Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 19

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… So sánh hai người với nhau, dì ấy thực sự quan tâm đ ến cô bé còn hành động làm bộ làm tịch của Phó Vi Trữ khiến cho cô bé cảm thấy vô cùng chán ghét.Cô bé liên tục giãy dụa.“Tiểu Tinh Tinh, con làm sao thế? Con đừng cử động, để dì kiểm tra xem con có bị thương không.”Phó Vi Trữ nhận thấy sự phản kháng của cô bé, cô ta lặng lẽ dùng sức mạnh hơn còn giọng điệu ra vẻ bất lực không biết làm sao.Tiểu Tinh Tinh bị cô ta véo một cái đau đớn, cô bé giãy dụa càng mạnh hơn và sự phản kháng cũng càng rõ ràng hơn.Trong mắt Phó Vi Trữ hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.Trước đây mỗi lần bị dạy một bài học, con nhóc câm này sẽ thu mình lại và không nói gì.Đây là lần đầu tiên con bé dám phản kháng cô ta!Nếu như không phải có Lệ Bạc Thâm ở đây thì Phó Vi Trữ nhất định sẽ không để con bé hỗn xược như vậy!Phó Vi Trữ sợ Lệ Bạc Thâm nhận ra điều gì đó kỳ lạ, trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng. Cô ta thả lỏng tay không còn dùng sức khiến cho bản thân ngã xuống đất theo lực đẩy của Tiểu Tinh Tinh.Cô ta kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh nói: “Tinh Tinh…Dì biết con chưa bao giờ thích dì nhưng dì thực sự rất lo lắng cho con. Tại sao con…?”Giọng nói của cô ta đầy vẻ nghẹn ngào còn đôi mắt thì đỏ hoe.Lệ Bạc Thâm vừa cởi xong áo khoác, khi quay người lại tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn cau mày kéo cô bé đến bên mình: “Tinh Tinh, ba biết con không vui. Con có thể trút giận lên người ba cũng được nhưng không được làm như vậy với người khác. Con có biết làm như vậy là rất bất lịch sự không?”Nghe được lời này, trong lòng Tiểu Tinh Tinh vừa cảm thấy không phục vừa cảm thấy oan ức.Ba luôn lên tiếng bênh vực người phụ nữ xấu xa này!Cô bé tức giận đẩy bàn tay to lớn của Lệ Bạc Thâm ra. Sau đó, cô bé ôm chặt con búp bê trong tay và quay người chạy lên lầu.Nhìn thấy con nhóc câm phiền phức đã đi, Phó Vi Trữ chậm rãi đứng lên, nhẹ giọng nói: “Tinh Tinh vừa mới trở về, chắc con bé sợ lắm. Anh đừng trách con bé…”Lệ Bạc Thâm thờ ơ ngắt lời cô ta: “Cô về đi. Tinh Tinh vẫn còn tức giận nên có lẽ không muốn gặp cô.”Vẻ mặt của Phó Vi Trữ cứng đờ. Một lúc sau, cô ta cười nói với vẻ lúng túng: “Được, vậy hôm khác em sẽ tới gặp con bé.”Nói xong, cô ta cúi đầu nhanh chóng rời đi.Từ trang viên nhà họ Lệ đi ra, sắc mặt của Phó Vi Trữ đột nhiên thay đổi.Không ngờ lại tìm được con nhỏ khốn kiếp đó! Lại còn dám nhìn cô ta bằng vẻ mặt đó nữa chứ!Tại sao nó không chết ở bên ngoài luôn đi!Thật đáng tiếc!Sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, Tịch Mộ Vi ngồi lại thêm một lúc.Sau đó, cô bước nhanh ra xe.“Cậu không sao chứ?”Thấy cô đi tới, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức mở cửa xe cho cô: “Người đi rồi?”

So sánh hai người với nhau, dì ấy thực sự quan tâm đ ến cô bé còn hành động làm bộ làm tịch của Phó Vi Trữ khiến cho cô bé cảm thấy vô cùng chán ghét.

Cô bé liên tục giãy dụa.

“Tiểu Tinh Tinh, con làm sao thế? Con đừng cử động, để dì kiểm tra xem con có bị thương không.”

Phó Vi Trữ nhận thấy sự phản kháng của cô bé, cô ta lặng lẽ dùng sức mạnh hơn còn giọng điệu ra vẻ bất lực không biết làm sao.

Tiểu Tinh Tinh bị cô ta véo một cái đau đớn, cô bé giãy dụa càng mạnh hơn và sự phản kháng cũng càng rõ ràng hơn.

Trong mắt Phó Vi Trữ hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.

Trước đây mỗi lần bị dạy một bài học, con nhóc câm này sẽ thu mình lại và không nói gì.

Đây là lần đầu tiên con bé dám phản kháng cô ta!

Nếu như không phải có Lệ Bạc Thâm ở đây thì Phó Vi Trữ nhất định sẽ không để con bé hỗn xược như vậy!

Phó Vi Trữ sợ Lệ Bạc Thâm nhận ra điều gì đó kỳ lạ, trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng. Cô ta thả lỏng tay không còn dùng sức khiến cho bản thân ngã xuống đất theo lực đẩy của Tiểu Tinh Tinh.

Cô ta kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh nói: “Tinh Tinh…Dì biết con chưa bao giờ thích dì nhưng dì thực sự rất lo lắng cho con. Tại sao con…?”

Giọng nói của cô ta đầy vẻ nghẹn ngào còn đôi mắt thì đỏ hoe.

Lệ Bạc Thâm vừa cởi xong áo khoác, khi quay người lại tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn cau mày kéo cô bé đến bên mình: “Tinh Tinh, ba biết con không vui. Con có thể trút giận lên người ba cũng được nhưng không được làm như vậy với người khác. Con có biết làm như vậy là rất bất lịch sự không?”

Nghe được lời này, trong lòng Tiểu Tinh Tinh vừa cảm thấy không phục vừa cảm thấy oan ức.

Ba luôn lên tiếng bênh vực người phụ nữ xấu xa này!

Cô bé tức giận đẩy bàn tay to lớn của Lệ Bạc Thâm ra. Sau đó, cô bé ôm chặt con búp bê trong tay và quay người chạy lên lầu.

Nhìn thấy con nhóc câm phiền phức đã đi, Phó Vi Trữ chậm rãi đứng lên, nhẹ giọng nói: “Tinh Tinh vừa mới trở về, chắc con bé sợ lắm. Anh đừng trách con bé…”

Lệ Bạc Thâm thờ ơ ngắt lời cô ta: “Cô về đi. Tinh Tinh vẫn còn tức giận nên có lẽ không muốn gặp cô.”

Vẻ mặt của Phó Vi Trữ cứng đờ. Một lúc sau, cô ta cười nói với vẻ lúng túng: “Được, vậy hôm khác em sẽ tới gặp con bé.”

Nói xong, cô ta cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Từ trang viên nhà họ Lệ đi ra, sắc mặt của Phó Vi Trữ đột nhiên thay đổi.

Không ngờ lại tìm được con nhỏ khốn kiếp đó! Lại còn dám nhìn cô ta bằng vẻ mặt đó nữa chứ!

Tại sao nó không chết ở bên ngoài luôn đi!

Thật đáng tiếc!

Sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, Tịch Mộ Vi ngồi lại thêm một lúc.

Sau đó, cô bước nhanh ra xe.

“Cậu không sao chứ?”

Thấy cô đi tới, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức mở cửa xe cho cô: “Người đi rồi?”

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… So sánh hai người với nhau, dì ấy thực sự quan tâm đ ến cô bé còn hành động làm bộ làm tịch của Phó Vi Trữ khiến cho cô bé cảm thấy vô cùng chán ghét.Cô bé liên tục giãy dụa.“Tiểu Tinh Tinh, con làm sao thế? Con đừng cử động, để dì kiểm tra xem con có bị thương không.”Phó Vi Trữ nhận thấy sự phản kháng của cô bé, cô ta lặng lẽ dùng sức mạnh hơn còn giọng điệu ra vẻ bất lực không biết làm sao.Tiểu Tinh Tinh bị cô ta véo một cái đau đớn, cô bé giãy dụa càng mạnh hơn và sự phản kháng cũng càng rõ ràng hơn.Trong mắt Phó Vi Trữ hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.Trước đây mỗi lần bị dạy một bài học, con nhóc câm này sẽ thu mình lại và không nói gì.Đây là lần đầu tiên con bé dám phản kháng cô ta!Nếu như không phải có Lệ Bạc Thâm ở đây thì Phó Vi Trữ nhất định sẽ không để con bé hỗn xược như vậy!Phó Vi Trữ sợ Lệ Bạc Thâm nhận ra điều gì đó kỳ lạ, trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng. Cô ta thả lỏng tay không còn dùng sức khiến cho bản thân ngã xuống đất theo lực đẩy của Tiểu Tinh Tinh.Cô ta kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh nói: “Tinh Tinh…Dì biết con chưa bao giờ thích dì nhưng dì thực sự rất lo lắng cho con. Tại sao con…?”Giọng nói của cô ta đầy vẻ nghẹn ngào còn đôi mắt thì đỏ hoe.Lệ Bạc Thâm vừa cởi xong áo khoác, khi quay người lại tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn cau mày kéo cô bé đến bên mình: “Tinh Tinh, ba biết con không vui. Con có thể trút giận lên người ba cũng được nhưng không được làm như vậy với người khác. Con có biết làm như vậy là rất bất lịch sự không?”Nghe được lời này, trong lòng Tiểu Tinh Tinh vừa cảm thấy không phục vừa cảm thấy oan ức.Ba luôn lên tiếng bênh vực người phụ nữ xấu xa này!Cô bé tức giận đẩy bàn tay to lớn của Lệ Bạc Thâm ra. Sau đó, cô bé ôm chặt con búp bê trong tay và quay người chạy lên lầu.Nhìn thấy con nhóc câm phiền phức đã đi, Phó Vi Trữ chậm rãi đứng lên, nhẹ giọng nói: “Tinh Tinh vừa mới trở về, chắc con bé sợ lắm. Anh đừng trách con bé…”Lệ Bạc Thâm thờ ơ ngắt lời cô ta: “Cô về đi. Tinh Tinh vẫn còn tức giận nên có lẽ không muốn gặp cô.”Vẻ mặt của Phó Vi Trữ cứng đờ. Một lúc sau, cô ta cười nói với vẻ lúng túng: “Được, vậy hôm khác em sẽ tới gặp con bé.”Nói xong, cô ta cúi đầu nhanh chóng rời đi.Từ trang viên nhà họ Lệ đi ra, sắc mặt của Phó Vi Trữ đột nhiên thay đổi.Không ngờ lại tìm được con nhỏ khốn kiếp đó! Lại còn dám nhìn cô ta bằng vẻ mặt đó nữa chứ!Tại sao nó không chết ở bên ngoài luôn đi!Thật đáng tiếc!Sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, Tịch Mộ Vi ngồi lại thêm một lúc.Sau đó, cô bước nhanh ra xe.“Cậu không sao chứ?”Thấy cô đi tới, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức mở cửa xe cho cô: “Người đi rồi?”

Chương 19