Châu Ngư tìm được một công việc, thu ngân ở siêu thị, làm sáu tiếng, lương một tiếng là 13 đồng. Trong thị trấn buổi tối siêu thị nhỏ khách mua rượu thuốc lá nhiều nhất, bên đường bụi bặm nhiều, hằng ngày đều phải lau kệ hàng, có người thì cô làm thu ngân, lúc không có người thì cô đi ra sau sắp xếp hàng hóa, bốn tiếng trôi qua cũng nhanh. Có người vén rèm lên xông vào siêu thị: “Châu Ngư! Quầy bánh nướng của mẹ cậu bị phá kìa, mau về xem đi.” Tim Châu Ngư giật thót, xuýt nữa té xuống theo miếng đệm ghế, vội vàng ném khăn lau tới tay đối phương, “Trông cửa hàng giúp mình.” Nhà nằm ở tít ngoài rìa huyện, đi đường tắt cũng phải hai mươi phút. Rẽ qua đầu đường đã nghe thấy Lưu Phân đang mắng người, xe lửa đi qua kéo dài mười mấy giây, Châu Ngư ngồi ở ven đường thở, lau mồ hôi trên mặt mới đứng dậy từ từ đi qua. Bên trong lò bánh nướng vẫn còn than, nhiệt đồ lò vô cùng cao, giội mấy chậu nước mới dám đụng. Một mình Lưu Phân có hơi tốn sức, Châu Ngư hỗ trợ nâng lò nướng để lại chỗ cũ. Trên…

Chương 46

Nước Quýt Có GasTác giả: Aspirin/A Tư Thất LâmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChâu Ngư tìm được một công việc, thu ngân ở siêu thị, làm sáu tiếng, lương một tiếng là 13 đồng. Trong thị trấn buổi tối siêu thị nhỏ khách mua rượu thuốc lá nhiều nhất, bên đường bụi bặm nhiều, hằng ngày đều phải lau kệ hàng, có người thì cô làm thu ngân, lúc không có người thì cô đi ra sau sắp xếp hàng hóa, bốn tiếng trôi qua cũng nhanh. Có người vén rèm lên xông vào siêu thị: “Châu Ngư! Quầy bánh nướng của mẹ cậu bị phá kìa, mau về xem đi.” Tim Châu Ngư giật thót, xuýt nữa té xuống theo miếng đệm ghế, vội vàng ném khăn lau tới tay đối phương, “Trông cửa hàng giúp mình.” Nhà nằm ở tít ngoài rìa huyện, đi đường tắt cũng phải hai mươi phút. Rẽ qua đầu đường đã nghe thấy Lưu Phân đang mắng người, xe lửa đi qua kéo dài mười mấy giây, Châu Ngư ngồi ở ven đường thở, lau mồ hôi trên mặt mới đứng dậy từ từ đi qua. Bên trong lò bánh nướng vẫn còn than, nhiệt đồ lò vô cùng cao, giội mấy chậu nước mới dám đụng. Một mình Lưu Phân có hơi tốn sức, Châu Ngư hỗ trợ nâng lò nướng để lại chỗ cũ. Trên… Châu Ngư chạy qua con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, không dám dừng lại dù chỉ một bước, vừa hi vọng có thể nhanh chóng tìm thấy Ngôn Từ, lại vừa hi vọng là do cô nghĩ quá nhiều, Trương Cương thật sự hoàn toàn không phải là tìm Ngôn Từ.Cho đến khi cô nhìn thấy Ngôn Từ.“Ngôn Từ!”Nắm đấm vung lên cao dừng ở giữa không trung, dính máu, chẳng biết là máu của ai.Người Trương Cường dẫn đến đều là anh em trước đây của hắn, ít liên lạc, cũng chẳng lăn lộn chung với nhau nữa, chỉ cho hắn ta thể diện mà thôi, không có người nào thật sự sẽ liều mạng, sớm đã bỏ chạy.Trong ngõ nhỏ chỉ còn lại Ngôn Từ và Trương Cường.Ngôn Từ hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Châu Ngư đứng ở trong ánh sáng chạy vào, kéo anh ta ra khỏi người Trương Cường.Cô không trách anh ta, mà là không ngừng trấn an.“Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”Rõ ràng giọng của bản thân cô còn đang run rẩy, người sợ hãi cũng là cô, vậy mà cô vẫn nói đi nói lại với anh rằng đừng sợ.“Là hắn ta tìm anh gây sự, anh chỉ là phòng vệ chính đáng thôi, trước… trước tiên đến bệnh viện, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”Châu Ngư không mang theo điện thoại, tìm được trong túi áo của Ngôn Từ điện thoại của anh ta, gõ 120 gọi xe cứu thương.Cái thị trấn nhỏ này, trong vòng mười phút xe cứu thương chắc chắn có thể tới.Trong tiếng ***** đau đớn của Trương Cường xen lẫn tiếng mắng chửi.Ngôn Từ làm như không nghe thấy, anh ta chỉ nhìn trên người Châu Ngư dính phải máu của anh ta, đỏ đến mức chói mắt.“Tôi không có ngủ với cô ta.”Châu Ngư không nghe rõ, “Gì cơ?”Ngôn Từ nói, “Làm sao mà tôi ngủ với cô ta được.” Trương Cường che lấy cái đầu vẫn còn đang chảy máu, chửi rủa Ngôn Từ xong lại chửi Đường Thiến.AdvertisementTrái lại Châu Ngư cảm thấy mừng khi hắn ta vẫn còn có thể mắng chửi người khác, chứ không phải là nằm trên đất ngay cả thở cũng không được.“Tôi sẽ không tin lời của hắn ta.”“Em tin tôi sao?”“Ừ.”Tiếng còi của xe cứu thương cách đó không xa truyền đến, xe không đi vào trong ngõ được, Châu Ngư chạy ra ngoài gọi bác sĩ, bác sĩ nâng cáng đưa Trương Cường lên trên xe, Ngôn Từ được Châu Ngư dìu lên xe. 

Châu Ngư chạy qua con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, không dám dừng lại dù chỉ một bước, vừa hi vọng có thể nhanh chóng tìm thấy Ngôn Từ, lại vừa hi vọng là do cô nghĩ quá nhiều, Trương Cương thật sự hoàn toàn không phải là tìm Ngôn Từ.

Cho đến khi cô nhìn thấy Ngôn Từ.

“Ngôn Từ!”

Nắm đấm vung lên cao dừng ở giữa không trung, dính máu, chẳng biết là máu của ai.

Người Trương Cường dẫn đến đều là anh em trước đây của hắn, ít liên lạc, cũng chẳng lăn lộn chung với nhau nữa, chỉ cho hắn ta thể diện mà thôi, không có người nào thật sự sẽ liều mạng, sớm đã bỏ chạy.

Trong ngõ nhỏ chỉ còn lại Ngôn Từ và Trương Cường.

Ngôn Từ hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Châu Ngư đứng ở trong ánh sáng chạy vào, kéo anh ta ra khỏi người Trương Cường.

Cô không trách anh ta, mà là không ngừng trấn an.

“Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Rõ ràng giọng của bản thân cô còn đang run rẩy, người sợ hãi cũng là cô, vậy mà cô vẫn nói đi nói lại với anh rằng đừng sợ.

“Là hắn ta tìm anh gây sự, anh chỉ là phòng vệ chính đáng thôi, trước… trước tiên đến bệnh viện, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”

Châu Ngư không mang theo điện thoại, tìm được trong túi áo của Ngôn Từ điện thoại của anh ta, gõ 120 gọi xe cứu thương.

Cái thị trấn nhỏ này, trong vòng mười phút xe cứu thương chắc chắn có thể tới.

Trong tiếng ***** đau đớn của Trương Cường xen lẫn tiếng mắng chửi.

Ngôn Từ làm như không nghe thấy, anh ta chỉ nhìn trên người Châu Ngư dính phải máu của anh ta, đỏ đến mức chói mắt.

“Tôi không có ngủ với cô ta.”

Châu Ngư không nghe rõ, “Gì cơ?”

Ngôn Từ nói, “Làm sao mà tôi ngủ với cô ta được.” 

Trương Cường che lấy cái đầu vẫn còn đang chảy máu, chửi rủa Ngôn Từ xong lại chửi Đường Thiến.

Advertisement

Trái lại Châu Ngư cảm thấy mừng khi hắn ta vẫn còn có thể mắng chửi người khác, chứ không phải là nằm trên đất ngay cả thở cũng không được.

“Tôi sẽ không tin lời của hắn ta.”

“Em tin tôi sao?”

“Ừ.”

Tiếng còi của xe cứu thương cách đó không xa truyền đến, xe không đi vào trong ngõ được, Châu Ngư chạy ra ngoài gọi bác sĩ, bác sĩ nâng cáng đưa Trương Cường lên trên xe, Ngôn Từ được Châu Ngư dìu lên xe. 

Nước Quýt Có GasTác giả: Aspirin/A Tư Thất LâmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChâu Ngư tìm được một công việc, thu ngân ở siêu thị, làm sáu tiếng, lương một tiếng là 13 đồng. Trong thị trấn buổi tối siêu thị nhỏ khách mua rượu thuốc lá nhiều nhất, bên đường bụi bặm nhiều, hằng ngày đều phải lau kệ hàng, có người thì cô làm thu ngân, lúc không có người thì cô đi ra sau sắp xếp hàng hóa, bốn tiếng trôi qua cũng nhanh. Có người vén rèm lên xông vào siêu thị: “Châu Ngư! Quầy bánh nướng của mẹ cậu bị phá kìa, mau về xem đi.” Tim Châu Ngư giật thót, xuýt nữa té xuống theo miếng đệm ghế, vội vàng ném khăn lau tới tay đối phương, “Trông cửa hàng giúp mình.” Nhà nằm ở tít ngoài rìa huyện, đi đường tắt cũng phải hai mươi phút. Rẽ qua đầu đường đã nghe thấy Lưu Phân đang mắng người, xe lửa đi qua kéo dài mười mấy giây, Châu Ngư ngồi ở ven đường thở, lau mồ hôi trên mặt mới đứng dậy từ từ đi qua. Bên trong lò bánh nướng vẫn còn than, nhiệt đồ lò vô cùng cao, giội mấy chậu nước mới dám đụng. Một mình Lưu Phân có hơi tốn sức, Châu Ngư hỗ trợ nâng lò nướng để lại chỗ cũ. Trên… Châu Ngư chạy qua con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, không dám dừng lại dù chỉ một bước, vừa hi vọng có thể nhanh chóng tìm thấy Ngôn Từ, lại vừa hi vọng là do cô nghĩ quá nhiều, Trương Cương thật sự hoàn toàn không phải là tìm Ngôn Từ.Cho đến khi cô nhìn thấy Ngôn Từ.“Ngôn Từ!”Nắm đấm vung lên cao dừng ở giữa không trung, dính máu, chẳng biết là máu của ai.Người Trương Cường dẫn đến đều là anh em trước đây của hắn, ít liên lạc, cũng chẳng lăn lộn chung với nhau nữa, chỉ cho hắn ta thể diện mà thôi, không có người nào thật sự sẽ liều mạng, sớm đã bỏ chạy.Trong ngõ nhỏ chỉ còn lại Ngôn Từ và Trương Cường.Ngôn Từ hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Châu Ngư đứng ở trong ánh sáng chạy vào, kéo anh ta ra khỏi người Trương Cường.Cô không trách anh ta, mà là không ngừng trấn an.“Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”Rõ ràng giọng của bản thân cô còn đang run rẩy, người sợ hãi cũng là cô, vậy mà cô vẫn nói đi nói lại với anh rằng đừng sợ.“Là hắn ta tìm anh gây sự, anh chỉ là phòng vệ chính đáng thôi, trước… trước tiên đến bệnh viện, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”Châu Ngư không mang theo điện thoại, tìm được trong túi áo của Ngôn Từ điện thoại của anh ta, gõ 120 gọi xe cứu thương.Cái thị trấn nhỏ này, trong vòng mười phút xe cứu thương chắc chắn có thể tới.Trong tiếng ***** đau đớn của Trương Cường xen lẫn tiếng mắng chửi.Ngôn Từ làm như không nghe thấy, anh ta chỉ nhìn trên người Châu Ngư dính phải máu của anh ta, đỏ đến mức chói mắt.“Tôi không có ngủ với cô ta.”Châu Ngư không nghe rõ, “Gì cơ?”Ngôn Từ nói, “Làm sao mà tôi ngủ với cô ta được.” Trương Cường che lấy cái đầu vẫn còn đang chảy máu, chửi rủa Ngôn Từ xong lại chửi Đường Thiến.AdvertisementTrái lại Châu Ngư cảm thấy mừng khi hắn ta vẫn còn có thể mắng chửi người khác, chứ không phải là nằm trên đất ngay cả thở cũng không được.“Tôi sẽ không tin lời của hắn ta.”“Em tin tôi sao?”“Ừ.”Tiếng còi của xe cứu thương cách đó không xa truyền đến, xe không đi vào trong ngõ được, Châu Ngư chạy ra ngoài gọi bác sĩ, bác sĩ nâng cáng đưa Trương Cường lên trên xe, Ngôn Từ được Châu Ngư dìu lên xe. 

Chương 46