“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 15
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Ánh mắt của Lệ Bạc Thâm quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người con gái hắn.Cô bé đang cảm thấy ấm ức vì sự rời đi đột ngột của Giang Nguyễn Nguyễn, bây giờ khi nhìn thấy ba mình, cô không những không tỏ ra sợ hãi mà còn tức giận quay đầu đi.Đôi mắt sắc bén của hắn hơi tối lại.“Tiểu công chúa, cô không sao chứ?”Trông hai ba con đều có vẻ buồn chán nên trợ lý Lộ Khiêm đành tiến lên mở lời trước.Cô bé liếc nhìn anh ta một cái rồi tức giận quay đầu đi, không thèm để ý tới.Lộ Khiêm cẩn thận đánh giá cô bé một vòng, thấy cô bé vẫn bình yên vô sự, mới yên tâm quay người lại báo cáo với Lệ Bạc Thâm.Lệ Bạc Thâm gật đầu, nheo mắt lại nhìn người ngồi bên cạnh con gái mình.Bắt gặp ánh mắt của hắn trái tim của Tịch Mộ Vi liền thắt lại, cô dùng sức véo mạnh vào lòng bàn tay của mình, mới miễn cười ổn định lại biểu cảm để không mất bình tĩnh.“Giang Nguyễn Nguyễn đâu?”Ánh mắt Lệ Bạc Thâm quét qua khuôn mặt Tịch Mộ Vi, khi nhìn rõ bộ dạng của cô, sắc mặt của hắn lại tối sầm.Rõ ràng hắn nhận ra giọng của Nguyễn Nguyễn!Tịch Mộ Vi thầm thấy lo sợ cho người bạn thân của mình, nhưng cũng may là cô đã chạy trốn kịp thời.Khí chất của người đàn ông này khiến cô có chút thở không ra hơi.Nếu Nguyễn Nguyễn còn có mặt ở đây thì thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đâu!“Tôi không hiểu anh đang nói gì! Các người là ai? Tại sao các người đi vào mà không gõ cửa?”Tịch Mộ Vi nhanh chóng hoàn hồn lại, phát huy kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình, cô ấy đưa tay ôm bé gái bên cạnh vào lòng mình, cảnh giác nhìn những người trước mặt.Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Người mà cô đang ôm trong lòng chính là con gái tôi. Vừa rồi là cô đã gọi cho tôi phải không?”Tịch Mộ Vi sửng sốt một chút, sau đó dũng cảm nói: “Là tôi.”Lệ Bạc Thâm vô cảm nhìn cô, ánh mắt hắn chậm rãi quét qua từng chi tiết trong phòng.Quả thật giọng nói của người phụ nữ trước mặt và giọng nói trên điện thoại có chút giống nhau.Nhưng mà như thế vẫn không thể lừa hắn được.Hơn nữa, rõ ràng hiện trường trong phòng đã bị ngụy tạo quá vội vàng.Thật sự là trên bàn chỉ có bát đũa dành cho hai người, nhưng ba chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn dấu vết từng bị dịch chuyển xiêu vẹo.Nhân viên phục vụ ở Túy Tiên Cư không thể nào sẽ mắc sai lầm như vậy, chỉ có thể là do gấp gáp di chuyển mới bị như thế.Số thức ăn trên bàn cũng không phải là số lượng mà một người phụ nữ và một đứa trẻ có thể ăn hết được.Đôi mắt của Lệ Bạc Thâm đảo quanh căn phòng rồi quay lại Tịch Mộ Vi.Bắt gặp ánh mắt của hắn, trái tim của Tịch Mộ Vi thắt lại một cách khó hiểu.Kế tiếp, cô ấy thấy người đàn ông kêu trợ lý đưa điện thoại cho mình, khớp ngón tay khỏe khoắn vuốt vài cái trên màn hình sau đó lại ngước nhìn lên.
Ánh mắt của Lệ Bạc Thâm quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người con gái hắn.
Cô bé đang cảm thấy ấm ức vì sự rời đi đột ngột của Giang Nguyễn Nguyễn, bây giờ khi nhìn thấy ba mình, cô không những không tỏ ra sợ hãi mà còn tức giận quay đầu đi.
Đôi mắt sắc bén của hắn hơi tối lại.
“Tiểu công chúa, cô không sao chứ?”
Trông hai ba con đều có vẻ buồn chán nên trợ lý Lộ Khiêm đành tiến lên mở lời trước.
Cô bé liếc nhìn anh ta một cái rồi tức giận quay đầu đi, không thèm để ý tới.
Lộ Khiêm cẩn thận đánh giá cô bé một vòng, thấy cô bé vẫn bình yên vô sự, mới yên tâm quay người lại báo cáo với Lệ Bạc Thâm.
Lệ Bạc Thâm gật đầu, nheo mắt lại nhìn người ngồi bên cạnh con gái mình.
Bắt gặp ánh mắt của hắn trái tim của Tịch Mộ Vi liền thắt lại, cô dùng sức véo mạnh vào lòng bàn tay của mình, mới miễn cười ổn định lại biểu cảm để không mất bình tĩnh.
“Giang Nguyễn Nguyễn đâu?”
Ánh mắt Lệ Bạc Thâm quét qua khuôn mặt Tịch Mộ Vi, khi nhìn rõ bộ dạng của cô, sắc mặt của hắn lại tối sầm.
Rõ ràng hắn nhận ra giọng của Nguyễn Nguyễn!
Tịch Mộ Vi thầm thấy lo sợ cho người bạn thân của mình, nhưng cũng may là cô đã chạy trốn kịp thời.
Khí chất của người đàn ông này khiến cô có chút thở không ra hơi.
Nếu Nguyễn Nguyễn còn có mặt ở đây thì thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đâu!
“Tôi không hiểu anh đang nói gì! Các người là ai? Tại sao các người đi vào mà không gõ cửa?”
Tịch Mộ Vi nhanh chóng hoàn hồn lại, phát huy kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình, cô ấy đưa tay ôm bé gái bên cạnh vào lòng mình, cảnh giác nhìn những người trước mặt.
Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Người mà cô đang ôm trong lòng chính là con gái tôi. Vừa rồi là cô đã gọi cho tôi phải không?”
Tịch Mộ Vi sửng sốt một chút, sau đó dũng cảm nói: “Là tôi.”
Lệ Bạc Thâm vô cảm nhìn cô, ánh mắt hắn chậm rãi quét qua từng chi tiết trong phòng.
Quả thật giọng nói của người phụ nữ trước mặt và giọng nói trên điện thoại có chút giống nhau.
Nhưng mà như thế vẫn không thể lừa hắn được.
Hơn nữa, rõ ràng hiện trường trong phòng đã bị ngụy tạo quá vội vàng.
Thật sự là trên bàn chỉ có bát đũa dành cho hai người, nhưng ba chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn dấu vết từng bị dịch chuyển xiêu vẹo.
Nhân viên phục vụ ở Túy Tiên Cư không thể nào sẽ mắc sai lầm như vậy, chỉ có thể là do gấp gáp di chuyển mới bị như thế.
Số thức ăn trên bàn cũng không phải là số lượng mà một người phụ nữ và một đứa trẻ có thể ăn hết được.
Đôi mắt của Lệ Bạc Thâm đảo quanh căn phòng rồi quay lại Tịch Mộ Vi.
Bắt gặp ánh mắt của hắn, trái tim của Tịch Mộ Vi thắt lại một cách khó hiểu.
Kế tiếp, cô ấy thấy người đàn ông kêu trợ lý đưa điện thoại cho mình, khớp ngón tay khỏe khoắn vuốt vài cái trên màn hình sau đó lại ngước nhìn lên.
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Ánh mắt của Lệ Bạc Thâm quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người con gái hắn.Cô bé đang cảm thấy ấm ức vì sự rời đi đột ngột của Giang Nguyễn Nguyễn, bây giờ khi nhìn thấy ba mình, cô không những không tỏ ra sợ hãi mà còn tức giận quay đầu đi.Đôi mắt sắc bén của hắn hơi tối lại.“Tiểu công chúa, cô không sao chứ?”Trông hai ba con đều có vẻ buồn chán nên trợ lý Lộ Khiêm đành tiến lên mở lời trước.Cô bé liếc nhìn anh ta một cái rồi tức giận quay đầu đi, không thèm để ý tới.Lộ Khiêm cẩn thận đánh giá cô bé một vòng, thấy cô bé vẫn bình yên vô sự, mới yên tâm quay người lại báo cáo với Lệ Bạc Thâm.Lệ Bạc Thâm gật đầu, nheo mắt lại nhìn người ngồi bên cạnh con gái mình.Bắt gặp ánh mắt của hắn trái tim của Tịch Mộ Vi liền thắt lại, cô dùng sức véo mạnh vào lòng bàn tay của mình, mới miễn cười ổn định lại biểu cảm để không mất bình tĩnh.“Giang Nguyễn Nguyễn đâu?”Ánh mắt Lệ Bạc Thâm quét qua khuôn mặt Tịch Mộ Vi, khi nhìn rõ bộ dạng của cô, sắc mặt của hắn lại tối sầm.Rõ ràng hắn nhận ra giọng của Nguyễn Nguyễn!Tịch Mộ Vi thầm thấy lo sợ cho người bạn thân của mình, nhưng cũng may là cô đã chạy trốn kịp thời.Khí chất của người đàn ông này khiến cô có chút thở không ra hơi.Nếu Nguyễn Nguyễn còn có mặt ở đây thì thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đâu!“Tôi không hiểu anh đang nói gì! Các người là ai? Tại sao các người đi vào mà không gõ cửa?”Tịch Mộ Vi nhanh chóng hoàn hồn lại, phát huy kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình, cô ấy đưa tay ôm bé gái bên cạnh vào lòng mình, cảnh giác nhìn những người trước mặt.Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Người mà cô đang ôm trong lòng chính là con gái tôi. Vừa rồi là cô đã gọi cho tôi phải không?”Tịch Mộ Vi sửng sốt một chút, sau đó dũng cảm nói: “Là tôi.”Lệ Bạc Thâm vô cảm nhìn cô, ánh mắt hắn chậm rãi quét qua từng chi tiết trong phòng.Quả thật giọng nói của người phụ nữ trước mặt và giọng nói trên điện thoại có chút giống nhau.Nhưng mà như thế vẫn không thể lừa hắn được.Hơn nữa, rõ ràng hiện trường trong phòng đã bị ngụy tạo quá vội vàng.Thật sự là trên bàn chỉ có bát đũa dành cho hai người, nhưng ba chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn dấu vết từng bị dịch chuyển xiêu vẹo.Nhân viên phục vụ ở Túy Tiên Cư không thể nào sẽ mắc sai lầm như vậy, chỉ có thể là do gấp gáp di chuyển mới bị như thế.Số thức ăn trên bàn cũng không phải là số lượng mà một người phụ nữ và một đứa trẻ có thể ăn hết được.Đôi mắt của Lệ Bạc Thâm đảo quanh căn phòng rồi quay lại Tịch Mộ Vi.Bắt gặp ánh mắt của hắn, trái tim của Tịch Mộ Vi thắt lại một cách khó hiểu.Kế tiếp, cô ấy thấy người đàn ông kêu trợ lý đưa điện thoại cho mình, khớp ngón tay khỏe khoắn vuốt vài cái trên màn hình sau đó lại ngước nhìn lên.