thế này đi, cô với Từ Dương Dương vào đây nóichuyện đi, chỉ được hai người thôi.” Trần Hạo nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Được rồi”Sau đó Trần Hạo cúp máy. Mà nhóm Từ DươngDương cũng nghe thấy cuộc điện thoại này.“Chị Huệ Mẫn, chị đoán Trần Hạo kêu hai chúngta vào đó làm gì? Chị cũng biết đấy, em từng đánhnhau với cậu ta, cãi nhau vô số lần, em thực sự lo lắngcậu ta kêu em vào để… Dường như nghĩ tới chuyện gì,Từ Dương Dương không khỏi đỏ mặt quay đầu sangchỗ khác.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Cậu ta dám… Tôi không tin cậu ta có thể làm gì.Tôi biết cậu ta, chờ vào nhà, tôi nói chuyện với cậu talà được, cô đi theo sau tôi đi!”Hồ Tuệ Mẫn thầm nghĩ, không phải Trần Hạo cóbản lĩnh sao? Nhưng nếu tôi không sợ thì cậu còn làmCó một con vịt xoè ra hai cái cánhgì được tôi?Sau đó dưới sự dẫn dắt của quản gia, Hồ HuệMẫn và Từ Dương Dương vào biệt thự.Biệt thự của tổng giám đốc Chu rất rộng lớn, chỉriêng người hầu dưới lầu đã có đến mười mấy ngưỡi.quản gia dẫn họ vào một phòng họp lớn trên tầngCó một con vịt xoè ra hai cái cánhhai.“Cậu Trần ở bên trong” Người hầu cung kính nói.“Vâng, cảm ơn.” Hồ Tuệ Mẫn khẩn trương mở cửavào phòng, sau đó thấy người trong phòng họp này rấtđông, đa số đều là người trung niên cùng với thư kýcủa họ, tổng cộng khoảng ba bốn mươi người. Hơnnữa những người trung niên này đều là nhân vật tầmcỡ ở Thục Xuyên. Ngay cả Hồ Tuệ Mẫn cũng từngthấy họ trên báo chí nên có biết tên mấy người, huốngchỉ Từ Dương Dương là người bản xứ, biết rõ nhữngngười này đều là ông lớn trong vùng.Hai người đều rất khẩn trương, sau đó lại thấyTrần Hạo ngồi trên ghế đầu trong phòng họp, còntổng giám đốc Chu thì ngồi bên cạnh Trần Hạo .Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Mọi người ra ngoài trước đi, tôi trò chuyện với họmột lát. Tổng giám đốc Chu, lát nữa ông bận việc xongthì cũng lại đây đi. Trần Hạo nói.“Vâng, thưa cậu Trần .” Đoàn người đồng loạt đứngdậy, đồng thanh kêu. Cảnh tượng này khiến Hồ HuệMẫn và Từ Dương Dương hoảng sợ.Sau khi mọi người đã rời đi hết, Hồ Tuệ Mẫn và TừDương Dương mới hoàn hồn. Trần Hạo cười nhìn họ:“Ngồi đi, đứng đó làm gì?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Trần Hạo , sao… họ lại đều gọi cậu là cậu Trần vậy?” Hồ Tuệ Mẫn nuốt nước miếng, khó tin hỏi.