Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.…

Chương 377

Mở Mắt Thấy Thần TàiTác giả: Lạc XoongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.… Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay**********Chương 377: Cặp lại Vương VănCó một con vịt xoè ra hai cái cánh“Ông ta nói trước khi chúng ta tìm đến thì cũngtừng có một nhóm người đến hỏi ông ta về chuyện haimươi năm trước, cùng với tung tích của quản gia đó.”Chu Minh nói.Trần Hạo  khó hiểu, sẽ là ai nhỉ? Cậu còn tưởng bachỉ kêu mình tìm một người mà thôi, không ngð chuyệnnày lại phức tạp đến thế. Nhưng Trần Hạo  không suynghĩ quá nhiều, nghĩ nhiều cũng vô ích. Việc cần làmbây giờ là phải mau chóng tìm được người hầu kia.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrần Hạo  lập tức lên kế hoạch chuẩn bị đếnhuyện Hồng vào hôm nay, đồng thời gọi điện thoại kêuThiên Long Địa Hổ mau dẫn người đến đó. Đồng thờigroup chat của lớp có tin nhắn vang lên, là đạo viêngửi đến. Trần Hạo  lấy điện thoại ra xem.Đồng thời, trong một chiếc siêu xe.“Cô chủ, mặc dù chúng tôi còn chưa tìm thấy tungtích của cô cả, nhưng cuối cùng nhận được một manhmối quan trọng, đó là tung tích của cô Hà, người hầutrước kia của cô cả. Năm đó cô cả và Hà đã từng tátúc trong một nhà khách…Có một con vịt xoè ra hai cái cánhPhương Bảo Nhi nghiêm túc nghe cấp dưới báocáo, gật đầu nói: “Đã phái người đến đó chưa?”“Chúng tôi đã tăng thêm số người. Ngoài ra tôicòn có chuyện muốn báo cáo với cô chủ, đó là hìnhnhư không chỉ có chúng ta muốn tìm tung tích của côcả. Lúc nãy người của chúng ta từng ởi tìm ông chủnhà khách năm đó xác nhận, ông ta nói là cũng có mộtnhóm người khác đang truy tìm, hơn nữa lại cực kỳhào phóng.”“Là ai?” Phương Bảo Nhi nhíu mày.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Xin lỗi cô chủ, chúng tôi còn chưa tra được.Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cần thận chút thì tốthơn”Phương Bảo Nhi gật đầu: “Được, vậy thì mau lên.Đúng rồi, lần này trong số các gia tộc đi cùng thì dẫntheo mười hai thầy cô trước kia của tôi. Năm đó cô làmviệc gọn gành lưu loát, đắc tội không ít người. Cho dùcần tìm thì cũng nên để người nhà họ Phương chúng tatìm được mới đúng.”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Thuộc hạ đã hiểu”Phương Bảo Nhi ra lệnh xong, một tin nhắn bỗngvang lên trong group chat lớp, là đạo viên gửi đến.Mặc dù bình thường Phương Bảo Nhi không giao lưuvới bạn bè cùng lớp, nhưng vẫn tham gia vào groupchat của lớp, cô lập tức lấy ra xem. Thì ra đạo viên nóisáng mai trong khoa sẽ tổ tức hoạt động du lịch, trùnghợp là đến huyện Hồng, không ít người đều tham dự,người phụ trách cụ thể là Vương Tiểu Bàn ở lớp bên cạnh.“Tiểu Bàn đúng là càng ngày càng ra dáng rahình.” Phương Bảo Nhi cười khổ, sau đó xuống xe vềtrường học.Trần Hạo  cũng không về trường học mà báo vớibên nhà trường một tiếng, sau đó vội chạy đến huyệnHồng ở Thục Xuyên. Huyện Hồng cách Thục Xuyênkhông quá xa, bây giờ đang tiến hành khai phá dự án.Chu Minh đã phái rất nhiều cấp dưới đến đây làm việc.Bởi vì sốt ruột nên Trần Hạo  dẫn mấy người đến trước.Nhóm Tô Tử Nguyệt, Chu Minh thì chờ Thiên Long ĐịaCó một con vịt xoè ra hai cái cánhHồ dẫn theo đàn em rồi mới đến đây. Trần Hạo  khôngcó sức đâu mà tham gia hoạt động du lịch của trường.Đến huyện Hồng, tìm một khách sạn ở trọ, sau đóTrần Hạo  kêu cấp dưới đi liên lạc với nhóm người kia.“Trần Hạo ?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhDưới gara, Trần Hạo  cầm ví tiền, đang định đithang máy về phòng thì một giọng nữ bỗng vang lên.Trần Hạo  quay sang, không khỏi bất ngờ, cô gái đóchính là Vương Văn. Bên cạnh Vương Văn còn cóLương Mạnh và một nữ sinh khác.“Trời ơi, đúng là Trần Hạo , trùng hợp vậy!”Thấy Trần Hạo  quay sang, một nữ sinh khác cũngkinh ngạc nói. Ban đầu Trần Hạo  không nhận ra cô gáinày, mãi đến khi cô ta lên tiếng.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Hừ, Trần Hạo , còn biết tôi không?” Nữ sinh nói,chẳng qua giọng điệu lại có vẻ thượng đẳng.“Đương nhiên biết, cô là Hầu Hiểu Hà.” Trần Hạo cười nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrước kia Hầu Hiểu Hà cũng là thành viên độituyển hồi cấp 3. Cậu nhớ cô ta cùng lớp với VươngVăn, thành tích rất tốt. Tính cách của cô ta thuộc loạicực kỳ có đặc sắc tuổi thanh xuân, khá giống Hồ TuệMẫn, nhưng cũng có điểm khác biệt. Hầu Hiểu Hà kháthân thiết với các nam sinh, đương nhiên đám namsinh đó một là học hành chếnh mảng nhưng có quanhệ với đám giang hồ, hai là trong nhà có tiền có quyền,nói tóm lại là có mùi giang hồ, nổi loạn, nhưng thànhtích học tập lại rất nổi bật, khá cảm tính. Nói đến đâythì hồi đó Trần Hạo  cùng cô ta còn có chút chuyệnnhỏ không thể nói rõ. Bây giờ Hầu Hiểu Hà hẳn là đếnđây với Vương Văn, đều thi đậu đại học Thục Đô. Mấyngày trước gặp Vương Văn, cô ấy còn nói với Trần Hạo  một tiếng.“Ha ha” Hầu Hiểu Hà nhìn Trần Hạo  một lát,không khỏi khinh miệt nói: “Nghe Vương Văn nói là cậuđến Thục Đô, còn chưa đi đâu à? Hơn nữa sao cậu lạiCó một con vịt xoè ra hai cái cánhcó thể ở trọ trong khách sạn sang trọng như thế này?”“Ừ, mấy ngày nữa tôi sẽ rời đi.” Trần Hạo  thấy HầuHiểu Hà nói chuyện có vẻ châm biếm, chẳng lẽ cô tavẫn còn nhớ rõ hiểu nhầm năm đó. Nhưng Trần Hạokhông trò chuyện nhiều với cô ta mà nhìn Vương Vănhỏi: “Vương Văn, các cậu làm gì ð đây vậy?”“Bọn tớ chuẩn bị tham gia liên hoan ở đây. Bạn traiHiểu Hà có vé tham dự nên bọn tớ đến đây chơi cùng.”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhVương Văn cười nói với Trần Hạo .“Ái chà, Hiểu Hà có bạn trai cơ à?” Trần Hạo  phụ họa.Hầu Hiểu Hà đắc ý trợn trắng mắt nhìn Trần Hạo .“Ha ha, cậu biết bạn trai của Hiểu Hà là ai không?Con trai của tổng giám đốc công ty chứng khoán đấy!”Lương Mạnh cạn lời.“Chà chà.” Trần Hạo  ra vẻ kinh ngạc gật đầu.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Cậu ta chính là Trần Hạo  hồi cấp 3 mà các cậukể đấy hả?” Nữ sinh bên cạnh lên tiếng hỏi, có lẽ làbạn học với Vương Văn và Hầu Hiểu Hà, trông rất xinhđẹp. Hiển nhiên Hầu Hiểu Hà đã từng kể lại chuyệncấp 3 với cô ta, cho nên Trần Hạo  thấy nữ sinh nàynhìn mình có vẻ lơ đễnh. Hơn nữa không biết có phải làmặt mình dính gì không mà thấy mình, nữ sinh này lạibĩu môi ra vẻ khinh thường. Vương Văn chắc chắn sẽkhông nói nhiều, nhưng Hầu Hiểu Hà thì chưa chắc.“Ừ, chính là tôi đây. Hồi cấp 3 chúng tôi từng cùngchung một đội tuyển” Trần Hạo  vẫn cưỡi nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Đúng rồi Trần Hạo , còn chưa kịp hỏi cậu, cậu cóbạn gái chưa? Nếu chưa có thì tớ có thể giới thiệu chocậu.” Vương Văn cười nói.Vương Văn nhìn Trần Hạo  không giống như cóbạn gái. Cô không có ý gì khác, chẳng qua nghĩ TrầnMinh lừa gạt mọi người là có bạn gái vì thể diện, chonên mới muốn giới thiệu bạn gái cho cậu.“Thôi đi, chắc chắn là không có đâu. Chi bằng kêuTrần Hạo  suy xét Nhã Phi. Nhã Phi à, mặc dù TrầnHạo hơi nghèo, nhưng tính cách thành thật, chẳngphải mẹ cậu đã nói là sẽ giới thiệu một người thànhthật đôn hậu cho cậu hay sao? Đừng có giống nhưCó một con vịt xoè ra hai cái cánhchồng trước của cậu.” Hầu Hiểu Hà nói như đùa.“Ôi chao Hiểu Hà, cậu còn nói thế thì tớ sẽ giậnđấy! Cậu hư quá!” Vương Nhã Phi đùa giỡn với HầuHiểu Hà. Hiển nhiên cho dù đã ly hôn, Vương Nhã Phicũng chướng mắt Trần Hạo .Nghe vậy, Trần Hạo  chỉ cười khổ lắc đầu. Mà lúcnày, một giọng nam vang lên, một người đàn ông mặctây trang tuấn tú đi tới: “Hiểu Hà, các em đang làm gìvậy? Sao còn chưa lên trên?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

**********

Chương 377: Cặp lại Vương Văn

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Ông ta nói trước khi chúng ta tìm đến thì cũng

từng có một nhóm người đến hỏi ông ta về chuyện hai

mươi năm trước, cùng với tung tích của quản gia đó.”

Chu Minh nói.

Trần Hạo  khó hiểu, sẽ là ai nhỉ? Cậu còn tưởng ba

chỉ kêu mình tìm một người mà thôi, không ngð chuyện

này lại phức tạp đến thế. Nhưng Trần Hạo  không suy

nghĩ quá nhiều, nghĩ nhiều cũng vô ích. Việc cần làm

bây giờ là phải mau chóng tìm được người hầu kia.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Trần Hạo  lập tức lên kế hoạch chuẩn bị đến

huyện Hồng vào hôm nay, đồng thời gọi điện thoại kêu

Thiên Long Địa Hổ mau dẫn người đến đó. Đồng thời

group chat của lớp có tin nhắn vang lên, là đạo viên

gửi đến. Trần Hạo  lấy điện thoại ra xem.

Đồng thời, trong một chiếc siêu xe.

“Cô chủ, mặc dù chúng tôi còn chưa tìm thấy tung

tích của cô cả, nhưng cuối cùng nhận được một manh

mối quan trọng, đó là tung tích của cô Hà, người hầu

trước kia của cô cả. Năm đó cô cả và Hà đã từng tá

túc trong một nhà khách…

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Phương Bảo Nhi nghiêm túc nghe cấp dưới báo

cáo, gật đầu nói: “Đã phái người đến đó chưa?”

“Chúng tôi đã tăng thêm số người. Ngoài ra tôi

còn có chuyện muốn báo cáo với cô chủ, đó là hình

như không chỉ có chúng ta muốn tìm tung tích của cô

cả. Lúc nãy người của chúng ta từng ởi tìm ông chủ

nhà khách năm đó xác nhận, ông ta nói là cũng có một

nhóm người khác đang truy tìm, hơn nữa lại cực kỳ

hào phóng.”

“Là ai?” Phương Bảo Nhi nhíu mày.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Xin lỗi cô chủ, chúng tôi còn chưa tra được.

Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cần thận chút thì tốt

hơn”

Phương Bảo Nhi gật đầu: “Được, vậy thì mau lên.

Đúng rồi, lần này trong số các gia tộc đi cùng thì dẫn

theo mười hai thầy cô trước kia của tôi. Năm đó cô làm

việc gọn gành lưu loát, đắc tội không ít người. Cho dù

cần tìm thì cũng nên để người nhà họ Phương chúng ta

tìm được mới đúng.”

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Thuộc hạ đã hiểu”

Phương Bảo Nhi ra lệnh xong, một tin nhắn bỗng

vang lên trong group chat lớp, là đạo viên gửi đến.

Mặc dù bình thường Phương Bảo Nhi không giao lưu

với bạn bè cùng lớp, nhưng vẫn tham gia vào group

chat của lớp, cô lập tức lấy ra xem. Thì ra đạo viên nói

sáng mai trong khoa sẽ tổ tức hoạt động du lịch, trùng

hợp là đến huyện Hồng, không ít người đều tham dự,

người phụ trách cụ thể là Vương Tiểu Bàn ở lớp bên cạnh.

“Tiểu Bàn đúng là càng ngày càng ra dáng ra

hình.” Phương Bảo Nhi cười khổ, sau đó xuống xe về

trường học.

Trần Hạo  cũng không về trường học mà báo với

bên nhà trường một tiếng, sau đó vội chạy đến huyện

Hồng ở Thục Xuyên. Huyện Hồng cách Thục Xuyên

không quá xa, bây giờ đang tiến hành khai phá dự án.

Chu Minh đã phái rất nhiều cấp dưới đến đây làm việc.

Bởi vì sốt ruột nên Trần Hạo  dẫn mấy người đến trước.

Nhóm Tô Tử Nguyệt, Chu Minh thì chờ Thiên Long Địa

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Hồ dẫn theo đàn em rồi mới đến đây. Trần Hạo  không

có sức đâu mà tham gia hoạt động du lịch của trường.

Đến huyện Hồng, tìm một khách sạn ở trọ, sau đó

Trần Hạo  kêu cấp dưới đi liên lạc với nhóm người kia.

“Trần Hạo ?”

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Dưới gara, Trần Hạo  cầm ví tiền, đang định đi

thang máy về phòng thì một giọng nữ bỗng vang lên.

Trần Hạo  quay sang, không khỏi bất ngờ, cô gái đó

chính là Vương Văn. Bên cạnh Vương Văn còn có

Lương Mạnh và một nữ sinh khác.

“Trời ơi, đúng là Trần Hạo , trùng hợp vậy!”

Thấy Trần Hạo  quay sang, một nữ sinh khác cũng

kinh ngạc nói. Ban đầu Trần Hạo  không nhận ra cô gái

này, mãi đến khi cô ta lên tiếng.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Hừ, Trần Hạo , còn biết tôi không?” Nữ sinh nói,

chẳng qua giọng điệu lại có vẻ thượng đẳng.

“Đương nhiên biết, cô là Hầu Hiểu Hà.” Trần Hạo 

cười nói.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Trước kia Hầu Hiểu Hà cũng là thành viên đội

tuyển hồi cấp 3. Cậu nhớ cô ta cùng lớp với Vương

Văn, thành tích rất tốt. Tính cách của cô ta thuộc loại

cực kỳ có đặc sắc tuổi thanh xuân, khá giống Hồ Tuệ

Mẫn, nhưng cũng có điểm khác biệt. Hầu Hiểu Hà khá

thân thiết với các nam sinh, đương nhiên đám nam

sinh đó một là học hành chếnh mảng nhưng có quan

hệ với đám giang hồ, hai là trong nhà có tiền có quyền,

nói tóm lại là có mùi giang hồ, nổi loạn, nhưng thành

tích học tập lại rất nổi bật, khá cảm tính. Nói đến đây

thì hồi đó Trần Hạo  cùng cô ta còn có chút chuyện

nhỏ không thể nói rõ. Bây giờ Hầu Hiểu Hà hẳn là đến

đây với Vương Văn, đều thi đậu đại học Thục Đô. Mấy

ngày trước gặp Vương Văn, cô ấy còn nói với Trần Hạo  một tiếng.

“Ha ha” Hầu Hiểu Hà nhìn Trần Hạo  một lát,

không khỏi khinh miệt nói: “Nghe Vương Văn nói là cậu

đến Thục Đô, còn chưa đi đâu à? Hơn nữa sao cậu lại

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

có thể ở trọ trong khách sạn sang trọng như thế này?”

“Ừ, mấy ngày nữa tôi sẽ rời đi.” Trần Hạo  thấy Hầu

Hiểu Hà nói chuyện có vẻ châm biếm, chẳng lẽ cô ta

vẫn còn nhớ rõ hiểu nhầm năm đó. Nhưng Trần Hạo

không trò chuyện nhiều với cô ta mà nhìn Vương Văn

hỏi: “Vương Văn, các cậu làm gì ð đây vậy?”

“Bọn tớ chuẩn bị tham gia liên hoan ở đây. Bạn trai

Hiểu Hà có vé tham dự nên bọn tớ đến đây chơi cùng.”

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Vương Văn cười nói với Trần Hạo .

“Ái chà, Hiểu Hà có bạn trai cơ à?” Trần Hạo  phụ họa.

Hầu Hiểu Hà đắc ý trợn trắng mắt nhìn Trần Hạo .

“Ha ha, cậu biết bạn trai của Hiểu Hà là ai không?

Con trai của tổng giám đốc công ty chứng khoán đấy!”

Lương Mạnh cạn lời.

“Chà chà.” Trần Hạo  ra vẻ kinh ngạc gật đầu.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Cậu ta chính là Trần Hạo  hồi cấp 3 mà các cậu

kể đấy hả?” Nữ sinh bên cạnh lên tiếng hỏi, có lẽ là

bạn học với Vương Văn và Hầu Hiểu Hà, trông rất xinh

đẹp. Hiển nhiên Hầu Hiểu Hà đã từng kể lại chuyện

cấp 3 với cô ta, cho nên Trần Hạo  thấy nữ sinh này

nhìn mình có vẻ lơ đễnh. Hơn nữa không biết có phải là

mặt mình dính gì không mà thấy mình, nữ sinh này lại

bĩu môi ra vẻ khinh thường. Vương Văn chắc chắn sẽ

không nói nhiều, nhưng Hầu Hiểu Hà thì chưa chắc.

“Ừ, chính là tôi đây. Hồi cấp 3 chúng tôi từng cùng

chung một đội tuyển” Trần Hạo  vẫn cưỡi nói.

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

“Đúng rồi Trần Hạo , còn chưa kịp hỏi cậu, cậu có

bạn gái chưa? Nếu chưa có thì tớ có thể giới thiệu cho

cậu.” Vương Văn cười nói.

Vương Văn nhìn Trần Hạo  không giống như có

bạn gái. Cô không có ý gì khác, chẳng qua nghĩ Trần

Minh lừa gạt mọi người là có bạn gái vì thể diện, cho

nên mới muốn giới thiệu bạn gái cho cậu.

“Thôi đi, chắc chắn là không có đâu. Chi bằng kêu

Trần Hạo  suy xét Nhã Phi. Nhã Phi à, mặc dù Trần

Hạo hơi nghèo, nhưng tính cách thành thật, chẳng

phải mẹ cậu đã nói là sẽ giới thiệu một người thành

thật đôn hậu cho cậu hay sao? Đừng có giống như

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

chồng trước của cậu.” Hầu Hiểu Hà nói như đùa.

“Ôi chao Hiểu Hà, cậu còn nói thế thì tớ sẽ giận

đấy! Cậu hư quá!” Vương Nhã Phi đùa giỡn với Hầu

Hiểu Hà. Hiển nhiên cho dù đã ly hôn, Vương Nhã Phi

cũng chướng mắt Trần Hạo .

Nghe vậy, Trần Hạo  chỉ cười khổ lắc đầu. Mà lúc

này, một giọng nam vang lên, một người đàn ông mặc

tây trang tuấn tú đi tới: “Hiểu Hà, các em đang làm gì

vậy? Sao còn chưa lên trên?”

Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Mở Mắt Thấy Thần TàiTác giả: Lạc XoongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay ********** Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! Chương 1 Truyện 88 chào các bạn, kính chúc các bạn sức khỏe, và mong các bạn nhớ truyện one để truy cập đọc truyện hot hay mõi ngày nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ‘Vào lúc chín giờ tối, tại ký túc xá nam trong khuôn viên trường đại học. Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người! “Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.… Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay**********Chương 377: Cặp lại Vương VănCó một con vịt xoè ra hai cái cánh“Ông ta nói trước khi chúng ta tìm đến thì cũngtừng có một nhóm người đến hỏi ông ta về chuyện haimươi năm trước, cùng với tung tích của quản gia đó.”Chu Minh nói.Trần Hạo  khó hiểu, sẽ là ai nhỉ? Cậu còn tưởng bachỉ kêu mình tìm một người mà thôi, không ngð chuyệnnày lại phức tạp đến thế. Nhưng Trần Hạo  không suynghĩ quá nhiều, nghĩ nhiều cũng vô ích. Việc cần làmbây giờ là phải mau chóng tìm được người hầu kia.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrần Hạo  lập tức lên kế hoạch chuẩn bị đếnhuyện Hồng vào hôm nay, đồng thời gọi điện thoại kêuThiên Long Địa Hổ mau dẫn người đến đó. Đồng thờigroup chat của lớp có tin nhắn vang lên, là đạo viêngửi đến. Trần Hạo  lấy điện thoại ra xem.Đồng thời, trong một chiếc siêu xe.“Cô chủ, mặc dù chúng tôi còn chưa tìm thấy tungtích của cô cả, nhưng cuối cùng nhận được một manhmối quan trọng, đó là tung tích của cô Hà, người hầutrước kia của cô cả. Năm đó cô cả và Hà đã từng tátúc trong một nhà khách…Có một con vịt xoè ra hai cái cánhPhương Bảo Nhi nghiêm túc nghe cấp dưới báocáo, gật đầu nói: “Đã phái người đến đó chưa?”“Chúng tôi đã tăng thêm số người. Ngoài ra tôicòn có chuyện muốn báo cáo với cô chủ, đó là hìnhnhư không chỉ có chúng ta muốn tìm tung tích của côcả. Lúc nãy người của chúng ta từng ởi tìm ông chủnhà khách năm đó xác nhận, ông ta nói là cũng có mộtnhóm người khác đang truy tìm, hơn nữa lại cực kỳhào phóng.”“Là ai?” Phương Bảo Nhi nhíu mày.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Xin lỗi cô chủ, chúng tôi còn chưa tra được.Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cần thận chút thì tốthơn”Phương Bảo Nhi gật đầu: “Được, vậy thì mau lên.Đúng rồi, lần này trong số các gia tộc đi cùng thì dẫntheo mười hai thầy cô trước kia của tôi. Năm đó cô làmviệc gọn gành lưu loát, đắc tội không ít người. Cho dùcần tìm thì cũng nên để người nhà họ Phương chúng tatìm được mới đúng.”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Thuộc hạ đã hiểu”Phương Bảo Nhi ra lệnh xong, một tin nhắn bỗngvang lên trong group chat lớp, là đạo viên gửi đến.Mặc dù bình thường Phương Bảo Nhi không giao lưuvới bạn bè cùng lớp, nhưng vẫn tham gia vào groupchat của lớp, cô lập tức lấy ra xem. Thì ra đạo viên nóisáng mai trong khoa sẽ tổ tức hoạt động du lịch, trùnghợp là đến huyện Hồng, không ít người đều tham dự,người phụ trách cụ thể là Vương Tiểu Bàn ở lớp bên cạnh.“Tiểu Bàn đúng là càng ngày càng ra dáng rahình.” Phương Bảo Nhi cười khổ, sau đó xuống xe vềtrường học.Trần Hạo  cũng không về trường học mà báo vớibên nhà trường một tiếng, sau đó vội chạy đến huyệnHồng ở Thục Xuyên. Huyện Hồng cách Thục Xuyênkhông quá xa, bây giờ đang tiến hành khai phá dự án.Chu Minh đã phái rất nhiều cấp dưới đến đây làm việc.Bởi vì sốt ruột nên Trần Hạo  dẫn mấy người đến trước.Nhóm Tô Tử Nguyệt, Chu Minh thì chờ Thiên Long ĐịaCó một con vịt xoè ra hai cái cánhHồ dẫn theo đàn em rồi mới đến đây. Trần Hạo  khôngcó sức đâu mà tham gia hoạt động du lịch của trường.Đến huyện Hồng, tìm một khách sạn ở trọ, sau đóTrần Hạo  kêu cấp dưới đi liên lạc với nhóm người kia.“Trần Hạo ?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhDưới gara, Trần Hạo  cầm ví tiền, đang định đithang máy về phòng thì một giọng nữ bỗng vang lên.Trần Hạo  quay sang, không khỏi bất ngờ, cô gái đóchính là Vương Văn. Bên cạnh Vương Văn còn cóLương Mạnh và một nữ sinh khác.“Trời ơi, đúng là Trần Hạo , trùng hợp vậy!”Thấy Trần Hạo  quay sang, một nữ sinh khác cũngkinh ngạc nói. Ban đầu Trần Hạo  không nhận ra cô gáinày, mãi đến khi cô ta lên tiếng.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Hừ, Trần Hạo , còn biết tôi không?” Nữ sinh nói,chẳng qua giọng điệu lại có vẻ thượng đẳng.“Đương nhiên biết, cô là Hầu Hiểu Hà.” Trần Hạo cười nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánhTrước kia Hầu Hiểu Hà cũng là thành viên độituyển hồi cấp 3. Cậu nhớ cô ta cùng lớp với VươngVăn, thành tích rất tốt. Tính cách của cô ta thuộc loạicực kỳ có đặc sắc tuổi thanh xuân, khá giống Hồ TuệMẫn, nhưng cũng có điểm khác biệt. Hầu Hiểu Hà kháthân thiết với các nam sinh, đương nhiên đám namsinh đó một là học hành chếnh mảng nhưng có quanhệ với đám giang hồ, hai là trong nhà có tiền có quyền,nói tóm lại là có mùi giang hồ, nổi loạn, nhưng thànhtích học tập lại rất nổi bật, khá cảm tính. Nói đến đâythì hồi đó Trần Hạo  cùng cô ta còn có chút chuyệnnhỏ không thể nói rõ. Bây giờ Hầu Hiểu Hà hẳn là đếnđây với Vương Văn, đều thi đậu đại học Thục Đô. Mấyngày trước gặp Vương Văn, cô ấy còn nói với Trần Hạo  một tiếng.“Ha ha” Hầu Hiểu Hà nhìn Trần Hạo  một lát,không khỏi khinh miệt nói: “Nghe Vương Văn nói là cậuđến Thục Đô, còn chưa đi đâu à? Hơn nữa sao cậu lạiCó một con vịt xoè ra hai cái cánhcó thể ở trọ trong khách sạn sang trọng như thế này?”“Ừ, mấy ngày nữa tôi sẽ rời đi.” Trần Hạo  thấy HầuHiểu Hà nói chuyện có vẻ châm biếm, chẳng lẽ cô tavẫn còn nhớ rõ hiểu nhầm năm đó. Nhưng Trần Hạokhông trò chuyện nhiều với cô ta mà nhìn Vương Vănhỏi: “Vương Văn, các cậu làm gì ð đây vậy?”“Bọn tớ chuẩn bị tham gia liên hoan ở đây. Bạn traiHiểu Hà có vé tham dự nên bọn tớ đến đây chơi cùng.”Có một con vịt xoè ra hai cái cánhVương Văn cười nói với Trần Hạo .“Ái chà, Hiểu Hà có bạn trai cơ à?” Trần Hạo  phụ họa.Hầu Hiểu Hà đắc ý trợn trắng mắt nhìn Trần Hạo .“Ha ha, cậu biết bạn trai của Hiểu Hà là ai không?Con trai của tổng giám đốc công ty chứng khoán đấy!”Lương Mạnh cạn lời.“Chà chà.” Trần Hạo  ra vẻ kinh ngạc gật đầu.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Cậu ta chính là Trần Hạo  hồi cấp 3 mà các cậukể đấy hả?” Nữ sinh bên cạnh lên tiếng hỏi, có lẽ làbạn học với Vương Văn và Hầu Hiểu Hà, trông rất xinhđẹp. Hiển nhiên Hầu Hiểu Hà đã từng kể lại chuyệncấp 3 với cô ta, cho nên Trần Hạo  thấy nữ sinh nàynhìn mình có vẻ lơ đễnh. Hơn nữa không biết có phải làmặt mình dính gì không mà thấy mình, nữ sinh này lạibĩu môi ra vẻ khinh thường. Vương Văn chắc chắn sẽkhông nói nhiều, nhưng Hầu Hiểu Hà thì chưa chắc.“Ừ, chính là tôi đây. Hồi cấp 3 chúng tôi từng cùngchung một đội tuyển” Trần Hạo  vẫn cưỡi nói.Có một con vịt xoè ra hai cái cánh“Đúng rồi Trần Hạo , còn chưa kịp hỏi cậu, cậu cóbạn gái chưa? Nếu chưa có thì tớ có thể giới thiệu chocậu.” Vương Văn cười nói.Vương Văn nhìn Trần Hạo  không giống như cóbạn gái. Cô không có ý gì khác, chẳng qua nghĩ TrầnMinh lừa gạt mọi người là có bạn gái vì thể diện, chonên mới muốn giới thiệu bạn gái cho cậu.“Thôi đi, chắc chắn là không có đâu. Chi bằng kêuTrần Hạo  suy xét Nhã Phi. Nhã Phi à, mặc dù TrầnHạo hơi nghèo, nhưng tính cách thành thật, chẳngphải mẹ cậu đã nói là sẽ giới thiệu một người thànhthật đôn hậu cho cậu hay sao? Đừng có giống nhưCó một con vịt xoè ra hai cái cánhchồng trước của cậu.” Hầu Hiểu Hà nói như đùa.“Ôi chao Hiểu Hà, cậu còn nói thế thì tớ sẽ giậnđấy! Cậu hư quá!” Vương Nhã Phi đùa giỡn với HầuHiểu Hà. Hiển nhiên cho dù đã ly hôn, Vương Nhã Phicũng chướng mắt Trần Hạo .Nghe vậy, Trần Hạo  chỉ cười khổ lắc đầu. Mà lúcnày, một giọng nam vang lên, một người đàn ông mặctây trang tuấn tú đi tới: “Hiểu Hà, các em đang làm gìvậy? Sao còn chưa lên trên?”Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

Chương 377